Lời Cầu Hôn Đêm Giáng Sinh

Chương 8



Dịch: sunset0203

Chỉnh dịch: Marsu

Rosie vẫn tiếp tục mỉm cười khi nàng bước xuống hành lang ra cửa dẫn đến căn hộ của cha nàng. Chỉ bây giờ, thật thú vị khi trêu chọc Hawk, lấy sự nghi ngờ của chàng về động cơ của nàng để được ở đây và trả chúng về cho chàng.

Có lẽ cuối cùng nàng cũng nhận ra sự hài hước của mình đã trở lại?

Khoảng thời gian qua!

Nhớ lại nụ hôn của Hawk, những cái vuốt ve của chàng, đó không phải là một ý nghĩ tốt, mặc dù….

Nụ cười của nàng nhạt dần khi nghĩ về phản ứng của nàng với chàng, về việc nàng đã thích thú như thế nào khi được chàng hôn và chạm vào. Điều mà chưa bao giờ xảy ra với nàng trước đây.

Chàng là Joshua Hawley, ngôi sao điện ảnh hàng đầu Hollywood. Và dĩ nhiên nàng đã tan chảy khi chàng hôn nàng. Có người phụ nữ nào sẽ không như thế?

Tiếp tục nói với bản thân điều đó, Rosie, nàng nói với chính mình, khi nàng bước vào phòng của cha nàng. Có lẽ với thời gian, nàng thậm chí có thể đi đến việc tin rằng đó là lí do duy nhất nàng đã đáp lại chàng một cách hoàn toàn như vậy. Có lẽ như thế…

“Oh, tuyệt, cha đã dậy.” Nàng mỉm cười với cha nàng khi bước vào phòng ngủ. Ông ngồi dậy một cách yếu ớt, để ông có thể uống một ít nước ép trái cây và thuốc mà nàng đã để trước đó trên bàn bên cạnh giường ngủ. “Cha có thấy khỏe hơn chưa?”

“Một chút,” Donald cười uể oải khi ngã người xuống lại những cái gối, nỗ lực để ngồi dậy rõ ràng đã làm ông yếu đi. “Cha vẫn không thể nào tin được rằng con đang thực sự ở đây, Rosie,” ông thì thào.

Ông đưa tay nắm lấy tay nàng, khi nàng đứng bên cạnh giường, để nàng biết rằng cơ thể ông thay đổi giữa nóng và lạnh. Nếu Rosie cần bất cứ điều gì khác nữa để nói với nàng rằng ông vẫn còn bệnh ra sao, nàng có thể nhìn thấy mái tóc ẩm ướt dính vào lông mày của ông, khuôn mặt ông đỏ bừng và đôi mắt màu nâu lục nhạt đỏ vì sốt.

“Hứa với cha rằng con sẽ không biến mất lần nữa cho đến sau khi cha cảm thấy tốt hơn và chúng ta sẽ có một cơ hội để nói chuyện!” ông nói với giọng khàn khàn.

Gò má nàng ửng hồng đầy tội lỗi khi nàng thừa nhận rằng, vài phút trước đây, sự biến mất chính xác là điều mà nàng đã nghĩ đến để thực hiện. Nếu nàng có thể nghĩ ra được nơi nào đó mà nàng có thể đi, là được!

“Con sẽ không biến mất,” nàng đảm bảo chắc chắn với ông, siết chặt tay ông một chút trước khi ngượng ngùng thả ra. Ngay cả việc tiếp xúc ngắn ngủi về thể chất với người cha mà nàng đã không hề được thấy trong nhiều năm qua cũng đã khơi lại vết thương cũ, lấp đầy nàng với những câu hỏi mà nàng biết Donald cũng không thể trả lời đầy đủ hết được. “Hawk và con sẽ trang trí cây giáng sinh,” nàng nói nhẹ với ông.

Ông mỉm cười khi đề cập đến ông chủ của mình. “Con nghĩ sao về cậu ấy?”

Nàng đã cố gắng không nghĩ đến Hawk!

Nàng tránh ánh nhìn của cha nàng. “Anh ta có vẻ đủ dễ chịu,” nàng trả lời ngập ngừng.

