Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã

Chương 5




Mặc vào quần dài bằng bông Lương Mỹ Cơ đưa cho mình, Hàn Thiếu Đồng không thể không bội phục ánh mắt thẩm mỹ của Tiểu Mỹ, vĩnh viễn vẫn tốt hơn so với trang phục ngu ngốc này của cô.

Cô vốn là người đơn giản, bị Tiểu Mỹ sắc bén phê bình giống như một khối vải rách cả chó cũng sẽ không dùng để làm cái đệm ngủ ở phía trên!

Mặc dù không cam tâm lựa chọn của mình bị phê bình không đáng giá, nhưng Tiểu Mỹ đưa cho cô chiếc quần dài này, xác thực so với cái cô lấy thì tốt hơn nhiều.

Xem xét kỹ lưỡng trang phục của mình ở trước gương to ── mái tóc dài đến eo được nhà tạo mẫu tóc chuyên nghiệp taọ thành búi tóc cao quý hào phóng, lấy một trâm cài tóc Dương Tuấn Ngạn tặng cố định, như thục nữ cổ điển.

Sau đó, Tiểu Mỹ trang điểm ở mi mắt, rõ ràng đem ưu điểm của cô là đôi mắt to lộ ra ngoài, ở trên gương mặt của cô đánh má hồng, để cho sắc mặt đỏ thắm, tại môi cô thoa một tầng son bóng, để cho đôi môi cô giống như là dụ người nhất, mê hoặc người khác tiến lên nhẹ nếm.

Hàn Thiếu Đồng đối với sự khéo tay của Lương Mỹ Cơ hài lòng cực kỳ.

"Aizz, Tiểu Đồng, tớ thật sự là không hiểu Dương Tuấn Ngạn rốt cuộc có cái gì tốt? Anh ta đáng giá cho cậu vì anh ta thay đổi nhiều như vậy sao?" Lương Mỹ Cơ nhìn Hàn Thiếu Đồng hỏi tại sao vì người đàn ông kia bắt ép mình mặc đồ mà mình không thích.

Hàn Thiếu Đồng lôi kéo chỉnh sửa áo, dừng lại mới trả lời sau: “Anh ấy đương nhiên đáng giá." Anh đối với cô tốt như vậy, nếu như không thay đổi báo đáp anh, thế nào cũng nói không thông chứ?

"Tiểu đồng, cậu thật thương anh ta như vậy sao?" Lương Mỹ Cơ thủy chung không hiểu, Bạch Diện Thư Sinh kia rốt cuộc có cái gì tốt, làm cô nàng này trời sanh không chịu nghe lời cam tâm thay đổi vì anh.

Nghe vậy, Hàn Thiếu Đồng cứng đờ. Yêu sao?

Vẫn đắm chìm ở trong sự săn sóc dịu dàng của Dương Tuấn Ngạn, cô chưa bao giờ nghĩ tới, mình là yêu hay không yêu anh.

"Tiểu đồng, cậu làm sao vậy?"

"Tớ... Dĩ nhiên thương anh ấy, nếu không cũng sẽ không vì anh ấy thay đổi nhiều như vậy không phải sao?" Hàn Thiếu Đồng lộ ra nụ cười yếu ớt, lại cảm giác đáp án này không cách nào thuyết phục mình.

Tại sao phải cảm thấy một chút lực thuyết phục cũng không có đây?

Vì Dương Tuấn Ngạn, cô buông tha mái tóc ngắn, giữ lại mái tóc dài đến eo; vì anh, cô bỏ qua áo sơ mi thích nhất, quần jean, mặc vào quần dài chán ghét nhất; vì anh, cũng vì lấy lòng cha mẹ anh, cô cố ý chạy đi Mĩ học, thay đổi quá khứ phóng túng.

Ở trước mặt anh, cô là một thục nữ, không còn là cô gái nhỏ liều lĩnh càn rỡ trước kia. Nếu như không phải là thương anh, cô làm sao có thể thay đổi nhiều như vậy, vì chính là lấy lòng anh?

