Lõa Sắc Sinh Hương

Chương 2



Khi Trịnh Hồng Nghiệp ra giang hồ, nếu theo như lời của chính hắn thì chính là “Còn chưa mọc đủ lông”

Hắn xuất thân từ gia đình mồ côi cha, từ nhỏ đã sống cùng mẹ. Điều kiện kinh tế trong nhà không được tốt, một người phụ nữ dẫn theo một đứa nhỏ thì đây không phải là vất vả bình thường, cũng may Trịnh Hồng Nghiệp coi như nghe lời, cũng rất hiếu thuận, trừ bỏ học không giỏi, thì không có điều gì khiến mẹ hắn lo lắng.

Học không giỏi không phải do Trịnh Hồng Nghiệp dốt, thật sự mà nói tại thời điểm đó, trừ bỏ việc học hắn còn có nhiều chuyện phải làm ở bên ngoài. Hắn thường xuyên gạt mẹ đi làm thêm ở khắp nơi, chào hàng cái gì đó, sau sẽ đem số tiền ít ỏi kiếm được lén bỏ vào hộp tiền của mẹ, bây giờ nghĩ lại, đấy là chuyện tốt duy nhất hắn làm trong những năm qua.

Thời gian sau hắn tìm ra phương pháp mới để kiếm tiền, tỷ như cùng một đám côn đồ thu phí bảo hộ của những người bán hàng rong, vì sức khỏe của mẹ hắn đã bắt đầu kém đi, tất cả chi tiêu trong nhà lẫn tiền thuốc men đều do hắn khi đó chưa tới hai mươi tuổi đảm đương.

Mười mấy năm trôi qua, hắn vẫn sống một cách mơ hồ như thế cho đến trước năm mẹ hắn qua đời, hắn mới đột nhiên thanh tỉnh. Bởi vì trước khi lâm chung nàng đã cám ơn hắn vẫn luôn chăm sóc nàng nhiều năm như vậy, hy vọng hắn sau này có thể sống thật tốt.

Ngày đó hắn đã khóc thật lâu, hóa ra hắn vẫn luôn không biết cuộc sống mà mẹ đã nghĩ đến là như thế nào, hắn chưa bao giờ cảm thấy mình đã là một đứa con hiếu thuận cả, ngược lại, chỉ thấy mình chính là một tên khốn kiếp mà thôi.

Tinh thần sa sút suốt mấy tháng, sau đó hắn quyết định không làm lưu manh nữa, vào một đêm tối trăng gió mạnh hắn quyết định “làm lại nghề cũ”, nhưng kết quả thật sự là không như ý muốn.

Ra quân bất lợi!

Đây chính là miêu tả của Trịnh Hồng Nghiệp đối với cuộc sống mới. Thật là thời đại thay đổi mà, chỉ bán tấm che nắng thôi mà trinh tiết cũng khó giữ được.

Sau khi trở lại căn phòng nhỏ đang thuê, cả một đêm hắn vẫn chưa hoàn hồn lại được, trong lòng đem tên mặt người dạ thú nào đó nguyền rủa ngàn vạn lần, đến gần sáng mới mơ mơ màng màng thiếp đi, thẳng đến giữa trưa hôm sau mới tỉnh. Sau khi đánh răng rửa mặt, còn chưa kịp nghĩ xem cơm trưa hôm nay ăn món gì, thì một vài huynh đệ đi theo hắn trước kia cùng nhau kéo tới.

Trịnh Hồng Nghiệp coi trọng nhất là nghĩa khí, nên nhân duyên cũng xem như không tệ, từ sau khi hắn rời đi, đàn em của hắn luôn luôn đến nhìn coi có giúp đỡ gì được không, rồi cùng nhau uống chút rượu ăn một bữa cơm.

Một đám người nháo ầm ĩ đi vào.

Biết đêm qua là ngày đầu tiên Trịnh Hồng Nghiệp khai trương, mới vừa ngồi xuống đã có người cười hì hì hỏi: “Trịnh ca, tối hôm qua buôn bán lời bao nhiêu tiền a?”

Lời cái con buồi ông! Một xu cũng chưa kiếm được lại còn mất cái quần! Nhớ tới đêm hôm qua, Trịnh Hồng Nghiệp vẻ mặt oán hận. [Xin đừng hiểu lầm editor nha nguyên văn luôn đó]

Thấy biểu tình của hắn, những người khác rối rít nở nụ cười.

