Lọ Lem Bướng Bỉnh

Chương 4



“January, em định đi chỗ quái nào thế?” May hoài nghi gặng hỏi khi đi theo nàng ra ngoài sân.

January thậm chí chẳng thèm dừng lại, tiếp tục sải những bước dài ngang qua sân và thô lỗ trời. “Tất nhiên là đi kéo cái xe của em ra khỏi rãnh.”

“Nhưng việc đó đâu cần phải làm gấp, hãy chờ tới khi thời tiết quang đãng hơn”, May phản đối lý do nàng đưa ra khi January trèo lên ca bin máy kéo. “Hơn nữa, em nói rằng có thể nó bị hỏng rất nặng cơ mà.” Chị gái nàng cau mày khó hiểu.

Có khả năng là như vậy, hầu như toàn bộ cửa trưóc ở một bên xe bị bẹp dúm khi va vào một cạnh của rãnh nước.

Nhưng dù sao lúc này tuyết cũng đã ngừng rơi và January cần phải làm gì đó. Nàng phải khiến mình hết sức bận rộn để không có thời gian nghĩ ngợi quá nhiều. Không phải nghĩ về bất cứ thứ gì nêu có thể!

M. P. Golding! Nàng nhận ra cái tên này ngay lập tức, nhớ rõ ràng đó là chữ ký trong thư của viên luật sư mà họ nhận được

Giáng sinh - từ Tập đoàn Marshall - đề nghị mua lại trang trại của họ. Đó cũng là tên của người đã tới trang trại và nói chuyện với May cũng về việc mua trang trại...?

January vẫn không thể tin được chuyện này! Nàng không thể ngừng nghĩ về nó dù cố gắng bằng mọi cách...

“May, em không thể đế mặc nó ở đó được”, nàng khăng khăng.

“Nó có thể ở đó một vài ngày cho đến khi tuyết tan bớt đi”, chị gái nàng còn cương quyết hơn.

January lắc đầu dứt khoát. “Em sẽ kéo nó lên bây giờ.”

“January, có chuyện gì xảy ra với em thế?” May băn khoăn nhìn nàng. “Sáng nay, trước khi xảy ra tai nạn, em rất tươi tắn và vui vẻ. Hay vết u trên đầu em nguy hiểm hơn là chúng ta nghĩ. Có khi chị phải gọi cho bác sĩ Young...”

“Em không cần bác sĩ đâu, May. Dù sao cũng chẳng có bác sĩ nào có thể chữa được vết thương của nàng. Nàng buộc mình phải bình tĩnh lại, mỉm cười với chị gái. “Chỉ là một cục u nhỏ thôi chị”, nàng nhấn mạnh - cơn đau nhói ở thái dương chẳng có nghĩa lý gì so với vết thương đang nhức nhối trong lòng nàng. Và chẳng loại thuốc nào có thể chữa lành được nó cả. “Coi kìa, em chỉ định xuống xem có thể kéo nó ra khỏi rãnh hay không thôi. Với lại không khí trong lành có thể sẽ tốt cho em.” Nàng đành xuống nước và trấn an chị gái.

May có vẻ không bị thuyết phục bởi lý lẽ đó, khó hiểu nhìn nàng. “Chẳng phải em định ra ngoài tối nay sao?”

January chớp mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt chị gái. ổi kế hoạch rồi, nàng đáp qua loa. “Kìa, trời lạnh lắm, sao chị không vào nhà đi?”, nàng giục chị gái và mỉm cười hứa hẹn. “Em sẽ không ở ngoài này lâu đâu.”

“Thôi được”, May thở dài. “Chị sẽ pha một ấm trà nóng chờ em.”

January âm thầm thở phào nhẹ nhõm trước sự đầu hàng muộn màng của chị gái, bắt đầu khởi động cái máy kéo ồn ào trước khi thân thiết vẫy chào May và lái ra khỏi sân trang trại.

Nàng thực sự cần thời gian yên tĩnh một mình. Để cân nhắc lại những việc đã xảy ra trong hai ngày vừa qua. Để xem xét chính xác Max Golding đã làm gì trong hai ngày đó!

