Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 65: Giây phút ôn nhu



Editor: June_duahau

"Mang theo!" Anh lại ra lệnh một lần nữa, cả người bừng bừng tức giận đứng ở cửa nhìn cô chằm chằm.

Cô từ lúc nào trở nên gầy như vậy? Chiếc cằm nhọn hoắt, cánh tay mảnh nhỏ, eo gầy tong teo, tựa như gió thổi qua sẽ đổ mất.

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào ngày nào nay đã không còn, nét mặt bầu bĩnh trẻ con đã lột xác thành gương mặt trái xoan hoàn mỹ,chỉ cần một cái tát đã trở nên tái nhợt trong suốt. Chỉ duy nhất đôi mắt đo long lanh nước là không thay đổi, lông mi đen dài rõ ràng, khẽ chớp chớp, là một công chúa nhỏ làm lay động lòng người.

Cô dường như đã bị anh dọa sợ, mắt to chớp một cái, kéo theo hàng lông mi buông xuống, cái miệng nhỏ nhắn khẽ cắn, đưa tay qua giường cầm lấy cái túi mỹ phẩm lên.

Anh nhìn một màn này, lông mày nhíu càng chặt, chậm rãi đi tới, đôi mắt đẹp nhìn cô từ trên cao xuống: "Đưa tay cho tôi!"

Lòng cô khẽ run lên, sợ hãi đưa bàn tay nhỏ ra, đôi mắt trong suốt nâng lên, bộ dạng giống hệt con nai nhỏ lo lắng không yên nhìn anh. Anh đã đi theo cô một thời gian, từng mắng cô, từng đuổi theo cô, cũng từng ôm lấy cô, nhưng vẫn luôn duy trì tính nhẫn nại, không hề thô lỗ kéo cô lên máy bay.

Nếu cô vẫn chọc giận anh đến cùng, anh chắc sẽ không tống cô vào tù lần nữa, mà hẳn là ra tay đánh cô luôn?

Cô đã nếm mùi khi chọc anh Duệ Triết nổi giận, một khi chọc đến anh, anh sẽ xách cô ra ngoài cửa, hung hăng ném ra xa. Nhưng lúc đó cô thích anh, mặc kệ anh có ném thế nào, cô vẫn cười hì hì, bám riết lấy anh không tha, coi đó là chuyện hạnh phúc nhất đời mình.

Nhưng, xảy ra vụ phóng hỏa, anh túm lấy tóc của cô lôi cô đến nơi thâm sơn cùng cốc, mắng cô không biết xấu hổ, kéo, túm, xé, tra tấn cô, giống như một con sư tử nổi giận, sau khi bị nhốt vào tù, bạn tù dùng chân tay đá đấm cô, quản tù cũng không phân biệt đúng sai dùng gậy côn đánh cô, khiến cho cuộc sống của cô ba năm sau khi khó khăn lắm mới giữ được mạng sống ra khỏi tù, thần kinh liền trở nên đặc biệt mẫn cảm.

Cô sợ phải nghe thấy tiếng rống giận dữ như vậy, bởi vì mỗi khi âm thanh đó vang lên thì tai nạn của cô sẽ ập đến.

Bọn họ sẽ viện cớ cô làm rơi vãi một cọng rau để chụp cho cô cái tội không chịu ăn cơm, sau đó côn gậy của quản tù sẽ vung lên, hoặc trực tiếp lôi cô ra ngoài, lúc cô vất vả đẩy nhanh tốc độ làm việc, bọn họ sẽ nói cô cất giấu công cụ, sẽ khám xét người cô, ra tay đánh đập cô.

Cô từ không chịu ăn cơm, đến bắt đầu ăn, bị bạn tù làm bẩn đồ ăn vẫn sẽ cố gắng nuốt xuống, tha thiết mong ngóng đến giờ ăn, vì mặc kệ như thế nào thì tháng ngày trôi qua trong tù của cô cũng chẳng tốt hơn được, đều phải chịu bụng đói kêu vang vừa phải chịu tra tấn về thể xác, không cách nào tránh thoát được.

Cô không dám phạm một sai lầm nào, mỗi một lần làm chuyện gì cũng đều dè dặt cẩn trọng, trong lòng run sợ không thôi, thân kinh căng lên như dây đàn, lúc nào cũng sẽ bất ngờ bị gậy côn quật tới, hoặc bị đám cảnh khuyển* bổ nhào về phía mình. (*Chó huấn luyện)

Bởi vì cô biết, cho dù mình không phạm sai lầm gì thì cũng sẽ bị phạt hành xác như vậy.

Cô không có cách nào phản kháng, khóc đến cạn nước mắt, tay đau tới mức không cầm được đũa, đến chết lặng không nhớ nổi mình là ai...... Cô từng đến gặp các nữ giáo viên dạy học để cầu cứu, nhưng bọn họ chỉ phất phát tay, coi cô như trọng phạm không chịu tiếp thu cải cách giáo dục, nói lời thấm thía khuyên cô nên phục tùng lao động cải cách, hối cải để làm người mới, sau đó cầm giáo trình lạnh lùng rời đi.