“Ta đã nói rồi, hơn nửa đêm thì có ma nào mà mua tấm che nắng chứ, muốn bán thì cũng phải bán vào ban ngày!”

“Ta đã lâu không có buôn bán cái gì cả, nên mới định tìm lại cảm giác ở nơi ít người trước!” Trịnh Hồng Nghiệp phản bác, “Huống chi tên vương bát đản kia căn bản không muốn mua tấm che nắng, hắn muốn mua ——” nói được một nửa, hắn đột nhiên ngậm miệng. Loại chuyện này đánh chết hắn cũng không thể nói!

“Mua cái gì?”

Trịnh Hồng Nghiệp nghẹn xuống, rống to một câu, “Mua cái rắm!”

“Còn bán tấm che nắng làm gì, quay về theo tụi tao tiếp tục đi bắt chẹt mấy thằng kia rồi vơ vét phí bảo hộ không phải được rồi sao!” Một nam nhân với cái đầu nhuộm vàng miệng ngậm điếu thuốc, mỗi một câu nói đều nuốt mây phun sương.

Trịnh Hồng Nghiệp thở dài, không nói gì, chỉ cười cười lắc đầu. Hắn đã hơn ba mươi, tuy không tính là già nhưng cũng không còn nhỏ nhắn gì nữa, trước đây vào thời điểm mẹ mất, hắn đã thề sẽ sống nghiêm chỉnh, bằng không thật có lỗi với người quá cố.

Tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng tất cả đều biết Trịnh Hồng Nghiệp vẫn luôn kiên quyết như thế, hơn nữa đây cũng không phải lần đầu tiên bọn họ đề cập đến chuyện này, mỗi lần kết quả đều giống nhau, vì vậy cũng không nói thêm nữa.

“Trịnh ca, nếu ngươi muốn kiếm việc làm, ta có thể giới thiệu cho ngươi.” Lúc này có người đột nhiên nói.

“Hử?” Trịnh Hồng Nghiệp ngẩng đầu, “Ngươi có biện pháp gì?”

“Ta có người bạn đang làm ở quán bar, nghe hắn nói nơi đó đang thiếu người, ta giúp ngươi nói với hắn một tiếng, nếu thấy được, ngươi đi thử xem.”

“Ta có thích hợp với công việc ở đó không?” Trịnh Hồng Nghiệp nghe qua cảm thấy rất tốt, nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng.

“Đó là xem Trịnh ca ngươi muốn làm nghề gì ở đó thôi ” đối phương nháy mắt một cái, cười đến dâm đãng.”Riêng lao động cần thể lực thì có đến vài loại.”

Không đợi Trịnh Hồng Nghiệp kịp phản ứng, bên cạnh lập tức có người ồn ào, “Đương nhiên là muốn làm việc hao phí thể lực trên giường a! Trịnh ca mà treo biển chắc chắn sẽ có phú bà bao dưỡng ngay!

Mọi người được một trận cười vang.

Trịnh Hồng Nghiệp vừa bực mình vừa buồn cười, “Lão tử đều đã một bó to tuổi, có phú bà nào mà để ý chứ!” [Baoabo: Chỉ có phú ông thui hà]

“Ai nha! Hiện tại phú bà đều thích trai vừa già lại vừa cường tráng, thế mới đủ vị a!”

“Vị gì? Vị rắm thối à!”

Sau khi chấm dứt đề tài, Trịnh Hồng Nghiệp cũng không để việc này trong lòng. Không nghĩ tới một tuần sau, lại có tin tức của công việc kia, đối phương gọi điện thoại đến nói địa chỉ rồi bảo hắn buổi tối đi báo danh, còn dặn phải đến đúng giờ.

Tuy có chút bất ngờ, nhưng hắn cảm thấy cũng đáng thử một lần. Vào buổi tối hắn ăn mặc hơi diện so với bình thường một chút, tóc xịt keo dựng thẳng lên.

