Linh Vực

Chương 831: Kỳ tích tái hiện!



Dịch giả: Ngạo Thiên Môn Group

“Hô hô hô!”.

Quan tài xương trắng như cối xay lăn lộn trên không, thi khí nồng đậm từ trong đó phun trào ra, như có thể ăn mòn toàn bộ sinh linh có khí tức sinh mệnh.

Cùng lúc đó, thi yêu cũng phát ra tiếng rít cổ quái, chỉ thấy lấy hắn làm trung tâm, thi khí mênh mông như biển mây trắng xóa hướng chung quanh lan tràn.

Những võ giả Đô Linh động bị biển mây thi khí bao lấy, sinh mệnh khí tức trên người nhanh chóng bị ăn mòn.

Tinh khí, hào quang ánh mắt rất nhiều người, đều ở dưới biển mây thi khí tán loạn.

Ngay cả các võ giả Phá Toái cảnh kia, ai cũng tế ra Nguyệt Thần chi dực, lấy Hàn Nguyệt chi thuẫn bảo vệ thân thể, cũng ở trong biển mây thi khí bước đi khó khăn.

“Bùm bùm!”.

Như lửa luyện vàng, từ trên Nguyệt Thần chi dực, còn có khiên ánh sáng hàn nguyệt của bọn họ truyền đến vô số ánh trăng vỡ nhỏ.

“Đừng để bọn hắn tới gần ta!”.

Tần Liệt dặn dò Lâm Lương Nhi một câu, không đi nhiều thi yêu cùng võ giả Đô Linh động thêm nữa, mà là tập trung tinh thần, đem Linh Trận đồ tổng hợp còn lại lấy tia chớp ngưng luyện ra.

Theo Tần Liệt hết sức chăm chú đem tinh lực dùng ở trên vẽ và ngưng luyện Cổ Trận Đồ, giữa tám cây Lôi Cức Mộc, lập tức điện chớp sấm rền, các dòng điện lóa mắt đan xen mà thành.

Đêm khuya, trăng như cái mâm bạc treo cao trên trời, các ngôi sao điểm xuyết màn đêm, một mảnh tường hòa yên tĩnh.

Nhưng, ngay tại giữa tám cây Lôi Cức Mộc, ở nháy mắt một bức Linh Trận đồ tổng hợp cỡ lớn kia hình thành, một tiếng sấm không đúng lúc vang vọng ra.

“Oành đùng!”.

Vì thế bầu trời đêm an tường bị nháy mắt oanh kích phá vỡ.

Chỗ sâu trong bầu trời u ám tối đen, mơ hồ có rắn điện qua lại, mang theo sấm sét hung ác điên cuồng, từ trong lôi trì đưa tới hạ giới.

“Đùng!”.

Một tia chớp thật dài lóa mắt buông xuống, như sao băng rơi, kéo dải cầu vồng thật dài.

Tia chớp thẳng tắp hướng về giữa tám cây Lôi Cức Mộc.

Tám cây Lôi Cức Mộc này, chính là người Đông Di nhọc lòng, tụ tập sức các tộc bộ, mới cuối cùng tìm được.

Mỗi một cây Lôi Cức Mộc đều có một hai ngàn năm tuổi cây, già hơn một chút, sợ là có bốn năm ngàn năm.

Lôi Cức Mộc trời sinh có thể hấp thu lực lượng sấm chớp, vốn sinh trưởng không dễ, cực kỳ trân quý, thường thường một khi bị phát hiện, sẽ lập tức bị chặt.

Lôi Cức Mộc bình thường, có thể có mấy trăm năm tuổi cây, đã có thể xưng là kỳ bảo.

Huống chi là ngàn năm tuổi cây? Hơn nữa còn là tám cây?

Tám cây Lôi Cức Mộc, chính là chí bảo Lôi thuộc tính thuần thiên nhiên, những vân gỗ kia giống như các tia chớp, trời sinh có thể dẫn dắt lực lượng lôi điện.

Tần Liệt tu luyện Thiên Lôi Cức, một khi đạt tới cảnh giới ‘Dẫn Lôi Nhập Thể’, có thể lấy bản thân dẫn đường lôi điện.

Sau khi trải qua tám cây Lôi Cức Mộc tăng phúc, chỉ cần hắn toàn lực sử dụng, hầu như có thể ở mọi thời khắc, mọi địa điểm, đem tia chớp trong lôi trì trên trời hấp dẫn đến.

“Xẹt xẹt xẹt! Bùm bùm!”.

Các tia chớp nhảy múa như rắn điện, xen lẫn sét đánh bột phát, ùn ùn từ trên trời đánh xuống.

Trong lúc nhất thời, không gian trên đầu Tần Liệt tràn ngập lực lượng lôi điện cuồng bạo.

Hách Liên Tranh, Hà Kiền, Đổng Thần các quyền quý Đô Linh động, mắt thấy thế cục không ổn, lập tức dốc hết toàn lực ra tay.

“U Nguyệt hồn đàn!”.

Một tòa hồn đàn một tầng như nguyệt trì, ở dưới ánh trăng sáng tỏ, dần dần từ thiên linh cái của Hách Liên Tranh dâng lên.

