Linh La Giới

Chương 38: Cho ngươi một phút




- Tịch thiếu gia. Tịch thiếu gia.
 
Ngay khi Tịch Thu Thủy đắc ý dạt dào híp mắt nhìn sắc trời, một gã du côn thét chói tai hoảng hốt vọt lại.
 
Chờ tên du côn này tới gần Tịch Thu Thủy mới chú ý tới mũi tên này bị người đánh không nhẹ, sưng húp lên. Hắn còn chưa kịp hỏi, chỉ thấy rất nhiều tên du côn hắn mang tới đều từ bốn phương tám hướng lảo đảo kêu cha gọi mẹ xông tới. Trong đó không ít người đều bị đánh sưng như đầu heo.
 
Sắc mặt Tịch Thu Thủy khẽ biến, lớn tiếng hỏi:
 
- Các ngươi bị làm sao vậy?
 
- Đám ác ôn các ngươi, còn không nhanh cút đi. Nếu còn dám đến phường thị quấy rối, lần sau sẽ không thoải mái như vậy.
 
Một tiếng hét lớn từ cách đó không xa truyền đến, là Trưởng hộ vệ Hạ Cách Tang mang theo đám hộ vệ Hạ gia.
 
Ánh mắt Tịch Thu Thủy nhìn chằm chằm, hắc hắc cười:
 
- Hạ Cách Tang, ngươi hình như đã quên bài học hôm qua sao?
 
Hạ Cách Tang là Trưởng hộ vệ phường thị khu Bắc của Hạ gia, Tịch Thu Thủy cũng biết Hạ Cách Tang. Ngày hôm qua Hạ Cách Tang ngăn cản đám du côn quấy rối bị cao thủ bên cạnh Tịch Thu Thủy một thương đánh bò lăn bò càng, mặt xám như đất rất dọa người. Nếu không phải đối phương hạ thủ lưu tình, có thể là đã bị thương.
 
Hạ Cách Tang nghe vậy hồn nhiên không thèm để ý, ha ha cười nói:
 
- Tịch Thu Thủy. Lại là ngươi!
 
Khi Hạ Cách Tang nói chuyện với Tịch Thu Thủy, bốn phía đã sớm có rất nhiều thương gia phường thị cùng khách nhân vây xem. Trong phường thị khu Bắc đại khái có một nửa cửa hàng của Hạ gia buôn bán, còn có một nửa là một ít thương nhân thuê của thành Ngọc Thủy. Các cửa hàng trọng yếu trong phường thị đều bị Hạ gia chiếm cứ, như là tiệm vũ khí, tiệm thuốc.
 
- Đúng vậy, chính là thiếu gia ta đây! Hạ Cách Tang, ngươi không phải đối thủ của ta. Ta thấy ngươi sớm cút đi, nếu không biết tốt xấu như vậy sẽ không may mắn như hôm qua đâu!
 
Tịch Thu Thủy âm trầm cười, trong ánh mắt lóe lên sát khí.
 
- Trưởng hộ vệ đại nhân hôm qua đã bị tên cầm thương kia đả thương, hôm nay khẳng định cũng không phải là đối thủ của hắn. Chúng ta nên làm như thế nào đây? Nếu là bị quấy rối như vậy vài ngày, việc làm ăn của chúng ta cũng khó khăn.
 
Một gã thương nhân thở dài, lo lắng nói.
 
- Đúng vậy. Hạ gia vì sao không phái một trưởng lão đến đuổi Tịch Thu Thủy kia đi?
 
- Tịch Thu Thủy này rất đáng giận!
 
- - - - - -
 
- Ha ha! Tịch Thu Thủy. Hôm nay có Trưởng tuần tra đại nhân ở đây, nếu ngươi dám xằng bậy, Trưởng tuần tra đại nhân nhất định sẽ không tha cho ngươi.
 
Hạ Cách Tang ha ha cười, tự tin nói.
 