Đến nơi, rất nhanh tìm được người giới thiệu, là một người khoảng chừng bốn mươi tuổi, đối phương cũng không cùng hắn vô nghĩa, nói hai câu khách sáo liền đem nội quy nơi đây nói một lần, sau đó an bài cho hắn làm việc ở bãi giữ xe, đãi ngộ không tính là tốt, nhưng nghe nói sau khi làm thuần thục có thể kiếm được không ít tiền boa, hơn nữa buổi tối còn có bữa ăn miễn phí. Trịnh Hồng Nghiệp cũng không kén chọn, ở bãi đậu xe này chuyện gì với hắn mà nói cũng có thể làm.

Thay đồng phục vào, áo sơ mi trắng, quần đen dài, nhìn qua có cảm giác như là xã hội đen, nhưng dù sao Trịnh Hồng Nghiệp cũng đứng tại cổng chính thức bắt đầu làm việc.

Bãi đậu xe luôn tấp nập người ra vào, lúc cao điểm có đến ba bốn người cùng ra vào mà chỉ có một người giữ xe. Công việc này không cần kỹ thuật gì nhiều, chỉ cần nhanh tay lẹ mắt là được. Bãi đỗ xe cách bar khá xa, phàm là những người có tiền đều không muốn tự mình đi, động tác nhanh nhẹn, phục vụ ân cần một chút, tiền boa chắc chắn có.

Bởi vì đây là ngày đầu tiên Trịnh Hồng Nghiệp đi làm, người giới thiệu còn cố ý tìm một người để hướng dẫn hắn, một tiểu tử rất thông minh, đã có kinh nghiệm hơn nửa năm, mỗi khi có xe dừng trước cửa, hắn lập tức chạy ra giúp khách mở cửa xe, cười sáng lạng nịnh nọt, đụng tới khách quen sẽ kêu một tiếng Trương tiên sinh, Lý tiểu thư, khen hai câu hôm nay thật đẹp trai, xinh đẹp động lòng người, thì tiền boa hầu như đều nắm chắc trong tay.

Trịnh Hồng Nghiệp nhìn xem đến sửng sốt.

Đã hơn một giờ trôi qua, hắn cảm thấy đây là một công việc rất có tiền đồ, ít nhất khẳng định so với hắn bán tấm che nắng kiếm được nhiều hơn.

Tiểu tử kia sau khi quay về, bởi vì đêm nay thu nhập không ít, tâm tình tốt lên nhiều, đối với Trịnh Hồng Nghiệp cũng rất khách khí, vỗ vỗ vai hắn, nói lát nữa có một chiếc xe đến sẽ để cho hắn ra.

Gật gật đầu, Trịnh Hồng Nghiệp bắt đầu xoa tay.

Không lâu sau đó, một chiếc xe thể thao màu vàng dừng lại, hắn cảm thấy có chút quen mắt, nhưng dưới ánh đèn đủ màu sắc trước cửa bar nên không nhìn chính xác được màu của xe, bất quá hắn không do dự, khuôn mặt tươi cười tiến lên mở cửa, sau khi người bên trong đi xuống, hắn đang định mở miệng tiếp đón, liền ngẩn người ra khi nhìn đến gương mặt của đối phương.

Không chỉ có xe nhìn quen mắt, mà cả người cũng quen mắt.

Thời điểm cùng Trịnh Hồng Nghiệp bốn mắt giao nhau, Kha Vũ kinh ngạc tuyệt đối không thua gì hắn, nhưng tốc độ hoàn hồn của hắn nhanh hơn Trịnh Hồng Nghiệp, cho nên khi phát hiện Trịnh Hồng Nghiệp một thân đồng phục biểu tình nhìn hắn giống như nhìn thấy ruồi bọ, tự đáy lòng bật cười.

Hắn muốn cảm tạ thượng đế, nhanh như vậy đã thực hiện nguyện vọng của hắn.

Trịnh Hồng Nghiệp hoàn toàn không biết phải hình dung tâm trạng hiện tại của mình như thế nào, trong nhất thời chỉ cảm thấy như bị sét đánh, thật vất vả mới từ kẽ răng nói ra hai chữ, “Là… ngươi —— “

Kha Vũ bật cười, tiếng cười này Trịnh Hồng Nghiệp cũng rất quen thuộc.

“Đúng vậy, là ta.” Bộ dáng thản nhiên làm cho Trịnh Hồng Nghiệp một lần nữa khâm phục bản mặt dày của hắn.

