Linh Vực

Chương 829: Nguyệt ma xâm thực



Dịch giả: Ngạo Thiên Môn Group

“Đổng Thần, ngăn trở bọn họ một khắc, chờ chúng ta xử lý Lô Nghị, lập tức đến!”. Nhưng vào lúc này, từ trong vòng bạc ở cổ tay Đổng Thần truyền đến tiếng rít gào của Hách Liên Tranh.

“Được!”.

Đem bản thân hoàn toàn bao bọc ở trong khiên ánh trăng, Đổng Thần lấy khiên ánh sáng chặn lôi đình ý niệm của Tần Liệt tấn công, một lời đáp ứng luôn.

Thanh âm Hách Liên Tranh dâng cao dồn dập, ngay cả Tần Liệt cũng nghe được rõ ràng, sắc mặt hắn hơi thay đổi, lập tức ý thức được chỗ sâu trong lòng núi này, chỉ sợ mai phục toàn bộ cường giả của Đô Linh động.

Cường giả rải rác ở các hang núi, hẳn là đều tụ tập ở bên trong, chờ hắn cùng Lô Nghị vào lưới.

Ngược lại là bên ngoài, hẳn là không có quá nhiều cường giả tồn tại, một khi có thể lao ra khỏi hang núi này, chỉ cần điều khiển Thủy Tinh chiến xa rút lui tốc độ cao nhất, cùng lập tức triệu hồi thi yêu, hắn có thể ở trước khi thi yêu tới, không bị Đô Linh động bắt được.

Tần Liệt nhanh chóng thấy rõ thế cục.

Hắn đột nhiên chộp bàn tay nhỏ của Lâm Lương Nhi, trong mắt huyết quang rạng rỡ, lại là các giọt bản mạng tinh huyết tụ tập ở ngực.

“Huyết Độn thuật!”.

Một đoàn huyết quang chợt từ ngực hắn bột phát, huyết quang như cái kén cực lớn, đem hắn và Lâm Lương Nhi cùng nhau bao lấy.

“Bồng!”.

Huyết quang bùng nổ, vô số tia máu nhỏ vụn tiêu tán, Tần Liệt cùng Lâm Lương Nhi hai người thì là từ hang núi biến mất.

Một chút tung tích cùng linh hồn khí tức cũng không còn lưu lại.

“Không có khả năng! Điều đó không có khả năng!”. Đổng Thần lại một lần nữa kêu lên. Hắn giật tóc, vẻ mặt hoang mang vô cùng: “Rõ ràng lấy bí thuật trong giáo ảnh hưởng độn thuật chuyển động, ngay cả Lô Nghị cũng không thể lấy ‘Huyết Độn thuật’ rời khỏi, hắn sao có thể thoát ra ngoài?”.

Hắn quả thực không thể tin được mắt mình.

Trả giá đắt ba mươi sáu giọt bản mạng tinh huyết, Tần Liệt thúc giục ‘Huyết Độn thuật’, mang theo Lâm Lương Nhi cùng nhau từ hang núi đó chạy ra.

Nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là chạy ra mấy chục dặm mà thôi.

Một góc tây nam Đô Linh động, dưới một ngọn núi trọc khác, lồng ngực Tần Liệt phập phồng không ngừng, trên người bị bản mạng tinh huyết của mình bắn tung tóe khắp nơi, bộ dáng chật vật.

Đây là lần đầu hắn lấy ‘Huyết Độn thuật’ cường hành rời khỏi.

“Không quá thích hợp, trong lòng núi đó, hẳn là có cấm chế hạn chế độn pháp tồn tại!”. Tần Liệt tỉnh táo lại, trầm giọng nói: “Ta ở lúc độn đi, rõ ràng cảm nhận được một tầng trở ngại như lá mỏng, hoặc như có một tấm lưới vô hình đột nhiên ở lúc ta độn đi, lập tức trói ở trên người ta, làm ta không thể ngay lập tức độn đi”.

“Vậy ngươi có thể nào mang theo ta độn đến nơi đây?”. Lâm Lương Nhi nghi hoặc trùng trùng.