“Dễ chịu?” Donald lặp lại đầy hoài nghi. “Đây là lần đầu tiên cha nghe có người phụ nữ gọi anh ta như thế!”

Rosie cảm nhận được màu đỏ sâu sắc hơn trên má nàng. “Anh ấy là Joshua Hawkley, thưa Cha, chẳng có điều gì khác để nói cả!”

Donald cau mày, với một cái nhìn đau đớn trên khuôn mặt ông. “Từ khi nào mà con nghĩ về ta như là “Cha” thay vì gọi “cha” thế?” ông hỏi cộc cằn.

Quá dài. Nhưng nó đã trở nên dễ dàng hơn, ít đau khổ hơn, cứ nghĩ về ông ấy bằng cách đó hơn là nhớ lại người đàn ông đã tệ bạc và yêu thương nàng trong mười hai năm đầu của cuộc đời nàng. Người đàn ông mà nàng kính yêu đã trở về.

Ít nhất là ông đã ngừng nói về Hawk…

“Chúng ta bây giờ chỉ là những người xa lạ—”

“Không!” Donald phản đối. “Chưa bao giờ cả. Không phải cha và con, Rosie. Chúng ta có rất nhiều thứ cần phải thực hiện—những điều chúng ta cần nói về – nhưng cha chưa bao giờ hết yêu thương con. Chưa bao giờ ngừng yêu thương đứa con gái bé bỏng của cha. Con phải tin điều đó!”. Ông nhìn nàng một cách tha thiết.

Nàng cũng chưa bao giờ hết yêu ông. Nhưng đó đã là mười năm qua!

“Tất cả những chuyện này có thể chờ đến khi cha cảm thấy khỏe hơn,” nàng xoa dịu, ngay khi nàng nhìn thấy khuôn mặt ông trở nên tái đi vì sự căng thẳng.

“Phải rồi,” ông thở rời rạc. “Hiện giờ chúng ta có thời gian, đúng không…?” ông thì thầm trước khi trôi vào giấc ngủ một lần nữa khi rõ là thuốc đã thấm vào.

Rosie nhìn xuống ông vài phút. Ngoài mái tóc đã sơm bạc, nhìn ông vẫn giống với những gì nàng nhớ về ông mười năm trước. Có phải ông vẫn là người đàn ông mà nàng hoàn toàn tin tưởng? Người mà nàng đã tin rằng sẽ không bao giờ để cho bất kì ai tổn hại đến nàng?

Tại sao ông lại bỏ rơi nàng? Tại sao ông không đưa nàng theo khi ông rời bỏ mẹ nàng? Tại sao ông đã không thử nhìn nàng ít nhất một lần trong những năm qua?

Cho dù nàng hiểu rằng nàng phải tránh xa khỏi Hawk, Rosie biết nàng không thể rời khỏi đây cho đến sau khi nàng đã câu trả lời cho những câu hỏi của mình…

“Chúng ta không thể trang trí những cái cây này bằng cách đứng xunh quanh nhìn vào nó,” Hawk nhận xét khô khan, trong khi Rosie đứng nhìn chằm chằm lên cây thông cao lớn chiếm gần hết phòng khách.

Chàng đã tranh thủ khoảng thời gian nàng xuống trễ để nhóm lửa trong lò sưởi và nó làm ấm cả phòng khách và phòng gia đình, những ngọn lửa và sự ấm áp của nó đã tăng thêm không khí cho mùa Giáng Sinh.

Kể cả tuyết bên ngoài lại tiếp tục rơi, càng tăng thêm tinh thần cho lễ Giáng sinh!

Nhưng Rosie dường như bị thôi miên bởi cây Giáng Sinh

Nó thật đẹp, Hawk phải thừa nhận – mùi gỗ thông thơm nồng, cao ít nhất 3,7m (1feet = 0.3048m), nhánh của nó sum suê và xanh tươi.

“Rosie…?” chàng nhẹ nhàng nhắc nàng.

