Lời Cầu Hôn Mùa Đông (Devil In Winter)

Chương 22



Trong những giờ Sebastian đi vắng, Evie bận rộn giao việc cho những người hầu trong câu lạc bộ; sắp xếp tiền nong và những khoản thu nhập, trả lời thư từ, và cuối cùng là bắt tay vào giải quyết chồng thư chưa đọc được gửi đến Sebastian. Hiển nhiên nàng không thể cưỡng lại mà mở một vài lá. Chúng đầy những câu tán tỉnh vô nghĩa và những lời bóng gió, hai trong số đó còn gián tiếp gợi ý rằng nhất định giờ Sebastian đã chán vợ anh. Ý định của họ là quá rõ ràng khiến Evie thật sự cảm thấy ngượng cho những người viết những lá thư này. Chúng còn là một lời nhắc nhở cho nàng về quá khứ trác táng của Sebastian, khi những việc chính của anh là thả mình vào những cuộc giải trí cùng những theo đuổi và chinh phục phụ nữ.

Thật không dễ khi đặt niềm tin vào một người đàn ông như thế mà không cảm thấy ngu ngốc khờ khạo. Nhất là khi Sebastian sẽ luôn được những phụ nữ khác ngưỡng mộ và thèm muốn. Nhưng Sebastian xứng đáng có cơ hội để chứng tỏ bản thân. Nàng có trong tay quyền năng để cho anh một khởi đầu mới—và nếu lần cá cược này của nàng thành công, phần thưởng cho họ sẽ là vô tận. Nàng đủ mạnh mẽ để mạo hiểm yêu anh, để trông đợi anh những điều mà đôi khi anh sẽ thấy khó có thể phấn đấu được. Và Sebastian dường như muốn được đối xử như một người đàn ông bình thường—phải có ai đó nhìn qua vẻ ngoài đẹp đẽ của anh, và đòi hỏi ở anh nhiều hơn là chỉ những kỹ năng khiêu gợi. Không phải, Evie nghĩ với một nụ cười toe kín đáo, là nàng không ngưỡng mộ những nét đẹp và những kỹ năng của anh.

Sau khi nhìn ngắm—với sự thỏa mãn—những bức thư cháy thành tro trong lò sưởi, Evie thấy buồn ngủ. Nàng đến phòng ngủ chính để ngủ một chút. Ngay cả khi nàng mệt mỏi, thật khó để cảm thấy thư thái trong khi lo lắng cho Sebastian. Những suy nghĩ của nàng cứ chạy vòng quanh và vòng quanh, cho đến khi trí óc mệt mỏi của nàng đặt dấu chấm hết cho những bứt rức vô ích đó và nàng trôi vào giấc ngủ.

Một giờ sau nàng thức dậy, Sebastian đang ngồi trên giường cạnh nàng, một lọn tóc rực rỡ của nàng cuộn lả lơi giữa ngón cái và ngón trỏ của anh. Anh đang ngắm nàng tỉ mỉ, đôi mắt anh sắc màu của thiên đường vào lúc rạng đông. Nàng ngồi lên và mỉm cười e thẹn.

Dịu dàng Sebastian vuốt lại mái tóc rối của nàng. "Em trông như một cô bé nhỏ khi em ngủ," anh thì thầm. "Làm anh muốn canh gác em mọi lúc."

"Anh đã tìm được Mr. Bulllard rồi chứ?"

"Có, và không. Trước tiên nói cho anh nghe em đã làm gì khi anh đi vắng?"

"Em đã giúp Cam sắp xếp lại những đồ đạc trong phòng làm việc. Và em đã đốt hết những bức thư của những quý cô thất tình. Ngọn lửa lớn lắm, em đã ngạc nhiên vì không có ai kêu đội cứu hỏa đến."

Môi anh cong thành nụ cười, nhưng ánh mắt anh cẩn trọng thăm dò mắt nàng. "Em đã đọc lá thư nào chưa?"