Nhưng là... cô thật thương anh sao?

"Aizz, tớ thật sự nhớ Hàn Thiếu Đồng chân thật trước kia." Lương Mỹ Cơ nhìn chằm chằm khuôn mặt Hàn Thiếu Đồng, than nhẹ một tiếng. "Cậu bây giờ, giống như là một đứa trẻ không có linh hồn, rất giả dối."

Cô nàng cá tính trước kia đã chạy đi nơi nào?

Một đứa trẻ không có linh hồn? Ở trong mắt Tiểu Mỹ cô chỉ là một đứa trẻ không có linh hồn?

"Tiểu Mỹ, tớ phải đi." E sợ phải đối mặt với vấn đề bén nhọn của Lương Mỹ Cơ, Hàn Thiếu Đồng cầm túi xách lên, vội vã cáo từ.

"Tiểu Đồng, cậu thật hiểu rõ ràng là có muốn loại tình yêu giả dối này sao?" Lương Mỹ Cơ một kích trí mạng Hàn Thiếu Đồng trước khi cô đi ra khỏi cửa.

Yêu giả dối? Cô đối với Dương Tuấn Ngạn là yêu giả dối?

Thình lình, Hàn Thiếu Đồng nhớ tới chuyện xưa trong thần thoại Hy Lạp Apollon cùng Daphne.

Thần Thái Dương Apollon anh tuấn mê người bị ái thần Cupid bắn trúng tên tình yêu, yêu con gái xinh đẹp Daphne. Mà Daphne xinh đẹp bởi vì bị tên tình yêu bắn trúng, nhất định cuộc đời này cùng Apollon kết quả yêu say đắm.

Cô trước kia sẽ yêu thích chuyện thần thoại xưa, thở dài hai người bởi vì trò đùa dai của Cupid mà không cách nào kết hợp. Cô thường ảo tưởng, nếu Cupid không có trò đùa dai, hai người bọn họ rốt cuộc sẽ có nhiều hạnh phúc.

Nhưng là Tiểu Mỹ một câu phá đi lời nói dối này. Nếu không phải bị Cupid ái mộ bắn trúng, tự phụ như Apollon làm sao có thể sẽ yêu Daphne xinh đẹp lại bình thường?

Tình yêu của Apollon, là giả dối! Anh làm tất cả, bao gồm tất cả hành động lấy lòng Daphne, chẳng qua là một phần giả dối thôi...

Cho nên, vì để Dương Tuấn Ngạn tốt cô hiện tại làm tất cả, để cho mình trở thành "đứa trẻ không có linh hồn" trong miệng Tiểu Mỹ, cùng Apollon có cái gì khác nhau?

Cô thật... Không thương Dương Tuấn Ngạn sao?

Mất hồn gọi một chiếc tắc xi, Hàn Thiếu Đồng nói ra địa chỉ "Hòa phong", trong đầu không ngừng lặp lại cái vấn đề này.

Sau đó không lâu, tắc xi đến nơi, cô thanh toán tiền xe, đi vào phòng ăn.

"Tiểu thư." Một phục vụ đi lên trước.

"Làm phiền anh, tôi cùng Dương Tuấn Ngạn tiên sinh có hẹn trước." Hàn Thiếu Đồng tự mình thu thập xong suy nghĩ, lễ độ nói.

Phục vụ trong nháy mắt bị bề ngoài xinh đẹp của cô mê hoặc, sau một hồi khá lâu, mới thanh thanh cổ họng nói: “Dạ, Dương tiên sinh đã đợi lâu. Mời theo tôi đến bên này."

Phục vụ dẫn Hàn Thiếu Đồng đi tới một gian phòng kiểu Nhật nhỏ "Dương tiên sinh đang ở trong chờ cô, có cần gì xin nhấn chuông, chúng tôi sẽ mau chóng phục vụ."

"Cám ơn anh." Hàn Thiếu đồng cởi giày đi vào.

