Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 54: Đem cô đến khách sạn



Edit: Shyn

Đại Lận nhìn chiếc xe hoành tráng trước mặt, không hiểu anh muốn gì. Thẳng đến lúc bị mang lên xe ngồi, cô mới biết được là mình đang bị đưa đến khách sạn.

Anh vẫn không thèm liếc nhìn cô dù chỉ một lần, chỉ ngồi nói chuyện phiếm với Dương tổng, ra lệnh cho tài xế lái xe.

Dương tổng biết qua sơ lược tiểu sử của Đại Lận, lễ phép gọi tên một tiếng, sau đó lại tiếp tục tán gẫu với Duệ Triết tình hình Bắc Kinh gần đây.

Cô xoay người, im lặng nhìn dòng người đông đúc đang lướt qua, không nói một lời.

Rất nhanh xe đã đến quán rượu, Dương tổng không chê cô ăn mặc nghèo nàn, nhiệt tình mở cửa xe giúp cô, mời cô vào khách sạn; Nhìn sắc mặt Duệ Triết mà lấy lòng.

Nhưng Đằng Duệ Triết không để cho cô đi cùng vào bữa tiệc, có lẽ là không muốn bạn bè ở Bắc Kinh nhìn thấy cô, chỉ bảo cô vào phòng, để cho quản lí Đường sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, chuẩn bị cơm cho cô.

Cô bước vào phòng tắm, giặt sạch quần áo bẩn trước bồn rửa tay, sau đó hong khô cấp tốc rồi mặc lại vào người.

Cơm của quản lý Đường mang đến cô cũng chẳng thèm động đến, mặc kệ bụng đói, nằm ở đầu giường xem báo, nhớ kỹ hết những nơi đang tuyển dụng nhân viên. Chuyện đêm nay là một bài học nhớ đời, cô không thể vì kiếm tiền mà không để ý đến sự an toàn của bản thân, lạc vào một đám công nhân không đứng đắn.

Trước tiên cô nên nuôi sống bản thân bằng công việc ở công trường, rồi từ từ tìm một công việc khác nhẹ nhàng hơn.

Tìm việc hai ba ngày nay, từ công ty lớn đến công ty nhỏ, xí nghiệp công đến xí nghiệp tư, xưởng lớn, xưởng nhỏ, cô nhận ra một điều, muốn tìm việc tốt cần phải có bằng cấp và kinh nghiệm; Nếu không đủ trình độ học vấn, thì phải có người giới thiệu vào.

Giống như cô ở trong ngục tự nuôi sống mình bằng việc đan giỏ, đối với việc đan túi hình chữ nhật rất thành thục, nhưng khi cô đến xin việc, nhà xưởng không ai nhận cô; Bởi vì cô không có người giới thiệu vào, cho dù muốn làm một thợ thủ công nữ cũng cần có người giới thiệu vào.

Cô đến cửa hàng thức ăn nhanh xin làm phục vụ, đến siêu thị tìm việc, nhưng trong mấy ngày nay, bọn họ không nhận nhân viên có tiền án, hoặc không có kinh nghiệm.

Kiến thức công trường cô không thành thạo lắm, nhưng sau khi làm việc ngày đầu tiên, cô phát hiện tính chất công việc cũng tựa như may vá ở xưởng vậy, đều là một đám nhân viên chịu quản lý dưới tay của đốc công, một khi có công việc thì không kể già trẻ lớn bé cũng được nhận vào, nước phù sa không phân biệt kẻ xa xứ.

Lần này có công nhân bị tai nạn, công trình lại đang thi công, đốc công mới bỏ ra chín trăm đồng tiền lương để thuê thêm công nhân... Chuyện này cô nghe đám công nhân nói phong thanh, bảo rằng công trường này cần hoàn thành gấp trong tháng tư này, đến lúc đó chắc chắn đốc công sẽ cho thêm ít tiền thưởng.

Mà chín trăm của cô, đến lúc phát thưởng chắc chắn sẽ thêm được vài trăm nữa, nếu như làm việc chăm chỉ, sẽ nhanh chóng được nhận tiền.

Mà cô rất cần số tiền đó.

Bởi vậy trước khi tìm được công việc mới, cô không thể nào bỏ qua công việc này, có được chén cơm ăn, không đến nỗi chết đói ngoài đầu đường xó chợ.

Mà loại công việc cực nhọc này, đối với Đằng Duệ Triết đã quen sống an nhàn sung sướng mà nói, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu.

Anh biến cuộc đời cô trở nên tối tăm, cô vì trốn tránh mà chạy đến nơi xa xôi này, rồi bị đám công nhân kia ức hiếp. Chắc là anh không biết, càng là chốn phồn hoa, cô càng không có cơ hội sinh tồn.

Cô chỉ có thể thu mình, cúi đầu đi tìm công việc mưu sinh, và vẫn bị miệt thì vì có tiền án, bằng cấp thấp như cũ.

Vấn đề lớn nhất là sinh viên đại học chưa tốt nghiệp rất khó tìm việc, nhưng sau khi tốt nghiệp rồi, chỉ có thể miễn cưỡng đi tìm các việc làm nho nhỏ như tiêu tự viên, nhân viên phục vụ,... Bằng cấp trung học của cô có là cái thá gì đâu.

Một người đã từng ngồi tù, một người không có kinh nghiệm làm việc, lấy cái gì để tranh việc đây?

Hiện tại có rất nhiều người trước khi tốt nghiệp đã nộp đơn vào công ty, ngay cả quán thức ăn nhanh còn yêu cầu phải có kinh nghiệm phục vụ, còn không thì đành đi rửa chén thuê vậy.

Đây là sự thật.

Cô dám mơ mộng, vì ở Cẩm thành có Tiêu Tử bên cạnh, anh có thể giúp cô nói một tiếng với lãnh đạo, giúp cô có thể trở lại trường học để học tiếp... Mộng đẹp như vậy là đủ, khi mà cô té ngã thảm hại trước mặt Duệ Triết, cô đã nhận ra mình phải thức tỉnh.

Cái gì gọi là nhận ra? Chính là dùng sức bản thân mà kiếm miếng cơm ăn, tìm một người đàn ông bình thường để kết hôn. Không tranh không đoạt, chỉ cần người đó đồng ý cho cô một danh phận. Mà người đó sẽ không phải là đại thiếu gia, mà chỉ là người bình thường như cô.

Sẽ có một ngày cô kết hôn sao?

Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, trực tiếp bước về phía cửa.

Bây giờ không phải là lúc chờ đàn ông đến cưới, mà là tìm cách sống thật tốt ở chốn này.

Đằng Duệ Triết dự tiệc trở về, trên người mang hương rượu thoang thoảng, thùy mâu nhìn cô: “Đi đâu?” Thân hình cao lớn củ nh ép cô trở về phòng, đóng cửa lại thật mạnh, gắt gao nhìn chằm chằm cô, khí thế vô cùng, “Ba giờ sáng chúng ta sẽ lên máy bay trở về Cẩm thành, tốt nhất cô không nên bước ra khỏi cửa!”

Cô hoảng sợ, ôm túi dụng cụ trước ngực, lui về phía sau vài bước, đôi mắt to ngập nước phòng bị nhìn anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.