Theo lý thuyết “cừu nhân” gặp lại hẳn phải hết sức đỏ mặt tía tai, Trịnh Hồng Nghiệp cũng có cảm giác muốn được rửa nhục, nhưng nghĩ đến chính mình còn đang trong giờ làm, hơn nữa đây là công việc do người khác giới thiệu, bây giờ có như thế nào cũng không thể nháo ầm ĩ.

Miễn cưỡng đem lửa giận áp chế, hắn vừa định bỏ của chạy lấy người, thế nhưng ai ngờ Kha Vũ nói ra một câu “Ngươi bây giờ đổi chỗ, chạy đến quán bar bán mũ hả?” Vẫn cười meo meo khi hỏi.

Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy bản thân mà còn nhịn nữa sẽ không phải là đàn ông.

“Ta đi với ngươi —— “

“Kha tiên sinh, ngài tới rồi!” Một bụng thô tục còn chưa mắng ra miệng, cậu nhóc vẫn đứng phía sau bọn họ vừa thấy tình hình không bình thường, vội chạy lại chắn trước Trịnh Hồng Nghiệp hòa giải, vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu bảo Trịnh Hồng Nghiệp đi đi.

Từ đầu tới cuối tầm mắt của Kha Vũ đều dừng trên mặt Trịnh Hồng Nghiệp, khóe môi cười nhếch lên, thoạt nhìn không giống như đang tức giận, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy nham hiểm.

Cắn răng, nắm tay rồi nhanh chóng nới lỏng, rốt cục lý trí chiếm thượng phong, Trịnh Hồng Nghiệp đang chuẩn bị xoay người đi, Kha Vũ đột nhiên mở miệng.

“Ngươi thay ta lái ra bãi đậu xe.”

Hắn chính là nhìn Trịnh Hồng Nghiệp nói, hiển nhiên cũng muốn bảo Trịnh Hồng Nghiệp đi.

Trịnh Hồng Nghiệp cùng cậu nhóc bên cạnh đều ngây ngẩn cả người, bất quá vẻ mặt của cậu ta là nghi hoặc, còn Trịnh Hồng Nghiệp thì hiểu rõ Kha Vũ có ý định gì. Hắn thấy Kha Vũ ngay cả khóe mắt đều lộ ra nồng đậm kiêu ngạo cùng trào phúng, xem ra một cước giáo huấn lần trước còn chưa đủ khắc sâu trong đầu hắn.

“Như thế nào? Không chịu hả?” Kha Vũ đùa cợt nói: “Hay là muốn đích thân ta đưa chìa khoá tới tay ngươi?”

“Kha tiên sinh, hắn vừa mới tới cho nên không hiểu…”

“Không cần.” Trịnh Hồng Nghiệp mở miệng, vỗ nhẹ trán cậu bé, trừng mắt nhìn Kha Vũ đang liếc mắt, một lúc sau ngồi vào chỗ người lái.

Đóng cửa lại, mắt hắn hướng Kha Vũ đứng bên ngoài, nở nụ cười.

Kha Vũ đột nhiên có loại dự cảm bất hảo. Quả nhiên, gần như là giây tiếp theo sau khi khởi động động cơ, chiếc xe vọt chạy ra ngoài, nhưng không phải đi vào bãi đỗ xe, mà là đâm thẳng tới bức tường trước mặt.

Xung quanh vang lên nhiều tiếng thét chói tai, một tiếng “Rầm” thật lớn, làn khói trắng bốc ra từ phía đầu chiếc xe thể thao màu vàng nay đã nát bét.

Kha Vũ nheo mắt lại, sắc mặt âm trầm, ánh mắt dần dần trở nên nguy hiểm.

Mà cậu nhóc kia đã sớm cứng họng, ngay cả nói cũng không nói nên lời.

Chốc lát sau, Trịnh Hồng Nghiệp mở cửa từ trên xe bước xuống, cả người tản ra phong thái thần thanh khí sảng của một tay đua sau khi đã đến đích, hắn bước đi thong thả đến trước mặt Kha Vũ, thậm chí còn muốn vừa đi vừa huýt sáo. [Clover: đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, ôi, khí tiết tuổi già của em sắp toi rồi =))]

“Ngại quá, ta chỉ là một người thô lỗ, cho nên không quen với loại xe cao cấp như thế này, vì vậy mới dễ dàng khẩn trương, căng thẳng, ta không phân biệt không được chân ga với thắng xe.”

