Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 27: Tình ý của Tiêu Tử



Editor: Ru Tơ

Đại Lận lẳng lặng nghe từng chữ một lọt vào tai, khinh nâng trong mắt nồng đậm, không chút phản ứng, một lần nữa ôm lấy đống quần áo bẩn đi làm việc.

Chức vụ của cô ở du thuyền xa hoa không phải dạng cao cấp, mà chỉ là một người giặt giũ kiêm báng hàn, làm gì cũng bị sai khiến, đến kêu đi hét, bị những người đồng nghiệp cách ly, cô một mình lẻ bóng.

Mà trong câu lạc bộ, ngoại trừ hồng nhan tri kỷ thì tất cả những người còn lại đều phải phân cấp bậc, người bán hàng cũng không ngoại lệ, vẫn tốt hơn so với các phi tử của hoàng đế, oanh oanh yến yến chỉ để được tiến vào hoàng cung, xinh đẹp hay phong tình cỡ nào cũng là với mục đích được làm Hoàng hậu, kiều hoa mê người. Cô ở cấp bậc thấp nhất, muốn cúi đầu ngẩng mặt đều phải xem chừng sắc mặt, bị người khác bài xích.

Vì thế ở đây, cô tận lực làm việc, không nói chuyện, rồi chậm rãi thích ứng.

“Đại Lận, anh đưa em về.” Đến giờ tan làm, Tiêu Tử lại đứng chờ ở bờ sông, khuôn mặt tuấn tú kia chẳng lúc nào mất đi vẻ ôn nhu cùng ấm áp, mở cửa xe cho cô,“ căn hộ kia quả thật là của anh, lúc ấy tình hình đặc biệt nên anh có ở lại đó 1 thời gian, nhưng anh không nghĩ Đằng Duệ Triết lại suy nghĩ như vậy, chỉ là muốn em bỏ tính phòng bị đi, an tâm ở đó......”

“Anh Tiêu, em biết” Đại Lận nhìn Tiêu Tử mỉm cười, nói với anh, cô căn bản không hề hiểu lầm anh, nên không cần tự trách mình như thế,“Chúng ta tới cửa hàng tiện lợi 24 giờ đi, em cần mua một ít đồ dùng sinh hoạt.”

“Được” Tiêu Tử tươi cười rạng rỡ, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, “Đại Lận, sau này cứ gọi anh là Tiêu Tử, không cần phải kêu anh Tiêu như thế.”

“Dạ được.”

Hai người đi ăn khuya trước, lấp đầy bụng đói, rồi đến cửa hàng tiện lợi mua đồ dùng sinh hoạt và một ít rau quả,xong xuôi liền lái xe về biệt thự Tô gia.

Tiêu Tử giữ hai bọc đồ to, nhìn đám cỏ dại, chốc lại nhíu mày, lúc này liền bỏ đồ xuống, xắn quần áo lên, đi đến nhổ bớt cỏ, sợ ở đây có côn trùng hoặc rắn, như vậy Đại Lận sẽ không an toàn.

Đại Lận sửa căn phòng lại một chút, đi ra nhìn thấy Tiêu Tử đang dùng đôi tay trắng nõn xử lí cỏ dại, đi giày da, Anh cười dịu dàng như một người anh trai, khóe miệng vô tình lộ ra sự ôn nhu. Cô đưa cho anh một cốc nước. Cả hai bước đến hiên biệt thự rồi ngồi xuống.

“Đại Lận, hôm nay anh đến nhà bí thư , mới biết em có về đó một lần, phu nhân bí thư đối xử với em tốt không?” Bả vai dày, rộng của Tiêu Tử vẫn không nhúc nhích, làm cho Đại Lận nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, cùng nhau ngắm xem trời đêm.

Ba năm trước đây, Đại Lận nhờ ba nên được chú ý, thường xuyên mở party ngoài trời ở đây, cùng bạn bè cười reo la hét, vô cùng náo nhiệt, nhưng hôm nay, nơi này lạnh lùng thanh thanh, cảnh còn người mất. Anh có chút lo lắng, sợ Đại Lận nhớ lại những chuyện xưa, tăng thêm đau buồn.

Hơn nữa chỗ này không có ai bên cạnh, Đại Lận một mình lẻ loi, như vậy làm sao có thể đem di ảnh của cha cô xuống?

“Nhà bác Trâu đối xử với em rất tốt” Đại Lận nâng đầu từ trên vai anh lên, dựa lưng vào vách tường, đăm chiêu nhìn cái sân của Tô gia ở trước mắt, không gian tĩnh vọng, “Em cứ nghĩ là mình sẽ không còn nhà để ở, không nghĩ tới việc Duệ Triết sẽ mua lại căn nhà này, lúc mua lại viết tên của em, ba năm vẫn giữ căn nhà nguyên vẹn.”

Cô nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, đôi mắt ngấn lệ khẽ động, nhìn Tiêu Tử: “Tiêu Tử, đây là nhà của em, là sau khi ngồi tù ba năm em trở lại, em cũng không hề cho rằng mình đang ăn nhờ ở đậu người khác.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.