Linh Hồn Ác

Chương 18



Mệt mỏi vì 1 đêm đầy xáo động và ít ngủ, Juliette gà gật suốt đầu buổi sáng thứ 7 ở nhà Camelia. Cô bạn gái tỏ ra đầy sức sống – như mọi khi – và quanh quẩn bên Juliette, không để cô được yên chút nào. Camelia lựa chọn kỹ càng trong tủ quần áo của mình xem món đồ nào thích hợp nhất với Juliette và cẩn thận tìm cho cô 1 bộ làm nổi bật dáng người. Camelia cảm thấy mình có nghĩa vụ chăm sóc Juliette, “không thể nào xinh đẹp và cao ráo như thế mà lại không tận dụng!” cô lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại như vậy. Và hôm đó, Camelia quyết định rằng đã đến lúc 2 chị em đi chơi cùng nhau và buộc Juliette phải cảm thấy thứ mà cô ấy có: 1 phụ nữ tuyệt vời vừa duyên dáng, vừa xinh đẹp. Còn việc khó nhất phải làm: thuyết phục Juliette.

Giống như 1 con ong bận rộn, Camelia chạy đi chạy lại giữa các tủ quần áo, mở nước nóng chảy vào bồn, pha tinh dầu thơm, bày tất cả các món đồ làm đẹp trên bàn phấn – đồ trang điểm, sơn móng tay và đủ loại son – và còn chuẩn bị cả nước ép trái cây từ sáng sớm. Kế hoạch rất đơn giản nhưng hiệu quả: dành cả buổi sáng chuẩn bị, buổi chiều đi mua sắm và buổi tối đi chơi.

Lúc đầu, Juliette phản đối lấy lệ nhưng không đủ dũng cảm tranh luận với Camelia, cô cảm thấy quá mệt mỏi để có thể làm điều đó. Thế là cô nằm 1 giờ trong bồn tắm, nước nóng vuốt ve làn da và giúp cô tránh bị lạnh trong phòng tắm. Cô dần dần ngủ thiếp đi trong hơi tinh dầu mùi hoa quả rồi bị kéo ra khỏi giấc ngủ khi Camelia hỏi vọng qua cửa xem có phải cô định biến thành động vật thân mềm không. Cô không thích chiếc quần mà Camelia chọn cho mình. Nó bó chặt phần mông và loe rộng phần ống, thế mà Camelia lại thấy tuyệt vì nó làm nổi mông. May mà chiếc áo pull đúng với sở thích của cô, mặc dù cổ khoét hơi sâu. Cuối cùng, Juliette cũng rút ngắn được thời gian trang điểm vì cô trang điểm rất ít, chỉ tô viền mắt để tôn thêm màu xanh của đôi mắt và khẽ đánh 1 chút son môi. Lần này, Camelia chỉ thử 1 loạt phấn, rồi chọn 1 loại kem để tạo nước da rám nắng và rạng rỡ.

Trong lúc bận rộn ấy, Juliette đã nhiều lần định gọi cho Brolin khi nhìn thấy chiếc điện thoại nhưng lần nào Camelia cũng xuất hiện và bảo cô làm 1 việc gì đó.

Vào đến trung tâm thành phố, 2 cô gái đi tàu điện đến tận trung tâm thương mại thời thượng Pioneer Place. Ở đó, Camelia ngắm nhìn không mệt mỏi những thứ đồ gợi cảm nhất và cả những người đàn ông đi lại trong lối đi chính. Nhiều lần, Juliette nhắc nhở Camelia rằng cô đang thay quần áo trước mặt những ánh mắt những người đàn ông đi cùng bạn gái họ, nhưng Camelia chỉ nhún vai rồi lẩm bẩm ”mặc kệ!”. Rồi cứ nhìn Camelia thử chiếc áo bó sát hay váy dạ hội, cuối cùng Juliette cũng buông xuôi và ra về với vô số túi đồ trên tay.