Evie nhún vai hờ hững. "Một vài ạ. Họ thăm dò xem liệu anh đã chán vợ anh hay chưa."

"Không." Sebastian vuốt lòng bàn tay anh lên đường cong của đùi nàng. "Anh đã chán những buổi tối không đếm xuể với những lời đồn cứ lặp đi lặp lại và những màn tán tỉnh nhạt nhẽo. Anh chán những cuộc gặp gỡ vô nghĩa với những phụ nữ làm anh chán đến bất tỉnh. Đối với anh họ chỉ như nhau mà thôi, em biết không. Anh chưa bao giờ quan tâm gì đến bất cứ ai ngoài em."

"Em không đổ lỗi cho họ vì muốn anh," Evie nói, choàng tay quanh cổ anh. "Nhưng em không sẵn lòng chia sẻ đâu."

"Em không phải chia sẻ." Anh khum lấy mặt nàng bằng hai tay và hôn nhanh lên môi nàng.

"Nói cho em nghe về Mr. Bullard đi" Evie giục, hai bàn tay nàng vuốt ve cổ tay anh.

Nàng im lặng khi Sebastian kể lại cuộc gặp với Clive Egan, và những tiết lộ về Bullard cũng như mẹ anh ta. Đôi mắt nàng mở to, và lòng nàng đầy thương cảm. Joss Bullard tội nghiệp không thể thay đổi được xuất thân của mình, hay lối đối xử lạnh nhạt đã khiến anh ta phẫn uất đến thế. "Thật kì lạ," nàng thì thầm. "Em đã luôn ước và còn hy vọng Cam chính là anh trai em, nhưng em chưa bao giờ nghĩ đến khả năng lại là Joss Bullard."

Bullard đã luôn luôn xa cách và hung hãn...thế nhưng bao nhiêu trong số đó là kết quả từ sự chối bỏ của Jenner? Cảm giác không được cần đến, bị một người có lẽ là cha anh ta giữ anh ta như một bí mật đáng hổ thẹn...chắc chắn điều đó cũng sẽ khiến cho bất cứ ai trở nên cay đắng.

"Bọn anh đã đến bệnh viện Tottenham," Sebastian tiếp tục nói, "nơi anh ta được chuyển vào khi của những trường hợp vô phương cứu chữa. Đó là một nơi bẩn thỉu, và rất cần được chu cấp. Ở đó có những phụ nữ và trẻ em—" Anh ngừng lời với một cái nhăn mặt thoáng qua khi nhớ lại. "Anh thà là không miêu tả nó thì hơn. Nhưng một người quản lý tại Tottenham đã nói rằng Bullard đã được chứng nhận là ở trong giai đoạn cuối của chứng loạn trí."

"Em muốn giúp anh ta," Evie nói cương quyết. "Ít nhất thì chúng ta cũng có thể gửi anh ta đến một bệnh viện tốt hơn—"

"Không, cưng." Sebastian lê những ngón tay anh trên bàn tay nàng. "Anh ta đã chết hai ngày trước. Họ đã chỉ cho bọn anh đụn đất nơi anh ta và hai bệnh nhân khác được chôn trong cùng một cái huyệt."

Evie nhìn đi nơi khác, ngẫm nghĩ về thông tin đó. Nàng ngạc nhiên khi mắt nàng ướt và cổ họng nghẹn ngào. "Thật tội nghiệp," nàng nói khàn khàn. "Em cảm thấy tiếc cho anh ta."

"Anh thì không," Sebastian nói thẳng thừng. "Nếu anh ta đã lớn lên mà không có tình thương của một người cha thì anh ta cũng chẳng khác gì với hàng trăm người ngoài kia phải tự tìm chỗ đứng cho mình trong thế giới này. Anh ta còn có ưu thế hơn Rohan, dòng máu Gypsy của cậu ấy là chủ đề cho những lời định kiến. Đừng khóc, Evie. Bulllard chẳng xứng dù chỉ một giọt nước mắt."

