Linh Hồn Ác

Chương 29



Đã hai ngày trôi qua mà không hướng đi nào hé lộ cả. Không có bằng chứng đáng kể xung quanh vụ án, không có bất cứ dấu vết nào khai thác được, và không có chỉ dẫn nào trên lá thư, không vân tay, không sợi vải hay có dấu hiệu nào có ý nghĩa. Meats đã nghiên cứu kỹ hồ sơ về tất cả các tên tội phạm trong vùng từng bị kết tội xâm phạm tình dụng và được thả trong vòng 18 tháng trở lại đây. Nhiều tên trong số này ít nhiều phù hợp với mô tả nhân dạng, hồ sơ của chúng được đặt vào ngăn “cần thẩm vấn”. Còn Salhindro với tư cách điều phối viên đã hỗ trợ phòng thí nghiệm của Carl DiMestro và một tổ chuyên gia nhân học tư pháp trực thuộc viện pháp y của bác sĩ Folstom. Nhiệm vụ của họ là nghiên cứu khuôn mặt nạn nhân – mà phần trên đã bị acid ăn mòn – để tái tạo một mặt nạ trên mặt nạn nhân giống như trước khi bị tấn công. Đây là một công việc chậm chạp và chán ngắt, đòi hỏi độ chính xác đặc biệt để tạo một mặt nạ bằng silicon có khả năng đàn hồi. Một chuyên viên phẫu thuật thẩm mỹ da mặt của trường đại học Portland cũng tới giúp hoàn thành mặt nạ. Nhưng kết quả chỉ có được sau vài ngày. Cuộc tìm kiếm theo hồ sơ răng vẫn chưa đem lại gì cả, nhưng nếu cô gái chữa răng ở một phòng khám xa thì người ta không bao giờ có được câu trả lời. Vì thế, việc nhận dạng nạn nhân vẫn chưa hé lộ được mọi bí mật.

Cả ngày thứ Tư, Brolin đi khám nghiệm hiện trường vụ án, rồi đi khắp khu rừng xung quanh. Hy vọng tìm được một chi tiết nào đó, nhưng cũng là để cảm nhận khung cảnh rõ hơn. Anh biết mình vẫn chưa có đủ các yếu tố để tóm được kẻ giết người. Tệ hơn nữa, Brolin tin chắc rằng một nạn nhân khác sẽ gục ngã dưới những cú đòn của kẻ bệnh hoạn này, nhưng anh không thể làm gì được. Hồn ma Leland – anh đặt cho hắn cái tên này vì mọi người luôn so sánh hắn với Leland Beaumont – sẽ lại ra tay, nhiều lần nữa, vì hắn đang trên đà giết chóc, đang bị kích thích mạnh mẽ bởi các xung năng chết và những thúc đẩy tình dục mãnh liệt. Điều này thể hiện rõ trong hành động của hắn, Brolin đã nhận ra khi nhìn vụ án mạng.

Hồn ma Leland sẽ còn giết người cho tới khi bị bắt. Cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu, và mỗi ngày trôi đi lại đồng nghĩa với sự hấp hối, rồi cái chết của một phụ nữ. Brolin không thể chịu nổi ý nghĩ này, mặc dù nó là tất yếu. Ở một mức độ nào đó, anh cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm vì không đi đủ nhanh, anh rất muốn có những chỉ dẫn khác, những bằng chứng khác ngay lập tức. Vì thế có lẽ phải tưởng tượng mình là hung thủ, tìm cách hiểu hắn để dần dần đoán trước được hành động của hắn.

Cả ngày thứ Năm, Brolin và Meats tiến hành thẩm vấn Henry Palemors cùng với các cảnh sát của Bismark, cảnh sát trưởng hạt Wasco và các nhân viên của ông. Đầu tiên, họ kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của Parker-Jeff trong đêm xảy ra án mạng, và Salhindro đã phải cực kỳ vất vả để nói cho anh ta hiểu rằng anh ta không nằm trong diện nghi vấn, nhưng đây là chuyện rất bình thường của một cuộc điều tra. Parker không thể hiểu nỗi tại sao sau khi cứu sống thanh tra Brolin, anh ta lại có thể bị nghi ngờ.