“Liệt Diễm thần hỏa trong bản mạng tinh huyết của ta, ở nháy mắt độn pháp phát tác, thiêu đốt hết tấm lưới vô hình trở ngại ta, để cho ‘Huyết Độn thuật’ của ta thành công thi triển ra”. Tần Liệt giải thích.

Lâm Lương Nhi nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu: “Máu Thần tộc quả thực diệu dụng vô cùng”.

“Ta hiện tại bị thương nặng. Không chỉ hao phí ba mươi sáu giọt bản mạng tinh huyết, nháy mắt độn pháp phát tác, linh lực, còn có hồn lực trong hồn hồ của ta, cũng ở nháy mắt bị hút ra hơn nửa”.

Tần Liệt đặt mông ngồi xuống, mặt đầy nét cười khổ lấy ra các khối thịt khô, không chút nghĩ ngợi liền nhét vào trong miệng, lại lấy ra rất nhiều đan hoàn nhanh chóng bổ sung khí huyết cùng linh lực, cũng là cắm đầu nuốt vào họng.

“Lô Nghị không có máu Thần tộc, hắn chỉ sợ không thể lấy ‘Huyết Độn thuật’ chạy thoát, có lẽ... Hắn đã thất thủ bị bắt rồi”.

“Hiện tại làm sao bây giờ?”. Vẻ mặt Lâm Lương Nhi lạnh nhạt.

Trầm ngâm một chút, hắn gọi ra Thủy Tinh chiến xa, nói: “Trước tới gần thi yêu!”.

Nói xong, hắn do dự một lát, từ trong Không Gian giới chỉ lấy ra cái chuông Khương Chú Triết cho, lấy tay trái nắm lay động, lấy linh hồn xúc cảm.

“Đinh đương...”.

Từng cái tiếng chuông từ tay trái hắn truyền đến, tiếng chuông đó không phải đặc biệt vang dội, lại có một loại ma lực hút lấy người ta.

Linh hồn ý thức hắn bắt giữ được một tia hồn niệm mỏng manh, nháy mắt vạn dặm, lập tức bay vọt về phương xa.

Hồn niệm trong chuông, theo tiếng vang truyền đến, chủ động bay đi chỗ thi yêu.

Mười hơi thở sau, một cỗ hồn niệm bọc thi khí nồng đậm, từ xa xa quay về, nhập vào chuông.

Nắm chuông, Tần Liệt lập tức rõ ràng cảm ứng được thi yêu tồn tại, cũng lập tức xác định vị trí thi yêu: “Hướng bên kia phóng đi!”.

Thủy Tinh chiến xa gào thét rời đi.

Biển sâu bên cạnh Đô Linh động.

Một cái quan tài xương trắng chậm rãi từ đáy biển nổi lên, quan tài vừa trồi lên mặt biển, liền đột nhiên mang theo thi khí ngập trời bay lên trời.

Trên bầu trời Đô Linh động, quan tài xương trắng giống một chiếc Thủy Tinh chiến xa, bọc thi khí nồng đậm, xé gió bay đi.

Rất nhiều võ giả Đô Linh động, ở dưới hàn nguyệt tu luyện, đều đột nhiên có điều phát giác, đều kinh ngạc nhìn về phía bầu trời trên đầu.

“Sao có thể có một cái quan tài đang bay?”.

“Thi khí thật mãnh liệt!”.

“Trong quan tài có cái gì!”.

Toàn bộ võ giả Đô Linh động nhìn thấy quỹ tích quan tài bay đi, đều kinh ngạc hẳn lên, phát ra đủ loại tiếng nghị luận.

Những người này không biết kế hoạch của đại tế ti cùng Hà Kiền.

Một mảng trời khác của Đô Linh động.

Một chiếc Thủy Tinh chiến xa cũng gào thét bay vút đi, không sợ chọc giận võ giả Đô Linh động, bị bọn họ đuổi giết chút nào.

Tần Liệt nuốt đan dược, thịt khô của linh thú chế thành, tận lực khôi phục lực lượng.

Hắn nắm chặt chuông, đã cảm giác được thi yêu càng lúc càng gần, sắc mặt cũng dần dần ngưng trọng hẳn lên.

***

“Đổng Thần! Người đâu?”.