Evie thở một hơi dài run rẩy. "Em xin lỗi. Em không định trở nên xúc động như thế. Chỉ tại vì mấy tuần vừa qua thật mệt mỏi. Những cảm xúc của em cứ chực trào ra và em không thể kiềm giữ chúng đàng hoàng được."

Nàng được đem đến dựa vào cơ thể ấm áp của anh, những cơ bắp rắn chắc phủ quanh nàng, giọng anh lao xao trong tóc nàng. "Evie, em yêu, đừng xin lỗi vì quá cảm xúc. Em đã trải qua những chuyện tồi tệ. Và chỉ có một kẻ cục súc vô tâm như anh mới có thể thật sự cảm thông cho sự dũng cảm cần phải có để sống thật với những cảm xúc của em."

Giọng Evie nghèn nghẹt trên vai anh. "Anh không vô tâm." Nàng thở dài run rẩy. "Có lẽ em không nên, nhưng mặc dù em cảm thấy tiếc cho Mr. Bullard, em lại thấy nhẹ nhõm vì anh ta đã ra đi. Vì những hành động của anh ta mà em suýt mất anh."

Miệng anh tìm kiếm qua những lọn tóc buông lơi của nàng cho đến khi anh tìm thấy đường cong mỏng manh của tai nàng. "Em không có may mắn thế đâu."

"Đừng," Evie nói, không thể mỉm cười với câu đùa cợt đó. Nàng ngửa đầu ra sau để nhìn anh, hai cánh tay anh ôm quanh nàng. "Đó không phải là chuyện để đùa cợt. Em..." Giọng nàng run rẩy khi nàng buột mình phải tiếp tục. "Em không nghĩ giờ mình có thể sống thiếu anh được."

Bàn tay Sebastian nhẹ nhàng vuốt qua gáy nàng, kéo nàng đến vai anh, và anh vùi mặt vào mái tóc nàng. "A, Evie à," nàng nghe anh nói nhẹ, "nhất định anh phải có một trái tim...bởi vì ngay lúc này nó nhức nhổi như quỷ ấy."

"Chỉ có trái tim anh thôi sao?" nàng hỏi ngây thơ, khiến anh bật cười.

Anh dìu nàng nằm xuống giường, đôi mắt lấp lánh tinh quái. "Còn một số thứ khác nữa," anh thừa nhận. "Và vì là vợ anh, nhiệm vụ của em là phải xoa dịu những cơn nhức nhối của anh."

Nàng đưa hai cánh tay và kéo anh xuống với nàng.

Không biết đến những hoạt động của những người chủ và người làm công trong sòng bạc Jenner's, những thành viên của câu lạc bộ vẫn tiếp tục tụ tập tại khu nhà vào mỗi buổi tối, nhất là khi mọi người biết được không còn chỗ trống nào để kết nạp thêm thành viên mới, khi giới hạn đã được định tại hai ngàn năm trăm người. Những người muốn trở thành thành viên buột phải ký vào một danh sách chờ với hy vọng có được một chỗ khuyết để bù vào.

Sự kết hợp kỳ lạ giữa một ngài tử tước không một xu dính túi và một câu lạc bộ đánh bạc trong giai đoạn suy tàn của nó đã có kết quả vượt ngoài mong đợi. Những người làm thuê hoặc bị cuốn theo nguồn năng lượng khuấy đảo của Sebastian, hoặc họ bị anh đuổi việc. Nơi này đang được vận hành với một tính hiệu quả không ngừng nghỉ mà sòng bạc Jenner's chưa bao giờ thấy trước đây. Ngay cả khi Ivo Jenner trong những ngày huy hoàng của mình cũng chưa bao giờ cai trị vương quốc nhỏ của ông với một bàn tay thép.