Từ sau lần đó, cô với tội danh 'có ý đồ vượt ngục' bị nhốt vào nhà tù tăm tối, trở thành trọng phạm nhận cải cách giáo dục, bị nhốtthật lâu mới được thả ra. Sau khi được thả ra, có một thời gian rất dài cô không nói chuyện với bất kỳ ai, chỉ nhìn thấy người là sợ.

Cho nên ba năm sau cô rốt cuộc cũng hiểu rõ, đừng chờ người khác tới cứu mình, mẹ cô, anh Duệ Triết, giáo viên... tất cả bọn họ đều cảm thấy cô không đáng được tha thứ, sẽ không đến cứu cô, chỉ có bản thân mình mới cứu được mình, cô nếu muốn tồn tại ở cái xã hội này, cần phải biết nhẫn nhịn, phải biết dè dặt cẩn thận, phải biết quý trọng cơ hội được sống lần nữa. Tuy rằng cô sợ, sợ Đằng Duệ Triết đánh cô, túm tóc cô, nhưng nắm tay của anh có thể so với gậy côn của quản tù sao?

Có thể so với răng nanh sắc nhọn của cảnh khuyển? có thể so với tay đấm chân đá của đám bạn tù kia sao?

Mặc kệ như thế nào, anh vẫn là Đằng Duệ Triết, là anh Duệ Triết ngày xưa, vì nể mặt ba cô mà sau khi cô ra tù muốn cô kéo dài chút hơi tàn này để sống sót. Anh sẽ không tàn nhẫn như đám người trong tù đó, anh là anh Duệ Triết vạn người mê, là người đã vì cô mà mua lại biệt thự của Tô gia, là anh Duệ Triết mà cô từng rất...rất thích, mà ba năm qua anh không tới thăm cô một lần, hẳn là vì bận công việc quá, không có thời gian, không phải cố ý muốn quên cô.....

Cô ngẩng đầu, giơ bàn tay phải đầy những vết chai sạn cho anh, bả vai gầy yếu theo bản năng run lên, hai mắt to tròn đau thương mà hoảng sợ nhìn anh.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, nhẹ nhàng nắm chắc lấy bàn tay nhỏ đó, đặt ở trong lòng bàn tay mình, chậm rãi siết lại.

Bàn tay nhỏ bé của cô đặt ở trong lòng bàn tay anh, tựa như đang nắm tay trẻ con vậy, nhưng lòng bàn tay có vết chai, làn da thô ráp không mềm mại như tay trẻ con, cũng không giống bàn tay một thiếu nữ, mà thô ráp giống như cái móc treo quần áo.

Anh đem cô nhẹ nhàng ôm vào lòng, ngồi xuống giường, cô bất an lại bắt đầu giãy dụa, đôi mắt đẹp giăng kín nỗi hoảng sợ, chống cự anh, anh cố sức giữ chặt eo nhỏ của cô, làm cho thân thể mềm mại không xương của cô kề sát vào lồng ngực rắn chắc của anh, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, đổ kem dưỡng da tay ra bôi cho cô.

Động tác của anh rất dịu dàng, từ mu bàn tay xuống đến lòng bàn tay, tinh tế xoa tay đều đặn.

Thân thể cô đầu tiên là cứng đờ, rồi dần thả lỏng xuống, mày khẽ nhăn lại, hai mắt nhìn chằm chằm gương mặt tuấn tú của anh. Anh không phải muốn như 3 năm trước làm nhục cô ở biệt thự trên núi kia, giống như mấy ngày trước xâm phạm cô ở biệt thự củaĐằng gia sao?

Vì sao sau khi rống giận, lại đi thoa kem dưỡng da tay cho cô, để chất lỏng lành lạnh này che chở cho bàn tay cô?

Hai hàng lông mày cành nhíu chặt hiện lên chút ưu thương, lẳng lặng nhìn anh.

Anh cầm lấy đôi bàn tay của cô đặt trong tay mình, nắm chặt lấy, giọng khàn khàn: "Về sau cứ thế mà bôi quét lên hai cái tay này, dùng hết tôi lại mua cho em." Ánh mắt anh dời xuống, dừng lại ở cổ tay mảnh khảnh của cô, ánh mắt nhu hòa bỗng cả kinh mở to, anh nhìn thấy vết sẹo thẳng tắp kia, khuôn mặt tuấn tú trở nên nặng nề.

Thân thể mềm mại của Đại Lận cũng cứng đờ, rụt mạnh tay về, mặt biến sắc, tránh thoát khỏi người anh leo sang một bên, kinh hoảng vội vàng muốn nhào xuống giường.

Anh khẩn trương cau chặt mày, xoay nhanh người qua ôm lấy cô.

Mà lúc này, chuông cửa phòng lại leng keng vang lên. Mà người đứng ngoài cửa lòng nóng như lửa đốt, lại chính là Tiêu Tử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.