Nhìn thấy cha mẹ Dương Tuấn Ngạn cũng ở đây, Hàn Thiếu Đồng ngẩn ra, nhưng lập tức dịu dàng cười "Bác trai, bác gái."

"Tiểu Đồng, mời ngồi." Ông Dương ngồi tư thế "Xin", ý bảo Hàn Thiếu Đồng ngồi xuống trước.

Hàn Thiếu Đồng ngồi vào bên cạnh Dương Tuấn Ngạn "Làm sao anh không nói với em bác trai, bác gái cũng ở đây?" Cô thấp giọng oán trách hỏi anh. Hại cô một chút tâm tư chuẩn bị cũng không có.

"Thật ra thì chuyện ngày hôm nay cũng cần cha mẹ anh đến." Dương Tuấn Ngạn khẩn trương ma sát đôi tay, bên trán chảy xuống mồ hôi lạnh.

"Chuyện gì?" Chẳng lẽ là hôn sự? Hàn Thiếu Đồng nháy mắt mấy cái, cũng có khẩn trương hỏi.

"Phải... Phải..."

"Chuyện là như vầy" thấy con trai chần chờ không biết nói như thế nào, bà Dương rốt cuộc không nhịn được mở miệng. "Tuấn Ngạn nhà chúng tôi muốn giải trừ hôn ước cùng con."

Hàn Thiếu Đồng ngơ ngẩn "Ý của bác là..."

"Là Tuấn Ngạn nhà chúng tôi thực xin lỗi con, nó trừ con ra, ở bên ngoài còn lui tới cùng một người phụ nữ khác, mà người phụ nữ kia mang thai đã hơn hai tháng." Bà Dương nói xong chuyện như một chuyện đương nhiên, một chút áy náy cũng không có. "Chúng ta không muốn cũng không thể để cho đứa trẻ Dương gia lưu lạc bên ngoài, cho nên bác muốn mau sớm để Tuấn Ngạn cưới cô ấy về nhà, khiến đứa trẻ có một danh phận."

Làm sao có thể? Anh... Bắt cá hai tay?!

Nội tâm khiếp sợ khiến Hàn Thiếu Đồng quên phản ứng, chỉ có thể ngây ngốc nguýt nhìn vị hôn phu ─ không, là vị hôn phu tiền nhiệm.

"Tiểu Đồng, bác hiểu biết rõ nên thực sự xin lỗi cháu."

Dương Tuấn Ngạn kinh hoảng giải thích. "Nếu như em không để ý, anh nguyện ý sau khi kết hôn tiếp tục cùng em lui tới, bởi vì anh thực sự yêu là em." Anh tự cho là thông minh nói lên đề nghị này.

"Ý của anh là, anh phải cùng người ta đính hôn rồi ngoại tình với tôi?!" Thì ra là lạnh cứng ở tri giác, mà nghe cái tên vô sỉ này đề nghị thì trong nháy mắt hóa thành lửa cháy rừng rực mãnh liệt.

"Đúng, hơn nữa Tiểu San tuyệt không để ý, tin tưởng em cũng sẽ không để ý, đúng không..."

"Pằng" 1 tiếng tát tay, cắt đứt lời nói Dương Tuấn Ngạn.

Dương Tuấn Ngạn kinh ngạc che má trái, nhìn cô gái nhỏ trước mắt lửa giận ngút trời, không tin cô là thế nhưng ở bàn tay lại đánh ra lực đạo lớn như vậy.

Anh cắn răng, giống như bị cô cắt đứt...

Hàn Thiếu Đồng gầm nhẹ: “Anh sai lầm rồi! Bà cô nãi nãi tôi con mẹ nó cực kỳ để ý!" Cô dùng hết hơi sức cho anh một cái tát tay phải, làm lòng bàn tay cảm thấy tê dại.

Cha mẹ Dương gia sợ hãi kêu ra tiếng.

"Cô là tại sao vậy? Tuấn Ngạn, có đau hay không?" Bà Dương đau lòng tiến nhanh tới kiểm tra "thương thế" con trai.