Bất chấp những gì gã đã nói trước khi nàng đột ngột cắt đứt cuộc nói chuyện qua điện thoại, nàng vẫn tin rằng gã đã biết nàng là một trong ba chị em nhà Calendar trong suốt khoảng thời gian đó.

Liệu đó có phải là lý do thực sự gã theo đuổi nàng không? Liệu nó có phải là một phần trong kế hoạch xảo quyệt của gã nhằm chia rẽ chị em nàng và chiếm đoạt trang trại của họ không?

Đó là nỗi sợ hãi khủng khiếp nht của nàng, nỗi khiếp sợ đã góp phần khiến nàng bị sốc nặng khi phát hiện ra chính xác gã là ai. Bởi khi gã hôn nàng đêm qua, January biết rằng nàng đã yêu gã, nàng đã thực sự yêu Max.

Gã không giống bất kỳ người đàn ông nào nàng từng biết. Gã sở hữu vẻ tự tin tuyệt đối làm yên lòng người khác, cực kỳ thông minh cũng như rất tinh tế và không phải nghi ngờ gì về sự giàu có của gã.

Nàng đã thực sự rung động mãnh liệt bởi gã!

Nhưng liệu có phải nàng bị gã cố tình quyến rũ không? Đó là câu hỏi luôn luôn xoáy vào trái tim vỡ nát, đau khổ của nàng.

Một điều nàng biết chắc chắn là: Ngay khi có thời gian suy nghĩ rõ ràng về vấn đề này, Max sẽ ngay lập tức xuất hiện ở trang trại. Bởi vậy, thêm một lý do thích đáng nữa để nàng tránh xa khỏi trang trại càng nhiều càng tốt trong vài ngy tới.

Nhưng cuộc đời cũng thật trớ trêu, ngay khi nàng vừa vòng qua khúc cua gấp trên con đường mòn bị tuyết phủ kín thì gặp ngay một chiếc ô tô đang bò chầm chậm từ phía đối diện, chặn mất lối đi của nàng. Và người ngồi phía sau tay lái rành rành là Max Golding!

January vội vàng phanh gấp để tránh húc vào xe gã khiến chiếc máy kéo bị giật mạnh, rõ ràng Max cũng giật mình, đạp phanh cùng lúc với nàng. Bánh xe gã không có khả năng bám đất như xe kéo của nàng nên bị trượt xuống dốc một đoạn mới dừng lại được.

January gườm gườm nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống gã, điều cuối cùng nàng mong chờ là Max lái xe tới đây ngay sau khi nàng đột ngột cúp điện thoại. Nàng cho rằng sẽ có một vài giờ suy nghĩ, tìm ra cách nào đó để đối phó với gã. Có thế nàng sẽ có hai mươi tư tiếng nếu Max cũng cần chừng đó thời gian để suy tínhống nàng.

Tuy nhiên, ngay lúc gã vừa chui ra khỏi xe thì nàng nhận ra mình đã nhầm lẫn như thế nào. Gã không mặc “bộ com lê và đi giày được làm thủ công” mà May đã rất vui sướng khi thấy chúng bị dính bê bết bùn đất hôm qua - và cũng gây ấn tượng mạnh mẽ với nàng đêm qua. Hôm nay gã mặc áo len dài tay màu xanh và quần jean, đi đôi ủng chuyên dùng để đi bộ - hiển nhiên gã đã có kinh nghiệm ăn mặc thế nào cho phù hợp với việc đến thăm một trang trại.

Tay nàng siết chặt bánh lái khi gã đi tới bên máy kéo, thái độ của gã rất nghiêm túc. Gã định nói gì với nàng? Họ còn có thể nói gì được với nhau?

Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, cha nàng đã từng nói như vậy. Nàng mở cửa ca bin, trèo xuống, chân ngập sâu trong tuyết, đầu ngẩng cao thách thức, chờ Max đến gần.

“Tôi không biết chuyện này trước đó, January”, gã đột ngột lên tiếng.

