Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 21: Chờ cô tan tầm



Editor: Ru Tơ

“Vậy người phóng hỏa năm đó là ai? Có phải bị bỏ tù không ? Tôi nhớviệc này ầm ĩ lắm, còn liên lụy đến thị trưởng...... A, đúng rồi, các cô có nhớ bộ dạng của con gái thị trưởng không, hình như người phóng hỏa là cô ấy !”

“Đã lâu như thế, tôi cũng không nhớ rõ hình dáng của cô ta. Vị thiên kim đó cho dù bất quá mà phóng hỏa thiêu tình địch, thì nhân phẩm tuyệt đối không còn gì để nói.”

Đại lận cúi đầu, đi qua chỗ đồng nghiệp đang lời ra tiếng vào, cũng không hù dọa bọn họ, đi tìm chỗ giặt đồ, vừa vặn nhìn thấy Cố Hồng đang đi về hướng mình, không thể không dừng lại hỏi phải giặt đồ ở đâu.

Cố Hồng nhìn liếc mắt một cái qua người cô, ánh mắt dừng lại ở bộ ngực phình ra quyến rũ, không trả lời câu hỏi kia:“Về sau không cần mặc áo ngực chật như thế, đổi đi, như vậy nhìn sẽ ổn hơn! Cô mặc thế này như một vũ nữ thích khoe khoang, trông phản cảm lắm!”

“Tôi biết rồi.”

Cố Hồng hất cằm, tự đắc vênh váo đi khỏi, vỗ vỗ xuống mặt bàn làm cho đám bà tám kia im miệng ‘tất cả đều làm việc đi!’

Đại Lận đi đến chỗ giặt đồ, trở về liền thay quần áo trong, đứng ở trên lầu thượng nhìn ngắm phong cảnh. Du thuyền dọc theo Cẩm thành đi một vòng, sắp cập bờ, cô chờ tan tầm.

Mà trên lầu ba của du thuyền, Đằng Duệ Triết đứng cùng Lả Lướt ở ban công, gió thổi vù vù, không uống rượu, cũng không làm gì khác, chỉ lặng lặng đứng hưởng thụ gió đêm, một chữ cũng không hề phát ra. Hai người họ tự nhiên cũng phát hiện Đại Lận đang đứng phía bên kia, nhìn đến khuôn mặt dài non nớt của cô gái đang chiêm ngưỡng mọi thứ xung quanh, tay chống cằm, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, vừa gợi cảm lại vừa đáng yêu.

Lả Lướt nhìn vài lần, đột nhiên cười nói:“Đằng tổng, tôi đột nhiên nhớ đến cô ấy. Đó là con gái của Tô thị trưởng, đúng không? Ba năm trước đây có án phóng hỏa, nữ chính là cô ấy, phóng hỏa cửa hàng hoa của Diệp Tố Tố, bị kết án cố ý giết người, bởi vậy Tô thị trưởng bị thất thế, rồi qua đời, ngài cùng Tố Tố mỗi người một ngả. Mà ba năm sau, ngài thấy có lỗi với Tô gia, nhưng lại chán ghét sự dây dưa của cô ta, cho nên mới dùng ánh mắt phức tạp đó mà nhìn cô ấy.”

Cô ta dừng một chút, nhìn sườn mặt tuấn mỹ của người đàn ông bên cạnh, bên môi vẫn tiếp tục nụ cười: “Kỳ thật tội có ý định mưu sátbị kết án ba năm tù có phần nặng tay, chắc là do năm đó Đằng tổng ngài ở tòa án làm lớn chuyện lên, lại không nghĩ đã khiến cho tiểu cô nương đó phải đeo trên lưng hình phạt quá nặng, chỉ đơn giản nghĩ là trừng phạt cô ấy, cho cô ấy hiểu thế nào là lẽ phải. Nhưng ngài không ngờ, Tô thị trưởng vì chuyện này mà phải trả giá đắt trong đại giới, cửa nát nhà tan, anh gián tiếp trở thành đồng lõa. Đằng tổng, trong mắt người ngoài, anh là công tử phong lưu sát thủ tình trường, nhưng tôi biết thật ra anh vẫn giữ mình trong sạch. ”

Hàng mi của Đằng Duệ Triết giật nhẹ, sắc mặt biến đổi, khóe môi gợi lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lả Lướt, cười nói:“Lả Lướt, tôi không chạm vào cô, là vì tôi cảm thấy cô không phải là loại phụ nữ có đủ tư cách, cũng không phải tôi không chạm vào phụ nữ. Tôi đây chỉ là một người đàn ông, nhu cầu của cơ thể rất bình thường. À, về sau đừng ở trước mặt tôi mà giở trò quyến rũ, cơ thể của cô, tôi không có chút hứng thú, nếu không, sau này ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có!”

Anh lạnh như băng ném ra câu cuối cùng, thu hồi lại nét mặt nhu tình, không trở về phòng, trực tiếp xuống lầu.

Dưới lầu, du thuyền đang cập ở bờ, anh đi đến chỗ đậu xe, phát hiện Tiêu Tử vẫn đứng ở bờ sông, thân hình cao to tinh tráng dựa vào xe, chờ cô tan tầm.

Anh liếc mắt nhìn một cái, rồi trở về ngồi vào xế hộp của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.