Cô là tại sao vậy? Bà già này vẫn còn có mặt mũi hỏi mình!

Hàn Thiếu Đồng chuyển sang Dương Tuấn Ngạn, anh kinh hoảng lui về phía sau, sợ cô lại một bàn tay oanh thượng mặt của anh.

"Anh! Tôi cho anh biết, hôm nay không phải anh đá tôi, mà là bà cô tôi đá cái tên đê tiện này! Nếu là anh dám tại bên ngoài nói hưu nói vượn, cẩn thận tôi đem răng anh từng viên một cũng cắt đứt!"

Một tay rút ra trâm cài tóc anh đưa, mặc cho tóc dài tán loạn tại vai, Hàn Thiếu Đồng giận dữ ngút trời đem trâm cài tóc dùng sức vỗ lên bàn.

Lấy tay nhỏ bé ra, trâm cài tóc bằng ngọc ở tay cô cậy mạnh tiếp theo yếu ớt vỡ làm hai.

Bà Dương cũng thấp giọng, vì cô thô bạo, hơn nữa trâm cài tóc này─ đó là Dương gia đời đời tương truyền cho dâu cả “Dương gia truyền gia chi bảo.”

Tóc dài xõa xuống, Hàn Thiếu Đồng thay đổi khí chất mới vừa dịu dàng, trở thành nữ thần xinh đẹp khêu gợi báo thù, quanh thân Liệt Diễm khiến người của Dương gia đầy đủ cảm nhận được sự tức giận của cô.

"Tiểu Đồng..." Đối mặt tuyệt sắc dụ người như vậy, Dương Tuấn Ngạn phản ứng cũng là thối lui đến bên tường, không dám tiến lên trấn an lửa giận của cô.

"Về sau đừng để cho tôi lại nhìn thấy anh!" Ngẩng đầu cao ngạo, Hàn Thiếu Đồng đè nước mắt uất ức trong hốc mắt xuống, cầm túi xách lên xoay người đi.

Tức chết cô!

Dùng sức đạp đôi giày cao gót ba tấc, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người cô rời khỏi phòng ăn Nhật mình thích nhất.

Bị chọc tức không phải anh đột nhiên đổi ý không muốn cưới cô, ngược lại, cô còn cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì cô phát hiện, thời điểm anh nói ra những lời đó, cô cư nhiên tuyệt đối không thương tâm, chỉ cảm thấy bị lừa gạt. Điều này đã nói cho cô biết rõ ràng ── căn bản cô cũng không thích anh.

Cùng một người mình không thương kết hôn, hôn nhân nhất định sẽ không hạnh phúc.

Cho nên, vừa nghĩ tới không cần cùng anh kết hôn, không cần tại trước mặt thượng đế nói láo, cô nàng cảm thấy cao hứng vô cùng.

Nhưng làm cô không cách nào tiếp nhận, anh thế nhưng một mặt cùng cô lui tới, mặt khác lại cùng các người phụ nữ khác thân nhau, thậm chí ngay cả con cũng có!

Cô tức giận, không phải là vì anh dụng tình bất chuyên, mà là phần tôn nghiêm của nữ giới, làm cô nuốt không trôi buồn bực, đồng thời cũng làm cho cô cảm thấy hết sức uất ức.

Cô thật là muốn bày tỏ, lại không tìm được người thích hợp.

Nước mắt uất ức không nghe mệnh lệnh của chủ nhân, tự tiện chủ trương chảy xuống hai má, phá hủy lớp trang điểm trên mặt.

Đã lâu cô đã không khóc nữa, cách lần trước đã ước chừng bảy năm rồi! Khi đó, có một người ở bên người an ủi cô...

"Thượng Quan Thiên..." Xen lẫn đáng thương nức nở nghẹn ngào, cô thấp giọng gọi ra.

Cô tại thời điểm như vậy nghĩ tới dĩ nhiên cũng chỉ có anh, thế nhưng anh lại cố tình không có ở đây bên cạnh mình. Cái nhận thức này, để cho cô càng thêm thương tâm.