Trong quá khứ, sự khinh bỉ được che dấu của Ivo Jenner đối với tầng lớp quý tộc đã khiến cho ông đối xử với nhiều thành viên trong câu lạc bộ với một sự khúm núm bợ đỡ khiến họ có chút không thoải mái. Nhưng Sebastian lại là một trong số họ. Anh dễ chịu nhưng vẫn thật quả quyết khiến sự hiện diện của anh như truyền vào bầu không khí sự hứng khởi. Mỗi khi anh ở gần, những thành viên câu lạc bộ cười nhiều hơn, tiêu tiền nhiều hơn, trò chuyện và ăn uống nhiều hơn.

Trong khi những câu lạc bộ khác chỉ phục vụ những món thịt bít tếch và bánh táo nướng như thường lệ, thì bữa tiệc phong phú tại sòng bạc Jenner's luôn được bổ sung với rất nhiều những món ăn đầy nghệ thuật...món sa lát tôm hùm nóng sốt, gà lôi tiềm, tôm panđan trên những cuộn kem cần tay nghiền, chim cút nhồi nho xanh và pho mát sữa dê trình bày với món sốt kem. Và món yêu thích nhất của Evie—một cái bánh hạnh nhân nướng chảy không chê vào đâu được với những quả mâm xôi trang trí trên bề mặt cùng với lớp trứng đường dày. Thức ăn và sự sôi nổi ở câu lạc bộ Jenner's đã cải thiện lên nhanh chóng đến mức những người vợ bắt đầu than phiền về những ông chồng họ đang ngày càng dành quá nhiều thời gian ở câu lạc bộ.

Bản chất thao túng người khác của Sebastian đã tìm được chỗ ngự trị của nó tại Jenner's. Anh biết làm thế nào để xây dựng một bầu không khí mà những người đàn ông có thể thoải mái và tận hưởng, và trong lúc đó anh thoải mái, dễ dàng tước tiền của họ. Những ván bài được tổ chức với sự chân thật tuyệt đối, bởi vì đánh bạc, về mặt lí thuyết, bị luật cấm ngay cả khi nó diễn ra công khai rộng khắp Luân Đôn. Tổ chức một câu lạc bộ đứng đắn là cách tốt nhất để tránh bị truy xét.

Nếu lúc đầu Sebastian phải chịu một vài lời đàm tiếu giễu cợt từ những người quen của anh, thì thái độ của họ nhanh chóng thay đổi khi họ thấy mình ở trong vị thế yêu cầu anh chấp thuận đề nghị gia nhập của họ, hoặc để hoãn nợ. Đối với một người đàn ông chưa bao giờ có nhiều tiền, Sebastian có một khả năng thu xếp tiền nong đáng kinh ngạc. Như Cam đã nói đầy ngưỡng mộ, Sebastian đã thể hiện tài năng của giống con chó săn khi ngửi thấy bảng so sánh tài khoản ngân hàng đầy rủi ro, hoặc bất cứ thứ gì khác có ảnh hưởng đến khả năng chi trả của một thành viên câu lạc bộ.

Một buổi chiều khi Evie đứng bên cạnh bàn của Cam trong phòng chơi bạc chính để ngắm Sebastian điều khiển một trò chơi xúc xắc mà các thành viên đang chơi đậm, nàng nhận thấy một người đàn ông lớn tuổi đang đứng cạnh nàng. Nàng quay sang và nhận ra ông là Ngài Haldane, một quý ông mà Sebastian đã giới thệu với nàng vào tuần trước. "Thưa ngài," Evie thì thầm khi ông nghiêng mình. "Thật hân hạnh được gặp ngài lần nữa."

Ông mỉm cười, đôi mắt nâu nhân hậu trên gương mặt vui vẻ. "Niềm vui đó là của ta, Phu nhân St. Vincent."