Nàng chớp mắt, quay lại nhìn chằm chằm chàng như thể nàng quên mất chàng thậm chí còn đang đứng đó. Chàng nhận ra nàng đang mặc màu đen lần nữa – thêm một chiếc áo len màu đen, với áo khoác jean đen.

Chuyện gì với người phụ nữ này và màu đen vậy?

Phải thừa nhận rằng nó làm nổi bật mái tóc đỏ rực của nàng, mà ngay lúc này được cột thành đuôi ngựa. Nhưng nó cũng làm cho mặt nàng nhạt đi.

“Xin lỗi.” Nàng lắc đầu như thức tỉnh. “Chúng ta bắt đầu từ đâu? Nên gắn đèn trước hay trang trí trước?”

“Dĩ nhiên là đèn,” Hawk trả lời, hơi bối rối. “Em chưa bao giờ trang trí cho một cây Giáng sinh nào trước đây sao?”

Không phải cô có thể nhớ, không…

Có lẽ nàng từng giúp cha mẹ trang trí cây khi tất cả họ còn sống cùng nhau, nhưng Rosie không nhớ chắc rằng mình có còn làm như thế kể từ sau đó đến giờ. Mẹ nàng xem những cây Giáng Sinh thật thì thực là rắc rối, những thứ có mùi hôi thối, và thích mua nhưng cây nhân tạo, đã được trang trí sẵn, mà nó có thể cất trên tầng áp mái sau lễ Giáng Sinh và được lấy xuống để sử dụng lại mỗi năm. Với ngọn lửa đang cháy vui vẻ, và những bông tuyết rơi nhẹ nhàng bên ngoài cửa sổ, khung cảnh này thật quá hấp dẫn để Rosie không bị ảnh hưởng bởi điều nó.

“Không phải một thứ như thế này.” Nàng tránh một câu trả lời trả lời trực tiếp.

“Vậy, đèn trước,” nàng nhanh chóng nói thêm, để tránh bất kỳ một cuộc thảo luận xa hơn về chủ đề này.

“Đèn đầu tiên,” Hawk chậm rãi khẳng định, ánh mắt của chàng khi nhìn vào nàng nheo lại một cách đầy suy đoán. “Tại sao tôi lại có ý tưởng rằng bằng cách nào đó em đã không được sống trong thế giới thực mấy năm gần đây, Rosie…?”

Có lẽ bởi vì nàng đã không như thế!

Dịch: sunset0203

Edit: Marsu

Cuộc sống của nàng đã có vẻ thật ảm đạm và trống rỗng sau khi người cha kính yêu bỏ đi. Nàng đã thu mình lại, rút lui khỏi những người bạn và trở thành một người cô độc.

Nhưng tất cả đã thay đổi vào ngày mà giáo viên dạy nhạc của nàng, cố gắng khuyến khích nàng có quan tâm tới âm nhạc, đã thuyết phục nàng chọn violin.

Ngay từ giây phút Rosie chạm vào nhạc cụ đó nàng đã cảm thấy ngay, như thể nó là một phần của nàng, chỉ cần chạm vào thứ gỗ bóng loáng, giữ lấy cây vĩ, đã lấp đầy sự trống rỗng bên trong nàng.

Đáng ngạc nhiên hơn nữa là thực tế mặc dù nàng đã bắt đầu khá rắc rối, sau một vài lỗi ban đầu nàng đã thực sự biết cách chơi nó!

Theo bản năng.

Bằng trực giác.

Nàng thậm chí không thể đọc được bản nhạc vào lúc đó, nhưng khi nàng cầm violin trong tay nàng đã biết làm thế nào để chơi nó.

Vì thế, nàng đã chơi đàn và chơi đàn. Và nó đã giải thoát nàng khỏi nhà tù của sự cô đơn nơi mà nàng đã tự giam mình lại.

Và có lẽ khi giáo viên âm nhạc của nàng, bị choáng ngợp bởi việc khám phá ra khả năng tuyệt vời của nàng, đã không gọi điện và nói cho mẹ nàng biết tài năng thiên bẩm của Rosie – nếu mẹ nàng không nhận ra có lợi như thế nào khi có một người hướng dẫn cho con gái bà có thể—sự hoang mang và đau khổ của nàng sau khi cha bỏ đi có thể đã được chữa lành, cho phép nàng trở thành một thiếu niên bình thường.

