Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 883: Rốt cuộc cũng tới nơi (2)




́t cuộc cũng tới nơi. (2)

- Gia Cát Tử Vân quả thực có thiên phú hiếm thấy, bằng vào niên kỷ đó đã là Linh Suất tứ trọng, tiền đồ sau này không thể hạn lượng.

Lữ Chính Cường nói.

- Lần trước Gia Cát trang chủ nói chuyện hôn sự của tiểu thư và Gia Cát Tử Vân với chưởng môn, lẽ nào chưởng môn cũng có ý này sao?

Quách Văn Tinh do dự một chút rồi chậm rãi hỏi.

- Gia Cát Tây Phong kia mục đích không nhỏ. Thế nhưng ta chỉ có một nữ nhi, sao ta lại đem nó ra đánh bạc. Lữ Chính Cường ta cũng không phải là người như vậy. Gia Cát Tử Vân kia tuy rằng thiên phú mạnh mẽ. Thế nhưng cũng vẫn kém một người. Người này nếu so với Gia Cát Tử Vân thì thiên phú của Gia Cát Tử Vân còn thua một bậc. So tâm cơ, trí tuệ Gia Cát Tử Vân kia chỉ sợ cũng không bằng.

Lữ Chính Cường khẽ cười nói.

- Ồ? Còn có người như thế sao? Trong đám người trẻ tuổi ở trong Cổ Vực dường như cũng không có người nào nha. Hắc Sát giáo, Hóa Vũ tông tuy rằng có mấy đệ tử trẻ tuổi nỏi bật, thế nhưng cũng không thể so sánh với Gia Cát Tử Vân.

Vẻ mặt Quách Văn Tinh nghi hoặc, trong lòng suy nghĩ một lát rồi biến sắc nói:

- Chẳng lẽ người trong lời chưởng môn nói chính là Lục Thiếu Du của Phi Linh môn kia?

- Không sai, vũ giả toàn hệ, Vũ Tướng cửu trọng có thể đánh chết Vũ Suất tứ trọng. Còn nhỏ tuổi mà có thể để cho Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, toàn những hung nhân thuận theo. Muốn làm được chuyện này không hề đơn giản. Xử lý chuyện của Hắc Sát giáo cũng cực kỳ ổn thỏa, so với hắn Gia Cát Tử Vân Kia chỉ sợ cũng chỉ có xách dép.

Lữ Chính Cường nói.

- Lục Thiếu Du này ta cũng từng gặp qua một lần, quả thực là bất phàm.

Quách Văn Tinh thở dài rồi lập tức nói:

- Thế nhưng luận nội tình, Lục Thiếu Du không thể so sánh với Gia Cát Tử Vân, thực lực Phi Linh môn cũng không kém, thế nhưng muốn so sánh với Lan Lăng sơn trang thì quả thực giống như là một con kiến so với một con voi vậy.

- Lời này tuy rằng không sai. Thế nhưng Lục Thiếu Du này cũng không phải là người bình thường, tuổi trẻ mà đã có thành tựu như vậy không phải người bình thường có thể dạy dỗ. Theo ta được biết, trên Vân Dương Tông, Lục Thiếu Du là đệ tử của Vũ Ngọc Tiền, Vũ Ngọc Tiền muốn dạy ra loại đệ tử như vậy sợ rằng không có khả năng. Ta sợ phía sau hắn còn có một cường giả khác.

Lữ Chính Cường khẽ nói, ánh mắt biến đổi, nói tiếp:

- Nếu tính thời gian, nhanh thì có lẽ cũng tới đại điện Vụ Tinh rồi. Cơ duyên trong mỗi một lần đại điện Vụ Tinh mở ra đều nhìn thiên phú mà định đoạt. Người có thiên phú tốt nhất thường là người đạt được cơ duyên lớn nhất. Lần này không biết ai sẽ nhận được cơ duyên lớn nhất đây.

Trong Vụ Tinh Hải, lúc này có hơn mười đạo thân ảnh lăng không phi hành. Có người cưỡi yêu thú phi hành bay tới, bay qua vô số hải đảo, lúc này đám người bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước.

- Tới rồi. Chúng ta tới đại điện Vụ Tinh rồi.

Không biết là ai nói câu này, ánh mắt mọi người lập tức nhìn về phía trước. Nhìn biển cả hùng vĩ trước mắt trong lòng mọi người không khỏi cảm thấy nhỏ bé.

Phía trước mặt đám người hiện tại là một mảnh biển cả xanh biếc, mây mù đậm đặc. Mà trong đó đột nhiên xuất hiện một hải đảo khổng lồ. Hải đảo này vô cùng to lớn, liếc mắt nhìn lại giống như vô cùng mênh mông, không có điểm cuối. Giống như là ở phiến hải vực này đột nhiên xuất hiện một lục địa lớn vậy.