Tần Liệt độn khỏi cửa hang núi, Hách Liên Tranh vẻ mặt nóng nảy, mang theo mười mấy võ giả Phá Toái cảnh vội vàng đến.

Một nam tử trung niên quần áo dung mạo đẹp đẽ quý giá, thân khoác áo bào dài màu trắng, cũng là theo sau tới rồi.

Phía sau hắn có sáu người nâng một cái lồng giam kim loại.

Trong lồng giam, Lô Nghị bị các sợi dây kim loại xuyên thấu thân thể, máu chảy không ngừng.

“Động chủ!”.

“Đại tế ti!”.

Đổng Thần cùng người phía sau hắn, mắt thấy Hà Kiền, Hách Liên Tranh đến, khom người thi lễ trước.

“Ta hỏi ngươi Tần Liệt ở đâu?!”. Hách Liên Tranh rít gào.

Hắn khí thế độc ác, tựa như so với Hà Kiền còn mãnh liệt hơn, thân là đại tế ti, hắn rõ ràng có mặt động chủ Hà Kiền, còn dám không kiêng nể gì như thế.

Cái này nói rõ thân phận địa vị hắn ở Đô Linh động chỉ sợ cực kỳ cao thượng.

“Tần Liệt lấy ‘Huyết Độn thuật’ của Huyết Sát tông chạy thoát rồi”. Đổng Thần cúi đầu giải thích.

“Tuyệt không có khả năng này!”. Hách Liên Tranh trừng mắt nhìn hắn, quả thực như muốn ăn thịt người: “Ngay cả Lô Nghị Niết Bàn cảnh hậu kỳ, ở dưới tác dụng của cấm thuật của chúng ta, cũng chưa thể thành công lấy ‘Huyết Độn thuật’ chạy thoát! Hắn vẻn vẹn một tiểu võ giả Như Ý cảnh, dựa vào cái gì chạy thoát? Đổng Thần! Có phải bản thân ngươi vô năng hay không?”.

Đổng Thần cười khổ không ngừng, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tất cả mọi người nơi này đều đã nhìn thấy”.

Hách Liên Tranh vì thế nhìn về phía các võ giả phía sau hắn.

Những người đó lần lượt gật đầu.

Vẻ mặt nổi giận của Hách Liên Tranh lúc này mới thoáng khắc chế một ít: “Tần Liệt người này là kinh hỉ ngoài ý muốn. Chúng ta hướng ra ngoài tiết lộ tung tích ‘Nguyệt Chi Miện’, vì hấp dẫn Lô Nghị tới đây, không ngờ hắn còn mời được Tần Liệt! Hừ, người khác sợ quan hệ của hắn và Tịch Diệt lão quái, chúng ta lại không quản nhiều thế, một khi ‘Nguyệt Ma’ phá phong mà ra, cho dù là Tịch Diệt lão quái cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!”.

“Tần Liệt thân mang sáu Hư Hồn chi linh, đối với ‘Nguyệt Ma’ mà nói, chính là thuốc đại bổ tuyệt thế!”. Hà Kiền cũng lên tiếng theo: “Từ sau khi biết Tần Liệt có được Hư Hồn chi linh, ta đã đang nghĩ có thể thông qua cách nào, đem sáu Hư Hồn chi linh kia đưa tới cho ‘Nguyệt Ma’, ta dốc hết tâm tư cũng không nghĩ được cách. Cho dù là nhốt Lạp Phổ, ta cũng không cho rằng hắn có thể hấp dẫn Tần Liệt đến, ta thật sự không đoán được, Tần Liệt lại sẽ vì Lạp Phổ dị tộc này, theo Lô Nghị đến Đô Linh động”.

“Bắt giữ hắn, bắt được sáu Hư Hồn chi linh, sau khi để ‘Nguyệt Ma’ đại bổ, có lẽ bản thân ‘Nguyệt Ma’ có thể phá phong đi ra!”. Vẻ mặt Hách Liên Tranh cuồng nhiệt: “Chỉ cần ‘Nguyệt Ma’ một lần nữa xuất thế, chúng ta chắc chắn có thể khôi phục vinh quang trước kia của Bái Nguyệt giáo, thậm chí tiến thêm một bước, làm Bái Nguyệt giáo trở thành thế lực cấp Hoàng Kim thật sự!”.