Kha Vũ không nói được một lời mà nhìn chằm chằm vào hắn, tuy rằng không bạo phát ngay tại chỗ, nhưng sắc mặt xanh mét cùng khóe miệng cứng ngắt thế kia cũng đủ khiến tâm tình Trịnh Hồng Nghiệp tốt lên một chút.

Thù mới hận cũ xem như đã được báo, Trịnh Hồng Nghiệp có chút lâng lâng, trong xương cốt còn lưu lại dòng máu lưu manh, hắn hoàn toàn không lo lắng hậu quả. Nâng tay Kha Vũ lên, hắn “Hảo tâm” đem chìa khóa xe đặt vào, sau đó mang theo nụ cười thắng lợi rời đi. [Baoabo: Oai phong chưa? *(>O<)*kakaka][Clover: oai lần cuối =))]

Vở hài kịch này làm cho những người xung quanh xem đến ngây người, nhìn theo cho đến khi Trịnh Hồng Nghiệp rời đi, ánh mắt liền chuyển sang qua một nhân vật chính khác vẫn còn ở đây.

Kha Vũ đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Trịnh Hồng Nghiệp, cảm giác y hệt như buổi tối của một tuần trước——

Chuyện đã đến nước này, thì món nợ giữa hắn và người kia cũng không thể dễ dàng giải quyết được!

Trở lại phòng nghỉ cho nhân viên, Trịnh Hồng Nghiệp từ trong thắng lợi dần dần tỉnh táo lại. Tên kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng nuốt xuống mối nhục này, về phần đối phương sẽ làm thế nào, lấy kinh nghiệm của hắn mà đoán thì đơn giản chính là tìm người dạy hắn một trận, rồi bắt hắn bồi thường tiền linh tinh gì đó.

Dạy dỗ thì hắn không sợ, nhưng bồi thường tiền thì tuyệt đối không được, không nói đến chuyện hắn không muốn trả tiền, số tiền hắn gửi ngân hàng hiện nay còn chưa vượt quá năm chữ số a.

Sau khi suy nghĩ, Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy hay là hôm nay đi về trước sẽ tốt hơn.

Hắn quyết định đi tìm người giới thiệu, kết quả mới vừa bước chân ra khỏi phòng, gặp ngay một phục vụ tiến lại, gọi hắn một tiếng rồi nói: “Ông chủ sai ngươi đi thay giấy cho nhà vệ sinh nam kìa”

Từ tiểu đệ ở bãi giữ xe lập tức biến thành người đổi giấy vệ sinh, thế nhưng ông chủ lại tự mình ra lệnh, Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy giống như dùng dao mổ trâu giết gà, bất quá nghĩ lại, ở trong nhà vệ sinh chắc sẽ không đụng mặt cái tên kia, như vậy cũng tốt.

Vì thế, hắn đang cầm một thùng giấy vệ sinh đi vào toilet nam. Từ trước đến nay WC luôn luôn là địa điểm tuyệt hảo để yêu đương vụng trộm, nhưng mà hôm nay cũng khéo, nơi đây im ắng không một bóng người.

Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều, buông thùng bắt đầu đổi giấy vệ sinh.

Bên trong toilet nam có khoảng bảy tám phòng vách ngăn, lúc hắn đã đổi giấy đến vách thứ tư, bỗng nghe được tiếng mở cửa, rốt cục cũng có người vào. Hắn không để ý, ngồi chồm hổm đổi giấy cho xong, vừa muốn đứng lên, cửa phía sau đột nhiên bị người từ bên ngoài đạp tung.

Trịnh Hồng Nghiệp không chú ý, nên cả người nhào tới trước thiếu chút lọt đầu vào bồn cầu, ổn định thân thể, vừa muốn quay đầu mắng, lại ngẩn ra khi thấy người vừa tới.

Kha Vũ từ trên cao nhìn xuống người đang ngồi xổm ôm bồn cầu, trên mặt tựa tiếu phi tiếu. Vốn dĩ một gian như vậy chỉ đủ một người, hiện tại bởi vì chen vào hai nam nhân mà chật chội hẳn.

“Kịch” Âm thanh chốt cửa làm cho Trịnh Hồng Nghiệp hoàn hồn, hắn bay nhanh đứng lên, cố gắng nhẫn nhịn nhìn trừng trừng người trước mặt. “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

“Đây là toilet nam, ngươi nói xem ta tới làm gì?” Kha Vũ dựa lưng vào trên cửa thảnh thơi nói.

