Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 99: Động thiên khác lạ



- Bạch Mi, chẳng lẽ hắn là con của Lục Trung?

Thần sắc Vương Minh Nguyệt đầy kinh ngạc.

- Không sai!

Bạch Mi trưởng lão than nhẹ một tiếng, khẽ lắc đầu, lập tức nói:

- Chúng ta đi thôi, nơi này không an toàn, tránh dẫn cường giả khác bị thu hút tới, chúng ta đi trước đi.

- Chúng ta đi thôi.

Bên cạnh vách núi, Độc Cô Băng Lan nhìn Thúy Ngọc nói.

- Ngươi nói hắn có cơ hội tìm được đường sống trong chỗ chết không?

Thúy Ngọc nhìn chằm chằm vào vực sâu, nói.

- Hắn không giống như người chết non, nhất định sẽ tìm được đường sống trong chỗ chết.

Độc Cô Băng Lan nói.

- Chỉ mong như thế.

Thúy Ngọc nói nhỏ một tiếng, lập tức thu liễm thần sắc, mỉm cười nói:

- Chúng ta đi thôi.

Trên vách núi, đám người Bạch Mi trưởng lão mang thi thể đệ tử Vân Dương Tông mai táng tại hoang nguyên, thu hồi túi không gian của mọi người, hai con Nham thứu bay lên trời, mọi người biến mất trên vách núi.

Nhìn chằm chằm vào vách núi càng ngày càng xa, trên lưng Nham thứu, ánh mắt Thúy Ngọc vẫn nhìn chằm chằm vào vách núi, lẩm bẩm:

- Ta tại sao lại nghĩ tới hắn chứ?

Lại nói Lục Thiếu Du ngã xuống vách núi thì trong lòng tuyệt vọng, trong cơ thể bị một chưởng của Hỏa Âm Quái trùng kích, máu tươi phun ra, hắn bị trọng thương, khí huyết nhộn nhạo, thân hình không ngừng rơi xuống trong mây mù.

Lục Thiếu Du nghe được tiếng gió gào thét bên tai, hắn đang rơi xuống, trái tim của hắn đập loạn giống như muốn xé tan lồng ngực lao ra ngoài.

- Làm sao bây giờ, chết chắc rồi!

Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng, bản thân mình sẽ không chết đâu, còn có mẫu thân phải chiếu cố, hắn nghĩ nếu như mình có vũ kỹ phi hành, nói không chừng còn có thể có cơ hội chạy trốn, bằng không hắn chết chắc rồi.

- Sưu sưu.

Vào lúc này âm thanh xé gió bén nhọn truyền tới, tiểu Long lại xuất hiện bên người, thân hình của nó không ngừng rơi xuống.

- Tê tê.

Tiểu Long cũng cảm giác được tình huống của Lục Thiếu Du, nhả lưỡi ra rung động tê tê, nhưng căn bản không có chút biện pháp nào.

- Đó là cái gì.

Trong lúc hoảng sợ, trong ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn thấy một nơi không có sương mù dày đặc che phủ, địa phương khác đều là sương mù trắng xóa, đây là nơi kỳ lạ, nhưng mà khu vực đó còn cách vị trí hắn rơi xuống một khoảng cách.

- Ở đó có chút cổ quái, nói không chừng có cơ hội sống sót.

Lục Thiếu Du không do dự, cũng không biết lực lượng to lớn sinh ra từ đâu, con người lâm vào tuyệt cảnh, có chút thời điểm sẽ bộc phát tiềm năng lớn nhất, một chưởng chụp vào hư không, Lục Thiếu Du mượn một tia phản lực, thân hình hơi dừng lại..

Nhưng vào lúc này, khí lực toàn thân Lục Thiếu Du tụ tập lại, đột nhiên bật về phía trước, trong chốc lát, Lục Thiếu Du lại rơi xuống lần nữa, nhưng mà nhờ cú nhảy này hắn đã tiến vào khu vực không có sương mù.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng Lục Thiếu Du vô cùng kinh ngạc, rốt cục biết rõ vì cái gì nơi này không có sương mù che đậy, thì ra nơi này không biết có gió lốc sinh ra từ đâu, giống như một vòng xoáy sinh ra lực bài xích cực lớn, mây mù chung quanh tán đi, mà ở bên trong lại sinh ra lực hút cực mạnh, thân hình của hắn bị lực hút này kéo vào.

Thân thể không bị khống chế không ngừng xoay tròn trong gió, tuy tốc độ rơi xuống chậm lại không ít, nhưng mà xoay tròn làm mắt Lục Thiếu Du nổ đom đóm, đầu óc hỗn loạn chóng mặt.

- Lần này chết chắc rồi, đây rốt cuộc là nơi nào?

Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng, trên người bố trí Thanh Linh Khải Giáp đã càng ngày càng mờ nhạt, lực hút này cực kỳ khổng lồ, giống như lưỡi đao gọt qua thân thể, nếu không phải trên người có Thanh Linh Khải Giáp gia trì, chỉ sợ bản thân mình hiện tại đã biến thành đống xương trắng.

