Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 92: Tiểu tử ngươi đúng là một tay đầu bếp



Lục Thiếu Du nhìn qua Bạch Mi trưởng lão, kéo chân trước của con lợn xuống, mùi thơm của thịt tràn ngập mang theo khí nóng, làm cho không người nào có thể cự tuyệt, chân trước của con lợn Lục Thiếu Du muốn cho Bạch Mi trưởng lão, thân là trưởng lão ngoại môn Vân Dương Tông, hắn cũng có không ít quyền lực, nịnh bợ một chút cũng không có gì xấu.

- Tốt, ta nếm thử!

Bạch Mi trưởng lão sớm không nhịn được, lông mi trắng nhảy lên, cầm lấy chân lợn, chẳng quan tâm bị phỏng há miệng gặm một cái.

Thịt lợn nướng vào miệng mang theo hương thơm, nhai một cái không tê răng, chất thịt dai mà không nát, một ngụm cắn xuống còn có nước, hai mắt Bạch Mi trưởng lão lập tức trợn tròn, nhịn không được nói:

- Hảo tiểu tử, không nghĩ tới ngươi còn có ngón này, ăn ngon, ăn quá ngon.

- Chư vị chấp sự, mọi người cùng nếm thử đi,

Lục Thiếu Du nhìn bốn chấp sự Vân Dương Tông mời tiếp, lập tức kéo hai cái chân sau xuống, một cái đưa cho Lục Vô Song:

- Vô Song tỷ, tỷ cũng nếm thử đi, mùi vị không tệ đâu.

- Băng Lan tiểu thư, Thúy Ngọc, đây là của các ngươi.

Một cái chân sau khác Lục Thiếu Du đưa cho Độc Cô Băng Lan.

- Ta lần đầu tiên được ăn loại thức ăn này, tất nhiên là muốn nếm thử.

Độc Cô Băng Lan không có cự tuyệt, mỉm cười nói.

- Chư vị chấp sự, trực tiếp dùng tay a, ăn cái này phải dùng tay cầm mới tốt.

Lục Thiếu Du quay đầu lại, nhìn thấy bọn họ cầm xương sườn nhưng không biết ăn đường nào, mỉm cười nói ra, trực tiếp dùng tay nắm xương sườn lên gặm.

Thịt vừa vào miệng lại đầy hương thơm, hương vị rất ngon, Lục Thiếu Du lần đầu tiên cảm thấy tay nghề của mình không tệ.

Bốn vị chấp sự nhìn thấy mọi người đều ăn, lúc này cũng không cố kỵ cái gì, nhao nhao dùng tay kéo một khối xuống, mùi thịt vào miệng thì toàn thân thoải mái.

- Ta cũng không khách khí.

Tần Thiên Hạo mỉm cười, cũng tiến lên cầm một khối thịt nướng lên, lập tức mang theo mỡ đông chảy ra khỏi miệng, nói ra:

- Thật sự là không tệ, quá thơm.

- Vậy ăn nhiều một chút.

Lục Thiếu Du kéo một khối lớn cho Tần Thiên Hạo, Tần Thiên Hạo tuy không quá nói nhiều, nhưng Lục Thiếu Du cũng nhìn ra, Tần Thiên Hạo là người ít nói không phải gian tà, có thật tình, ở chung với loại người này cũng không cần lo lắng bị tính kế.

- Đa tạ.

Tần Thiên Hạo không có khách khí, bắt đầu gặm.

Dương Diệu nhìn mọi người, trong bụng bắt đầu xì xào, nhưng mà không quen biết với Lục Thiếu Du, cũng xấu hổ tiến lên, Dương Mạn cùng Lục Vô Song quan hệ tương đối gay gắt, lúc này tự nhiên là càng không có ý tiến lên, nhưng ánh mắt hai nữ vẫn không nhịn được nhìn qua thịt thơm ngon.

- Đây, thử xem đi, mùi vị không tệ.

Lục Thiếu Du xem vào trong mắt, lập tức kéo một tảng thịt lợn xuống đưa cho Dương Diệu, Dương Diệu và Dương Mạn tuy là hai tỷ muội, nhưng tính cách hoàn toàn bất đồng, Lục Thiếu Du cũng không có bao nhiêu phản cảm, ngược lại có chút thưởng thức thẳng thắn của Dương Diệu.

- Đa tạ.

Dương Diệu tiếp nhận tảng thịt lợn của Lục Thiếu Du ném tới, trong ánh mắt mang theo cảm ơn, lập tức đến bên người Dương Mạn, Dương Mạn cũng không có cự tuyệt, hai cô nàng bắt đầu nếm thử, miếng thịt vào miệng lập tức không bận tâm tới hình tượng, gặm lấy gặm để, mải ăn tới nỗi mỡ lợn chảy đầy miệng.

Lục Thiếu Du mỉm cười, bảy ngày ăn lương khô, bây giờ có thể ăn thịt nướng, quả thực chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ánh mắt nhìn qua Lục Thiếu Hổ cùng Vương Lương, Lục Thiếu Du cười lạnh, cũng không để ý đến hai người này.