May thay, với Henry Palemors lại đơn giản hơn, mặc dù với hắn cáu gát cũng vô ích. Kẻ tấn công Brolin được giám sát nghiêm ngặt hơn cả kho vàng Fort Knok! Sau vài giờ, chứng cứ ngoại phạm của Palemors trong đêm xảy ra án mạng dù đã được kiểm tra, nhiều nhân chứng cũng bị thẩm vấn. Palernos không thể gây ra vụ này. Đây chỉ là một sự trùng hợp không đúng lúc, kẻ đào tẩu đã phản ứng dữ dội khi thấy một cảnh sát ngoài vùng tới hỏi han ở xưởng phá dỡ, hắn tưởng đã tìm ra hắn. Không thực sự ngạc nhiên, Meats và Brolin quay về Portland trong buổi tối mà vẫn chưa tìm được hướng điều tra nào.

Hôm đó, đêm với họ dường như không nhẹ nhàng như mọi khi. Trăng không sáng như đèn pha của người ngủ say nữa, mà giống như một lời đe dọa bí ẩn, nhấp nháy giữa đám mây trôi.

Sáng thứ Sáu, Brolin nhận được điện thoại của Juliette. Cô bị kích động cao độ, cô muốn gặp anh ta ngay lập tức. Chuyện rất quan trọng.

Nửa giờ sau, cô gõ cửa phòng làm việc của Joshua.

Hai điều khiến Juliette ngạc nhiên khi bước vào. Mùi trà hoa quả đậm đặc và nụ cười chào đón của Brolin. Cô từng nghĩ mình là một trong những người hiếm hoi nghiện trà hoa quả ở Portland, giờ đây cô phát hiện ra ở Brolin một điểm chung mới. Thái độ khó chịu của anh hôm thứ Ba đã biến mất, thay vào đó là một chàng trai với nét mặt căng thẳng nhưng có nụ cười vui vẻ hồn nhiên.

- Có việc gì mà em tìm anh sớm thế? Anh vừa hỏi vừa đứng dậy.

- Em… Em có thứ này cho anh xem, cô ấp úng.

- Nghe em nói qua điện thoại, có vẻ điều đó mang tính sống còn, Brolin nhận xét. Em uống cà phê nhé?

Juliette chỉ vào ấm trà.

- Em thích trà hơn, quả rừng là mùi ưa thích của em, cô nói.

- Anh cứ tưởng mình là khách hàng duy nhất ở Portland của cửa hàng Whittard Of Chelsea, Brolin ngạc nhiên nói. Chính nhờ chúng ta mà cửa hàng sống được đấy!

- Có lẽ chúng ta đã từng gặp nhau ở đó trước khi quen nhau, cô đùa vui.

Brolin không đáp, chỉ rót nước sôi vào hai cốc to in hình Trail Blazers (đội bóng rổ nổi tiếng của Portland).

- Má anh thế nào? Juliette hỏi khi thấy vết bầm chuyển từ màu đỏ sang xanh tím.

- Còn hơi đau khi anh nhăn mặt với mọi người đi qua, nhưng không sao. Vai anh gần như đã hết đau. Em ngồi xuống rồi kể cho anh nghe đi.

Họ ngồi xuống bên bàn làm việc của Brolin, Juliette mở tấm bìa carton mà cô kẹp dưới cánh tay ra.

- Em đã tìm ra các trích dẫn trong bức thư được lấy từ đâu, em biết chúng được trích từ cuốn sách nào, cô nói thay lời mở đầu.

Brolin đón nhận tin này như một chuyện bất ngờ. Thư yêu cầu giúp đỡ mà anh gửi tới Thư viện Quốc hội hẳn đang nằm trong đống giấy tờ ở ngăn chờ đợi, và anh không trông chờ có được câu trả lời trong vài ngày. Tới mức anh đã định cuối tuần sẽ tới thư viện thành phố. Và còn đáng ngỡ ngàng hơn nữa khi thông tin đến từ Juliette.

- Em có chắc chắn không? Anh dò hỏi mặc dù biết là thừa.

Anh không hiểu Juliette hoàn toàn, nhưng anh biết rằng cô không phải loại phụ nữ làm việc nửa vời.

- Không còn nghi ngờ gì nữa. Anh nhìn đây.

Cô đặt lên mặt bàn bản sao bức thư của Quạ và một cuốn sách mở sẵn mà Brolin không đọc được tên sách. Một trích đoạn trong sách đã được khoanh lại.

“Phải bỏ lại mọi sợ hãi ở đây,

Nỗi hèn nhát phải chết ở đây.”

Đây chính là những từ trong lá thư.

- Câu này được trích từ Thần khúc của Dante Alighieri. Chính xác hơn là phần đầu tiên, “Địa ngục”, Juliette giải thích.