Sau đó, Camelia còn phải thuyết phục mãi mới kéo được cô đến đỉnh Waterfront Park. Ngày sắp hết, sông Willamette phản chiếu ánh hoàng hôn giống như 1 dòng lửa lỏng chảy dài. Những chiếc du thuyền nhảy múa chậm chạp trong bến, còn các tòa nhà lần lượt tỏa sáng như vô vàn ngọn nến khổng lồ bên trên hàng cây trong công viên. Juliete và Camelia đến cổng “chợ thứ 7”, nơi thu hút khách du lịch nổi tiếng khắp cả nước. Ngoài hàng trăm sản phẩm, mặt hàng nào cũng vô cùng phong phú, chợ thứ 7 còn có hàng chục tiết mục biểu diễn đường phố, những quầy thực phẩm độc đáo và những quán bar náo nhiệt. 2 cô gái trẻ bước vào 1 quán bar giống quán rượu Anh, khắp nơi ốp gỗ và treo những chiếc đèn giả đèn ga để chiếu sáng các phòng. Ti vi đang phát lại 1 trận bóng đá, môn thể thao vẫn còn ít phổ biến trong nước, nhưng cũng tập hợp được 1 nhóm nam giới quanh quầy bar và gào thét mỗi khi có 1 pha suýt vào, cứ như họ nghĩ mình đá giỏi hơn vậy. Buổi tối trôi đi giữa những tiếng gào hét của các cổ động viên và tiếng nhạc Ailen đặc trưng của các quán rượu. Nhanh hơn Juliette nghĩ, các ly đã chất đống trên bàn của họ, rồi ngay sau đó cô nhận ra mình đã say. Camelia liên tục cười phá lên, cả Juliette cũng cười như điên vài lần. Nếu là 1 ngày khác, Camelia có lẽ đã tìm 1 bạn trai, 1 anh chàng đẹp trai đi 1 mình, có thể qua đêm với anh ta, tính cô là thế. Nhưng tối nay, Camelia hiểu rằng Juliette cần khuây khỏa hơn lúc nào hết và quá hiểu Juliette để biết rằng sự có mặt của 1 người đàn ông lúc này là không cần thiết. Juliette tuyệt nhiên không thích như vậy, cô không chịu nổi dù 1 hành động tán tỉnh đơn giản trong quán bar, cô cần cái gì đó lãng mạn hơn, lý tưởng hóa hơn, mặc dù kết cục luôn giống nhau. Tính cô là thế.

Cuối cùng họ về nhà bằng taxi với nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt. Đêm hôm đó, Juliette không kịp buồn, cô ngủ say ngay, thậm chí không biết rằng mình đang ở nhà Camelia.

Trưa hôm sau, cô quyết định gọi cho Joshua Brolin. Sau khi nghĩ đến chuyện này suốt cả buổi sáng và nghĩ ngợi cho đầu bớt đau, cuối cùng cô đã bấm số máy riêng của anh đúng lúc cô nghĩ mình sẽ vững vàng được mà không cần gọi cho anh.

Brolin tỏ ra rất có thiện cảm và thân mật. Họ nói với nhau vài chuyện không đâu mà không dám đi xa hơn, rồi Juliette đề nghị anh cùng đi chơi buổi chiều, Brolin đồng ý ngay. Anh có vẻ thích thú khiến Juliette cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cô sợ mình trở thành 1 con đỉa, sợ rằng Brolin sẽ tìm ra cái cớ vớ vẩn nào đó để không gặp cô. Nhưng anh thú nhận với cô rằng anh cần trao đổi suy nghĩ, và họ hẹn gặp nhau vào đầu buổi chiều ở vườn hồng quốc tế.