- Thiếu Hổ, nhiều như vậy, ta ăn không hết, ngươi ăn giúp ta một chút.

Lục Vô Song dường như chú ý tới điểm này, đến trước người Lục Thiếu Hổ kéo nửa chân sau đưa cho Lục Thiếu Hổ, chân sau vốn khá lớn, Lục Vô Song cũng thật ăn không hết, tăng thêm chuyện giữa hai người Lục Thiếu Hổ cùng Lục Thiếu Du, Lục Vô Song tuy không hoàn toàn rõ ràng nhưng cũng biết phân nửa.

Nhưng bất kể thế nào, Lục Thiếu Hổ cũng là đường đệ của nàng, đứng ở một góc độ, nàng cũng muốn chiếu cố một hai, không thể bỏ qua.

Lục Thiếu Du liếc mắt nhìn, cũng không nói gì thêm, ngồi dưới đất gặm thịt nướng trong tay, đối phó với Lục Thiếu Hổ, cũng không phải vào thời điểm này...

- Đa tạ Vô Song tỷ.

Lục Thiếu Hổ nhìn Lục Thiếu Du, nhìn thấy Lục Thiếu Du ở phía xa không để ý đến, ngửi thấy hương thơm ngào ngạt, cuối cùng cũng không cách nào cự tuyệt, tiếp nhận thịt nướng gặm.

Hương khí bắn ra bốn phía, nhưng lại đưa tới không ít dã thú, sau một lát chung quanh tụ tập không ít dã thú, âm thanh dã thú vang lên không dứt, nhưng những dã thú này thấy có người thì không dám tới.

- Mỹ vị ah, rất lâu rồi ta không có được ăn ngon như vậy.

Bạch Mi trưởng lão ợ một cái, vỗ bụng thỏa mãn nói ra.

- Đúng là mỹ vị, xem ra thời gian kế tiếp chúng ta thoải mái hơn nhiều rồi.

Nữ chấp sự trung niên Vân Dương Tông mỉm cười nói.

Lúc này tất cả mọi người ăn no bụng, cả đám miệng đầy mở đông, liếc nhìn qua cũng chỉ có Vương Lương vẫn đứng ở một bên, cũng không có ý tứ đi lên ăn, trong bụng đầy tiếng xì xào.

- Tốt rồi, chúng ta cũng nên đi.

Bạch Mi trưởng lão nói ra.

- Trưởng lão, ta đi tiểu tiện một chút.

Lục Thiếu Du nói, lập tức lách mình đi vào rừng cây.

Lục Thiếu Du đi tới phía sau một đại thụ che trời, một đạo hào quang màu vàng lóe lên nhảy lên vai Lục Thiếu Du, đúng là tiểu Long.

Nghe thấy hương vị thịt trên miệng Lục Thiếu Du, tiểu Long ngửi ngửi, loại mùi thơm này không thể dấu được tiểu Long.

- Đừng tìm, cho ngươi đây.

Lục Thiếu Du mỉm cười, trong tay xuất ra một khối thịt nướng.

Xuy xuy!

Tiểu Long mở miệng nhỏ nhắn trực tiếp nuốt khối thịt nướng lớn như lòng bàn tay vào bụng, thân hình của nó nhỏ hơn khối thịt, Lục Thiếu Du hơi hoài nghi tiểu Long rốt cuộc tiêu hóa hết thế nào.

- Chúng ta đi thôi.

Lục Thiếu Du nói xong, tiểu Long hiểu ý bò vào tay áo của hắn.

Lục Thiếu Du trở lại bên cạnh mọi người, Nham Thứu đã bay lên không trung, mọi người nhảy lên Nham Thứu, lập tức tiếp tục xuất phát, một con lợn rừng kia mọi người cũng không có ăn hết, nhưng cũng không cách nào mang theo, số thịt còn lại sau khi mọi người rời đi, đám dã thú đã lao ra xâu xé sạch sẽ.

Trên lưng Nham Thứu, mọi người tiếp tục ngồi xuống, Lục Thiếu Du cũng tiếp tục bắt đầu luyện hóa năng lượng trong người thành chân khí, một tia năng lượng bị Âm Dương Linh Vũ Quyết luyện hóa biến thành chân khí rót vào trong đan điền.

Thời gian như thế chậm rãi mà qua, trên lưng Nham Thứu mọi người đã quen rồi, một tầng hào quang sáng ngời bao phủ Lục Thiếu Du, trong cơ thể không ngừng hấp thu luyện hóa chân khí.

Khi năng lượng chuyển hóa chân khí ngày càng ít, trong đan điền khí hải Lục Thiếu Du, chân khí cũng càng ngày càng nhiều, loại tốc độ này vượt qua xa luyện hóa đan dược có thể so sánh.

Trong nội tâm Lục Thiếu Du thầm nghĩ, thôn phệ chân khí đối phương so về thôn phệ đan dược, ít nhất cũng mạnh hơn gấp hai, nếu có thể thôn phệ chân khí như thế, tốc độ tăng tu vị của mình sẽ cực kỳ khủng bố, nhưng mà chuyện này cũng không dễ dàng, nếu bạo lộ công pháp của mình, như vậy sẽ có phiền toái lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.