Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 77: Đem lần đầu tiên cho anh (2)



Tiêu Tử lái xe về khu biệt thự cao cấp của mình, Đại Lận không đưa thứ gì cho anh, chỉ vào phòng tắm rửa, anh đành phải đứng chờ bên ngoài.

Hơn mười phút sau, Đại Lận quấn một chiếc khăn tắm đi ra, tóc ướt sũng trên vai, môi đỏ mọng quyến rũ, đôi mắt đẹp ẩm ướt ôn nhu mềm mại; xương quai xanh cùng cổ nõn nà lộ ra, tay chân trắng muốt, eo nhỏ tinh tế, cả căn phòng nồng nặc mùi thơm.

Cô nhẹ nhàng kêu lên một tiếng Tiêu Tử, hai hàng lông mi cụp xuống, cái miệng nhỏ nhắn khẽ động, đột nhiên thả tay khỏi chiếc khăn tắm, lộ ra toàn bộ cơ thể trắng mềm mại của cô.

Tiêu Tử đứng bên cửa sổ quay đầu nhìn, đầu óc rối bời, nhất thời nhìn chằm chằm vào cô.

--

Trâu Tiểu Hàm bay đến Bắc Kinh , cùng Kate – nhà thiết kế người Anh đính lên áo cưới một cái châu hoa, ở Cẩm thành không có loại nào xứng, bay sang Anh quốc lại không kịp, nên đến Bắc Kinh xem thử.

Cô đến cùng dì, nghỉ ngơi tại khách sạn của Đằng gia vài giờ, đến buổi chiều cùng Duệ Triết đi chọn nhẫn đính hôn, lễ phục của Đằng Duệ Triết đã được nhà thiết kế bậc thầy phụ trách, đến lúc đó mặc vào cũng không thành vấn đề.

Bọn họ đi chọn nhẫn, dì của Tiểu Hàm cũng đi cùng, vừa nhìn thấy những trang sức sang trọng trong cửa hàng đã bị hấp dẫn, đòi Tiểu Hàm đeo cho bằng được.

Tiểu Hàm xấu hổ , nhất định không chịu thử, giọng nũng nịu,muốn đổi cái khác, không cần phải cầu kì như vậy, đơn giản một chút. Sau đó giương đôi mắt đẹp mềm mại nhìn Dằng Duệ Triết đứng bên cạnh, anh đang lựa nhẫn.

Duệ Triết nhìn thấy một chiếc nhẫn cao cấp, con ngươi sâu thẳm chợt sáng ngời, khóe môi mỏng manh nhếch lên, cuồng ngạo khí phách. Chiếc này thực rất hợp với bàn tay nhỏ của cô, hơn nữa thương hiệu này rất khó tìm trên thế giới, quý hiếm lại tinh tế.

Anh kêu người quản lí lấy chiếc nhẫn đó ra, mắt nhìn thoáng qua, người quản lí trở lại, cười hỏi Tiểu Hàm có thích không, ý cười lạnh nhạt, không có tí tình cảm, ánh mắt lạnh lùng.

Tiểu Hàm và dì nhất thời thất vọng, còn tưởng anh vì hôn thê đích thân lựa nhẫn, tự tay đeo thử cho Tiểu hàm!

Ai ngờ anh như người không liên quan đứng ở một chỗ, mắt nhìn từng trang sức quản lí đem ra đặt trước mặt anh, đôi môi mỏng khẽ động, khuôn mặt tuấn tú không kém phần tà mị cười như không cười.

Ngón tay của Tiểu Hàm chọn lấy một chiếc nhẫn, vô cùng thất vọng nhìn chiếc nhẫn kia bị mang đi, chợt ôm lấy cánh tay rắn chắc của người đàn ông ôn nhu cười nói:“Duệ Triết, chỉ là đính hôn thôi mà, đơn giản được rồi. Lấy cái này đi, em thích nó.”

Cô chọn chiếc nhẫn không có giá trên trời, hình thức đơn giản nhất , làm cho nhân viên cửa hàng cũng phải ngạc nhiên.

Dì của cô một bên không ngừng nháy mắt, âm thầm trách cứ không biết nắm lấy cơ hội, chọn dịp nũng nịu với đàn ông thế cũng tốt, nhưng cũng đừng để sau này lấy nhau về rồi bị chồng xem thường.

Tiểu Hàm nhợt nhạt cười, ôm lấy tay dì, ngọt ngào kêu lên một tiếng, làm cho dì dừng biểu cảm. Hai người thân mật như mẹ con, đi phía trước, cầm trong tay túi hàng hiệu, đầy khí chất của cô gái được chiều chuộng.

Đằng Duệ Triết đi phía sau, khí phách tôn quý, ánh mắt vẫn đạm mạc lạnh buốt, không có lấy một tia vui sướng.

Anh chọn một sợi dây chuyền cùng một cái lắc tay, trầm giọng kêu nhân viên gói lại, vừa lúc Trâu Tiểu Hàm đi qua. Nhân viên vô cùng cẩn trọng đưa túi hàng đến tay anh.

Trâu Tiểu Hàm đi phía trước, mừng thầm. Nhìn đi, Duệ Triết vẫn chọn cho cô trang sức quý đấy thôi, anh chẳng bao giờ đối xử vô tình với cô.