Trịnh Hồng Nghiệp tuyệt đối không tin mục đích thật sự của hắn chỉ là đi giải quyết, hơn nữa còn cố tình chọn gian phòng có người này.

“Ngươi muốn thế nào?” Hắn quyết định lật bài.

Trên mặt Kha Vũ vốn không có chút oán hận cùng phẫn nộ giống với người vừa bị phá hư xe, nghe Trịnh Hồng Nghiệp hỏi như vậy, trực tiếp nở nụ cười càng thêm sáng lạn.

“Ngươi có biết, người ta khi tới toilet này bình thường để làm gì không?”

Chịu không nổi sự kỳ quái của hắn, Trịnh Hồng Nghiệp hung tợn nói: “WC không phải dùng để thải nước tiểu chứ còn có thể làm gì! Ngươi có rắm thì phóng đi, đừng có theo ta đông kéo tây kéo! Muốn đánh nhau phải không, lão tử sẵn sàng phụng bồi, bằng không thì cút đi đi, là đàn ông thì nên thẳng thắn một chút!”

Nghe đến câu sau cùng của hắn, Kha Vũ nguy hiểm nheo mắt, nhếch lên khóe miệng như đang cười, lại khiến người ta có cảm giác hoàn toàn bất đồng so với khi nãy.

“Là nam nhân nên thẳng thắn một chút?” Hắn có hàm ý khác mà lặp lại những lời này, sau đó gật gật đầu, “Hảo, ngươi đã vội vã như vậy, ta đây cũng không khách khí.”

“Tới đi!” Ta ngán ngươi sao! Trịnh Hồng Nghiệp vỗ mạnh lên ngực, mặc dù đây không phải là nơi thích hợp để đánh một trận cho thỏa thích, nhưng rộng rãi hơn nhiều so với trong xe.

Lăn lộn nhiều năm như vậy, Trịnh Hồng Nghiệp tôn thờ quy tắc —— thắng được thì đánh, đánh không lại thì bỏ chạy. Hắn vẫn cho rằng nguyên nhân lần trước bị Kha Vũ áp đảo là bởi vì không gian bên trong xe quá nhỏ, không thể phát huy đầy đủ bản lĩnh của hắn.

Chờ Trịnh Hồng Nghiệp bày xong thế thủ, bộ dáng của Kha Vũ vẫn như ban đầu, chẳng qua khi nhìn thấy thần sắc đối phương đang muốn liều mạng, cười thầm hai tiếng.

“Ta cảm thấy hình như ngươi đã hiểu lầm ý của ta rồi” Kha Vũ than nhẹ một tiếng, đi tới một bước nhỏ, “Ta không muốn dùng bạo lực để giải quyết ân oán giữa ta với ngươi.”

Phía sau Trịnh Hồng Nghiệp là bồn cầu, hắn đã lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, đứng tại chỗ, vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm Kha Vũ, hỏi: “Vậy ngươi có ý gì? Muốn ta đền tiền hả, không có cửa đâu!”

Kha Vũ không trả lời, chỉ nhìn hắn mỉm cười.

Nụ cười kia làm cho Trịnh Hồng Nghiệp không rõ đối phương đang nghĩ gì, bất quá khi hắn đang nghĩ đến có thể người kia muốn dùng biện pháp hòa bình để giải quyết, tay hắn đã bị bẻ ngoặt lại, người bị đè ra sau quỳ trên mặt đất, nửa người trên còn tựa vào bồn cầu, hắn phát hiện mình thật sự là quá ngây thơ rồi.

“Thao con mẹ nhà ngươi! Không phải ngươi đã nói không dùng vũ lực sao?” [Clover: chửi thấy ghê *_*///]

Sau vài tiếng cười lạnh, Kha Vũ nhìn nam nhân đang úp sấp vào bồn cầu mà giãy giụa, “Yên tâm, ta sẽ không đánh ngươi.” Nói xong khom lưng xuống đè lên Trịnh Hồng Nghiệp, hạ thân dán tại mông đối phương, hắn muốn làm cái gì không cần nói ai cũng biết.