Trên hải đảo này có vô số ngọn núi vây quanh, sương mù màu trắng quanh quẩn. Mà ở giữa, nơi mặt đất bằng phẳng có một cung điện sừng sững hiện lên trước mặt mọi người. Đại điện vô cùng to lớn kéo dài tới phía chân trời. Đại điện này liếc mắt không nhìn thấy đỉnh, cũng không ước chừng được nó rộng bao nhiêu, đại điên giống như chòm sao Thương Long ngẩng đầu, khí thế phi phàm.

Trên không trung, lúc này mây mù lượn lờ, tầm nhìn so với hải vực khác đã bị giảm đi không ít. Trên mây mù, đỉnh cung điện khổng lồ bị che lại. Trong bầu trời có thể mơ hồ thấy được trên trời cao có vô số ngôi sao thoáng hiện.

Không gian to lớn mênh mông vô bờ bến, đưa mắt nhìn quanh, cung điện khổng lồ kia đứng sừng sững trong thiên địa khiến cho mọi người như quên mất sự tồn tại của những ngọn núi chung quanh. Giống như trong mắt chỉ có thể nhìn thấy cung điện khổng lồ kia. Một cỗ khí tức khác thường đột nhiên khuếch tán ra chung quanh.

Đây là một cỗ khí tức thê lương từ viễn cổ. Lúc này dường như đang từ trong đại điện khổng lồ phía xa lan ra, khiến cho sắc mặt mọi người không khỏi nghiêm túc. Dưới cỗ khí tức viễn cổ thê lương này khiến cho tim mọi người không khỏi đập nhanh hơn.

- Đây là đại điện vụ tinh sao?

Trong đoàn người lúc này có một nữ tử ngũ quan tinh xảo, đường con lung linh khẽ nói. Mà nữ tử này chính là Lữ TIểu Linh, đám người chung quanh đều là đệ tử Linh Thiên môn, cả đám lúc này đang vô cùng kinh hãi.

- Tiểu thư, chúng ta tới rồi, đây là đại điện Vụ TInh.

Vương trưởng lão kia lúc này cũng ngẩng đầu nhìn cung điện khổng lồ phía xa. Ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Bằng vào thực lực của nàng, khi đối mặt với cung điện khổng lồ này cũng không khỏi có cảm giác nhỏ bé.

Cung điện này lẳng lặng đứng một chỗ thế nhưng trung lúc vô hình lại giống như một đầu cự long đang nằm đó, khiến cho người ta không dám tới gần.

Lữ Tiểu Linh nhìn cung điện khổng lồ này, lại nhìn đến tầng mây trên đỉnh kia. Cung điện khổng lồ này đứng sững sững trong Vụ Tinh Hải giống như là trong thiên địa chỉ có đại điện này tồn tại, phảng phất như là đại điện đang ở trong phiến thiên địa này ngàn vạn năm.

Mọi người nhanh chóng cưỡi yêu thú phi hành đi tới. Lúc này đám người càng thêm chấn động về sự khổng lồ của cung điện này.

Cung điện này có hình dáng hơi kỳ lạ, không phải là hình vuông và tròn như thường lệ mà là hình tháp. Có chính cạnh, chín mặt, bức tường khổng lồ như thông thiên kéo dài tới trong tầng mây, bên ngoài mơ hồ có hoa văn.

Lúc này mọi người chỉ ở phía ngoài mà thôi, các đại điện Vụ Tinh còn rất xa, tia sáng tỏa ra lờ mờ càng khiến cho mọi người cảm giác được khí tức thê lương.

Phía ngoài còn có những gò nút liên miên được những cây đại thụ che trời bao phủ. Những cây đại thụ che trời này ít cũng cao ba bốn mươi trượng, giống như một mảnh rừng rậm từ viễn cổ không có ai đặt chân qua.

- Tiểu thư, chúng ta vào thôi, trong đại điện Vụ Tinh này muốn đi vào cũng không dễ. Phía trước có một đại trận, một khi chúng ta đi vào sẽ tự động bị tách ra. Vận khí tốt có thể tiến vào đại điện Vụ Tinh, vận khí kém một chút sẽ trực tiếp bị nhốt ở bên trong. Tới khi đại điện Vụ Tinh đóng lại thì mới bị trục xuất ra ngoài.

Trong đám người Linh Thiên môn, lão giả Vũ Suất cửu trọng mặc trường sam nói với Lữ Tiểu Linh.

Sưu Sưu.

Lúc này, trong không trung phía sau đột nhiên có không ít thân ảnh tiến tới. Mọi người đáp xuống đất, tất cả đều há hốc mồm nhìn vào cung điện khổng lồ phía trước. Khí tức thê lương mãi trường tồn kia khiến cho mọi người bị áp chế.