Linh Hồn Ác

Chương 31



Lốp xe cảnh sát lạo xạo khi vượt qua bệnh viện Shriners. Brolin cảm thấy tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Họ đã ở rất gần. Họ đi trên phố Gibbs cho tới ngã tư cắt phố số 10 , rồi Salhindro đi chậm lại. Khu này gồm nhiều nhà vườn nhỏ bỏ không, ở đó, giữa những bụi cây nhỏ nhô lên một ngôi nhà một tầng không cửa sổ. Một tấm biển cho thấy đây là khu vực nguy hiểm cấm vào.

Salhindro định quay xe lại thì Brolin đặt tay lên vai ông.

- Anh đỗ lại ở đây. Nếu bên trong có cái mà tôi nghĩ, và nếu tôi đánh giá đúng hung thủ, thì hắn sẽ không liều lĩnh chở cái xác mà không che đậy gì tới tận ngôi nhà này. Không phải khu vực nhà vườn như ở đây. Hẳn là hắn phải đỗ xe trước cổng.

Đang quan sát kỹ con đường mấp mô, bỗng Bentley quay về phía anh thanh tra.

- Mặt đường không phải là đất, mà là nhựa đường, anh hy vọng tìm ra chỉ dẫn gì từ đây?

- Làm sao mà biết được, đầu mẩu thuốc lá, vân tay, vết máu, có thể tìm thấy bất cứ thứ gì.

Không nói gì thêm nữa, Brolin ra khỏi xe khi xe của Lloyd Meats đỗ lại đằng sau họ. Cấp phó của đại úy trề môi khi thấy ngôi nhà của công ty thoát nước.

- Thật đáng sợ. Anh nói qua khe môi.

Salhindro cầm lấy bộ đàm trong xe.

- Trung tâm, đây là đơn vị 4-01, mã số 10-23. Chúng tôi thực hiện 10-85.

Trong nội bộ cảnh sát Portland, mã số 10-23 có nghĩa là đơn vị đang ở hiện trường và 10-85 có nghĩa là đơn vị sắp triển khai khám nghiệm an ninh hiện trường. Mã số 10-85 thường được sử dụng khi các cảnh sát vừa mới tới một nơi nhạy cảm và họ không biết liệu kẻ tấn công, kẻ giết người hay tội phạm nào khác đang có mặt ở đó hay không. Đây là một tín hiệu cảnh báo sớm, nếu không nhận được tin tức trong vòng năm phút sau đó, trung tâm sẽ cử đội ngũ tăng cường đến với mã số tối cao: tình huống 10-0, người đang gặp nguy hiểm. 10-0 là mã số có khả năng biến đội ngũ cảnh sát thành anh em chỉ sau vài giây.

- Đã nhận 4-01, hãy thận trọng.

Chiếc xe thứ ba mà họ đang chờ đợi nhanh chóng tới nơi. Craig Nova cùng với các trợ lý của mình là Scott Scacci và một người tên là Paul Launders chui ra khỏi chiếc xe chất đầy vali bằng nhôm.

- Craig, tôi muốn anh xem xét tỉ mỉ con đường dẫn tới ngôi nhà, ít nhất là đoạn cuối trước cửa vào, có khả năng hung thủ đã đỗ lại ở đó một lúc, Brolin giải thích.

Craig Nova gật đầu và quay về phía trợ lý của mình, anh này cũng gật đầu rồi đi về phía sau xe lấy ra hai chiếc vali to, mặt trên vali phản chiếu ánh mặt trời buổi trưa gay gắt. Craig đưa cho Brolin một bộ áo liền quần màu trắng được thiết kế đặc biệt để không làm rơi ra bất cứ sợi vải nào có thể làm nhiễm bẩn hiện trường vụ án.

- Hãy đưa một bộ cho Larry, anh ấy sẽ cùng vào với chúng ta, Brolin nói.

- Thế còn tôi? Bentley ngạc nhiên hỏi. Tôi cũng phải đi theo các anh, sẽ rất có ích cho tôi.

Brolin nghiến răng, “rất có ích cho tôi, anh làu bàu nhắc lại. Mọi thứ đều khiến người ta nghĩ rằng sắp phát hiện ra cái xác của một phụ nữ bị giết, còn hắn ta chỉ nghĩ đến khía cạnh có ích cho hắn!” Là đứa con ông cháu cha được Piston SA thả dù vào vị trí chưởng lý dù không có tí tư chất nào, Bentley Cotlandland xuất hiện đột ngột trước mắt Brolin như một kẻ thiểu năng trí tuệ luôn muốn ngoi lên với nụ cười ác thú. Anh thanh tra thầm tin rằng con đường công danh của Bentley sẽ không bao giờ cân xứng với cái tôi của anh ta và vì thế anh ta sẽ càng nguy hiểm hơn, sẽ trở thành con cá mập tham lam bị thất vọng, vì thế trở nên tàn ác. Nhưng anh ta quá kém cỏi, ngay cả với ô dù che đỡ, để có thể được chấp nhận một cách lâu dài trong các tầng lớp cao ở chính quyền.