Vườn hồng quốc tế nằm trong Washington Park nổi tiếng khắp thế giới vì sự đa dạng cũng như vẻ đẹp rực rỡ của các loại hồng. Hơn 500 loài hoa hồng làm sáng rực cả công viên từ tháng 5 đến tháng 9, tỏa sáng óng ánh giữa những lối đi yên tĩnh. Nếu đem đặt giữa rừng có thể nói đây là 1 dấu tích chốn địa đàng.

Juliette cùng Brolin đi bên nhau giữa những đám hoa sáng rực mà tiết trời đầu tháng 10 chưa tác động tới. Mùa hạ đã thực sự nhường chỗ cho mùa thu, mầu trời xám xịt, thứ màu xám đồng đều đến mức không thể nhận ra 1 vết lồi lõm nào, không thể biết trời bắt đầu từ đâu và kết thúc từ đâu. 1 cơn gió mát thổi tới khiến hàng ngàn cánh hoa nhăn lại giống như những tấm ga bằng lụa,

- Ít người quá, thật ngạc nhiên vì hôm nay chủ nhật, Brolin nói, co người trong chiếc áo vest da.

Vì tháng 10 đã bắt đầu rồi, mọi người đều nghĩ là vườn hoa đã tàn.

Gió làm tung những lọn tóc đen thò ra ngoài chiếc mũ bê rê của Juliette. Đằng xa, 1 đám mây cánh hoa rời ra và bay lên thành hình xoáy.

- Đẹp quá! Cô thốt lên. Như 1 cơn bão hoa hồng.

Brolin gật đầu và nhìn cô gái trẻ có cặp mắt xanh sáng lấp lánh như mắt trẻ con.

- Tinh thần em thế nào? Anh hỏi

- Tốt anh ạ. Em ở bên nhà chị Camelia suốt để trốn cánh nhà báo cứ chầu trực trước cửa nhà em. Em không thể tập trung nổi vào bài học, em có cảm tưởng sẽ không qua được năm cuối ngành tâm lý! Trừ việc đó ra, em cảm thấy rất ổn.

- Họ sẽ thấy mệt mỏi, các nhà báo ấy. Rồi họ sẽ chuyển sang chuyện khác. Sau vài ngày nữa, họ sẽ quên em thôi.

- Em hy vọng thế.

Juliette còn nhớ năm ngoái họ xúm vào cô dai dẳng như thế nào. Gây sức ép với cô bằng những câu hỏi thiếu tế nhị, soi mói cuộc sống của cô, để cuối cùng quên đi sau vài tuần.

- Joshua... em muốn biết 1 điều.

Họ dừng lại trên 1 lối đi phủ đầy cánh hoa đủ màu sắc.

- Em muốn anh nói cho em biết suy nghĩ của anh về kẻ đã giết người phụ nữ hôm trước. Có thật là hắn bắt chước Leland Beaumont không?

Vài giây thật dài, sau Brolin mới đáp:

- Đúng, có thể nói như thế. Hắn đã hành động theo đúng cách đó.

- Phương thức hành động giống hệt nhau sao? Juliette hỏi, cô không lạ lẫm với loại từ vựng chuyên môn này vì cô đã học ở trường.

Brolin gật đầu. Họ tiếp tục bước đi.

- Anh đã nói chuyện với cấp trên chiều hôm qua. Anh đề xuất cử 1 người tới bảo vệ em.

Juliette mở to mắt.

- Bảo vệ em ư? Tại sao? Mọi người nghĩ hắn có thể làm điều xấu gì với em sao?

Brolin ngần ngừ 1 lát rồi giải thích:

- Không hẳn như vậy. Chỉ là đề phòng thôi, để em được an toàn. Đại úy Chamberlin đã đồng ý.

- Các anh nghĩ kẻ điên khùng đó tự cho mình là Leland beaumont, hắn có thể quyết định kết thúc việc mà đao phủ Portland đã khởi sự ư? Cô vừa giả thiết vừa khẽ rùng mình.

Brolin liếm môi. Anh không loại trừ khả năng này, thậm chí chính vì nghĩ như vậy mà anh đã đề nghị cử người để mắt tới Juliette.