Nàng nhếch môi, khinh miệt. “Không biết cái gì thưa ngài Golding? Không biết họ của tôi là Calendar chăng? Rằng tôi là một trong ba người chủ của trang trại mà tập đoàn ngài đang cố gắng mua phải không? Xin thứ lỗi cho, tôi thấy điều đó thật hoang đường!”

Và thực sự nàng không tin vào điều đó. Dường như có quá nhiều điều trùng hợp, rằng Max là viên luật sư - người đại diện cho một tập đoàn lớn của Mỹ đã gửi thư đến chị em nàng lúc đầu. Rằng gã chính là người đã gặp gỡ May tại trang trại hôm qua. Rằng gã cũng là người đã cố gắng thuyết phục chị em nàng bán trang trại.

Quá nhiều sự ngẫu nhiên trong tất cả các trường hợp này. Thậm chí, cứ cho là sự trùng hợp như vậy có thể xảy ra thì cũng khó có thể tin được là Max lại thẳng thắn nói với nàng rằng gã không hề biết nàng là một trong ba chị em cực kỳ bướng bỉnh, đã cự tuyệt số tiền mà gã đưa ra dưới danh nghĩa Tập đoàn Marshall.

Khuôn mặt Max trông hết sức nghiêm trang. “Nếu em không tin thì tôi cũng đành chịu, tôi chỉ có thể nhắc lại rằng thực sự cách đây vài phút tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về họ của em hay em là ai?”

Và nàng cũng chỉ có thế lặp lại - ít ra là trong thâm tâm - rằng nàng không tin gã!

Nàng ném cho gã một cái nhìn khinh miệt. “Ngài đang định làm gì ở đây, thưa ngài Golding? Tôi tin chắc là May - chị gái t đã tuyên bố với ngài hết sức rõ ràng là chúng tôi không có ý định...”

“Liệu em có thể thôi gọi tôi bằng họ của tôi một cách miệt thị như vậy được không? Trước đây tên tôi là Max và bây giờ vẫn là Max.” Gã giận dữ phản ứng.

Không, không giống nhau, gã không phải là Max trước đây. Bây giờ gã là kẻ thù của nàng. Một kẻ thù đã được xác định. Không đáng tin cậy. Tệ hơn nữa, gã là kẻ xảo quyệt.

“Và đúng, chị gái em đã nói rất rõ rằng cả ba chị em đều không muốn bán trang trại.” Gã tiếp tục một cách nóng nảy. “Và bây giờ tôi đã nhận ra em rất giống chị em, chỉ có khác biệt về màu mắt là đáng chú ý. Tôi hoàn toàn không để ý đến sự giống nhau đó khi đến trang trại hôm qua.”

“Không ư?” January chế nhạo. “Rồi anh sẽ lại sốc lần nữa khi anh gặp March nữa ư, ‘giống nhau như ba hạt đậu trong một quả đậu’ như bố tôi thường nói ư.”

“Tôi thừa nhận đó là sự giống nhau kỳ lạ, từ ánh mắt, giọng nói đều rất đặc biệt”, gã ồng tình.

Miệng nàng cong lên châm chọc. “Tất nhiên là như vậy rồi. Và nếu anh không phiền thì hãy lái xe tránh ra khỏi đường của tôi, tôi còn có việc phải làm.”

Max nhìn sát vào khuôn mặt nàng, rồi cau mày và nheo mắt. “Cục u trên trán em là do tai nạn vừa rồi phải không?”

Nàng đưa tay lên che vết bầm ở thái dương theo bản năng. Nếu bảo rằng không đau thì rõ ràng là nàng nói dối vì thực sự nó rất đau, nhưng nàng không có ý định than phiền về vết thương - hay nỗi đau trong lòng nàng - với Max Golding!

“January?”, gã thúc giục.

“Đúng vậy”, nàng thản nhiên đáp lại. “Nếu anh quay đầu xe vào chỗ cái cổng ngay phía sau anh...”

“January, tôi không quan tâm đến việc quay đầu xe”, gã đáp lại bằng giọng hết sức kiềm chế.

