Lộ Mặt

Chương 13



Hai mươi phút sau, Judd mở cửa văn phòng đón Angeli và trung úy McGreavy. Đôi mắt của Angeli đỏ và chảy nước. Giọng ông ta khàn khàn. Judd có một chút ray rứt khi phải lôi ông ta ra khỏi giường bệnh. Lời chào của McGreavy là một cái gật đầu cộc lốc và không có thiện cảm.

- Tôi báo cho trung úy McGreavy về cú điện thoại của Norman Moody. - Angeli nói.

- Phải. Chúng ta hãy tìm ra có cái quái quỷ gì trong việc này. - McGreavy nói chua chát.

Năm phút sau, họ đã ở trong một chiếc xe cảnh sát chìm lao nhanh về hướng phía tây thị trấn. Angeli ngồi sau tay lái. Tuyết lác đác ngừng rơi và những tia sáng yếu ớt của buổi chiều tà bị lấn át bởi sự bao phủ của những đám mây bão quét ngang qua bầu trời Manhattan. Một tiếng sấm nổ lớn trong không trung và tiếp sau là một tia chớp như lưỡi kiếm ngoằn ngoèo sáng lóe. Những hạt mưa bắt đầu rơi tung tóe theo làn gió cuốn. Chiếc xe lướt ngang thị trấn, những tòa nhà chọc trời cao vút lướt qua, rồi đến những căn phòng trọ nhỏ cáu bẩn hòa quyện lẫn nhau thành chỗ trú chống lại những cơn giá lạnh rét buốt.

Chiếc xe rẽ vào đường số Hai Mươi Ba, đi về phía Tây con sông Hudson. Họ đi vào khu vực những bãi phế liệu, cửa hàng sửa chữa, và những quán bar xám xịt, băng qua đó tiến đến khu vực những garage, xưởng xe tải và các công ty vận tải. Khi chiếc xe đến gần Đại lộ số Mười, McGreavy bảo Angeli tấp xe vào lề.

- Được rồi, chúng ta xuống đây. - Rồi quay sang Judd - Moody có nói rằng ai sẽ đi với ông ta hay không?

- Không.

McGreavy mở nút áo khoác và chuyển khẩu súng lục từ bao súng vào túi áo khoác. Angeli bước theo sau.

- Hãy ở phía sau chúng tôi - McGreavy lệnh cho Judd.

Cả ba người đàn ông bắt đầu đi bộ, gục đầu xuống tránh làn mưa quất theo gió. Trên nửa đường đi đến khối nhà, họ thấy một tòa nhà trông xác xơ với tấm bảng mờ nhạt treo trên cửa:

CÔNG TY BAO BÌ THỊT NĂM SAO

Không có chiếc xe hơi, xe tải hay ánh sáng gì. Không có dấu hiệu hoạt động nào.

Hai thám tử bước đến cánh cửa chết chóc. Mỗi người đứng một bên. McGreavy lay cửa. Nó đã bị khóa. Ông ta nhìn quanh mà không thấy chuông cửa. Họ lắng nghe. Không có âm thanh nào ngoài tiếng mưa rơi.

- Công ty trông như đóng cửa rồi. -Angeli nói.

- Có lẽ vậy - McGreavy trả lời - Ngày thứ Sáu trước lễ Giáng Sinh, hầu hết công ty đóng cửa từ buổi trưa.

- Phải có một lối vào chứ.

Judd theo sau hai thám tử trong khi họ bước cẩn thận về phía đầu kia của tòa nhà, cố tránh những vũng nước trên lối đi.

Họ đến một ngỏ hẻm dành cho dịch vụ và nhìn vào, họ có thể nhận ra bãi lên xuống hàng với những chiếc xe tải hiu quạnh đậu ở phía trước. Không có một hoạt động nào. Họ tiến lên về phía bãi lên hàng.

- Được lắm. - McGreavy nói với Judd - Hãy hát lên đi.

Judd ngần ngại, cảm thấy một nổi buồn vô cớ khi mình bị Moody lừa. Rồi ông ta lên giọng.

- Moody.

Lời đáp duy nhất là tiếng kêu ngao giận dữ của chú mèo đực bị làm phiền khi đi tìm chỗ trú ẩn khô ráo.

- Ông Moody!.

Có một cái cửa lùa bằng gỗ lớn ở phía trên cao của bãi lên hàng, dùng để chuyển hàng trong nhà kho về phía những xe tải đậu. Không có bậc thang nào dẫn tới bãi lên hàng.

McGreavy đu mình lên, di chuyển với sự nhanh nhẹn đáng ngạc nhiên đối với một người to lớn như vậy.

Angeli theo sau, rồi đến Judd. Angeli đứng đợi ở đầu kia cánh cửa lùa và đẩy nó lần nữa. Nó bật ra. Cánh cửa mở ra, với tiếng rít lớn của con lăn như tiếng thét ở âm vực cao của cuộc biểu tình. Con mèo đực đáp trả đầy hy vọng, quên đi chỗ trú của nó.