Trưởng tuần tra Hạ Ngôn có thể thi triển bí tịch Nhân cấp, muốn đánh bại cao thủ cầm thương bên cạnh Tịch Thu Thủy chỉ sợ cũng không phải việc khó khăn gì.
 
- Ồ? Trưởng tuần tra? Là vị trưởng lão nào của Hạ gia các ngươi vậy?
 
Tịch Thu Thủy hơi sửng sốt, chợt cười hỏi. Hắn sớm đoán trước Hạ gia nhất định sẽ bởi vì chuyện hôm qua mà có biện pháp xử lý, quả nhiên hôm nay Trưởng tuần tra đã tới.
 
- Là ta!
 
Lúc này, từ trong một cửa hàng bé nhỏ một nam một nữ đi ra, đúng là Hạ Ngôn cùng Hạ Tử Hân. Hạ Tử Hân tươi đẹp không dính bụi trần, Hạ Ngôn tuấn tú ôn hòa. Hai ngươi là nhân tài kiệt xuất nhất trong con cháu trẻ tuổi của Hạ gia.
 
Đương nhiên trước cuộc tuyển chọn con cháu ưu tú của Hạ gia, Hạ Ngôn chỉ là một trò cười của Hạ gia. Chênh lệch trước sau thật sự rất lớn!
 
- Người này là ai?
 
- Không biết. Chưa từng gặp. Hắn là Trưởng tuần tra phường thị chúng ta sao?
 
Trong đám người truyền ra tiếng bàn luận khe khẽ.
 
Tịch Thu Thủy cũng không nghĩ tới Trưởng tuần tra phường thị khu Bắc của Hạ gia lại là một người trẻ tuổi. Hắn nhíu mày nhìn chằm chằm Hạ Ngôn từ trong cửa hàng đi ra, sau đó khóe miệng khẽ co giật, thầm nghĩ: "Tộc trưởng và đám trưởng lão Hạ gia đầu óc bị lừa đá hay sao, không ngờ lại phái một người trẻ tuổi như vậy đến ngăn cản ta! Bọn họ không biết bên cạnh ta có người giúp đỡ sao?"
 
Lắc đầu, ánh mắt Tịch Thu Thủy xoay chuyển nhìn lên người Hạ Tử Hân. Hạ Tử Hân xinh đẹp không dính bụi trần như thiên tiên, Tịch Thu Thủy sớm từ lần đầu nhìn thấy nàng đã nhớ kỹ. Giờ phút này lại thấy Hạ Tử Hân, trong lòng lập tức ngứa ngáy.
 
- Hạ Tử Hân. Nghe nói ngươi đã đả thông 96 đường kinh mạch, rất hiếm có nha! Ha ha! Ca ca đả thông 99 đường kinh mạch, ngươi tuy rằng kém ta mấy đường kinh mạch nhưng ngươi là nữ nhân, cũng xứng với ta. Không bằng bây giờ ngươi theo ta trở về Tịch gia, về sau làm lão bà của ta. Thế nào?
 
Ánh mắt Tịch Thu Thủy đảo chuyển, cười dâm nói.
 
- Ngươi.
 
Hạ Tử Hân nghiến chặt hàm răng, ngón tay mảnh khảnh nắm chặt chuôi kiếm muốn rút trường kiếm chém chết tên khốn ở đối diện.
 
Hạ Ngôn ngăn Hạ Tử Hân lại, mặt mang tươi cười nhìn về phía Tịch Thu Thủy, chậm rãi nói:
 
- Tịch Thu Thủy! Ta cho ngươi một phút đồng hồ để rời khỏi phường thị khu Bắc. Bằng không ta sẽ coi ngươi là chó, đá văng ra!
 
Giọng nói Hạ Ngôn không nhanh không chậm, không có bất kỳ khí thế gì. Thật giống như là bằng hữu nói giỡn với nhau.
 
Tuy nhiên những lời này của hắn liền khiến một đám người nói xôn xao.
 