Thay vào đó cuộc sống bình thường đã kết thúc vào ngày mẹ nàng khám phá ra tài năng chơi voilin của nàng…

“Đừng buồn cười thế, Hawk,” nàng ngắt lời chàng. “Mẹ tôi thuê nhân viên để giải quyết các công việc trong nhà, đó là tất cả,” nàng nói thêm, thâm tâm nàng co lại một cách sợ hãi vì nàng biết mình đua đòi như thế nào.

Nhận thức này được thể hiện qua ánh sáng giận dữ lóe lên trong mắt Hawk trước khi chàng đeo lên cái mặt nạ cảm xúc.

Người phụ nữ này—người mà chàng đã gặp…bảy hay tám giờ trước?—và trong khoảng thời gian đó nàng đã làm khơi dậy sự ngạc nhiên, tò mò, thích thú, giận dữ và ham muốn nơi chàng. Nhiều xúc cảm hơn là chàng cảm thấy với bất kỳ người phụ nữ nào chàng biết lâu hơn nàng gấp mười lần!

Ngay bây giờ chàng cảm thấy tức giận. Chàng muốn nàng lộ rõ ra con người thật của nàng đang ẩn giấu phía sau cái lá chắn lạnh lùng kia.

Đó là một lá chắn, Hawk không nghi ngờ điều đó. Chàng đã thấy được sự ấm áp thực sự của người phụ nữ này khi chàng ôm nàng trong vòng tay một lúc trước đó.

Nàng đã muốn chàng sau đó. Như chàng muốn nàng.

Như chàng vẫn ham muốn nàng. Chết tiệt!

“Đó có phải cách mà em nghĩ về cha em?” chàng nhắc nhở nhẹ nhàng. “Chỉ là một thành viên trong số những nhân viên có nhiệm vụ là thực hiện các công việc nhà cho tôi?”

“Dĩ nhiên là không!” nàng thở hổn hển, gò má của nàng nóng rực. “Khi tôi nhắc đến những nhân viên, tôi không có ý nói về cha tôi—”

“Không phải ư?” Hawk khinh miệt. “Tôi cứ nghĩ em như thế—”

“Tôi không đưa ra cái điều chết tiệt như anh nghĩ, Hawk—”

“Không, tôi biết là em không!” chàng nói khó chịu.

“Và điều đó làm phiền anh?” Rosie nhìn chàng, cả người nàng căng thẳng với sự thách thức này. “Liệu nó có gây khó chịu cho anh rằng tôi không gập cong người, kéo chân ra sau và cúi chào trước diễn viên điện ảnh vĩ đại Joshua Hawkley?”

Sự giận dữ tuyệt đối được thêm vào danh sách cảm xúc, Hawk nghĩ, thậm chí ngay khi chàng nắm chặt tay để ngăn chặn việc biểu lộ sự tức giận như chàng rất muốn trước đó vài phút.

Chủ yếu là anh không chắc, nếu anh chạm vào cô, thì anh có thể dừng lại được; những khát khao họ cùng có trước đó đã được ẩn giấu chỉ ngay dưới bề mặt cuộc đối thoại này.

Vì nó đã xảy ra ngay từ lần đầu gặp nhau lúc sáng nay…!

“Tôi không mong đợi bất cứ ai cung kính và cúi chào trước tôi,” chàng nghiến chặt răng.

“Không?” nàng hếch cằm lên và nhìn chàng với đôi mắt xanh đầy thách thức. “Nhưng dường như với tôi nó chính xác là những gì mọi người làm!”

Nàng cố tình chọc tức chàng, chàng đột nhiên nhận ra với sự bình tĩnh rõ ràng.

Tại sao? Bởi vì chàng đang đến quá gần? Bởi vì chàng đã dám hỏi những câu hỏi nàng không muốn trả lời?