- Ông có mang đèn pin không? - McGreavy hỏi Angeli.

- Không.

- Tệ thật!.

Một cách cẩn thận, họ bước từng bước một vào bóng tối mờ mờ. Judd kêu lên lần nữa.

- Ông Moody! Tôi là Judd Stevens.

Không một tiếng động, ngoại trừ tiếng cọt kẹt của sàn nhà khi họ băng qua căn phòng.

McGreavy lục lọi trong túi của mình và lấy ra một hộp diêm. Ông ta đốt một que và giơ lên. Que diêm kêu xèo xèo tỏa ánh sáng mờ nhạt trong cái quầng sáng màu vàng ở một nơi dường như là cái hang động trống rỗng khổng lồ. Que diêm lụi dần.

- Tìm cái công tắc đèn chết tiệt đi - McGreavy nói - Đấy là que diêm cuối cùng của tôi đó.

Judd có thể nghe Angeli sờ soạng dọc theo các bức tường để tìm công tắc đèn. Judd vẫn tiến về phía trước. Ông ta không thể thấy hai thám tử. Ông ta gọi:

- Moody.

Ông ta nghe tiếng Angeli kêu lên từ đầu kia căn phòng.

- Công tắc đây rồi.

Có một tiếng "tách". Không có gì xảy ra.

- Cầu dao chính bị ngắt rồi. - McGreavy nói.

Judd va mạnh vào bức tường, khi ông ta đưa tay lên để chống vào đó, ngón tay ông ta sờ vào một cái chốt cửa. Ông ta đẩy chốt lên và kéo ra. Một cánh cửa nặng nề lúc lắc mở ra và một luồng gió lạnh lẽo phà vào ông ta.

- Tôi tìm thấy cánh cửa này. - ông gọi vọng ra.

Ông ta bước qua ngưỡng cửa và thận trọng tiến về phía trước. Ông ta nghe tiếng cánh cửa đóng sầm lại sau lưng mình và trái tim ông ta bắt đầu đập thình thịch. Điều không thể tưởng, là ở đây còn tối hơn ở phòng ngoài, dù vậy ông ta vẫn tiếp tục bước sâu vào bóng tối.

- Moody. Moody …

Một sự yên lặng nặng nề. Moody phải ở đâu đó quanh đây. Nếu ông ta không ở đây, Judd biết McGreavy sẽ nghĩ gì. Đó sẽ là cậu bé khóc lóc trước con sói.

Judd bước thêm vài bước về phía trước và bất ngờ cảm thấy một bàn tay thịt đập vào mặt mình. Ông giật mình né tránh trong sự sợ hãi, cảm thấy những sợi tóc ở sau gáy đang dựng đứng lên. Ông ta bỗng nhận ra cái mùi nồng nặc của máu và chết chóc đang vây quanh mình. Có một kẻ ác trong bóng tối quanh đây đang chờ để kết liễu ông ta. Ông ta nổi da gà sợ hãi, tim đập mạnh dồn dập trong một cảm giác khó thở. Bằng những ngón tay run lẫy bẫy, ông ta sờ soạng trong túi áo khoác của mình tìm thấy hộp diêm, lấy ra một que và quẹt lên. Trong ánh sáng lờ mờ, ông trông thấy một con mắt chết không lồ nổi lên trước mặt, ông bỗng sốc vài giây trước khi nhận ra rằng mình đang thấy một con bò bị xẻ thịt đang đu dưa trên cái móc. Ông ta nhìn lướt qua các xác súc vật khác đang treo trên móc và định vị được một cái cửa ở góc xa trước khi que diêm tắt. Cánh cửa có lẽ dẫn tới một văn phòng. Moody có lẽ đang ở đó đợi ông ta. Judd di chuyển sâu hơn vào trong cái hang tối đen như mực về phía cánh cửa. Ông ta cảm thấy cái đuôi lạnh lẽo của súc vật chết cọ qua lần nữa. Ông ta nhanh chóng bước tránh và bước thận trọng về phía cửa văn phòng, và gọi:

- Moody.

Ông ta ngạc nhiên rằng cái gì đang cản trở Angeli và McGreavy, ông đi qua những súc vật bị giết mổ, cảm thấy như có ai đó với óc hài hước rùng rợn, đang bày trò đùa điên cuồng, khủng khiếp. Nhưng ai và tại sao là điều nằm ngoài sự tưởng tượng của ông ta. Khi gần đến cửa ông lại đụng vào một cái xác súc vật đang treo khác.

Judd dừng lại để trấn tĩnh. Ông ta đốt que diêm cuối cùng của mình. Phía trước mặt ông ta, bị đâm xiên trên cái móc thịt và mồm há ngoác một cách tục tĩu là cái xác của Norman Z. Moody. Que diêm vụt tắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.