- “Địa ngục” ư? Brolin hỏi lại, vẻ mặt lo lắng

- Vâng, Thần khúc là một tác phẩm thơ từ thế kỷ XIV, được chia thành ba phần: “Địa ngục”, “Tĩnh đường” và…

-… “Thiên đường”, Brolin xen vào và gật đầu. Anh biết tác phẩm này mặc dù chưa bao giờ đọc nó cả. Ông anh có một bức tranh chép của Botticelli trong phòng khách, tranh vẽ một cảnh của Tĩnh đường, nó đã gây cho anh nhiều ác mộng suốt hồi còn nhỏ.

- Đêm hôm qua, em đã đọc cuốn sách này, mỗi phần được chia thành ba mươi ba Khúc. Và em nghĩ là đã hiểu thông điệp của kẻ giết người.

- Của Quạ, Brolin chỉnh lại. Chúng ta đã gần như chắc chắn rằng kẻ giết người và tác giả lá thư là hai người khác nhau, một kẻ giết người nửa rối loạn nhân cách nửa rối loạn tâm thần, và một con Quạ có thể xếp vào loại mắc bệnh không hòa nhập xã hội, anh thanh tra trẻ giải thích mà không lo lắng gì về việc để lộ những yếu tố bí mật của cuộc điều tra cho một “đối tượng dân sự”.

Juliette vui sướng vì được tin tưởng và gật đầu tỏ ý đã hiểu.

- Như thế lại càng lô gíc hơn, cô tự nhủ. Trong trường hợp này, Quạ biết ý đồ của hung thủ, chúng phải là người thân của nhau. Căn cứ vào sự thông minh của Quạ, thậm chí có thể phán đoán rằng hắn là bộ óc suy nghĩ cho cả hai, kẻ còn lại thực hiện những việc làm xấu xa. Đấy là em nghĩ thế, vì nó không được trích ra từ Thần khúc.

Cô đọc bốn câu thơ.

“Hãy để tôi hát trước:

vì bạn cần một người chỉ dẫn,

để đưa bạn vào con đường của tôi,

và không đi chệch hướng.”

Chuông điện thoại reo, Brolin nhanh tay chuyển cuộc gọi sang chế độ fax.

- Hắn coi mình như người chỉ dẫn cho chúng ta, cô gái nói tiếp. Em nghĩ rằng hắn không tìm cách đánh lừa chúng ta, hắn muốn chúng ta đi theo bước chân hắn, hắn muốn chúng ta biết công việc mà hắn đang chuẩn bị. Hắn nói rõ “và không đi chệch hướng”, trên con đường dẫn tới hiểu hắn, em nghĩ thế. Hắn tìm kiếm sự công nhận, hắn đang chuẩn bị những hành động ghê gớm và muốn chúng ta trở thành nhân chứng cho việc làm của hắn.

Brolin đồng tình, Juliette ngày càng khiến người khác bất nghờ. Cô nói tiếp:

- Thần khúc kể về chuyện Dante đi qua Địa ngục cùng với thi sĩ Virgile như thế nào, ông đã trèo lên núi Tĩnh đường để tìm lại nàng Beatrice yêu dấu, người đã dẫn ông tới Thiên đường ra sao. Một cuộc tìm kiếm dài đằng đẵng băng qua chốn bên kia thế giới để trỗi dậy trong sự yên lành vô tận. Thế mà, theo em được biết thì nạn nhân bị giết đêm thứ Tư tuần trước, trong rừng, và có thể vào lúc chiều tối. Điều này trùng hợp chính xác với những câu thơ trong Thần Khúc mà hắn đã chọn, “Tôi ở trong một khu rừng tối. Mà ký ức duy nhất về nó làm thức tỉnh nỗi kinh hoàng! Ngày đã xuống và bầu trời sậm lại, tôi bước vào con đường vắng vẻ, hiểm nguy”. Đây là những câu thơ trong Khúc I và Khúc II của phần “Địa ngục”. Những câu tiếp theo trích từ Khúc III, của Địa ngục. Theo em, hắn định nói với chúng ta rằng hắn sẽ đi vào địa ngục và đưa chúng ta đi cùng hắn, “Địa Ngục” của Dante gồm chín tầng, mỗi tầng là một bậc dẫn tới sự Trừng phạt và tới với Dité, thần Ác. Nói cách khác là Satan.

- Theo em, hắn muốn dẫn chúng ta đến với Dité, qua hết các tầng địa ngục?