Chàng gọi cho một người bạn của mình ở nước Anh trước đó và hỏi anh ta tìm hiểu xem những gì anh ta có thể biết về Rosie Harrision. Tuy nhiên chàng không mong đợi nhận được một cuộc gọi lại sau một thời gian, do đó, có lẽ sẽ tốt hơn nếu chàng lùi lại chỉ một chút.

Chàng buộc bản thân thư giãn, nụ cười mang vẻ chế nhạo. “Em có quyền nêu ý kiến của mình,” anh bác bỏ với cái nhún vai, trước khi quay lại lấy bóng đèn từ chiếc hộp. “Em có muốn giữ phía dưới cái thang trong khi tôi treo chúng lên ngọn cây không?”

Nàng muốn đánh bật chàng hoàn toàn ra khỏi những điều chết tiệt kia, Rosie nhận ra nàng đang nóng nảy một cách tệ hại ngay cả khi nàng di chuyển đến cái thang và giữ vững nó trong khi chàng đang leo lên.

Chàng thô lỗ.

Anh tò mò một cách dai dẳng.

Chàng cũng thật hoang dã, vạm vỡ, đẹp trai. Người đàn ông quá sắc sảo, quá mạnh mẽ gợi cảm, đến nỗi làm cho đầu gối nàng mềm nhũn.

Nàng không muốn cảm nhận theo cách này. Càng không mong sẽ ham muốn người đàn ông này.

Nhưng nàng đã làm thế. Ngay cả bây giờ nàng vẫn muốn vươn tay ra và chạm vào chàng, để cảm nhận sức mạnh nồng nhiệt của chàng dưới bàn tay nàng, khao khát được cảm nhận bàn tay chàng trên thân thể nàng một lần nữa.

Tại sao là người đàn ông này? Tại sao—?

“Chết tiệt!” Hawk chửi thề ngay khi điện thoại chàng bắt đầu đổ chuông. Để tạm các bóng đèn trên những cành cây, chàng lấy nó ra khỏi túi sau của mình. “Vâng?” chàng quát một cách cáu kỉnh vào điện thoại.

Rosie nhìn gương mặt chàng lúc chàng nhận cuộc gọi, sự cáu giận ban đầu của anh nhanh chóng thay đổi thành sự bực bội. “Không, tôi không có bất cứ lời bình luận nào cả,” chàng cáu kỉnh. “Jeff, chỉ cần tìm những tờ báo nào đăng tin đó và xem xem anh có ngăn chặn được nó không. Sau đó, lấy lại nó cho tôi. Vâng, ngay bây giờ,” chàng nói ngắn gọn, trước khi đột ngột kết thúc cuộc gọi.

Rosie thận trọng nhìn chàng khi chàng nhìn nàng với đôi mắt sắc nhọn. “Chuyện gì?” nàng lên tiếng không chắc chắn. “Có chuyện gì sao?”. Bởi vì dựa vào gương mặt chàng nàng biết rằng đã có chuyện gì đó xảy ra.

Hawk ngồi xuống đỉnh cái thang, đưa tay quào qua mái tóc đen dày của chàng trước khi trả lời. “Em cảm thấy thế nào về việc hình em được đăng lên báo?” chàng thở dài.

“Cái gì…?” nàng thở hổn hển một cách yếu ớt, bàn tay giữ chặt cái thang đến nỗi những đốt ngón tay nàng trở nên trắng bệch.

“Quản lý của tôi gọi,” Hawk nói một cách dứt khoát. “Anh ta đã liên lạc với một phóng viên để xem tôi bình luận như thế nào về người phụ nữ sẽ cùng tôi đón Giáng sinh!”

Nàng choáng váng lắc đầu. “Nhưng làm thế nào—? Anh có biết điều gì đó về bức ảnh—?”

“Rõ ràng là một số người nhanh tay đã chụp lại hình của chúng ta bằng di động của họ khi chúng ta đi mua sắm sáng nay,” chàng giải thích một cách khó khăn. “Một người phóng viên đó đã có bức ảnh đó và dự định sẽ đăng chúng lên tờ báo ngày mai.”

Không, Rosie hét lên phản đối trong thâm tâm.

Chuyện này không thể xảy ra được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.