Không kịp để ý hiện tại người đến người đi trên đường cái, cô cứ như vậy mặc quần dài xinh đẹp ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc thút thít ra tiếng.

Quá mất mặt! Chỉ là hôm nay cô đã đủ mất thể diện, không kém điểm này.

Cô khóc đến tận tình, lại không rõ mình rốt cuộc là vì bị người vứt bỏ mà khóc, hay là bởi vì Thượng Quan Thiên không có ở đây bên cạnh an ủi mình mà khóc.

Một áo khoác nam tây trang, từ phía sau lưng ôm cô, rồi sau đó, hai cánh tay thuộc về phái nam cường tráng, ôm cô vào một lồng ngực ấm áp.

Trực giác của cô cho rằng là Dương Tuấn Ngạn, cho nên bắt đầu giãy giụa.

"Tiểu Đồng." Hơi thở nóng bỏng, phun hướng bên tai của cô, ôn hòa giọng nói, giống như đã từng quen biết.

Cô kinh ngạc dừng giãy giụa, lòng của mình nhảy thanh lắng nghe người tới.

"Tiểu Đồng, tớ đã trở về." Nghe được người vừa tới tiếp tục ôn hòa nói xong, cô lại càng thêm chua xót trong lòng.

Nghẹn ngào khó có thể nhẫn nại từ trong miệng cô nức nở tràn ra, đem lấy khuôn mặt cô vùi sâu vào lồng ngực của anh, lên tiếng khóc lớn.

Tại sao anh luôn là tại thời điểm lúng túng này xuất hiện, nhìn cô làm trò cười cho thiên hạ? Tại sao mỗi lần đúng lúc cô thương tâm khóc lớn, luôn là anh đang bên cạnh, nhẹ giọng ôn nhu dụ dỗ?

"Khóc đi! Tớ đang ở tại bên cạnh cậu." Dùng áo khoác tây trang đem cô che lại, Thượng Quan Thiên buộc chặt hai cánh tay, đem cô nhét vào dưới cánh chim của mình.

Bảy năm sau gặp lại, Hàn Thiếu Đồng dựa vào trong lồng ngực anh, khóc đến không cách nào im lặng.

Thượng Quan Thiên nhìn cô gái nhỏ nằm ở trên giường khóc rồi ngủ, cầm khăn lông thấm ướt lên, lau đi lớp trang điểm cùng với nước mắt còn sót lại trên mặt cô.

Anh vẫn như thế yêu cô, cho tới nay cũng không có thay đổi.

Hai người như nước lửa mấy ngày, là anh muốn nhất. Tim của anh, ngay từ lúc bảy năm trước đã bị cô im hơi lặng tiếng bắt đi rồi.

Thiếu cô, cuộc sống của anh sao bình thản, không có trọng tâm như vậy, hồn bay phách lạc qua bảy năm.

Lần này anh trở lại, chính là muốn cô yêu anh, vĩnh viễn làm bạn ở bên cạnh anh, không bao giờ khiến hai người có cơ hội chia lìa nữa.

Chẳng qua là, anh lại không có nghĩ qua, anh sẽ trở lại trễ một bước.

Bảy năm sau thì ra là cô sớm đã có thân mật đến mức đã có chồng sắp cưới. Đến khi vợ chồng Hàn gia nói cho anh biết tin tức này, (Edit bởi Diễn Đàn Lê Quý Đôn) anh cảm thấy huyết dịch trong cơ thể tất cả đều đông lạnh, tất cả tri giác cũng mất đi.

Nhưng khi anh thất ý lưu luyến ở đầu đường, lại phát hiện cô một thân một mình đứng ở trên đường cái khóc thút thít.

Cũng bộ dáng đáng thương, níu lấy tim của anh thật chặt, khiến cho anh không nhịn được lòng mình, ôm cô vào trong ngực, nhét vào dưới cánh chim của mình.

