Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 108: Linh kỹ bá đạo (3)



Tết âm lịch hàng năm chính là mùa náo nhiệt nhất trong Sơn mạch Vụ Đô, nghỉ ngơi một mùa đông là ngày xuân tiến vào Sơn mạch Vụ Đô, đó là lúc thu hoạch linh dược, vận khí tốt có thể đụng phải yêu thú đi ra kiếm ăn, đụng phải yêu thú có thể xem như một mùa thu hoạch lớn.

Có chút dong binh đoàn mục tiêu chính là yêu thú tam giai, yêu thú tam giai đáng giá không ít, nhưng tiểu đoàn đội không có thực lực thì không hi vọng gặp phải yêu thú tam giai, cho dù là Vũ Sư đỉnh phong gặp phải yêu thú tam giai cũng không biết làm sao.

Trên vách núi vạn trượng tụ tập không ít vũ giả, rất nhiều trang phục khác nhau, có lẽ đều là vũ giả tiến vào Sơn mạch Vụ Đô tìm lợi ích.

- Nghe nói một tháng trước Hỏa Âm Quái đã chết trong tay Bạch Mi trưởng lão và Vương Minh Nguyệt Vân Dương Tông, rớt xuống vách núi vạn trượng này, đáng tiếc chúng ta không thể đi xuống, thu hoạch trên người Hỏa Âm Quái trên có lẽ không ít.

- Đây là vách núi sương mù dày đặc quanh năm, nếu có thể xuống dưới, không tới phiên chúng ta.

- Đúng thế, không nghĩ tới Hỏa Âm Quái cứ như vậy chết đi, còn chọc tới Vân Dương Tông.

- Vân Dương Tông cũng không dễ chọc, đây cũng là địa bàn của Vân Dương Tông, Hỏa Âm Quái đúng là tìm chết, dám đoạt Thiên Tàm Bảo Giáp với Vân Dương Tông.

- Đây là Thiên Tàm Bảo Giáp, nếu ta gặp được cũng không nỡ a.

- Ngươi gặp được thì thế nào, một tiểu Vũ Sĩ, muốn tìm cái chết ah.

- Được rồi, chúng ta giải tán đi, nếu nơi này có thu hoạch thì không chờ chúng ta tới kiếm đâu, vẫn nên đi chung quanh xem có linh dược hay không, lần này tìm chút ít linh dược, bán giá tốt, nghe nói trong Thúy Nguyệt Lâu có cực phẩm mới, dáng người của nàng có lồi có lõm, ánh mắt mê chết người.

- Con mẹ nó ta đã gặp qua rồi, mông lớn rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên, trông thấy nàng là muốn làm một lần, cho dù sống ít vài năm cũng đáng.

- Ngươi đúng là háo sắc mà, ha ha ha ha...

Trên vách núi truyền ra tiếng cười dâm đãng, lập tức mọi người tán đi, không có ai biết, dưới vách núi còn có thiên địa khác, mà Lục Thiếu Du đại nạn không chết, lúc này đang tu luyện Đao Hồn Kỹ.

Dưới ngọn núi, Lục Thiếu Du lẳng lặng đứng đấy, áo xanh không gió mà bay, quanh người có khí tức nhàn nhat tỏa ra ngoài, trong phạm vi chung quanh gió cúi đầu xuống giống như triều bái.

Hô.

Sau một lát, Lục Thiếu Du chậm rãi thở ra một hơi, nhắm mắt lại, lập tức mở ra, trong mắt bắn ra hào quang sáng ngời, linh khí quanh người cuồn cuộn, một đạo khí thế hùng hồn khuếch tán ra.

Ngay vào lúc này, Lục Thiếu Du kết thủ ấn, linh lực ngưng tụ thành trường đao màu vàng trong tay, thân đao mang theo hào quang thần dị, một đạo khí thế lăng lệ khuếch tán ra, khí thế kia so với lúc Lục Thiếu Du ở quảng trường trấn Thanh Vân thi triển Chu Tước Quyết cũng không kém bao nhiêu.

- Đao Hồn Kỹ, đi!

Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, thủ ấn biến hóa, đại đao đánh ra, xẹt qua không khí, không khí chung quanh sinh ra tiếng xé gió.

Khi thủ ấn của Lục Thiếu Du biến hóa, đại đao cắt vỡ không trung, mỗi một đao bổ ra mang theo chấn động không gian, khí kình gào thét sinh ra âm thanh nổ tung.

- Đao Hồn Kỹ, phá cho ta!

Thủ ấn lại biến đổi, Lục Thiếu Du quát lên một tiếng, cũng vào lúc này, chỉ thấy đại đao xẹt qua không trung, mang theo một đám tàn ảnh.

Đao quang bổ thẳng vào tảng đá trước mặt...

Ầm ầm...

Trong sơn cốc sinh ra tiếng nổ vang vọng giống như sấm sét, bỗng nhiên tảng đá cao bốn năm mét vỡ ra, mắt thường có thể thấy được một đao quang lăng lệ đánh xuống, tảng đá rơi xuống như mưa, hóa thành vo số đá vụn bắn ra ngoài.

