Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Chương 91-2: Cuộc sống mới (2)



Nơi này có hai hàng cây phong rất đẹp, mỗi lần tới đây, cô đều đi qua nơi này, ngắm nhìn phong cảnh nơi đây. Cô cảm thấy lá phong của những ngày trời thu này thực đẹp nhưng lại có chút bi thương, một màu đỏ rực, mỗi lần bị gió đêm thổi qua, đều phảng phất hương vị cuối mùa thu, khiến cho người ta cảm thấy vẻ đẹp trong cái giá lạnh.

Nơi này thường xuyên có các cặp đôi tản bộ, tay trong tay đi dưới tán lá phong đỏ như lửa, đẹp vô cùng.

Bên cạnh công viên thường xuyện có những cụ ông cụ bà tập thái cực quyền, khiêu vũ, mỗi khi chiều đến chỗ này trở nên náo nhiệt khác thường.

Tiểu Tuyết Cầu sớm đã chạy tới bên cô, thân mình nhỏ nhắn phi thẳng lên trên băng ghế, vươn móng vuốt tự mình chơi với chai nước khoáng.

“Này, không thể cắn nó được, mẹ còn cần nó bán lấy tiền đấy.”

Cô ôm lấy Tiểu Tuyết Cầu, nhặt chai nước khoáng bỏ vào trong túi, gom lại để bán, sau đó ôm lấy sách giáo khoa đi về phía vườn trường đại học gần đó.

Cô chỉ là một học sinh dự thính* (chỉ đến nghe mà ko được học chính thức), cứ 2 giờ chiều mỗi ngày cô đều đến khu giảng đường củamột trường đại học vô danh để dự thính, sau đó lại chạy về đi làm thêm.

Bởi vì cô làm thêm vào ca 3, tức thì gian làm việc của cô là từ 4 giờ sáng đến rạng sáng 2 giờ, nửa đêm về nhà, cô có thể ngủ 4-5 tiếng, sau đó đến 7 giờ sáng lại đến trường dự thính khóa học buổi sáng, sau đó lại đến khóa học đầu giờ buổi chiều, đến 3 giờ lại đi làm.

Mỗi tháng được một ngày nghỉ cô sẽ dành để đi hiệu sách.

Mỗi ngày đều như vậy, đơn giản mà bình lặng, không có thời gian đi làm chuyện khác.

Lúc này vừa đúng 2 giờ chiều, sinh viên lục đục kéo nhau từ ký túc xa đi ra, trên mặt mỗi người đều mang theo đôi mắt nhập nhèm sau khi ngủ trưa dậy, một số khác thì đi từ bên ngoài vào, bởi vì bọn họ thuê trọ ở bên ngoài, hoặc là ở nhà mình, vừa đi vừa đùa giỡn với bạn học.

Cô vào lớp học, chọn dãy bàn cuối cùng ngồi xuống, không chuyện trò với bất luận kẻ nào trong lớp, chỉ yên lặng cuối đầu ghi chép, Tiểu Tuyết Cầu thì ngồi xổm phía dưới bàn học tự mình chơi.

Tuy ngôi trường này không có danh tiếng, nhưng cũng chỉ có ở đây mới không ai nhận ra cô, cũng không có người nhằm vào cô, vô cùng yên tĩnh.

Cô từng đến trường học này xin được học tiếp, nhưng sau khi nhà trường nhìn qua hồ sơ của cô xong, liền lấy lí do từng bị kết án mà từ chối cô, đề nghị cô học thêm lớp buổi tối hoặc học nghề, vì thế cô chỉ có thể đến nghe giảng, học tiếp chương trình đại học, nhưng dự thính thì không thể tham gia thi cử được, không được trường học công nhận, sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp.

“Bạn học ban nào?” Bên cạnh có một nam sinh tò mò hỏi cô, nhìn chữ viết của cô rất đẹp.

Vì có bóng ma tâm lý nên nghe thấy có người hỏi cô theo bản năng muốn trốn tránh.

Nam sinh kia nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của cô, mái tóc đen dài che khuất hơn nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, diện mạo thanh tú, vừa thanh cao lại có khí chất, muốn đến gần bắt chuyện, thấy cô không chịu để ý đến, cũng tự cảm thấy mất mặt cười cười với bạn ngồi bên cạnh rồi quay lên.

------

Sau khi tan học, Tiểu Tuyết Cầu chạy theo phía sau Đại Lận, cả hai vội vã cùng nhau chạy về phía cổng trường.