Đằng Duệ Triết bay trở về Cẩm thành ngay trong đêm, Trâu Tiểu Hàm cũng theo anh trở về.

Chuyến bay của cô mất hai giờ, theo trở về còn có dì. Khi trở về Trâu gia, đã nhìn thấy Phó thị trưởng Lí đến thăm cha cô, chúc mừng hon sự hai nhà Trâu – Đằng, ý tứ trong lời nói rất khẽ khàng, còn tặng kèm một đống quà.

Lí Tương Tương nhu thuận nói chuyện phiếm cùng bà nội, giúp bà nội chọn lễ phục dự đính hôn, chọc cho mẹ, thím Dung cười không ngừng. Nhưng trên khuôn mặt tinh tế lại có một vết xước, dùng phấn che thế nào cũng không hết.

“Hôm nay tớ gặp phải một cái tai họa, bị cô ta hại thành ra thế này!” Sau khi hai người vào phòng,

Lí Tương Tương đau đớn bụm mặt mắng, ngồi xếp bằng trên giường công chúa màu hồng nhạt của Tiểu Hàm, tay đưa qua xem xét túi đồ của Tiểu Hàm, đột nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi:“Oa, vòng cổ và lắc tay đẹp quá, toàn những thương hiệu hàng đầu! Bắc Kinh chắc là cả một thế giới châu báu ngập trời, quả thực không hưởng thụ sẽ lãng phí!”

Lí đại tiểu thư hâm mộ đeo lên tay mình, hưởng thụ vô cùng,“Anh Duệ Triết mua gì cũng hơn người, thoạt nhìn đã đẹp và quý giá, tớ ghen tị chết mất! Tiểu Hàm, nể tình tớ là phụ dâu, tặng tớ một cái đi. Đằng đại thiếu gia không phải là nhà giàu keo kiệt đâu, đúng là thiên kim khó cầu!”

Tiểu Hàm vừa đi vừa gỡ bông tai, đặt trên bàn trang điểm sạch sẽ; Nhưng nhìn về phía quần áo mà cô đã soạn ra trước, lại mở tủ quần áo ra xem ngăn đồ Âu phục, mặt cười đột nhiên nghiêm lại, lạnh nhạt nói:“Tương Tương, về sau đừng chạm vào làm lộn xộn đồ của tớ lên! Cậu là thiên kim của phó thị trưởng, sao lại có thói quen lén lút như thế! Mỗi lần đến đây cậu đều đụng đến quần áo và đồ trang điểm của tớ, đâu phải chỉ có một hai lần!”

Lí Tương Tương bị trách cứ, không giận mà cười lại, đem lắc tay gỡ ra, tiến đến trước mặt Tiểu Hàm, cười hì hì nói:“Tiểu Hàm, tớ chỉ muốn xem rốt cuộc cậu mặc loại trang phục thần tiên gì, mặc quần áo thế nào mà có thể xinh đẹp đến thế! Càng ngày cậu càng xinh đẹp, Tô Đại Lận so với cậu không bằng một chút nào! Không biết năm đó vì cái gì mà bọn họ nó Tô Đại Lận là Hoa hậu giảng đường chứ, ả tiện nhân ấy xách giày cho tớ còn không xứng!”

Tiểu Hàm lộ vẻ không hờn giận, cẩn thận cất đi trang sức mà Đằng Duệ Triết tặng cô, không để ý tới Lí Tương Tương, ngồi trước bàn trang điểm gọi điện thoại cho Duệ Triết.

Lí Tương Tương lại tò mò hỏi:“Lần này cậu đến Bắc Kinh, có lên giường với Đằng thiếu gia không?

Đây chính là một cơ hội tốt, một khi lên giường với anh ấy, cho dù Đằng gia không muốn cưới cậu thì cũng bắt buộc rước vào cửa! Tiểu Hàm......”

Đôi mắt đẹp của Tiểu Hàm trừng liếc, ý bảo cô ta đừng nhiều lời nữa, đi đến một góc nghe điện thoại:“Anh Duệ Triết, anh nói đi là đi ngay sao? Em đã về đến Cẩm thành rồi, vừa đến nhà, anh đang ở đâu? Có phải có chuyện gấp không?”

Lí đại tiểu thư nghe được liền hừ lạnh một tiếng, trên môi nở một nụ cười giễu cợt, đứng dậy đi một vòng quanh phòng Tiểu Hàm, thừa dịp Tiểu Hàm không chú ý, này xoắn xoắn, kia chọn chọn, thập phần lỗ mãng.

Bí thư phu nhân gõ cửa bước vào, nói Lí thị trưởng muốn ra về, đang tìm Tương Tương, cô ta mới lum liễm hành động lại, ngọt ngào hô một tiếng dì Lam, vui vẻ đi xuống lầu, cùng Phó thị trưởng rời đi.

Tâm tình của Tiểu Hàm không dừng trên người ả ta, sau khi nghe điện thoại liền nhanh chóng đi tìm anh Duệ Triết của cô.

Giờ phút này Đằng Duệ Triết đang ngồi trong văn phòng ở công ty, mày kiếm giãn ra, phong mạo tuấn nhã, vẻ mặt bình tĩnh.

Anh ngồi trên ghế da, mặt hướng về phía cửa sổ sát đất, mắt đẹp híp lại, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ. Bàn làm việc rộng lớn đặt chiếc nhẫn kim cương sáng chói như ánh ban mai

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.