Ánh mắt nàng lóe lên cảnh cáo. “Tôi không có hứng thú tranh luận bất cứ điều gì với anh,ốt hơn hết là chúng ta chẳng nên nói gì với nhau!” Nàng định bước trở lại máy kéo.

Bỗng một tay nàng bị nắm chặt giữa những ngón tay cứng như thép của gã và Max kéo nàng quay lại đối diện với gã.

Có vài điều tôi muốn nói với em, gã nghiêm khắc nói với nàng, đôi mắt màu xanh lấp lánh giận dữ. “Thứ nhất, tôi nhắc lại rằng tôi không hề biết về mối quan hệ của em với trang trại gia đình Calendar...”

“Và tôi cũng nhắc lại rằng tôi không tin anh!”, nàng gay gắt đáp trả.

Max đột nhiên trở nên lặng lẽ, đôi mắt màu xanh tái đi trông gần như màu xám. “Tôi không nói dố”, giọng gã kìm nén. “Em đã đi khám cục u trên trán chưa?”, gã chợt thay đổi chủ đề.

Nàng nhếch môi khinh khỉnh. “Quan tâm quá, anh lại bắt đầu giống May rồi!”

Miệng gã mím chặt trước sự châm chọc cố ý của nàng. “Nếu cô ấy quan tâm đến em như tôi thì tôi nghĩ rằng mình sẽ yêu quý chị em đấy.”

Hai má đỏ bừng giận dữ khi nàng cười gằn. “Tôi nghi ngờ tình cảm đó của anh sẽ được đền đáp!”

Gã lắc đầu. “Tôi không định tranh thắng thua ở các cuộc đua về tình cảm. Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng em không phải chịu ảnh hưởng xấu từ tai nạn...”

“Ảnh hưởng xấu nhất mà tôi phải chịu là tiếp chuyện anh lâu hơn cần thiết!” January sỉ vả và xoay xở tìm cách thoát khỏi bàn tay cứng như thép của gã. “Nào, anh có định lái xe tránh ra không, hay tôi phải vòng qua anh bằng cách lái máy kéo xuống ruộng?”, nàng thách

Hãy đi đi, nàng thầm cầu khẩn. Đi ngay đi. Chỉ như vậy nàng mới có thế tránh xa khỏi sự ảnh hưởng mạnh mẽ của gã. Nếu gã không sớm rời đi, nàng sợ rằng mình sẽ bật khóc trước mặt gã!

Lúc này, sự tự vệ duy nhất để nàng chống lại cảm xúc dành cho người đàn ông này là sự tức giận. Và nàng không chắc mình có thể duy trì nó trong bao lâu.

Max nhìn nàng thất vọng. Không nghi ngờ gì, nàng là người phụ nữ bướng bỉnh nhất, cương quyết nhất...

Bướng bỉnh hơn gã? Cương quyết hơn gã? Có điều gì đó khiến gã không nghĩ như vậy.

Hiện tại, January đang rất hung dữ vì nàng cho rằng gã là kẻ lừa gạt. Gã hiểu rõ rằng dù có nói hay làm gì đi nữa cũng khó có thế thay đổi được suy nghĩ của nàng. Bên cạnh đó, gã cũng lâm vào tình thế khó xử của bản thân, đó là gã luôn tách biệt cuộc sống riêng với công việc. Như vậy sẽ không bao giờ có xung đột về lợi ích.

January Calendar. Người phụ nữ khiến gã phát điên lên lại là một trong ba chị em nhà Calendar!

Bao nhiêu phần trăm khả năng điều này xảy ra? Thực tế, gã đã từng tự nhủ khả năng gần như là không vì trang trại ở cách khá xa so với khách sạn. Tuy nhiên, có một thứ tinh quái mang tên Số phận đang trêu đùa gã.

Nhưng trước đây gã đã từng thách thức sận và chiến thắng, gã cũng có thể chiến thắng lần này. Nếu như gã vẫn muốn thắng...

Tuy nhiên, có một vấn đề thực sự nghiêm trọng ở đây. Gã vẫn còn choáng váng khi phát hiện ra January là một trong ba chị em nhà Calendar mà gã đã gửi thư để thuyết phục họ bán trang trại. Còn hơn cả choáng váng. Thành thật mà nói, gã không biết phải làm thế nào. Đó là điều kỳ quái nhất xảy ra với gã.