Bởi vì một tiết học cần ít nhất nửa giờ, mà hiện tại là 3 rưỡi, chờ xe bus, tắc đường, đợi đến chỗ làm cũng cần ít nhất nửa giờ nữa, nếu mà đi làm trễ, trưởng ca sẽ khấu trừ tiền lương của người đó.

Tiểu Tuyết Cầu phe phấy cái đuôi nhỏ chạy lên trước cô, cậu bạn nhỏ rất nhanh trí chạy đến trạm xe bus chờ trước, đối với loại hình thức sinh hoạt này nó đã tập mãi thành quen rồi.

Mẹ chủ nhân à, mau lên, xe bus đến rồi, số 203.

Cửa xe vừa mở ra, nó phe phẩy cái đuôi cong mông nhảy lên xe bus, chen tới chen lui giữa bao nhiêu đôi chân người bên dưới, tìm chỗ đứng cho mẹ chủ nhân của nó. Tiểu Tuyết Cầu nó đúng là mệnh khổ a, mỗi lần ngồi xe bus đều phải chen chúc như vậy, chen lách chen lách như vậy chỉ xém chút ép nó thành bánh nhân thịt rồi, may mắn là thân mình nó đủ nhỏ, không chiếm nhiều diện tích, bằng không đã sớm bị ép thành bánh kẹp thịt chó rồi.

Hu hu, mẹ chủ nhân, mau đến đây, con tìm được chỗ rồi..... Sau đó gắt gao nằm sấp xuống dành chỗ.

Đại Lận leo lên xe, sau khi quét thẻ nắm chặt lấy túi xách nhỏ chen lách vào trong đám người.

Đi xe bus chen lấn nhau là rất bình thường, sợ nhất là gặp phải bọn biến thái, cô đã có lần bị bọn chúng nhân cơ hội sờ mông rồi.

Cô chen vào giữa mấy người phụ nữ để đứng, tay bám vào móc treo, Tiểu Tuyết Cầu liền đứng dậy, tựa vào cẳng chân cô, Tiểu Tuyết Cầu giương mắt nhìn toàn chân là chân, lại nghĩ, vẫn là ngồi trên xe của baba nó là thoải mái nhất. Không những rộng rãi mà không khí lại còn vô cùng tốt.

Nhưng lúc này Đại Lận lại không có tâm tư đó, ánh mắt cô đang rơi trên người một phụ nữ trung niên lẫn trong đám người trên xe.

Mặc dù nước da bà ấy trắng nhưng khóe mắt lại hằn rõ những nếp nhăn như vết chân chim, chứng tỏ tuổi bà đã qua con số bốn mươi.

Mà bà ấy không phải ai khác, chính là mẹ Hàn Tử của cô.

Mẹ Hàn Tử già đi rất nhiều, gương mặt được bảo dưỡng đến mức hoàn hảo trước kia nay đã không còn, da dẻ nhăn nheo kéo xuống tận cổ. Bà đang nói chuyện điện thoại với cậu, thanh âm rất lớn: “Tao mặc kệ, việc này mày mà không xử lý công bằng thì về sau đừng gọi tao là chị nữa!”

Đại Lận kinh ngạc nhìn bà, nhất thời có chút cảm khái.

Trước kia mẹ Hàn Tử sống trong giàu sang an nhàn, khí chất thanh cao, nhưng bây giờ, lời nói ra chẳng khác gì dân chợ búa.

Xe vừa đến trạm, mẹ Hàn Tử liền xuống xe, chiếc túi xách hàng hiệu bị thủng một chỗ rất lớn, rõ ràng là đã bị bọn móc túi lấy trộm. Bà vừa xuống đến trạm thì phát hiện ra túi xách bị móc, vội vàng chạy đuổi theo xe bus, dùng sức đập lên cửa xe, lớn tiếng quát.

Đại Lận nhìn bộ dáng sốt ruột đuổi theo của bà, trong lòng phức tạp, nhìn theo bóng dáng càng lúc càng xa của bà.

Mẹ Hàn Tử, nếu vừa rồi mẹ biết con đứng ở bên cạnh người, mẹ có vui mừng không?

Hơn hai mươi phút sau, xe đến trạm tiếp theo, cô mang theo Tiểu Tuyết Cầu đến nhà hàng Ẩm thực cung đình, đi bằng đường dành cho nhân viên đến phòng làm việc, thay đồng phục.

