Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1228: Phá rồi lại lập



- Tử Kim Huyền Lôi rèn thể, phá rồi lại lập, đây không bình thường, linh khí địa cấp cùng Huyết Lục bảo vệ võ đan của ngươi, mà vật kinh khủng kia lại bảo vệ hồn đan cho ngươi, tuy vi sư không giúp được ngươi bao nhiêu, nhưng có thể giúp ngươi bảo hộ tâm trí, là long hay trùng phải nhờ chính ngươi, đừng làm vi sư thất vọng!

Lão nhân nói xong thủ ấn kết xuất, từ giới chỉ của Lục Thiếu Du bắn ra một đạo huỳnh quang, linh ngọc sàng lập tức xuất hiện.

- Phanh phanh!

Giữa không trung, lôi đình màu tím oanh kích thẳng lên người lão nhân.

- Hừ, Tử Kim Huyền Lôi vô chủ còn chưa làm gì được bản tôn!

Lão nhân vừa dứt lời, thủ ấn kết xuất, linh ngọc sàng tỏa sáng hào quang, trực tiếp ngăn cản ngay trên đỉnh đầu hắn.

Trong phút chốc lôi đình mang theo lực lượng hủy diệt oanh kích lên linh ngọc sàng, nhưng không lưu lại chút dấu vết, chỉ làm quang mang mờ đi một ít.

Nếu Lục Thiếu Du tỉnh táo nhất định sẽ giật mình, không nghĩ tới linh ngọc sàng còn có lực phòng ngự khủng bố thế này, bằng không hắn cũng không tới nông nỗi như vậy.

Tiếp theo sau, thân ảnh lão nhân đi lên linh ngọc sàng, linh ngọc sàng trôi nổi bên dưới đoàn thịt nát, huỳnh quang bao phủ thân hình vỡ nát của Lục Thiếu Du.

- Xuy!

Một đạo lôi đình oanh kích lên đoàn thịt nát, mà lúc này nhờ có hào quang của linh ngọc sàng, đoàn thịt nát trở nên sống động hơn không ít.

Xuy!

Cứ như vậy trong không gian biến thành tử tịch, chỉ còn tiếng sấm sét không ngừng oanh kích, tổng cộng là bốn đạo, đều dựa theo quy luật cố định oanh kích vào thân thể phá nát của Lục Thiếu Du, một đạo đánh vào ngũ sắc võ đan, một đạo oanh vào hồn đan, mà đạo cuối cùng lại đánh lên trên mai rùa bảo hộ tiểu Long.

Tựa hồ vì Âm Dương Linh Võ quyết, võ đan đã có thói quen cắn nuốt lực lượng từ bên ngoài tới, lúc này đang cắn nuốt năng lượng lôi đình, ngũ sắc võ đan chậm rãi hấp thu lôi lực màu tím, với tốc độ mà mắt thường khó thể phá hiện càng ngày càng bóng loáng lẫn ngưng thật.

Lúc này hồn đan được kim quang bao phủ, lôi đình căn bản không thể chạm tới, ngược lại còn có cảm giác như vô lực, quỷ dị khiến người nói không nên lời.

Mà lúc này lôi đình rơi xuống mai rùa không lưu chút dấu vết, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ nhìn thấy bí văn trên mai rùa quanh quẩn hấp thu lôi đình trực tiếp thẩm thấu vào bên trong.

Trong bất tri bất giác thời gian đã qua một tháng, lúc này đã vào mùa đông, nhiệt độ rất thấp, bên trong Đoạn Thiên sơn mạch lá cây héo úa, thân cây trơ trụi đứng thẳng, có lẽ bởi vì Thiên Lang Phá Nhật, đại tuyết lả tả, cả thiên địa như biến thành trắng xóa.

Ánh mắt Bạch Linh nhìn chằm chằm về phía trước, vẫn lạnh lùng uy nghiêm, nhưng người quen thuộc nàng đều không khó phát hiện, trong mắt của nàng đã mất đi thần thái ngày xưa.

Không ít người bắt đầu rời khỏi Đoạn Thiên sơn mạch, họ đã nghĩ đủ mọi biện pháp nhưng chỉ vô dụng, Huyền Thiên bí cảnh đã hoàn toàn biến mất, giống như chưa từng tồn tại, nhưng nó thật sự đã xuất hiện qua.

Bạch Linh đã tìm tất cả các địa phương, đi tới chỗ vách núi khi trước, nhưng không phát hiện được gì, con thông đạo nham thạch cũng không có chút biến hóa trong đêm trăng tròn.

- Bạch Linh đại nhân, còn có biện pháp nào cứu chủ nhân hay không?

Thiên Sí Tuyết Sư thu nhỏ thân hình xoay quanh trên bầu trời, đôi mắt lo lắng, hắn vẫn luôn ở bên ngoài đợi chủ nhân, không đi vào trong Huyền Thiên bí cảnh, thật không nghĩ tới chủ nhân lại bị vây khốn bên trong.

- Ngươi có thể cảm ứng được với hắn hay không?