Tòa hồn đàn này chợt lóe hiện lên, ánh sáng hàn nguyệt treo cao phía chân trời, giống như đột nhiên trở nên càng thêm sáng ngời hẳn lên.

Ánh trăng mát mẻ từ trên hàn nguyệt phóng thích, như lập tức tìm được cửa phát tiết, vậy mà lại ùn ùn tràn vào tòa U Nguyệt hồn đàn kia.

Cửa hang của các ngọn núi trọc, cũng có ánh sáng nguyệt hoa hội tụ đến, tất cả hòa vào tòa U Nguyệt hồn đàn đó.

Đôi mắt Hách Liên Tranh như hàn nguyệt, băng lạnh phong hàn, khí thế nháy mắt tăng vọt mấy lần.

“Cẩn thận Hư Hồn chi linh!”. Hà Kiền vội vàng nói.

Khí thế không ngừng kéo lên của Hách Liên Tranh, bởi câu này của hắn rõ ràng suy kiệt, lấy một loại ánh mắt kiêng kị nhìn Tần Liệt một cái, trong lòng Hách Liên Tranh rõ ràng có chút bất an.

Hắn nhìn chằm chằm Tần Liệt.

Tòa U Nguyệt hồn đàn kia, cũng luôn treo cao ở thiên linh cái đỉnh đầu hắn, đang không ngừng hấp thu ánh sáng hàn nguyệt, nguyệt năng của các tòa nguyệt trì.

Hắn luôn đề phòng.

Chỉ cần Cổ Trận Đồ Tần Liệt khắc ở giữa tám cây Lôi Cức Mộc hoàn thành, hắn sẽ lập tức một lần nữa đem U Nguyệt hồn đàn thu hồi, để tránh bị Hư Hồn chi linh có ác danh ‘kẻ cắn nuốt hồn đàn’ xâm nhập.

Ở lúc Tần Liệt khắc Cổ Trận Đồ, hắn cũng đang nắm chặt thời gian, thừa dịp Tần Liệt không rảnh phóng thích Hư Hồn chi linh, mà mau chóng lấy U Nguyệt hồn đàn hấp dẫn nguyệt năng.

Trong lúc đó, hai người Hà Kiền cùng Đổng Thần chưa hành động thiếu suy nghĩ, mà là canh giữ chặt chẽ ở bên Hách Liên Tranh.

Bọn họ thậm chí không đi quản các võ giả dưới trướng bị thi khí ngập trời bao phủ, bị ăn mòn sinh mệnh tinh khí, khí tức từng người suy yếu.

Phía sau Hách Liên Tranh, Lô Nghị trong lồng giam kia, trong mắt toát ra biểu cảm kinh dị vô cùng.

Hắn nhìn thật sâu về phía U Nguyệt hồn đàn dâng lên trên đỉnh đầu Hách Liên Tranh.

Giờ khắc này, hắn mới biết được Hách Liên Tranh giờ này ngày này, không là giáo sĩ tao nhã có lễ của trước kia nữa.

Hắn cũng rốt cuộc biết Hách Liên Tranh đã xây dựng ra hồn đàn, biến thành một cường giả Bất Diệt cảnh sơ kỳ đích thực, cho dù là trở về Bái Nguyệt giáo năm đó, lúc này Hách Liên Tranh chỉ sợ cũng có một chỗ ngồi.

Hắn biết hắn đã đánh giá thấp Đô Linh động.

Có Hách Liên Tranh một tầng hồn đàn, hắn muốn đoạt lại ‘Nguyệt Chi Miện’, căn bản chỉ là người si nói mộng.

Lô Nghị một lần nữa đem ánh mắt tụ tập đến trên người Tần Liệt, trong mắt hắn, toát ra một tia kỳ vọng.

Nửa năm trước, Huyết Sát tông, Viêm Nhật đảo huyết chiến với Huyễn Ma tông, lúc mấu chốt hung hiểm nhất, Tần Liệt gọi ra sáu sinh mệnh thể kỳ dị, khiến hồn đàn của Văn Tân, Sở Diệu Đan bị thương, cuối cùng không thể không chạy tán loạn rời khỏi.

Trận chiến ấy, là Tần Liệt ngăn cơn sóng dữ, làm Huyết Sát tông, Viêm Nhật đảo tìm được đường sống trong chỗ chết.

Sớm hơn, đối mặt ba đại gia tộc cùng Hắc Vu giáo tập kích, cũng là Tần Liệt nhiều lần bày ra kỳ tích, mới làm Lạc Nhật quần đảo có thể giữ được.

Không biết vì sao, Tần Liệt thường thường có thể sáng tạo kỳ tích, làm ra một số việc kinh diễm người thường khônhể với tới.

Về lâu về dài, ở trong mắt Lô Nghị còn có người khác, luôn cảm thấy Tần Liệt có thể làm được việc người thường không thể, điều này làm lòng hắn đối với Tần Liệt trong bất tri bất giác mang một tia hy vọng.

“Huyền Lôi Tâm Hạch!”.

Thanh âm trầm thấp từ trong miệng Tần Liệt phát ra, ngay sau đó, một quả cầu ánh sáng lôi điện lớn chói mắt, như trái tim to đập, ngưng luyện ra ngay tại trung ương tám cây Lôi Cức Mộc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.