Juliette bị kích thích cao độ, cô không biết phải chuyển tất cả các ý nghĩ của mình thành lời nói như thế nào, vì chúng kết tụ lại với nhau giống như những điện tử electron hỗn loạn trong một cỗ máy gia tốc hạt.

- Đến với Dité hay thứ gì khác, em không biết. Nhưng hắn tuyên bố rằng tất cả sẽ “sáng tỏ” khi chúng ta tới Acheron. Và Acheron là một dòng sông chở linh hồn người chết tới đáy địa ngục. Đêm qua em có một ý nghĩ rất nặng nề. Và nếu hắn muốn vào trong địa ngục một cách tượng trưng, thì hắn làm như thế nào?

Brolin nhún vai.

- Anh không biết, anh đoán là hắn có thể làm những hành động quỷ quái, Brolin nói liều, anh quá bất ngờ.

- Hoặc là hắn chỉ cần đi ngược sông Acheron tới trung tâm địa ngục, đến với Dité. Em nghĩ rằng hắn giết người để có thể đi theo linh hồn của nạn nhân tới Acheron.

- Hết nạn nhân này tới nạn nhân khác, hắn nghĩ là có thể đi ngược dòng sông chết, đi qua chín tầng địa ngục để đến với Dité ư? Brolin thốt lên, vẻ mặt lo lắng.

- Một nạn nhân trong rừng vì đó là nơi khởi đầu chuyến du hành của Dante, hắn cần một nạn nhân khác cho tầng thứ nhất và tiếp tục như vậy tới tận Dité. Em biết điều này là khó hiểu, nhưng rất trùng hợp!

- Có lý, thậm chí là rất có lý, Brolin đồng tình. Hắn giết người để vượt qua một đoạn đường, linh hồn của nạn nhân đi về phía sông Acheron để tới trung tâm Địa ngục. Có lẽ hắn cho rằng có thể đi theo nó, hoặc có lẽ hắn muốn trả lộ phí như lộ phí mà người ta trả để tới thế giới bên kia.

Chuông điện thoại reo. Brolin lặp lại động tác như lần trước và chuyển cuộc gọi sang chế độ fax.

- Điều em muốn biết là tại sao hắn lại muốn tới chỗ Dité, thần Ác? Juliette nói. Kẻ giết người có thể có loại ảo ảnh nào để cảm thấy thích thú với ý nghĩ tới gặp hiện thân của cái Ác?

- Phải chăng hắn tự cảm thấy mình là cái ác? Brolin hỏi. Dù sao cũng chúc mừng em, đây là một việc làm rất tốt. Cô sinh viên tâm lý học, đúng không?

Juliette cảm thấy hai má ửng đỏ.

- Em chuẩn bị đi sâu vào chuyên ngành tâm lý tội phạm, cô giải thích. Chuyện này có thể giúp ích cho em…

Nghĩ tới chuyện mình tỏ ra không thân thiện mấy hôm trước, Brolin cảm thấy hối hận và cắn môi. Đó là ngoài ý muốn của anh, anh có thể khép mình lại với thế giới trong vài phút để chìm đắm trong vũ trụ đáng ghê sợ của nghề nghiệp và từ lúc đó, tất cả những thứ còn lại biến mất. Cô hẳn đã rất khó khăn mới tìm được nguồn gốc trích dẫn của lá thư và đi đến những kết luận này. Hơn nữa, cô đã làm điều đó vì lòng vị tha, cô biết mình sẽ không được lợi ích gì trực tiếp cả. Brolin đứng dậy nắm tay cô.

- Anh rất tiếc nếu em cảm thấy anh tỏ ra xa cách hôm thứ Ba vừa rồi, anh biết là trong chuyện này, em cần được ủng hộ và anh không đủ khả năng trong chuyện này. Anh hứa sẽ khắc phục, anh sẽ làm mọi việc có thể….

Cánh cửa phòng đột ngột mở ra, như bị tác động của một vụ nổ. Larry Salhindro bất ngờ xuất hiện trong phòng.

- Cậu làm cái gì thế, tôi gọi cho cậu mãi….

Ông ngừng lại vì nhìn thấy Juliette, và Brolin đang cầm tay cô gái.

- Rất tiếc vì đã làm phiền các bạn, nhưng phòng đại úy đang náo động…

Salhindro ngập ngừng trước mặt Juliette, rồi ông nói tiếp vì cho rằng với tư cách là người liên quan, cô có quyền biết:

- Chúng ta vừa nhận được một lá thư nữa của Quạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.