Bành! Bành! Bành!

Chung quanh đá vụn bay ra, vách núi cũng chấn động theo, đá vụn rơi xuống, cảnh này cực kỳ đồ sộ, Lục Thiếu Du bố trí một đao cương khí hộ thân, nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười.

Sau một lát, gió êm sóng lặng, nhưng vào lúc này tảng đá đã vỡ ra, trên mặt đất xuất hiện khe hở dài hơn mười mét.

- Thành công, mặc dù chỉ là Đao Hồn Kỹ sơ cấp, nhưng uy lực đã không tệ, cho dù đụng phải Vũ Sĩ bát trọng cũng có sức liều mạng.

Lục Thiếu Du cảm giác uy lực của Đao hồn Kỹ này còn kém hơn Chu Tước Quyết một tia, nhưng mà uy lực của nó đã đủ chống lại Vũ Sĩ thất, bát trọng, nếu như linh lực của hắn đột phá, uy lực của Đao Hồn Kỹ cũng sẽ tăng lên.

Đao Hồn Kỹ này có ba trọng, mình bây giờ chỉ thúc dục được đệ nhất trọng Đao Hồn Trảm, sau này có đủ thực lực, thúc dục đệ nhị trọng Đao Hồn Quang Nhận cùng đệ tam trọng Đao Hồn Không Nguyên Diệt, thực lực của hắn sẽ tăng nhiều, thực lực của mình bây giờ chỉ miễn cưỡng sử dụng được Đao Hồn Trảm mà thôi.

Nhìn khe nứt và tảng đá vỡ nát trên đất, Lục Thiếu Du hưng phấn lên, một tháng tu luyện đã có thành tựu, uy lực của Đao Hồn Trảm này vô cùng to lớn, vô cùng bá đạo, không hỗ là linh kỹ Huyền cấp.

- Về sau sẽ có thêm một loại thủ đoạn.

Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng.

- Thử Hỏa Ảnh Chỉ nữa!

Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, chân khí quanh người tuôn ra, thủ ấn biến hóa, tay phải của hắn có hào quang màu đỏ hiện ra, năm ánh hào quang màu đỏ mang theo khí tức nóng bỏng, mang theo khí thế cường hãn xé tan không khí bắn ra ngoài.

XIU....XIU... XIU....XIU... XÍU...UU!...

Trên vách đá có đá vụn rơi xuống, năm ngón tay hiện ra trên vách đá, và xuất hiện năm lỗ thủng sâu hun hút.

Hỏa Ảnh Chỉ, đây chính ngọc giản vũ kỹ Tinh cấp sơ giai hỏa hệ mà Lục Thiếu Du thu được của Hỏa Âm Quái, lúc trước Hỏa Âm Quái đấu với Bạch Mi trưởng lão đã sử dụng Hỏa Ảnh Chỉ, uy lực bất phàm.

Sau khi Lục Thiếu Du thu được ngọc giản mới biết được Hỏa Âm Quái thi triển Hỏa Ảnh Chỉ, uy lực thì Lục Thiếu Du đã tự mình kiểm chứng, uy lực không tầm thường, hắn chỉ cần là vũ kỹ hỏa hệ thì có thể tu luyện.

Có được vũ kỹ Tinh cấp này, tu luyện dễ dàng hơn Đao Hồn Kỹ không ít, trong thời gian một tháng này, Lục Thiếu Du chỉ tu luyện Đao Hồn Kỹ còn rút thời gian tu luyện Hỏa Ảnh Chỉ, lúc này cũng có chút thành tựu.

Tuy Hỏa Ảnh Chỉ cùng Đao Hồn Kỹ đều có chút thành tựu, Lục Thiếu Du lại biết, muốn chính thức khống chế một vũ kỹ cũng không phải tu luyện dễ dàng như thế, mỗi một cường giả tu luyện vũ k đều trải qua mấy chục năm hoặc cả đời mới có thể phát huy uy lực lớn nhất của vũ kỹ.

- Đã hơn một tháng rồi, có lẽ bọn họ đã tới Vân Dương Tông!

Lục Thiếu Du nhìn lên bầu trời sơn cốc, nếu không phải rớt xuống vách núi, mình bây giờ cũng có thể đến Vân Dương Tông

Nhưng mà ngẫm lại, Lục Thiếu Du hiện tại cũng cảm thấy may mắn chính mình rớt xuống vách núi, bằng không mình cũng không cách nào nhìn thấy Thánh Thủ Linh Tôn, cũng không chiếm được Thiên Linh Lục.

Trong lòng Lục Thiếu Du đang tính toán, hiện tại cũng chỉ có thể tự nghĩ biện pháp đi tới Vân Dương Tông, Nam thúc muốn chính mình đạt được Vạn Niên Xích Đồng cùng vũ kỹ thân pháp Phù Quang Lược Ảnh, bản thân mình phải làm tốt, nhưng mà trước đó phải ra khỏi sơn cốc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.