Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 58: Để thư ký chăm sóc cô



Edit: Shyn
Beta: June_duahau

Chuyến bay về Cẩm thành khởi hành lúc ba giờ sáng, vì Đại Lận nhập viện nên đành bỏ lỡ.

Đại Lận vừa tỉnh dậy, cấp tốc thay quần áo bệnh nhân ra, dự tính chạy đến công trường làm việc, nhưng vừa mở cửa ra, một cô gái mặc tây phục, tóc vàng, mang mắt kính ngăn cản cô lại.

“Thân thể Tô tiểu thư vẫn chưa khỏe, đừng chạy lung tung!” Cô gái cười khanh khách nói, trên tay là túi quần áo và sữa tắm mới tinh, kéo cô vào bên trong, tự giới thiệu nói: “Tôi là Torn, thư ký của Đằng tổng, mới đến từ Cẩm thành, theo mệnh lệnh chăm sóc Tô tiểu thư. Tô tiểu thư, bụng còn đau không? Tôi sẽ chuẩn bị cho cô một ít canh gà.”

Đây là một người phụ nữ giỏi giang, nhanh chóng vứt đống túi lên sofa, dễ thương khéo léo muốn mang canh gà đến cho cô.

Đại Lận nghe đến chữ thư ký, hai hàng lông mày cong lên, khó hiểu nhìn cô.

Thư ký của Đằng Duệ Triết không phải Tiểu Hàm sao? Sao lại xuất hiện thêm một thư ký nữa?

Torn mang canh gà đến, đôi mắt mèo mang mười phần định lực đánh giá cô, hiện lên kinh diễm cùng tán thưởng, yêu kiều cười nói: “Tôi là thư ký chuyên trách của tổng giám đốc, phụ trách quan hệ xã hội và ngoại giao, tùy gọi tùy đến. Công ty còn có nhiều thư kí riêng khác, thư ký văn phòng, thư ký trước sân khấu, thư ký lương bổng, chức vị của mọi người không giống nhau, nội dung công việc cũng khác. Tô tiểu thư, lần này Đằng tổng kéo tôi từ ổ chăn ra, mới có hai giờ sáng đã lên máy bay chạy đến đây, khuôn mặt xinh đẹp nay còn đâu... Ai u, mệnh khổ mà.”

Dùng ngón tay non mịn vân vê lọn tóc xoăn, đôi mắt mèo như phát ra điện lực, sửa lại tóc xoăn rối rắm, lầu bầu nói: “Lần này mua vé máy bay mất hơn một nghìn tệ, mua đồ dùng sinh hoạt mất thêm một nghìn, canh gà hai mươi, thêm cả phí tăng ca... Tất cả số tiền đó đều phải ghi sổ với Đằng tổng, bằng không nửa tháng tới phải ăn không khí mà sống. Mỗi lần như vậy Đằng tổng toàn để cho mình tự bỏ tiền túi, sau đó lại làm như quên bẵng đi...”

Đại Lận nhận lấy canh, gượng cười. Không ngờ một người phụ nữ giỏi giang lại có thể nói ra những lời đáng yêu như thế.

“Tô tiểu thư hãy giữ cho tôi mặt mũi, uống hết canh gà này, để cho tôi có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ và báo cáo!” Torn khôi phục dáng vẻ giỏi giang, đem danh sách bỏ lại trong túi, nhìn nhìn thời gian biểu: “Bây giờ là mười giờ sáng Bắc Kinh, thư ký tôi chính thức bắt đầu tăng ca, vừa làm làm thư ký, vừa làm lao công, phí tăng ca mỗi giờ là một trăm khối, phí ăn uống thêm của Tô tiểu thư, tổng cộng là một ngàn không trăm mười lăm cộng thêm một trăm mười hai, thêm một nghìn tám trăm lẻ năm...”

Cô thư ký Torn này thế nhưng lại rất chịu khó tích cực tính toán, hết đứng lên rồi ngồi xuống.

“Tôi không có nhiều tiền như thế.” Đại Lận nhẹ giọng nói.

“A...... Tô tiểu thư, tôi không tính sổ với cô, là Đằng tổng mới đúng, trả lại tiền cơm áo mẹ cha, ha ha.” Torn giảo hoạt cười hai tiếng, dùng mắt mèo tỏa đầy điện lực nháy nháy, “Đằng tổng đến Đằng trạch ở Bắc Kinh, thăm chú của anh ấy, chú của anh ấy kế nghiệp tập toàn ở Bắc Kinh, hôm qua Tô tiểu thư và Đằng tổng ở khách sạn, đó cũng là nơi quản lý của anh Đường. Nói không chừng bây giờ Đằng tổng đã quên mất thư ký nho nhỏ bị kéo đến là tôi rồi, tôi phải trực tiếp chạy đến báo cáo! Tô tiểu thư, cô có cần gì không? Tôi sẽ lập tức mang đến!”

Thư ký Torn lại chớp chớp đôi mắt to của cô ấy, con ngươi hiện lên lí hiệu ¥¥, hết sức tận lực.

“Tôi không cần gì cả, chỉ muốn xuất viện.” Đại Lận đặt bát canh gà xuống, bước về phía cửa.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.