Họ cùng nhìn lại khu bàn chính, nơi Sebastian chỉ vừa mới nói một câu châm biếm để làm dịu không khí căng thẳng của trò chơi. Một tràng cười lầm rầm xuyên qua đám đông. Evie thầm kinh ngạc về vẻ tự nhiên của anh trong vai trò của mình, như thể anh được sinh ra cho việc đó. Lạ làm sao, anh trông thoải mái như đang ở nhà còn hơn cả cha nàng. Ivo Jenner, với bản chất kích động của mình, đã luôn gặp khó khăn để che dấu vẻ lo lắng của mình khi một thành viên câu lạc bộ có được một vận may lạ thường đe dọa sẽ làm phá sản nhà cái. Sebastian, mặt khác, vẫn bình tĩnh và không hề nao núng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Ngài Haldane cũng bận rộn với cùng những suy nghĩ tương tự, vì ông quan sát dáng người ở đằng xa của Sebastian và nói lơ đễnh, "Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ lại thấy loại người như anh ta một lần nữa."

"Thưa ngài?" Evie hỏi với một nụ cười mỉm, khi Sebastian đã nhận thấy nàng và bắt đầu bước về phía nàng.

Haldane dường như đang chìm trong ký ức của những ngày xa xưa. "Trong tất cả những năm ta đã sống, ta chỉ thấy duy nhất một người khác nữa từng bước đi trong một câu lạc bộ đánh bạc theo cách đó. Như thể nó là mảnh đất săn bắn riêng của anh ta, và anh ta là kẻ săn mồi quyến rũ nhất."

"Có phải ngài đang đề cập đến cha tôi?" Evie hỏi, bối rối.

Haldane mỉm cười và lắc đầu. "Thương xót ta, không. Không phải cha cô."

"Ai—" Evie mở lời, nhưng câu hỏi của nàng không trọn vẹn khi Sebastian đến chỗ họ.

"Phu nhân," Sebastian thì thầm, đặt một bàn tay lên lưng eo nàng. Quan sát Haldane với một nụ cười mỉm, anh tiếp tục nói với Evie. "Chắc anh phải cảnh báo em, tình yêu của anh...quý ông đây là một con sói trong bộ cánh cừu non đấy."

Mặc dù Evie nghĩ người đàn ông luống tuổi sẽ bực bội vì một câu nhận xét như thế, Haldane chỉ cười xòa khoái chí, tính phù phiếm của ông được phỉnh nịnh. "Nếu ta trẻ hơn hai chục tuổi, anh bạn láo xược của ta, ta sẽ lấy trộm cô ấy từ tay anh. Mặc cho vẻ quyến rũ được ca tụng của anh, anh vẫn chưa phải là đối thủ của ta vào thời trước đâu."

"Tuổi tác đã không hề thuần hóa ngài một chút nào," Sebastian trả lời với một cái cười toe toét, kéo Evie xa khỏi ông. "Xin thứ lỗi, thưa ngài, trong khi tôi đưa vợ tôi đến vùng lãnh thổ an toàn hơn."

"Rõ ràng là cái gã khó nắm bắt này đã bị dính chặt vào bẫy của cô rồi," Haldane nói với Evie. "Cứ đi đi, và làm nguôi cái tính ghen tuông của anh ta lại."

"Tôi...tôi sẽ cố gắng," Evie nói không chắc chắn. Vì lí do nào đó cả hai người đàn ông bật cười, và Sebastian giữ một bàn tay trên lưng Evie khi họ rời khỏi sòng bạc chính.

Đầu anh nghiêng về phía nàng. "Mọi chuyện ổn cả chứ, cưng?"

"Vâng, em..." Nàng ngừng lời, mỉm cười, và nói khập khiểng. "Em chỉ muốn thấy anh thôi."

Ngừng lại với nàng sau một cây cột, Sebastian cúi đầu để hôn trộm nàng. Anh nhìn xuống nàng, đôi mắt sáng lấp lánh. "Chúng ta đi chơi một ván bi da chứ?" anh thì thầm, và cười to khản đặc khi nàng đỏ mặt.