Trong lực hút khổng lồ ở nơi này, Lục Thiếu Du cảm giác được bản thân mình không kiên trì nổi, Thanh Linh Khải Giáp trên người không thể tiếp tục chèo chống, Thanh Linh Khải Giáp tiêu tán, bản thân hắn sắp hóa thành xương trắng.

Đúng lúc này, Lục Thiếu Du đột nhiên cảm giác lực hút dường như tiêu tán không còn, thân hình của mình rơi xuống nhanh chóng.

Phanh!

Lục Thiếu Du cảm giác bản thân mình rơi thẳng xuống đất, miệng phun máu tươi, lập tức hôn mê.

- Thiếu Du, Thiếu Du.

Trên lưng Nham thứu, Lục Vô Song chậm rãi tỉnh lại, mở hai mắt ra nhìn chung quanh không thấy thân ảnh Lục Thiếu Du, lập tức sốt ruột hỏi:

- Trưởng lão, Thiếu Du đâu rồi, có cứu được Thiếu Du không?

- Vô Song tỷ, Lục Thiếu Du đã chết rồi, tỷ không cần nghĩ tới hắn nữa, rớt xuống vách núi thì chết chắc.

Lục Thiếu Hổ nói.

- Không đâu, Thiếu Du sẽ không chết, ta muốn đi cứu hắn, ta làm sao bàn giao với tam di đây?

Lục Vô Song thất thần nói, bắt đầu giãu dụa ra khỏi tay nữ chấp sự trung niên.

- Vô Song, ngươi tỉnh táo một chút, ta tự mình xuống dưới xem qua, Thiếu Du là dữ nhiều lành ít, nếu như có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, ngày nào đó ngươi sẽ gặp được hắn, ngươi như vậy cũng không giúp được cái gì đâu.

Bạch Mi trưởng lão nói, trong lòng của hắn cũng không quá tin tưởng có người rớt xuống vách núi đó còn tìm được đường sống trong chỗ chết, tăng thêm thực lực Lục Thiếu Du chỉ là Vũ Sĩ mà thôi.

- Thiếu Du...

Lục Vô Song khóc rống lên, nhưng cũng không có chút biện pháp nào, nghĩ đến đường đệ bởi vì cuối cùng cứu mình khi bị Hỏa Âm Quái uy hiếp, trong nội tâm càng bi thương và tự trách.

Cũng không biết trôi qua bao lâu, Lục Thiếu Du tỉnh lại từ trong hỗn loạn, cảm giác chân khí trong cơ thể tán loạn, huyết khí cuồn cuộn, toàn thân khó chịu nói không nên lời.

Xuy xuy...

Có cái gì đó đang liếm láp mặt của mình, Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, phát hiện tiểu Long đang ở bên cạnh mình, chung quanh là một sơn động đá không lớn không nhỏ.

- Tiểu Long, ta không có chết.

Lục Thiếu Du nhìn thấy tiểu Long, lập tức ý thức được bản thân mình không chết, hắn vẫn còn sống.

Đánh giá chung quanh, Lục Thiếu Du nhìn sơn động này chỉ lớn chừng mười mét, trên mặt đất đều là hòn đá gập ghềnh, không có một tia bụi đất, nhưng trên mặt đất phủ kín không ít xương cốt vỡ nát.

Lục Thiếu Du lập tức giật mình, lập tức giãy dụa ngồi xuống, trong sơn động này có không ít xương cốt, thi khí um toàn, toàn thân khẽ run rẩy.

- Hỏa Âm Quái.

Cũng vào lúc này, Lục Thiếu Du nhìn thấy cách mình không xa chính là Hỏa Âm Quái nằm trên mặt đất, cũng không biết sống hay chết.

Lục Thiếu Du không biết Hỏa Âm Quái làm sao lại rơi xuống đây, nhưng trong nội tâm biết rõ, Hỏa Âm Quái nếu không chết thì hắn sẽ không may.

Do dự một chút, nhìn qua Hỏa Âm Quái, Lục Thiếu Du giãy dụa di động thân thể tới trước người Hỏa Âm Quái, cảm giác Hỏa Âm Quái vẫn còn thở, hắn chỉ đang hôn mê mà thôi.

- Lúc này không hạ thủ, đợi Hỏa Âm Quái tỉnh lại thì muộn rồi.

Trong lòng Lục Thiếu Du trầm xuống, sát ý sinh ra, hắn chính là bị Hỏa Âm Quái đánh rơi vách núi.

- Ân...

Nhưng vào lúc này, Hỏa Âm Quái khẽ chấn động, thân hình chậm rãi đứng lên, khóe miệng còn có một tia vết máu, nhìn chằm chằm vào chung quanh và thấy Lục Thiếu Du, nhìn thấy sát ý trong mắt Lục Thiếu Du thì lập tức nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn làm cái gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.