“Em vẫn khăng khăng không chịu đi khám à?”, gã cố gắng lần cuối để khiến nàng ít ra cũng có ý thức về chuyện này.

“Đúng vậy”, phản ứng của nàng có thể đoán trước được.

Gã mím chặt miệng ngay cả khi gật đầu thừa nhận, từ cứng đầu không đủ để miêu tả người phụ nữ này.

“Tôi cho là bữa tối nay cũng sẽ bị hủy, phải không?”, gã lạnh nhạt hỏi lại.

Đôi mắt nàng vụt trở nên tối sẫm. “Anh đoán đúng đó!”

“Tôi cho là thế”, gã ôn tồn. “Vì rõ ràng tôi không có kế hoạch nào khác cho ngày hôm nay và tôi cũng đã đi một quãng đường dài để tới đây, nên có lẽ tôi sẽ đi nốt đoạn đường còn lại để tới trang trại và nói chuyện tiếp với các chị của em.”

January mở to mắt, ngạc nhiên vì ý định của gã. “Anh sẽ chỉ lãng phí thời gian thôi!”

Gã nhún vai. “Đó là thời gian tôi nên lãng phí.”

Miệng nàng mím lại châm chọc. “Tôi nghĩ thời gian của anh là thuộc về Tập đoàn Marshall.”

Sự thật là Tập đoàn Marshall đã trở thành một phsống của gã trong suốt mười lăm năm qua. Gã đã làm việc không chỉ từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, từ thứ Hai đến thứ Sáu như một vị luật sư thông thường. Nhưng gã hầu như không có các mối ràng buộc trong gia đình ngoài một người họ hàng ở Luân Đôn mà hiếm khi gã đến thăm và họ cũng chẳng bao giờ làm phiền gã. Thực tế, gã rất hài lòng với những giờ làm việc liên tục và các chuyến công tác liên miên.

Bởi vậy gã cảm thấy khó chịu khi nghe January nhạo báng công việc của mình.

“Dù vậy tôi vẫn có ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ, January”, gã lên tiếng mặc dù biết chắc điều đó không hoàn toàn chính xác.

Gã có thể đếm được các ngày nghỉ của mình trong suốt mười lăm năm qua trên đầu ngón tay của một bàn tay. Nhưng ngày nghỉ dường như không có ý nghĩa đối với gã, thậm chí chúng còn là sự gián đoạn khó chịu trong công việc. Hơn nữa, gã đã đến hầu hết các nơi danh lam thắng cảnh trong những chuyến công tác nên kỳ nghỉ đối với gã thực sự không cần thiết.

“Vậy sao, thậm chí anh vẫn còn đang làm việc trong đêm Giao thừa kia mà”, January mỉa mai.

Gã nghiến chặt răng trước ý tứ rõ ràng của nàng. Nàng vẫn cho rằng gã đã có chủ ý khi tán tỉnh nàng đêm đó, rằng đó là một phần kế hoạch tỉ mỉ của gã để đạt được mục đích chiếm đoạt trang trại nhà Calendar.

Nhưng làm sao gã có thể lên kế hoạch để cố tình gặp gỡ January và hoàn toàn bị nàng hớp hồn như vậy. Đó chỉ đơn thuần là một quy tắc bất thành văn của gã là không bao giờ lẫn lộn giữa công việc và cuộc sống riêng tư.

Làm sao gã có thể nghĩ rằng vẫn còn khả năng thực hiện quy tắc này!

Gã bị hấp dẫn mạnh mẽ bởi January, cảm giác mà gã chưa từng có đối với bất kỳ người phụ nữ nào. Nhưng hiện có hai cách xử t sự thực là nàng đột nhiên trở thành một trong ba cô gái nhà Calendar. Thứ nhất, gã sẽ phải đối mặt với một cuộc đấu tranh nội tâm đầy khó khăn nếu vẫn muốn tiếp tục theo đuổi nàng. Cách thứ hai là chờ đợi một sự can thiệp kịp thời, số phận sẽ không chơi khăm gã nhưng cũng không ngăn cản gã mắc sai lầm lớn nhất trong cuộc đời.