Câu lạc bộ càng nổi tiếng hơn khi những tờ báo bắt đầu đăng tải những bài viết trong một sự tầm thường rỗng tuếch:

Cuối cùng thì câu lạc bộ Jenner's cũng có thể tìm được chỗ đứng như là một nơi thường lui tới dành cho các quý ông của giới thượng lưu ở Luân Đôn, nổi bật lên như một kiến trúc đáng tôn kính mà mỗi công tử và cậu ấm choai choai của tầng lớp quý tộc ao ước làm một người được tuyển chọn. Ẩm thực ở đây có thể thỏa mãn những người có khẩu vị khó tính nhất, và bộ sưu tập rượu vang hấp dẫn cả những giới sành rượu khó chìu nhất...

Và trong một tin khác như sau:

Không thể là quá tán dương chất lượng của khu nhà mới được tân trang, nó cung ứng một nền tảng trang trí công phu cho những cuộc hội họp của những thành viên câu lạc bộ tiêu biểu bởi cực đỉnh của trí tuệ và nhân cách. Không phải là ngạc nhiên khi số lượng những ứng cử viên cho tư cách thành viên vượt quá số lượng của những vị trí cần bổ khuyết...

Trong một bài khác:

Rất nhiều người đã đề nghị, và một số khác phản đối, rằng thời đại hoàng kim của câu lạc bộ Jenner's chỉ có thể do một quý ông mang lại, người mà, với vẻ quyến rủ ma mị, có thể trò chuyện với tất cả những giới thời trang, chính trị, văn học, và cả giới quý tộc. Đó là, tất nhiên, Ngài St. Vincent nổi danh như cồn, giờ đã là chủ của một câu lạc bộ lí tưởng hứa hẹn sẽ là một tổ chức quan trọng trong đời sống ở khu Tây Luân Đôn...

Một tối nọ, Evie đang ngồi trong phòng làm việc, đọc những bài xã luận. Nàng đã không mong đợi sự quan tâm của công chúng mà Sebastian và câu lạc bộ đang nhận được. Trong khi nàng mừng vì anh đã thành công, nàng không thể không tự hỏi sẽ như thế nào khi cuối cùng nàng cũng hết hạn để tang, và họ bắt đầu tham dự vào xã hội thượng lưu ở Luân Đôn. Nàng biết họ sẽ được mời đến rất nhiều sự kiện. Và sự thật thì, làm một hoa-bên-lề không cho phép nhiều cơ hội để thực tập những kĩ năng xã hội. Nàng sẽ phải vượt qua sự ngượng ngùng lóng ngóng của mình. Nàng phải học được nghệ thuật ứng đáp...Nàng phải học để trở nên duyên dáng và tự tin—

"Tại sao em lại cau mày, em yêu?" Sebastian đến ngồi trên cái bàn, nhìn xuống nàng với một nụ cười mỉm trêu chọc. "Em đã đọc cái gì khó chịu à?"

"Ngược lại ạ." Evie nói rầu rĩ. "Mọi người đều đang đánh bóng cho vẻ tôn kính của câu lạc bộ."

"Anh thấy rồi." Một ngón trỏ dịu dàng vuốt ve cằm nàng. "Và chuyện đó khiến em lo lắng là bởi vì..."