- Anh không nghĩ thế, anh nói dối. Không hoàn toàn giống hệt, nhưng có lẽ nên thận trọng hơn để không gặp rủi ro nào.

Thật khó mà nói được điều gì có thể diễn ra trong đầu 1 kẻ giết người kiểu này, nhưng cực kỳ hiếm khi, thậm chí là không thể, xảy ra việc hắn có thể có cùng ham muốn và thèm muốn cái chết của kẻ mà hắn bắt chước. Juliette từng là 1 nạn nhân của Leland Beaumont. Thế nhưng cũng có thể kẻ giết người lần này quyết định kết thúc việc mà hình mẫu của hắn đã bắt đầu. Như 1 hành động tôn sùng, 1 bằng chứng tỏ lòng kính trọng.

Joshua đợi 1 lát rồi mới nói thêm:

- Thực ra, 1 chiếc xe bình thường đã đậu trước cửa nhà em từ chiều qua.

Juliette sững người.

- Nghiêm trọng thế sao?

Đây là câu khẳng định chứ không phải 1 câu hỏi thực sự.

- Cứ cho là để đảm bảo an ninh tốt hơn. Nhưng nếu em ở cùng ai nữa thì không phải lo sợ gì cả. Có lẽ em nên ở nhà Camelia 1 thời gian, được không?

Juliette dứt khoát lắc đầu.

- Không, không thể được! Em sẽ không để cho 1 kẻ điên làm xáo trộn cuộc sống của mình, em đã quyết định rồi.

Nỗi thất vọng hiện lên trên khuôn mặt Brolin.

- Chỉ trong vài ngày thôi mà, cùng lắm là 1 hoặc 2 tuần, anh nói, hy vọng làm cô bớt căng thẳng.

- Anh nghĩ hắn sẽ bị đưa ra tòa trong 2 tuần hay sao? Cô hỏi với giọng mỉa mai chứ không phải vì tò mò.

- Anh không biết. Chỉ là để em được an toàn.

- Không, cảm ơn. Leland Beaumont đã làm mất 1 phần đời em, bây giờ không phải là lúc em phải thoát khỏi tình cảnh mà 1 kẻ giết người bẩn thỉu sẽ lại nhấn em vào. Em sẽ về nhà ngay tối nay và tiếp tục sống ở đó!

Giọng cô lên cao hơn chủ ý của cô, ngay lúc đó cô tự trách mình đã cáu giận với Brolin. Xét cho cùng thì anh cũng chỉ muốn giúp đỡ cô.

- Em rất tiếc. Cô xin lỗi.

- Anh hiểu. Ít nhất em cũng nên chấp nhận có cảnh sát giám sát nhà em.

Cô chậm chạp gật đầu.

1 cơn gió rít dài táp vào mặt họ. 1 đám cánh hoa hồng dày đặc xoay quanh họ rồi bay lên.

- Thời tiết thế đấy! Juliette thốt lên và đưa tay lên giữ chiếc mũ bê rê cho nó khỏi bay mất.

- Đây chính là Portland vào tháng 10!

- Đây chính là Portland, chỉ cần ngắn gọn thế thôi! Cô sửa lại khiến anh mỉm cười.

Brolin cúi về phía Juliette để không phải nói to trong gió.

- Anh mời em đi xem phim được không? Hình như đang có phim hay lắm...

Brolin không muốn quay về nhà. Cả sáng nay anh đã ngồi đọc lại toàn bộ hồ sơ về Leland Beaumont và cần xả hơi vài giờ trước khi lại chìm vào địa ngục đầy máu.

1 nụ cười hiện ra khá lâu trên môi Juliette.

- Đúng là thứ em cần!

Cô luồn cánh tay mình vào dưới cánh tay Brolin và họ quay lại trong khi cỏ cây xung quanh đang bị cuốn lên đầy ấn tượng. Trời sắp nổi cơn giông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.