Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 839: An trí Quỷ Vũ Tông (1)



Sau một hồi, Lữ Tiểu Linh liền e thẹn ngẩng đầu lên nhìn hắn rồi xấu hổ lùi lại hai bước mới dám nhìn Lục Thiếu Du nói.

- Ngươi giúp ta thì coi như xong, nếu như ngươi xảy ra chuyện gì, Linh Thiên Môn sẽ không tha cho ta đâu.

Lục Thiếu Du nói.

- Ai nói vậy, Thôi Mệnh Phán Quan ở thời kỳ toàn thịnh thì ta không đối phó được, bất quá nếu là Linh hồn thể thì ta không phải là không có cách, ít nhất Linh hồn thể của Thôi Mệnh Phán Quan cũng không thể làm gì được ta, chỉ là không tới mức khốn cùng thì cha của ta không cho ta thi triển mà thôi.

Lữ Tiểu Linh bĩu môi, nhìn Lục Thiếu Du mà nói.

Lục Thiếu Du nhìn Lữ Tiểu Linh thêm một cái, thân là đại tiểu thư của Linh Thiên Môn, một thân một mình chạy ra ngoài, nếu trên thân không có chỗ dựa vào, không còn con bài tẩy thì chắc chắn là giả, trên người Vân Hồng Lăng thì có Thổ sát huyền lôi và cung điện Linh khí, chỉ sợ là trên người của Lữ Tiểu Linh cũng phải che giấu thứ gì đó vô cùng cường hãn.

- Chưởng môn, ngươi không có chuyện gì thật sao?

Lúc này, đám người Lộc Sơn lão nhân, Hoa Mãn Ngọc và Hoa Mãn Lâu mới nghi hoặc đánh giá Lục Thiếu Du từ đầu tới chân.

- Không có việc gì.

Lục Thiếu Du cười khẽ một tiếng, huyết khí trong cơ thể vẫn đang cuồn cuộn như cũ, thiếu chút nữa đã phun thêm một ngụm máu tươi. Mặc dù không bị đoạt xác, Linh hồn lực còn mạnh hơn không ít, nhưng chuyện này không liên quan gì tới thương thế cả, vết thương có được lúc trước khi chống lại Thôi Mệnh Phán Quan thì vẫn cứ còn đó, hơn nữa cũng vô cùng nghiêm trọng,

- Hô!

Đám người Lộc Sơn lão nhân đều thở hắt ra một hơi cùng lúc, cũng cảm thấy rất đỗi kinh ngạc, thực lực của bọn họ không tệ, tự nhiên biết rõ, bị Linh hồn của Thôi Mệnh Phán Quan nhập vào cơ thể, nếu như không có chỗ dựa vào thì dám chắc đã bị đoạt xác rồi, chưởng môn cư nhiên lại bình an vô sự, e rằng đây là chuyện trước nay chưa từng có, mọi người cùng hít vào một ngụm khí lạnh và càng thêm tôn kính vị chưởng môm này hơn.

- Muốn chạy à, đừng hòng.

Lộc Sơn lão nhân quát lên một tiếng, lúc này tên Đới Cương Tử nằm trên mặt đất nãy giờ đang cố giãy dụa bò dậy muốn lặng lẽ xoay người bỏ chạy, tiếng nói vừa dứt, trong tay của Lộc Sơn lão nhân trực tiếp đánh ra một đạo trảo ấn, trảo ấn vừa đánh ra, không gian lập tức run lên, ngay cả mặt đất cũng rạn nứt.

Mặc dù Lộc Sơn lão nhân đang mang thương thế trên người, nhưng lực công kích vẫn không giảm đi chút nào, trong nháy mắt tiếp theo đó, đạo trảo ấn này đã bay tới phía trên đầu của Đới Cương Tử.

Thương thế của Đới Cương Tử nặng hơn Lộc Sơn lão nhân rất nhiều, thực lực thì vốn cũng kém xa ông ta, thấy vậy hắn lập tức hoảng sợ, mặt mày xám ngoét như tro tàn.

- Lộc Sơn Cung Phụng, giữ cho hắn một hơi.

Lục Thiếu Du hờ hững căn dặn.

- Vâng, chưởng môn,

Lộc Sơn lão nhân đáp lời, chưởng ấn đã hung hăng nện xuống thật mạnh.

- Ầm!

Trảo ấn mơ hồ khiến không gian trở nên vặn vẹo, sau đó nện thật mạnh xuống người tên Đới Cương Tử kia, một trảo đánh xuống, trên mặt đất của quãng trường cũng bị đánh vỡ, lộ ra năm vết nứt rộng mấy thước, nháy mắt lại lan dài ra xa với tốc độ chóng mặt.

- Phụt!

Mặt đất rung chuyển dữ dội, đất đá văng khắp nơi, Đới Cương Tử phun ra một miệng máu tươi, xen lẫn mớ nội tạng bị đánh nát,cả người nằm lọt thỏm trong cái hố giữa chân ấy, khắp người đều cảm thấy ê ẩm khó chịu.