“Hách Liên Tranh, Hà Kiền, các ngươi là bị thần niệm tà ác của ‘Nguyệt Ma’ ăn mòn lúc nào? Năm đó ta bị ám sát, các ngươi hẳn cũng là người tham dự nhỉ?”. Trong lồng giam, máu tươi chảy khắp người, Lô Nghị thất vọng đến cực điểm nhìn về phía hai người: “Các ngươi một kẻ là sư phụ dạy ta giáo điển, một kẻ là đứa bé hầu cận ta, các ngươi đều từng chạm ‘Nguyệt Chi Miện’, có lẽ... Ở lúc đó các ngươi đã bị lực lượng ‘Nguyệt Ma’ ảnh hưởng mà thay đổi”.

“Bảo hắn câm miệng cho ta!”. Hách Liên Tranh quay đầu hét to.

Bên cạnh lồng giam, võ giả Đô Linh động lấy ra một hòn đá vết rỉ loang lổ, cứng rắn nhét vào trong miệng Lô Nghị.

Trong miệng Lô Nghị như nuốt một cái bánh bao to, phun cũng phun không ra, nuốt cũng nuốt không trôi, cũng không có cách nào nói chuyện nữa.

“Đưa tin toàn bộ giáo đồ! Chỉ cần nhìn thấy người từ ngoài đến, lập tức công kích cho ta! Toàn bộ không phải võ giả Đô Linh động, chỉ cần nhìn thấy, lập tức bẩm báo, lập tức xuống tay bắt sống cho ta!”. Hách Liên Tranh lên tiếng.

“Ta lập tức đi làm”. Đổng Thần vội vàng nói.

Không bao lâu, toàn bộ võ giả Đô Linh động, đều thu được mệnh lệnh, toàn bộ bận rộn hẳn lên.

***

“Bên kia! Thủy Tinh chiến xa bên kia! Động chủ và đại tế ti có lệnh, bắt toàn bộ người tới từ bên ngoài!”.

Trên mặt đất, rất nhiều võ giả Đô Linh động, mắt thấy Tần Liệt và Lâm Lương Nhi ngồi Thủy Tinh chiến xa lướt qua, đều kêu la lên, ngồi từng chiếc chiến xa, phi xa, lao vọt đến.

Những người đó cảnh giới đại đa số đều là Thông U cảnh cùng Vạn Tượng cảnh mà thôi.

“Xem ra Đô Linh động quả nhiên là đem toàn bộ cường giả đều triệu tập mai phục ở hang núi kia, cái này dẫn tới lực lượng bên ngoài tương đối mỏng yếu”.

Tần Liệt cúi đầu nhìn, sau khi phát hiện những người đó cảnh giới thấp kém, sắc mặt không khỏi càng thêm ngưng trọng.

Hắn biết Lô Nghị chỉ sợ dữ nhiều lành ít rồi.

Hắn và Lô Nghị thật ra cũng không có thâm giao, không có cảm tình gì đáng nói, cũng chỉ là ở lần trước hắn lâm vào cảnh kỳ lạ, bị Lô Nghị lấy ‘Nguyệt Hoa Tẩy Luyện đại pháp’ đánh thức.

Đó cũng là Lô Nghị vì làm hắn có thể cứu vớt đại cục.

Bọn họ giao tình chỉ vậy mà thôi.

Chẳng qua, lần này hai người thật sự là sóng vai mà đến, đối mặt kẻ địch chung, bọn họ như thế nào cũng coi như là chiến hữu.

Hắn tất nhiên cũng không hy vọng Lô Nghị thực gặp chuyện không may.

“Đã sắp hội họp với thi yêu, lát nữa là đánh hay là đi, ngươi đã nghĩ kỹ hay chưa?”. Lâm Lương Nhi đột nhiên hỏi, ngừng một chút, nàng lại nói: “Ta chú ý tới ngươi cùng Lô Nghị kia không có giao tình gì thâm hậu, không cần thiết liều mạng vì hắn, ta đề nghị tạm thời rời khỏi Đô Linh động, không nên phiêu lưu quá lớn. Chờ một lần sau, ngươi tùy tiện mời một cường giả Bất Diệt cảnh đích thực, lại đến Đô Linh động mà nói, hẳn là sẽ rất dễ dàng có thể đem Lạp Phổ tiền bối giải cứu ra”.

