Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 103: Cơ duyên trong động (2)



Xùy.

Ngón trỏ nhỏ máu tươi vào trữ vật giới chỉ, Lục Thiếu Du đang muốn nhìn trộm không gian trong trữ vật giới chỉ thì nhìn thấy trữ vật giới chỉ tỏa ra hào quang chói mắt, cả gian thạch thất sáng ngời, làm cho người ta không dám mở mắt.

- Có sự cổ quái.

Lục Thiếu Du lập tức ném trữ vật giới chỉ lên trên mặt đất, thân hình nhanh lùi lại, hào quang chói mắt tiêu tán, trong thạch thất lại khôi phục bình thường.

Lục Thiếu Du lại đánh giá chung quanh, nhưng lại không có gì thay đổi cả, tất cả hiện tượng vừa rồi xảy ra, Lục Thiếu Du cũng không hiểu gì cả.

- Chờ năm ngàn năm, rốt cuộc cũng chờ có người tới đây.

Thời điểm này thây khô trên giường động đậy, đầu hơi động một chút, hai tay vén mái tóc dài ra, lộ ra gương mặt khô héo khủng bố, hai hốc mắt hõm sâu mở ra, giờ phút này ánh sáng sáng ngời hữu thần.

- Ngươi là ai, ngươi không chết.

Lục Thiếu Du kinh ngạc nói ra, cảnh quỷ dị nà làm cho Lục Thiếu Du sởn hết cả gai ốc, thân hình không tự chủ được lui ra sau.

- Chết, xem như chết rồi.

Thây khô nói ra, giọng nói giống như từ cửu u địa ngục truyền tới, mờ ảo như không thể biết được nơi phát ra tiếng.

Lời vừa nói xong, thây khô chậm rãi đứng dậy, rời khỏi giường ngọc, áo đen trên người thây khô như chụp trên cây cột nhỏ gầy, nhìn qua rất buồn cười, nhưng lúc này phối hợp với bộ dáng khủng bố của thây khô lại làm cho thạch thất này âm trầm.

Thây khô đang nhìn qua hắn, nói:

- Thân xác thối tha này trước kia không có nặng như vậy, xem ra đúng là không dùng được nữa rồi.

- Tiền bối, ngươi rốt cuộc là ai?

Lục Thiếu Du kinh hoảng đi qua, hắn cẩn thận nghĩ lại, cho dù là quỷ cũng không có gì đáng sợ, bởi vì hắn là người tu luyện.

- Ta là ai, nói ra ngươi cũng không biết, nhưng mà năm ngàn năm trước, tất cả mọi người đều gọi ta là Thánh Thủ Linh Tôn, hiện tại, đoán chừng cũng không ai nhớ cả.

Thây khô nói ra.

- Thánh Thủ Linh Tôn tiền bối, ngươi đã chết hay còn sống, tại sao có thể như vậy?

Lục Thiếu Du hỏi.

- Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra sao, còn sống sao biến thành thế này, đương nhiên là chết rồi?

Thây khô tự xưng là Thánh Thủ Linh Tôn nói.

- Thánh Thủ Linh Tôn tiền bối, vậy tại sao ngươi lại...

Lục Thiếu Du còn chưa nói xong, thây khô đã nói:

- Tu vị ngươi còn thấp, tất nhiên là không biết, bản tôn đại nạn ập tới, lại không có biện pháp đột phá Linh Đế, cho nên đành phải lưu ở nơi này, thời điểm đại nạn tới đã biết rõ mình không thể xoay chuyển thế cục, vận dụng một chút thủ đoạn, lưu lại một đạo linh hồn trong trữ vật giới chỉ, muốn bàn giao di ngôn, không nghĩ tới chờ suốt năm ngàn năm mới có người tới.

- Thì ra là thế.

Lục Thiếu Du cũng cảm thấy ngạc nhiên, cường giả khi thực lực cực mạnh, lưu lại một đạo linh hồn xuất thể cũng không phải chuyện gì lạ, nói như vậy, thực lực đến Vũ Tướng là có thể làm được, mà đối với Linh giả mà nói, thực lực tới Linh Phách đã làm được, phương diện linh hồn, Linh giả mạnh hơn vũ giả nhiều.

- Vũ Sĩ nho nhỏ mà thôi, có thể đến nơi đây, cũng xem như có duyên, ta hỏi ngươi, ngươi có nghĩ muốn đạt được đồ vật cả đời ta lưu lại không?

Thây khô hỏi Lục Thiếu Du.

- Muốn.

Lục Thiếu Du không do dự gì, Thánh Thủ Linh Tôn tuyệt đối là cường giả, từ danh hào mà nhìn, hẳn là siêu cấp cường giả Linh Tôn hoặc là Vũ Tôn, nếu mình đạt được đồ vật cả đời của hắn, không nghi ngờ đây là đại bảo tàng, loại chuyện tốt này, kẻ đần cũng sẽ không cự tuyệt.

- Ngươi tên là gì?