Chết tiệt, gã thích cuộc sống như trước đây: Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi các mối quan hệ cá nhân! Và bây giờ gã không có cách nào để duy trì mối quan hệ thú vị, nhưng ngắn ngủi, với January.

Gã hít một hơi thật sâu nhằm kiểm soát bản thân. “Tôi sẽ lùi xe lại để em có thể đi”, gã ôn tồn nói với nàng.

Nàng mở to mắt kinh ngạc bởi sự nhượng bộ của gã. “Anh vẫn lãng phí thời gian để tới trang trại sao? Các chị tôi còn cương quyết hơn tôi đó.” Nàng cảnh báo gã

Gã nhún vai. “Nếu vậy thì đó sẽ không còn là trách nhiệm của tôi nữa, người khác sẽ đảm đương nó.” Gã hy vọng như thế!

Nàng thận trọng nhìn gã. “Anh đang đe dọa chúng tôi phải không?”

“Không một chút nào!”, gã cáu kỉnh lắc đầu. “Sẽ không ai có thể ép buộc bọn em bán trang trại nếu bọn em thực sự không muốn.”

Nhưng ngay cả khi tuôn ra những lời nói này gã cũng biết rằng đó không phải là sự thực, Jude không phải là loại người quen nghe từ Không, chứ chưa nói đến việc chấp nhận nó. Và tệ hơn là anh ta muốn mảnh đất mà trang trại nhà Calendar nằm trong đó.

January trông không có vẻ gì là bị thuyết phục hơn bởi sự thành thật của gã, cái nhìn thận trọng trở thành cảnh giác.

“January, ngoài trời rất lạnh”, giọng gã trở nên sôi nổi, không để ý tới cái nhìn săm soi của nàng. Tôi sẽ lùi lại để em tiếp tục c việc. Mà xe của em đã trở thành một đống sắt vụn.” Gã nặng nề nhận xét khi lùi xe qua chiếc xe của nàng vẫn đang nằm dưới rãnh, nhăn mặt hình dung ra cảnh January bị mất kiểm soát và đâm sầm xuống. Tồi tệ hơn là lúc đó nàng đang lái xe để tới chỗ hẹn gặp gã.

Không phải gã nghĩ rằng điều đó sẽ lặp lại, chẳng phải mười phút trước January đã tuyên bố rất rõ ràng rằng nàng sẽ không bao giờ gặp lại gã, cho dù là để ăn tối hay bất kỳ lý do nào đó sao!

Mi đã thất bại và hãy rời đi ngay, Max, gã kiên quyết tự nhủ. Ơn Chúa, gã thường xuyên làm như vậy trong quá khứ, không bao giờ ở một chỗ đủ lâu để cho phép bản thân quá gắn bó với bất kỳ người phụ nữ nào. Hay để họ trở nên quyến luyến với gã. January cũng không ngoại lệ, gã cứng rắn nhủ thầm. Chỉ có tác động của sức hấp dẫn đối với nàng là khác biệt...

Tất cả những lý do đó là đủ khiến gã rời nơi này càng xa càng tốt và nhanh nht có thể!

Trừ phi Jude có ý tưởng khác về việc này, Max buồn bực gọi điện cho ông chủ - bạn gã ngay khi trở về khách sạn vào buổi trưa. Sau hằng tiếng đồng hồ chán nản nói chuyện với March và May tại trang trại nhà Calendar, gã đã nhận thức được rằng việc thuyết phục họ bán trang trại là gần như không tưởng.

“Cậu không thể xử lý tình huống này mạnh tay hơn được sao”, Jude phàn nàn vẻ không tán thành. “ Có gì khó khăn khi thuyết phục ba bà già cổ hủ rằng họ sẽ được sống sung sướng trong một căn nhà gỗ xinh đẹp ở đâu đó, hơn là phải làm việc quần quật tại một trang trại bên sườn đồi mà không và sẽ không bao giờ đủ trang trải cuộc sống của họ?”