Bạch Linh lắc đầu hỏi ngược lại.

- Không thể, không có liên hệ, ta không thể phán đoán!

Thiên Sí Tuyết Sư lắc đầu, trong đầu hắn có linh hồn lực của chủ nhân, vốn có thể liên lạc, nếu chủ nhân tử vong thì Huyết Hồn Ấn sẽ tiêu tán, nhưng bây giờ cảm giác của hắn rất kỳ diệu, tuy Huyết Hồn Ấn không biến mất nhưng lại không cảm giác được chủ nhân tồn tại.

- Đông cung phụng, Bạch cung phụng, chúng ta nên làm gì bây giờ, chưởng môn vẫn chưa đi ra!

Toàn bộ đệ tử Phi Linh môn đều khẩn trương, thật không có biện pháp, suốt một tháng nay họ vẫn không có cách nào.

Đông Vô Mệnh cùng Bạch Oánh đưa mắt nhìn nhau, hai người chỉ biết thở dài.

- Đã nghĩ đủ mọi cách rồi, chư vị về trước đi, ta đi hỏi trưởng lão Linh Thiên môn, có lẽ sẽ có biện pháp cũng không nhất định.

Lữ Chính Cường nói, suốt một tháng nay người của Linh Thiên môn vẫn chưa rời đi.

- Lần này vất vả Lữ chưởng môn!

Bạch Oánh nói.

- Oánh tỷ, quan hệ giữa Thiếu Du cùng Linh Thiên môn như vậy thì không cần khách sáo, chúng tôi về trước, có lẽ một ít trưởng lão Linh Thiên môn sẽ có biện pháp.

Lư Khâu Mỹ Vi nói.

- Độc Vương, Quỷ Tiên Tử, ở chung quanh đây còn có không ít người như hổ rình mồi, đoán chừng là có hứng thú với thu hoạch của các ngươi, các ngươi đi cùng chúng ta thôi, phỏng chừng sẽ không có ai dám càn rỡ!

Lữ Chính Cường nhìn quanh bốn phía, trong một tháng này ở khu vực chung quanh có không ít chân khí mờ ảo tồn tại, tựa hồ như đang chờ đợi, không hề nghi ngờ, chỉ sợ là có hứng thú với thu hoạch của Phi Linh môn, lần này ai cũng biết Phi Linh môn chiếm được không ít bảo vật, người của bốn đại sơn môn đương nhiên không ai dám động, nhưng Phi Linh môn thì chưa chắc, khó bảo toàn có người bí quá hóa liều.

Lời của Lữ Chính Cường cả Đông Vô Mệnh cùng Bạch Oánh đều hiểu được, nếu chỉ dựa vào họ chỉ sợ lần này về sẽ không được thái bình, nhưng nếu về họ đều lo lắng, mà lưu lại họ không có biện pháp gì.

- Đi về trước đi, tới lúc đó hãy nghĩ biện pháp, có lẽ tiểu tử kia phúc lớn mạng lớn, đã đi ra ngoài cũng không chừng, Thiếu Du không giống là kẻ đoản mệnh!

Vân Tiếu Thiên nói.

- Bạch Linh tiểu thư, chúng ta về trước đi!

Đông Vô Mệnh nói.

- Các ngươi trở về đi, ta lưu lại đây!

Bạch Linh nhìn chằm chằm cảnh tuyết trắng xóa trước mắt, Phi Linh môn không có hắn, nàng trở về có ý nghĩa gì.

Nghe được quyết định của Bạch Linh, nhóm người Đông Vô Mệnh cũng không tiện nhiều lời, nhưng sắc mặt Lữ Chính Cường, Lư Khâu Mỹ Vi cùng Vân Tiếu Thiên đều biến hóa.

Sau một lát mọi người lên yêu thú phi hành rời đi, cả vùng núi non trắng xóa trở nên yên tĩnh, gió lạnh thổi qua, váy áo Bạch Linh bay phất phới như thiên tiên đứng lặng giữa bầu trời đầy tuyết.

- Ngươi nhất định không có chuyện gì, đúng không?

Bạch Linh thì thầm, ánh mắt lộ tia khác thường.

- Hô!

Thiên Sí Tuyết Sư đáp xuống mặt tuyến, thân hình thuần trắng cùng cảnh tuyết tan thành một khối, lẳng lặng đứng bên người Bạch Linh.

Trên Vân Dương tông, trên ngọn núi hùng vĩ cao vút trong mây, tuyết trắng bao phủ cả dãy núi mênh mông.

Bên trong đình viện, La Lan thị ôm ngực, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.

- Muội làm sao vậy?

Một trung niên nằm bên cạnh La Lan thị, người này mặc áo bào trắng, mày kiếm mắt sáng, mang theo cỗ khí khái anh hùng, chính là Lục Trung.

- Không biết, gần đây luôn bị đau ngực như thế.

La Lan thị nói.

- Nghỉ ngơi thì tốt rồi, có lẽ là quá mệt mỏi.

Lục Trung khuyên bảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.