Nhà hàng ẩm thực cung đình này rất có tiếng trong vùng, mỗi ngày tân khách đến đây dùng bữa rất đông, từ lầu một đến lầu ba, vẻn vẹn mấy trăm bàn, mấy chục gian phòng, tất cả đều kín chỗ, chật ních. Cô vốn là phụ bếp, chuyên làm việc vặt giúp đỡ các bếp chính, nhưng sau hơn 2 tháng làm việc, quản lý cảm thấy bên tiền sảnh thiếu nhân lực, liền điều cô từ bếp lên làm nhân viên bưng bê đồ ăn.

Công việc bưng bê quả thực rất mệt, đòi hỏi phải chạy lên chạy xuống không ngừng từ trên lấu xuống dưới lầu, không lúc nào ngừng nghỉ, thỉnh thoảng bê canh nóng bị rơi rắc ra ngoài, hoặc là trượt chân làm đổ đồ ăn, vỡ chén đĩa, tất cả đều phải tự mình phụ trách.

Giờ làm việc của cô kéo dài từ 4.pm đến 2.am, vừa khéo là thời gian nhà hàng đóng cửa.

“Đây là món Long Đằng tứ hải, cô bưng đến sảnh Bách Hoa bàn số 23. Nhớ, sảnh Bách Hoa hôm nay toàn là khách quý, không được chậm trễ!” Âm thanh máy móc của quán lý truyền đến, miệng vừa gào truyền đồ ăn vừa dặn dò.

Đại Lận không dám buông lỏng, vội vàng bưng đồ ăn đi, theo lời dặn của quản lý bưng đến sảnh Bách Hoa.

Đồ ăn vừa mới nấu xong, bọt dầu vẫn còn bắn thẳng vào mặt cô, nhưng không có cách nào khác, cô cần phải di chuyển thật nhanh, vững vàng bưng đồ ăn này, đưa đến bàn của khách, nếu làm đổ, cô sẽ bị khấu trừ tiền lương.

“Nghị sĩ Từ, Long Đằng tứ hải đến đây, xin mời ngài từ từ dùng bữa!” Quả lý sảnh Bách Hoa mở cửa phòng ra, ý bảo cô đưa đồ ăn lên.

Nhưng lúc cô bước vào, liền nhìn thấy người con gái ngồi bên cạnh vị nghị sĩ kia, cô ta đang ngồi pha trà, trên người một thân tuyết trắng, ngón út tao nhã vểnh lên, cười nhạt nhẽo, bên cạnh còn có một người đàn tranh, nói vậy đây chính là hội sở 'Hồng nhan'.

“Đặt đồ ăn ở đó.” Cố Y Y khoát tay tới, lúc nhìn thấy người phục vụ đến là Đại Lận, trong mắt ánh lên tia kinh ngạc, nhưng cô ta cũng không nói cái gì, đôi môi đỏ mỏng luôn treo nụ cười tao nhã, coi như không biết Đại Lận, để cho cô đặt đồ ăn xuống.

“Xin mời dùng từ từ!” Sau khi đem đồ ăn lên, Đại Lận lập tức lui ra ngoài.

Cô cũng không thấy kinh ngạc gì, trở xuống tiếp tục bưng đồ ăn, lại chạy hết lầu trên đến lầu dưới, ngẫu nhiên lại bị dầu nóng bắn tung tóe vào mu bàn tay nên cô liền vào toilet rửa qua một chút, nhân tiện cũng nghỉ ngơi lấy lại sức.

Bây giờ cách giờ đóng cửa còn rất dài, cô cần phải nghỉ ngơi, nếu không ngay cả đôi chân này cũng muốn đứt rời ra rồi.

Dì quét dọn vệ sinh sau khi lau chùi toilet sạch sẽ sáng bóng đến không nhiễm một hạt bụi, mới liếc nhìn cô một cái rồi đi ra ngoài.

Cô tựa người lên bồn rửa mặt, nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng của mình. Rất đau a, không biết đến lúc nào cô mới có đủ tiền để chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh dạ dày cho mình.

Cố Y Y cũng đi vào phòng toilet này, bóng dáng thướt tha xuất hiện ở trong gương, nhìn Đại Lận cười cười, châm một điếu thuốc: “Không thể tin được là cô lại không rời khỏi Cẩm Thành, làm ở đây bao lâu rồi?”

Đại Lận không xoay người lại, cũng không trả lời cô ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.