Thánh Thủ Linh Tôn hỏi.

Lục Thiếu Du không có giấu diếm, nói:

- Vãn bối Lục Thiếu Du.

- Thế thì tốt, ta có thể mang đồ vật cả đời cho ngươi, nhưng ngươi cũng phải đáp ứng ta một chuyện.

Thánh Thủ Linh Tôn nói.

- Không biết tiền bối bảo vãn bối làm cái gì?

Lục Thiếu Du không thể không hỏi rõ ràng, miễn cho đến lúc đó rơi vào hầm của người ta đào sẵn, cho dù ở trước bảo tàng cũng phải cẩn thận.

- Tiểu tử thật cơ linh, yên tâm, chuyện này không làm khó ngươi, nhưng mà ngươi phải thề mới làm được, nếu không, ta tình nguyện tự bạo trữ vật giới chỉ cũng sẽ không cho ngươi.

Thánh Thủ Linh Tôn nói ra.

- Tốt, ta thề.

Lục Thiếu Du nói ra, nghĩ thầm trong lòng, Thánh Thủ Linh Tôn chết còn để ý như thế, nhưng mà chỉ cần không làm khó dễ chính mình, thề thì có làm sao.

- Vãn bối thề, nhất định sẽ hoàn thành bàn giao của Thánh Thủ Linh Tôn tiền bối, nếu không thiên lôi đánh chết.

Lục Thiếu Du làm ra bộ dáng thề thốt, đồ chơi này ở kiếp trước chỉ là nói láo thổi phồng mà thôi, ai còn quan tâm lời thề, nếu là chuyện mình làm không được thì thôi.

- Tốt, quỳ xuống dập đầu?

Thánh Thủ Linh Tôn nói.

- Dập đầu?

- Nếu ngươi chiếm được đồ ta lưu lại, tự nhiên phải trở thành đệ tử của ta, dập đầu hay không dập đầu tùy ngươi, nhớ năm đó bao nhiêu người khóc quỳ cầu ta thu làm đệ tử ta còn không thèm nhìn, hiện tại tiện nghi cho ngươi rồi.

- Đệ tử bái kiến sư phụ.

Lục Thiếu Du nghĩ lại, dập đầu mấy cái cũng không mất tí thịt nào cả, mà Thánh Thủ Linh Tôn là người năm ngàn năm trước, hắn tuyệt đối cũng lớn tuổi hơn mình quá nhiều.

Sau khi dập đầu ba cái, Lục Thiếu Du mới đứng lên.

- Tốt, từ giờ trở đi, ngươi chính là đệ tử Thánh Thủ Linh Tôn ta, ta trước kia trầm mê tu luyện, cả đời không có thu đồ đệ, đệ tử trong tộc cũng không dạy bảo tốt, hiện tại cũng không có thời gian dạy bảo ngươi, đáng tiếc ngươi không phải Linh giả, cũng không thích hợp tu luyện sở học cả đời của ta, nhưng hiện tại cũng không có biện pháp, năm ngàn năm qua chỉ có ngươi tới đây, đây là Thiên Linh Lục, sở học cả đời của ta, ngươi có thể học bao nhiêu thì học bấy nhiêu.

Thánh Thủ Linh Tôn nhặt trữ vật giới chỉ lên, lập tức móc ra một ngọc giản giao cho Lục Thiếu Du, lập tức tại nói:

- Ta muốn ngươi đáp ứng chính là đi tới thành Ma Vân tại đông hải, tìm kiếm gia tộc Đoan Mộc, nếu gia tộc Đoan Mộc tình cảnh không tệ, ngươi có thể giao Thiên Linh Lục cho họ là tốt rồi, nếu gia tộc Đoan Mộc tình cảnh không tốt lắm, nếu tương lai ngươi có thành tựu, ngươi phải nghĩ biện pháp chiếu cố gia tộc Đoan Mộc một chút.

- Là điều kiện này?

Lục Thiếu Du tiếp nhận ngọc giản hỏi, điều kiện này đúng là không làm khó mình.

- Đúng vậy, điều kiện là thế, cả đời ta, đối với đệ tử trong tộc cực kỳ ít quan tâm chỉ điểm, thời điểm ta còn sống thì không ai dám đối phó gia tộc Đoan Mộc, ta không còn thì cây cao đón gió, gia tộc Đoan Mộc lúc trước cũng không có bao nhiêu cường giả, chỉ sợ hiện tại tình cảnh cũng không tốt bao nhiêu.

Thánh Thủ Linh Tôn thở dài, trong gương mặt khô héo, ánh mắt hõm sâu ảm đạm xuống.

- Đệ tử nhất định làm được, đệ tử tương lai sẽ giao Thiên Linh Lục cho gia tộc Đoan Mộc.

Lục Thiếu Du nói, nhưng mà trong lòng hắn hiểu, thành Ma Vân cách đại lục Linh Vũ cũng không gần, muốn tới thành Ma Vân cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.