Anh chỉ nghĩ muốn che chở cho cô, không để cho cô bị mảy may tổn thương, không bao giờ để cho cô cảm thấy thương tâm khổ sở nữa...

Bàn tay ấm áp, thay thế khăn lông, chạy dọc ở trên má cô mềm mại. Bộ dáng cô ngủ say, làm anh nhớ tới trong truyện cổ tích, mỹ nhân say ngủ là do vương tử hôn mà tỉnh, chỉ là, anh không nghĩ cô nhanh như vậy liền tỉnh lại.

Đôi môi mỏng dần dần đến gần cánh môi cô bị cắn sưng đỏ, ở nơi mềm mại chạm khẽ một hớp.

Hàn Thiếu Đồng đột nhiên thức tỉnh, tim cô đập mạnh và loạn nhịp nhìn khuôn mặt trước mắt. Bộ mặt ngây thơ, làm anh trở thành đối tượng truy đuổi của tất cả ánh mắt phụ nữ.

Từ nhỏ đến lớn, anh diện mạo cũng khoa trương như vậy, hơn nữa còn là trời sinh mĩ lệ, không giống cô phải dựa vào hóa trang mới có thể trở thành một tiểu mỹ nhân.

Thượng Quan Thiên cố tránh ánh mắt thăm dò của Hàn Thiếu Đồng, chống lại đôi mắt, vẫn còn dấu vết khóc thút thít đã đi qua.

Anh không hối hận hôn cô, bởi vì đó là chuyện anh đã sớm muốn làm.

"Anh..." xúc cảm mới vừa rồi, là anh hôn cô? Cô nhìn thẳng anh hồi lâu, thấy anh tựa hồ không có mở miệng giải thích, cô đành mở miệng muốn hỏi anh.

Nhưng sau khi khóc lớn, âm thanh cô khàn khàn không có thể vào tai. Cô khẽ nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, tựa hồ không cách nào tiếp nhận thanh âm của mình.

"Uống nước." Anh rót chén nước, lần lượt tới bờ môi, đút vào trong miệng của cô.

Cô uống hết nước trong chén, thanh âm mới không khó nghe như mới vừa rồi. "Làm sao anh... Trở lại?"

Anh không phải ở nước Mĩ sao? Thế nào đột nhiên trở lại.

"Ông nội anh chết rồi."

"Cái gì?" Ông nội anh chết rồi, cùng anh trở về có quan hệ gì? Cô chớp chớp đôi mắt khô khốc, không rõ chân tướng hỏi.

"Vậy còn em?" Anh phát huy bản lĩnh luật sư, xảo diệu chuyển dời lực chú ý của cô. "Tại sao phải một mình đứng ở trên đường khóc? Vị hôn phu của em đâu? Anh ta thế nào..."

"Anh đừng nhắc lại tên tiện nhân khốn kiếp kia!" Vừa nghe anh nhắc tới cái người kia, lửa giận bùng lên bắt buộc cô rống to ra tiếng.

Thấy cô giận không kềm được, anh thông minh không hỏi tới nữa. Nếu không, người trở thành đối tượng cô nàng nổi giận nhất định là anh.

Anh không hỏi, cô ngược lại chủ động nói: “Tên tiện nhân kia, dám gạt em bắt cá hai tay, thậm chí... Còn có con cùng người phụ nữ khác." Cô vẫn là không ngừng áp chế tức giận.

Giải thích của cô, tinh giản mà rõ ràng, anh trong nháy mắt liền hiểu.

Mặc dù chuyện này làm cô cảm thấy uất ức tức giận, lại làm anh cảm thấy hớn hở ─ điều này đại biểu cô nàng vẫn là độc thân, đại biểu anh vẫn có cơ hội lấy được trái tim của cô.

Nhưng vấn đề là, cô còn yêu vị hôn phu của mình không? Cái vấn đề này, đem dập tắt anh đang đầy ngập vui sướng.