Biết là Brolin đang tức điên lên, Salhindro giải thích trong khi xỏ các túi nhựa bảo vệ giày.

- Càng ít người thì càng ít làm nhiễm bẩn hiện trường.

- Nhưng…

Bắt gặp ánh mắt Brolin, trợ lý chưởng lý im lặng.

- Tốt nhất là anh hãy giúp thanh tra Meats quây một sợi dây an ninh ở lối vào từ phía đường.

Bentley Cotland thở dài rồi khó nhọc gật đầu.

Brolin, Craig Nova, Scott Scacci đứng trên bậc cửa ngôi nhà. Họ đã quan sát con đường từ bãi cỏ và xem xét kỹ lưỡng mặt đất để tìm kiếm những chỉ dẫn đặc biệt tới tận chỗ cánh cửa sắt. Sau lưng họ, Paul Launders chậm chạp tiến lên từng ba mươi centimet một, mũi gí chặt xuống đất, anh lấy được vài mẫu phẩm trên mặt đường và trong các ổ gà làm trơ lớp nền của con đường. Đằng xa, Lloyd Meats, với sự giúp đỡ của Bentley, đang chăng một dải băng màu vàng để quây khu đất lại và tiếp quản vai trò liên lạc với trung tâm.

Craig đặt chiếc hòm nặng xuống bên cạnh và lấy ra chiếc đèn Polilight. Nó trông giống như một loại máy hút bụi nhỏ gọn, giống tới mức có cả một ống mềm dài.

- Kể từ bây giờ, các anh không được bỏ găng tay ra nữa và chỉ đặt tay vào những nơi mà tôi đã chiếu đèn Polilight, Craig nhắc nhở, anh lấy từ trong hòm ra ba cặp kính cứng rồi đưa cho các đồng nghiệp của mình.

Brolin cũng như Salhindro biết rất rõ các bước quy định. Đèn Polilight là một công cụ chủ yếu của cảnh sát khoa học, nhưng ánh sáng của nó mạnh đến mức có thể làm thương tổn võng mạc nếu võng mạc không được bảo vệ bằng một loại kính đã qua xử lý đặc biệt.

Craig bật đèn và tiếng ù ù của hệ thống thông gió nổi lên. Polilight là loại đèn phát ra ánh sáng đơn sắc với bước sóng có thể thay đổi, từ cực tím đến hồng ngoại, làm phát sáng các protein có trong máu, tinh dịch hoặc cả những lớp biểu bì, tức là vân tay. Khi chiếu chùm ánh sáng cực mạnh lên nền đất hoặc một địa điểm khả nghi, người ta sẽ thấy hiện ra ngay lập tức những gì mà vài giây trước đó còn rất khó thấy bằng mắt thường.

Trước cửa vào là nền sỏi nên không thể tìm thấy vết chân nào. Craig chiếu đèn Polilight lên cánh cửa rồi tay nắm cửa. Không có kết quả.

- Nếu có ai mới tới đây, chắc hắn ta có đeo găng, Craig thất vọng đứng dậy.

- Dấu vân tay có thể tồn tại bao lâu trên một bề mặt cứng trước khi biến mất? Brolin hỏi.

- Về mặt lý thuyết, có thể hàng tuần, thậm chí hàng tháng nếu không muốn nói lâu hơn nữa, với điều kiện phải bảo quản chúng khỏi mọi nguồn gây xói mòn, ánh sáng và nhiệt, vì các yếu tố này phá hủy protein của vết tay. Trên cánh cửa, tôi nghĩ rằng với các điều kiện thời tiết bên ngoài, không thể nào phát hiện được dấu vết sau vài ngày.

Scott vừa xem ổ khóa, anh gật đầu.

- Khóa đã bị phá. Rất khéo, nhưng có vết đục trong ổ, anh nói.

- OK, vào thôi. Không biết chúng ta sẽ tìm thấy gì bên trong, nhưng đúng là nếu có một nạn nhân khác thì tôi không muốn mất thêm thời gian, Brolin vừa nói vừa tiến lại gần cánh cửa.

- Anh có nghĩ là nạn nhân có thể còn sống không? Craig hỏi, lần đầu tiên anh đánh mất vẻ mặt vui tươi thường ngày.

- Tôi không biết, Meats đã gọi xe cứu thương, chắc là xe sắp tới, chúng ta chẳng thể biết được.

Brolin đặt tay lên tay nắm cửa và xoay.

Cửa không bị khóa nữa.

Vì lý do an toàn, anh thanh tra trẻ rút khẩu Glock ra khỏi bao và bước vào đầu tiên. “Mặc kệ dấu vết”, anh nghĩ.

Bàn chân anh dẫm vào khoảng đen và người anh biến mất trong căn phòng.

Vài giây sau, một đám mây ẩm ướt quấn chặt lấy anh, từ bóng tối phát ra một tiếng kêu thảm thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.