Nguyên lai nói không dùng bạo lực nghĩa là muốn dùng sức mạnh a! Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy bản thân không chỉ khờ dại mà còn rất thuần khiết. Một bên cố gắng xem nhẹ cảm xúc quỷ dị trên mông, một bên cố gắng duỗi thẳng cổ không để cho đầu lọt vào bồn cầu, thể xác và tinh thần đều bị tra tấn, hắn chán ghét gầm nhẹ một tiếng, “Cút ngay! Bằng không ta hét lên cho mọi người đều đến xem tên biến thái nhà ngươi!”

“Ông chủ quán bar này tình cờ lại là bạn của ta, chỉ cần ta nói một tiếng… ” Kha Vũ nói ra lời kịch thực sự kinh điển, “Ngươi có gào rách họng cũng không ai tới đâu.”

Trịnh Hồng Nghiệp bị làm cho ghê tởm nổi cả da gà, “Ngươi có bản lĩnh thì buông ta ra, chúng ta một chọi một!”

“Chúng ta đơn đả độc đấu sao?” Kha Vũ “À” một tiếng, hạ thân cố ý cọ xuống, như đang nhắc nhở Trịnh Hồng Nghiệp tình cảnh hiện tại của bọn họ. ”Ngươi như vậy chẳng lẽ chưa tính thua sao?”

Tôn nghiêm của nam nhân hoàn toàn bị đập nát, Trịnh Hồng Nghiệp tức đến sôi gan.

“Ngươi nói xem, bây giờ ta ấn ngươi vào trong bồn cầu rồi xả nước mấy lần——?” Kha Vũ đưa tay đè cái nút xả bồn cầu xuống, “Rầm” một tiếng, Trịnh Hồng Nghiệp liều mạng ngẩng đầu, Kha Vũ liền lấy tay để sau cổ hắn đè xuống, làm cho Trịnh Hồng Nghiệp lại chửi bới một trận.

Kha Vũ cười rất vui vẻ, hắn thực sự hưởng thụ hành vi “tra tấn” hiện tại, nếu có thể, hắn cảm thấy bây giờ mà có thêm roi nữa thì càng tuyệt vời. [Clover: ack, khoái SM]

Đợi cho nước trong bồn đầy lại, âm thanh chửi bới của Trịnh Hồng Nghiệp cũng ngừng, nằm úp sấp lâu như vậy, hắn thấy cổ mình sắp rút gân đến nơi.

“Ngươi có biết ngày đó khi ngươi đi rồi ta đã lập ra lời thề gì không?” Kha Vũ đột nhiên hỏi một câu.

Hắn hỏi rất “dịu dàng”, đến nỗi Trịnh Hồng Nghiệp cảm thấy người phía sau rất có khả năng sẽ làm cái chuyện tiền dâm hậu sát gì gì đó.

Nói không sợ là gạt người a, dù sao cũng đã tìm được đường sống trong chỗ chết một lần, nhưng trên mặt Trịnh Hồng Nghiệp vẫn giữ biểu tình kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất. “Ngươi thề cái rắm gì thì có liên quan gì đến ta chứ?”

”Đương nhiên có liên quan đến cái ‘rắm’ của ngươi chứ” Kha Vũ đột nhiên sờ mông hắn một phen, trước đó còn cười meo meo, giây tiếp theo đột nhiên thay đổi sắc mặt, đưa tay đánh mạnh mông đối phương một cái.

Âm thanh do bàn tay tạo ra hoà cùng tiếng kêu ré lên của Trịnh Hồng Nghiệp vang lên, Kha Vũ nghiến răng nói: “Ta đã thề, mỗi khi nhìn thấy ngươi sẽ đem cái mông già này ra thao nát!”

Lần trước, sau khi hắn bị trúng một cước nguyên khí đại thương, tĩnh dưỡng khoảng chừng một tuần, mỗi ngày đều thanh tâm quả dục mà trôi qua, sau khi tan tầm không đi bar lêu lổng mà trực tiếp về thẳng nhà, ngoài xem ti vi ra đến lúc nằm trên giường ngủ hắn cũng không tự an ủi, gần như sắp đắc đạo phi thiên rồi.

Cũng không phải bộ vị bị thương xảy ra vấn đề, mà là mỗi khi hắn vừa đụng đến chính mình, đều nhớ tới khuôn mặt cười nịnh nọt của lão nam nhân kia cùng với bộ dáng mặc quần tứ giác in hoa chạy như điên —— quả thực rất ngán!