“Ba bà già cổ hủ”, Max có thể dễ dàng dự đoán được phản ứng của bất kỳ ai trong ba chị em rõ ràng là rất xinh đẹp khi bị gọi như vậy! Cuộc gặp gỡ cô chị hai hết sức thú vị. Lúc đến trang trại, gã thực sự thích thú khi thấy ba chị em họ giống nhau như tạc. Dù gã cũng nhanh chóng nhận ra March là người hung hăng nhất trong ba chị em. Cô đã đốp chát rằng gã và Tập đoàn Marshall chẳng thể làm được gì với đề nghị mua lại mảnh đất của nhà Calendar. May có vẻ lịch sự hơn đôi chút, nhưng câu trả lời của cô cũng giống hệt cô em.

Nhưng vì một vài lý do, Max thực sự không muốn đính chính lại sự nhầm lẫn của Jude về độ tuổi của ba chị em họ. Gã không muốn Jude có cơ hội mười mươi để đặt nghi vấn về lý do Max miễn cưỡng xử lý tiếp công việc này.

“Họ đều được sinh ra ở đó, Jude”, gã nhắc lại câu nói giận dữ của March lúc trước. “Gia đình họ đã sống ở đó mấy đời...”

“Max, cậu đang trở nên mềm yếu đó hả?” Jude nghi ngờ cắt ngang.

Có thể anh ta đúng. Gã và Jude đã từng học cùng trường trung học với nhau, nhưng sau đó bị mất liên lạc vì học ở các trường đại học khác nhau. Sau đó vài năm sau, Jude gặp lại Max khi anh ta mở rộng kinh doanh và dễ dàng thuyết phục gã trở thành luật sư riêng cho công ty. Đó là một quyết định mà Max chưa bao giờ hối tiếc. Cho đến ngày hôm nay...

“Không, tất nhiên là không”, gã vội gạt đi. “Tớ chỉ...”

“Cậu chỉ...?” Jude lập tức phản ứng.

“Cho tớ thêm vài ngày nữa, được không?”, gã nóng nảy cắt lời, thả lỏng bản thân đôi chút vì tay gã đang siết chặt ống nghe - vừa rồi gã đã liều lĩnh khi đề nghị Jude bỏ qua vụ mua bán này. Như vậy gã có thể giải thoát bản thân khỏi những phiền toái! Cậu đã làm gì với April xinh đẹp thế?”, gã cố tỏ ra hài hước.

“Định đổi chủ đề hả Max?” Jude sắc sảo vặn lại.

Có một vấn đề với Jude: Đó là anh ta quá khôn ngoan. Và điều cuối cùng Max mun là để anh ta lần ra những cảm xúc rối rắm mà gã đang vướng vào.

Một phần gã muốn chuyển vấn đề trang trại nhà Calendar sang cho người khác và như vậy gã có thể tránh xa January - điều mà gã biết chắc cần phải làm. Nhưng một phần trách nhiệm nghề nghiệp, phần trung thành với Jude và Tập đoàn Marshall trong suốt mười lăm năm qua, yêu cầu gã phải tiếp tục thuyết phục chị em nhà Calendar bán tài sản thừa kế của họ.

“Không có gì lạ cả”, gã dễ dàng trả lời. “Tớ chỉ tò mò cậu có thành công với April hơn tớ không thôi.”

“Không hẳn thế.” Jude vui vẻ. “Cô ấy khăng khăng đối xử với tớ như thể tớ chỉ là cậu em trai hư hỏng thô

“Kỳ lạ”, Max cười toe toét khi nghĩ đến một người luôn thành công và kiêu căng như Jude lại bị đánh gục một cách thảm hại như thế.

Jude cười lặng lẽ và tán dương. “Thực tế, tớ khá thích thú với mối quan hệ này. Cô ấy là người phụ nữ rất lôi cuốn.”

Đối với Max thì April còn lâu mới được coi là hấp dẫn vì January đã cho thấy quyến rũ là như thế nào. Nhưng ít ra gã có thế lái Jude khỏi chủ đề chị em Calendar bằng cách hướng vào April Robine.