Lục Thiếu Du chậm rãi đi về phía Đới Cương Tử, loé qua một cỗ lãnh ý.

- Lục chưởng môn, xin hãy tha chết cho ta đi, ta nhất thời bị ma quỷ làm cho đầu óc mê muội, tha cho ta một mạng đi, ta không dám nữa đâu, phụt…

Đới Cương Tử nói đứt quãng, miệng phun máu tươi thêm lần nữa, trong mắt đục ngầu ngập tràn vẻ kinh hãi nhìn về phía Lục Thiếu Du.

- Muộn rồi.

Lục Thiếu Du nói khẽ, chưởng ấn trong tay của hắn đã thay cho lời nói, một đạo trảo ấn đã chụp lấy đầu của Đới Cương Tử.

Lục Thiếu Du lúc này không phải thôn phệ tên Đới Cương Tử này mà là thi triển sưu Linh thuật, chính mình phải tìm hiểu cho rõ quan hệ giữa Quỷ Vũ Tông và Linh Vũ giới mới được, nếu như muốn biết rõ tất cả thì cứ thi triển sưu Linh thuật thì ắt sẽ rõ mười mươi.

Sau một lát, Lục Thiếu Du mới thu hồi trảo ấn, thần sắc cũng ngưng trọng hẳn lên, thở dài một cái, nói với Tiểu Long trên vai:

- Tiểu Long, giao cho ngươi đấy.

- Một tên Vũ Suất tam trọng, sau khi ta ăn xong thì cũng có thể đạt được ít chỗ tốt rồi.

Tiểu Long nhún người trượt xuống, hoá thành vài thước, trực tiếp nuốt sống Đới Cương Tử vào trong bụng.

- Tông chủ.

Mấy ngàn đệ tử Quỷ Vũ Tông đứng chung quanh liền nháo nhào lên, nhưng không có kẻ nào dám vượt lên nửa bước, lấy thực lực của cả đám, bước lên chỉ tổ chịu chết mà thôi.

- Tất cả mọi người nghe đây, Đới Cương Tử đã chết rồi, các ngươi là kẻ thông minh, hẳn là biết nên làm gì mới đúng, hiện tại các ngươi sẽ có một tông chủ mới.

Lục Thiếu Du đưa mắt đảo qua mấy ngàn đệ tử Quỷ Vũ Tông đang có mặt ở đấy, cuối cùng liền dừng lại trên người Đới Trường An.

- Đới Cương Tử có chết cũng không đền hết tội, đa tạ Lục chưởng môn.

Đới Trường An hạ áo choàng xuống, thần sắc pha chút kinh ngạc lẫn hưng phấn, Đới Cương Tử đã chết, từ nay về sau hắn rốt cuộc cũng không cần phải làm con chó của bất kỳ ai nữa.

Nhìn Đới Trường An, sắc mặt của đám đệ tử Quỷ Vũ Tông đều khẽ đổi.

- Tất cả mọi người nghe cho rõ đây, kể từ nay về sau, Đới Trường An chính là tông chủ mới của Quỷ Vũ Tông, kẻ nào không phục thì đứng ra, vị này chính là đại tiểu thư của Linh Thiên Môn, các ngươi không phục thì chính là đối nghịch với Linh Thiên Môn, hậu quả tự mình gánh lấy.

Lục Thiếu Du lại quét mắt nhìn quanh đám đệ tử Quỷ Vũ Tông lần nữa, trong mắt loé lên một cỗ lảnh ý, sau đó giới thiệu Lữ Tiểu Linh cho cả đám người biết.

Đám người của Quỷ Vũ Tông nào dám nhìn thẳng, chỉ có thể đưa mắt nhìn nhau, sau đó đưa mắt nhìn về phía Lữ Tiểu Linh, sau đó lại chuyển hướng nhìn về phía Đới Trường An, đây vốn chính là đại thiếu gia của Quỷ Vũ Tông, đám đệ tử chớp mắt một cái, sau đó có vài tên dẫn đầu quỳ xuống:

- Đệ tử bái kiến tông chủ.

- Bát kiến tông chủ.

Đám người còn lại nhìn thấy vậy cũng thần phục theo ngay lập tức, bất kể là trong lòng bọn họ phục thật hay không, nhưng bọn họ đều biết, hiện tại nếu không thần phục theo thì chỉ có một con đường chết.

Nhìn thấy như vậy, Đới Trường An lập tức kích động lên, loại cảm giác cao cao tại thượng của trước kia đã trở lại lần nữa, rốt cuộc cũng không cần sống những ngày tháng tủi nhục nữa.

- Đới tông chủ, đã vậy thì mọi chuyện còn lại ở đây đều giao cho ngươi, ta đi trước một bước đây.

Lục Thiếu Du nhếch mép, tựa tiếu phi tiếu nói với Đới Trường An.

- Đa tạ Lục chưởng môn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.