"Điều làm người ta tức giận nhất, anh ta lại vô sỉ đề nghị muốn cùng em đính hôn ngoại tình ─ đồ thối nát!" Cô còn không tố cáo xong "Em như có mắt không tròng đem người nát làm thành người tốt, thiếu chút nữa gả cho cho tên khốn kia..."

Hiện tại nhớ tới thật là nguy hiểm, có kinh không!

"Vậy em còn thương anh ta không?"

"Yêu? Em xong rồi, còn yêu gì cái người thối nát đó... Không đúng, phải là em cho tới bây giờ cũng không có yêu cái người đó! Lại dám gạt em, uổng công em tân tân khổ khổ vì anh ta học làm một thục nữ..."

Ghét! Thế nào nước mắt lại chảy ra?

Trên mặt ẩm ướt làm Hàn Thiếu Đồng phục hồi tinh thần lại, cô mới giật mình nước mắt mình không biết từ lúc nào lại chảy xuống, ở trước mặt Quan Thiên lần nữa khóc như con nít.

"Em không muốn khóc..." Cô tự mình biện hộ. "Em mới không cần vì cái kẻ thối nát đó khóc, em mới không có yếu ớt như vậy..."

Cô một chút cũng không thương cái kẻ đó, nhưng là, ở trước mặt Quan Thiên, nước mắt một chút cũng không nhịn được, chảy mãi.

"Thượng Quan Thiên, em tuyệt không đáng giá cho đàn ông yêu, cho nên anh ta mới bắt cá hai tay sao?" Cuối cùng, cô còn nức nở nghẹn ngào hỏi.

Cô thật một chút ưu điểm cũng không có, cho nên mới không có ai yêu?

"Không, là anh ta có mắt không tròng, không thấy rõ vẻ đẹp của em." Ôm cô cẩn thận che chở vào trong ngực, vị hôn phu như ít đi một đạo gông xiềng, anh cũng không cần ngăn lại sự vọng động của mình rồi.

"Không tốt! Không tốt! Em cái ưu điểm gì cũng không có..." Hàn Thiếu Đồng liều chết lắc đầu, bác bỏ lời nói Thượng Quan Thiên.

"Em hoạt bát sáng sủa, mang đến tinh thần phấn chấn cho người bên cạnh." Khi anh khô khan nhàm chán trong sinh hoạt, chính là dựa vào nhớ đến cô mà sống qua ngày. "Em kiên cường dũng cảm, không đành lòng thấy người yếu thế bị khi dễ."

Anh bắt đầu vài ưu điểm của cô, từng chút nói cho cô biết.

"Em mới không có tốt như anh nói vậy..." Tay của cô gác qua sau lưng của anh, để mặc cho mình nhập vào vòng ôm của anh.

Ở ban đêm mùa đông, cô vẫn luôn tìm một lồng ngực ấm áp, thế nhưng người cũng không phải Dương Tuấn Ngạn.

"Em có."

Một bên gương, phản ánh hình ảnh hai người ôm nhau.

Cô nhìn thấy trên mặt của anh có dịu dàng, mà trên mặt của cô, trừ tung hoành xen lẫn nước mắt, còn có nụ cười hạnh phúc thỏa mãn...

Anh ôm, thế nhưng có thể mang cho cô cảm giác hạnh phúc?

Đang bị vứt bỏ một đêm này, cô làm một quyết định to gan ─ vì như có như không, nhàn nhạt hạnh phúc.

"Thượng Quan Thiên, tối nay em không muốn một mình." Vùi mặt vào bờ vai của anh, cô nhẹ giọng nói, không dám nhìn thẳng mắt của anh.

Cô cảm thấy cánh tay ôm lấy mình chợt căng thẳng. Mặc dù anh ngượng ngùng, nhưng vẫn lấy dũng khí khẩn trương hỏi: “Có phải em không muốn?"

"Chỉ cần là anh, em đều sẽ đáp ứng."

Sau một hồi khá lâu, khi ở thời điểm cô cho là anh sẽ cự tuyệt, anh cho cô đáp án. Hơn nữa, đôi môi của anh không tha sự cự tuyệt của cô mà hôn cô ──