Nàng biết rõ Hách Liên Tranh lợi hại, lo lắng vẻn vẹn một con thi yêu, chỉ sợ không trấn được một mình Hách Liên Tranh.

Nàng và Tần Liệt hai người, lực lượng cộng lại, muốn chống lại toàn bộ Đô Linh động, cũng tỏ ra quá mức không biết tự lượng sức mình.

Đề nghị của nàng thật ra rất sáng suốt.

“Lần sau tới đây... Ta không biết Lạp Phổ có thể còn sống hay không”. Tần Liệt trầm giọng nói.

“Nhưng trạng thái của ngươi hiện tại cũng không tốt”. Lâm Lương Nhi lại nói.

“Ta biết”. Tần Liệt nhíu mày thật sâu, suy nghĩ một chút, mới nói: “Chờ nhìn thấy thi yêu rồi quyết định sau”.

***

Dưới Thủy Tinh chiến xa, rất nhiều võ giả Đô Linh động gào thét mà đến, kêu la muốn bắt giữ hai người bọn Tần Liệt.

Tần Liệt ngồi yên ở trong chiến xa không nhúc nhích, chỉ là không ngừng tiêu hóa hiệu quả thuốc trong cơ thể, khôi phục lực lượng lúc trước ‘Huyết Độn thuật’ tiêu hao.

Hai tay Lâm Lương Nhi múa may, đầy trời cọc băng hàn đao chói lọi hạ xuống, khiến những võ giả Đô Linh động dám có gan lao lên ùn ùn chết thảm rơi xuống.

Ở trước khi cường giả chân chính đến, những gia hỏa chỉ có tu vi Thông U cảnh, Vạn Tượng cảnh kia, thế nào cũng muốn đi lên căn bản là chịu chết.

Theo mấy chục tên võ giả bị chết, những kẻ tới sau dần dần ý thức được Lâm Lương Nhi đáng sợ, cũng không dám tiến lên chịu chết nữa.

Chiếc Thủy Tinh chiến xa này có thể ở trên không Đô Linh động một đường bay vút đi.

Sau nửa canh giờ.

Thủy Tinh chiến xa phút chốc dừng lại, Tần Liệt cũng từ trạng thái ngồi yên đứng lên, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía nơi xa.

Một chiếc quan tài xương trắng đột nhiên hiện ra, tốc độ cực nhanh, nháy mắt thời gian, quan tài đã rơi vào Thủy Tinh chiến xa.

Tần Liệt tay cầm chuông, hít một hơi thật sâu, sắc mặt hung ác, dùng sức lắc chuông.

“Đinh linh linh!”.

Tiếng chuông dồn dập, từ trong chuông truyền đến, cắp cái quan tài xương trắng kia cũng ở sau một tiếng “cạch” bị lật lên.

Thi yêu Miêu Phong Thiên nhọc lòng lấy thân thể Bồ Trạch luyện thành, đột nhiên từ trong quan tài bay ra, thân thể thi mao rậm rạp, nháy mắt xuất hiện ở tầm mắt của hắn cùng Lâm Lương Nhi.

“Giết chết người tới truy kích”. Tần Liệt đem linh hồn ý niệm rót vào chuông.

Chỗ sâu trong con ngươi tử khí trầm trầm của thi yêu, hiện ra một tia sáng trắng dọa người, như thu được ý nghĩ của Tần Liệt.

“Vù!”.

Một chùm tia sáng trắng xóa, từ trước mắt Tần Liệt bắn vọt về phía sau, thi khí kinh thiên động địa như nước sông lăn lộn, không ngừng bốc lên, lan tràn rợp trời rợp đất về bốn phương tám hướng.

Giống như ở trong nháy mắt, toàn bộ trời đất chỗ Đô Linh động, đều bị thi khí ngâp trời bao phủ.

Mấy chục tên võ giả Đô Linh động đuổi theo không bỏ, ở dưới một chùm tia sáng trắng lóa kia tấn công, phát ra tiếng kêu thảm thiết làm người ta sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.