“Nào, quay lại câu chuyện trang trại nhà Calendar”, Jude nghiêm túc - bằng chứng cho thấy anh ta vẫn tập trung vào vấn đề này.

“Chúng ta cần phải giải quyết xong xuôi trong vài tuần tới để có thể lên bản vẽ kế hoạch. Hãy đề nghị số tiền lớn hơn nếu vẫn không có gì khả thi”, anh ta nghiêm khắc nói thêm.

Dai dẳng. Tập trung. Đó là những tính cách của Jude mà trước đây gã luôn ngưỡng mộ. Nhưng liên quan tới vấn đề cụ thể này thì nhũng đặc điểm đó lại trở nên cực kỳ đáng ghét.

“Tớ hiểu rõ thời hạn, Jude”, gã ngắt lời. “Nhưng trong trường hợp này, tớ cho rằng đề nghị về tiền bạc sẽ không khiến tình hình sáng sủa hơn.”

Thực tế, Max chắc chắn nó sẽ không đem lại kết quả gì. Mức giá đưa ra lần trước đã vượt xa giá trị thị trường của mảnh đất đó và bất chấp sự thực là chị em nhà Calendar chẳng giàu có gì, nhưng không một ai trong bọn họ tỏ ra hứng thú với con số trên. Tiền dường như không quan trọng đối với họ.

“Tớ thực sự không muốn phải đích thân tới đó Max”, Jude êm ái nói.

Max cũng không muốn anh ta tới đây. Thứ nhất, nó sẽ là minh chứng cho sự thất bại của gã, khiến Jude phải tự mình giải quyết. Thứ hai, gã không muốn anh ta tới đây, gặp gỡ ba chị em nàng và dễ dàng phát hiện ra vấn đề thực sự của gã là January!

Có vẻ như gã chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại đây và tiếp tục thương lượng với ba chị em nàng trên danh nghĩa đại diện cho Jude. Trừ phi gã muốn thú nhận với Jude rằng gã đã vô tình để bản thân sa vào mối quan hệ với January - một trong ba chị em nhà Calendar.

“Tớ đã đề nghị cho tớ thêm vài ngày nữa mà”, gã bực bội nhắc nhở anh ta.

“Tất cả những gì cậu có là vài ngày nữa thôi đây, Max.” Jude cảnh cáo trước khi đột ngột dập máy.

Max chậm chạp đặt ống nghe xuống trước khi chán nản quay sang nhìn chằm chằm ra ngoài trời qua cửa sổ. Tuyết tiếp tục rơi càng nhiều khiến tâm trạng gã càng thêm buồn bực. Một đống lộn xộn chết tiệt!

Rõ ràng chẳng có cách nào khiến Jude từ bỏ ý định mua trang trại nhà Calendar. Tức là Max không thể làm gì khác.

Nhưng làm thế nào để thuyết phục ba chị em nàng thay đổi ý kiến quả là vấn đề hóc búa. Đã gặp mặt cả ba chị em nên gã hiểu rằng điều đó là không tưởng.

Nhưng nó còn lâu mới được coi là khó khăn so với vấn đề giữa gã và January.

Tự cho phép mình rơi vào chuyện tình cảm với nàng trong thời gian ở đây dường như là một cách thú vị để tiêu phí thời gian rảnh rỗi. Hóa ra nàng lại là nguyên nhân khin lý do gã có mặt ở đây hoàn toàn thay đổi. Bên cạnh đó, khi làm quen với January, gã đã đoán ra đôi chút, nhưng chỉ khi gặp gỡ các chị nàng, gã mới thực sự chắc chắn nàng không phải típ phụ nữ dễ dàng có quan hệ tình cảm với bất kỳ người đàn ông nào.

Gã cũng vậy.

Hơn nữa, gã biết rằng mình vẫn ham muốn nàng mãnh liệt. Sự ham muốn này luôn khiến gã nghẹt thở, tất cả những gì thuộc về nàng đều quyến rũ gã, cách nàng di chuyển, cách nàng nói chuyện... Tất cả mọi thứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.