- Đây là vị thiếu gia nào của Hạ gia, không ngờ lại cường thế như vậy? Ngay cả Trưởng hộ vệ Hạ Cách Tang đều không đánh được bọn họ, Trưởng tuần tra tuổi trẻ này làm sao là đối thủ?
 
Tuy rằng gần như tất cả mọi người đều nghe qua danh tiếng của Hạ Ngôn, nhưng người biết hắn cũng không nhiều.
 
- Àh. Hắn là Hạ Ngôn!
 
Một người từng gặp Hạ Ngôn, thốt lên.
 
- Hạ Ngôn nào?
 
- Còn Hạ Ngôn nào nữa, chính là Hạ Ngôn rác rưởi nhất của Hạ gia đó!
 
Một gã thương nhân mặt xám như tro nói.
 
- Không phải chứ? Hạ gia làm sao lại phái hắn đến làm Trưởng tuần tra phường thị khu Bắc?
 
- Xong rồi, xong rồi. Phường thị khu Bắc xong rồi!
 
Hiển nhiên rất nhiều người cũng không biết đến biểu hiện của Hạ Ngôn ở ngày tuyển chọn con cháu ưu tú gia tộc. Tuy nhiên cho dù bọn họ biết cũng không cho rằng Hạ Ngôn có thể đuổi đám người Tịch Thu Thủy đi.
 
- - - - - -
 
- Xú tiểu tử. Ngươi là ai?
 
Sắc mặt Tịch Thu Thủy đột nhiên âm u, trừng mắt hung tợn hỏi Hạ Ngôn.
 
Hắn cũng không biết Hạ Ngôn, Hạ Ngôn ở Hạ gia gần như không ra khỏi cửa, hắn đương nhiên khó có cơ hội nhìn thấy Hạ Ngôn.
 
- Ta là Trưởng tuần tra mới của phường thị khu Bắc – Hạ Ngôn!
 
Hạ Ngôn khẽ gật gật đầu, ý cười không dứt:
 
- Thời gian của ngươi hiện tại còn thừa không nhiều!
 
- Hạ Ngôn?
 
Tịch Thu Thủy nhướng mày:
 
- Ha ha ha ha! Hạ Ngôn không phải là rác rưởi của Hạ gia sao? Ha ha ha, Hạ Ngôn? Trưởng tuần tra phường thị khu Bắc? Hạ Tử Hân. Đầu của phụ thân ngươi bị nước vào à? Không ngờ lại cho tên rác rưởi này làm Trưởng tuần tra phường thị!
 
Tịch Thu Thủy nhìn về phía Hạ Tử Hân, miệng không chút kiêng kị, châm chọc nói.
 
Hạ Tử Hân lập tức giận đến run cả người, răng cắn chặt, mặt đẹp tràn đầy lạnh lẽo hận không thể lấy thanh kiếm trong tay đâm mười mấy lỗ thủng trên người tên khốn này. Nàng là con gái của tộc trưởng Hạ gia, bình thường làm sao có người dám nói như vậy? Cho nên tuy rằng nàng thông minh lanh lợi nhưng lập tức cũng không biết phản bác Tịch Thu Thủy thế nào.
 
- Thu Thủy ca. Hạ Ngôn là con cháu có biểu hiện xuất sắc nhất mấy năm nay trong ngày tuyển chọn con cháu ưu tú của Hạ gia.
 
Một người của Tịch gia bên cạnh Tịch Thu Thủy lông mày khẽ giật, thấp giọng nhắc nhở một câu bên tai Tịch Thu Thủy.
 
Sắc mặt Tịch Thu Thủy khẽ biến, hắn cũng nghe phụ thân nói qua một lần, tuy nhiên lúc ấy cũng không để ý, hiện tại thật sự là đã quên.
 
Hạ Ngôn vẫn chưa tức giận, tươi cười trên mặt hắn vẫn không biến mất. Hắn chỉ khẽ thở dài một tiếng, nói:
 
- Được rồi! Tịch Thu Thủy. Ngươi đã không muốn đi, ta đây liền đánh ngươi văng đi!