Bất quá hôm nay bất đồng, trai giới lâu như vậy, hắn quyết định hay là dùng cái mông già này giải quyết đi.

“Lần trước ngươi đá ta một cước, ta còn chưa kịp tính sổ với ngươi, thế mà hôm nay ngươi lại phá hư xe của ta. ” Kha Vũ một bên vạch trần tội trạng của Trịnh Hồng Nghiệp, một bên cởi bỏ dây nịch của hắn. “Ngươi phủi phủi mông đi rồi, tất cả mọi người đều nhìn ta như thằng ngốc, ngươi thực sự uy phong a? Hửm?”

“Lần đó rõ ràng là ngươi sai trước, lão tử đã sai rồi, khi lúc đó không phế ngươi luôn!” Trịnh Hồng Nghiệp hiện tại vô cùng hối hận tại sao đêm hôm đó không một cước đá gãy mệnh căn của tên vương bát đản này luôn cho rồi!

“Xoát” một tiếng, quần tây đen mềm trượt xuống, Kha Vũ liền nhìn thấy, lại là quần tứ giác in bông lớn, hơn nữa cái này so với lần trước còn tầm thường và nổi bật hơn, nhưng giờ phút này lại làm cho hắn có chút hưng phấn.

Trịnh Hồng Nghiệp chợt cảm thấy mông hơi lạnh, lúc này chắc trăm phầm trăm người phía sau không cùng hắn nói giỡn rồi, hắn vừa xấu hổ lại tức đến mức hận không thể trực tiếp chui vào bồn cầu dội nước trôi luôn đi —— bất quá điều kiện tiên quyết chính là, hắn phải cùng tên vương bát đản này đồng quy vu tận!

Cắn răng, Trịnh Hồng Nghiệp nâng bả vai lên hòng thoát khỏi kiềm chế của Kha Vũ, đang muốn đứng lên, hắn vừa quay đầu lại đã bị một cái gì đó thơm ngào ngạt bịt kín mũi miệng. Nháy mắt, cảm thấy một trận choáng váng mê hoặc chụp đến, sau đó lại có chút lâng lâng, cuối cùng cả người mềm nhũn. Vài giây đồng hồ mà đã có nhiều cảm giác như vậy, đây tuyệt đối là chuyện không bình thường.

“Ngươi cho ta ngửi cái gì?” Trịnh Hồng Nghiệp trừng to mắt hỏi.

Kha Vũ nhìn hắn cười lạnh một tiếng, ném cái khăn xếp vuông góc trong tay xuống sàn.

“Một thứ có thể khiến cho ngươi thành thật một chút.”

Vì thế, Trịnh Hồng Nghiệp nghĩ đến tình cảnh thường xảy ra trên phim, thuốc mê —— sau khi ngất đi sẽ… Thì ra, hắn tính tiền dâm hậu sát thật a!

Chỉ tiếc là cho dù phẫn nộ như thế nào, cả người hắn như không còn một tia khí lực, mềm nhũn mà nằm úp sấp trên bồn cầu. Thuốc này hiệu quả rất tốt nha, nhưng tại sao hắn không trực tiếp ngất xỉu nhỉ?

“Yên tâm đi, loại thuốc này sẽ không làm cho ngươi bất tỉnh nhân sự đâu, ngược lại chỉ thêm mẫn cảm mà thôi.” Kha Vũ “Hảo tâm” giải thích, vừa nói vừa đậy nắp bồn cầu lại để Trịnh Hồng Nghiệp nằm úp sấp được thoải mái một chút, rồi cúi đầu dán vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói: “Như vậy thì lúc làm sẽ vẫn còn cảm giác, thế nào? Ta đối với ngươi rất tốt, đúng không?”

Phi! Trịnh Hồng Nghiệp ở trong lòng hung hăng phỉ nhổ Kha Vũ, chính là không đợi hắn hăm hở phản kháng, chợt nghe người phía sau nói một câu ——

“Mông đúng là già rồi, nhưng vẫn còn chắc phết.” Kha Vũ nhíu nhíu mày, giống như đang nhìn một món hàng mà đánh giá mông Trịnh Hồng Nghiệp.

Lúc này Trịnh Hồng Nghiệp mới kịp phản ứng, quần tứ giác của hắn không biết khi nào đã bị tụt xuống!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.