Lời giải thích của nàng bất ra gấp gáp. "Bởi vì anh sẽ tr-trở nên c-cực kỳ nổi tiếng—bên cạnh việc theo đuổi phụ nữ ấy--và vì thế anh sẽ được nhiều người săn lùng, và một ngày nào đó em sẽ hết hạn để tang, có nghĩa là chúng ta sẽ đến những vũ hội và dạ tiệc, và em không nghĩ em có thể ng-ngăn mình không trốn trong những góc khuất. Em vẫn còn là một hoa-bên-lề, anh biết mà. Em phải học cách làm thế nào để hóm hỉnh và đĩnh đạc và học cách nói chuyện với mọi người, nếu không anh sẽ bực bội với em, hoặc còn tệ hơn, bẽ mặt vì em, và em—"

"Evie. Im lặng nào. Lạy Chúa lòng lành..." Sebastian móc chân quanh một cái ghế gần đó, kéo đến trước mặt nàng, và ngồi với đầu gối anh ôm quanh chân nàng. Nắm lấy hai bàn tay nàng, anh mỉm cười vào đôi mắt nàng. "Em không thể trải qua hai mươi phút mà không tìm ra được điều gì đó để lo lắng, phải không nào? Em không phải là bất cứ ai ngoài bản thân em." Anh cúi người hôn lên tay nàng, và khi anh ngẩng đầu lên, nụ cười của anh phai đi và đôi mắt nung nấu. Ngón cái anh tìm đến mặt ngoài chiếc nhẫn cưới nàng đeo, vuốt dịu dàng trên những dòng chữ khắc trên đó.

"Làm sao mà anh lại bẽ mặt vì em được?" anh nói tiếp. "Anh mới là tên vô lại. Em chưa bao giờ làm điều gì đáng hổ thẹn trong suốt cuộc đời em. Và liên quan đến những không khí và nghi lễ trong phòng khách...anh hy vọng em sẽ không bao giờ giống như những kẻ ngu ngốc nông cạn cứ huyên thuyên mãi mà không thể nào thốt lên được một lời thú vị nào." Kéo nàng đến gần, anh dụi dụi cổ nàng, nơi mép váy lụa của nàng nép trên làn da sáng. Miệng anh nhẹ nếm nàng, và rồi anh thì thầm bên nơi ẩm ướt mà anh đã tạo ra, khiến nàng run rẩy. "Em không phải một đóa-hoa-bên-lề. Nhưng em được phép trốn trong các góc khuất, em yêu à—chừng nào em còn đưa anh đi với em. Thật ra, anh sẽ khăng khăng đòi em làm thế. Anh cảnh báo em, anh cư xử rất tệ ở những nơi như thế--dám chắc anh sẽ cám dỗ rủ rê em trong những vọng lâu, ban công, dưới cầu thang, và sau những chậu cây. Và nếu em than phiền, anh sẽ chỉ đơn giản là nhắc nhở em rằng lẽ ra em phải biết rõ hơn khi kết hôn với một kẻ trác táng không biết xấu hổ như anh."

Cổ họng Evie hơi ưỡn lên cho những ngón tay anh mơn trớn. "Em sẽ không than phiền đâu ạ."

Sebastian mỉm cười và âu yếm cắn lên cổ nàng. "Vợ bé nhỏ ngoan ngoãn," anh thì thầm. "Anh sẽ là một ảnh hưởng xấu đến em cho mà xem. Tại sao em không tặng anh một nụ hôn, và lên lầu đi tắm? Đến lúc em tắm xong, anh sẽ ở đó với em."

Bồn tắm chỉ mới được đổ đầy một nửa khi Evie đi vào phòng ngủ. Frannie và một cô hầu khác mỗi người nhấc lên một xô có cán gỗ để chuẩn bị trở lại dưới lầu lấy thêm nước. Cảm giác ấm áp và đầy mơ mộng sau những nụ hôn của Sebastian, Evie bắt đầu cởi cút tay áo.

"Em sẽ cởi váy cho cô sau khi trở lại với phần nước còn lại nhé, thưa phu nhân," Frannie tình nguyện.

Evie mỉm cười với cô. "Cám ơn Frannie." Nàng đi thơ thẩn đến bàn trang điểm và nhấc một lọ nước hoa lên. Đó là món quà từ Lillian. Với cái mũi nhạy cảm đến lạ thường của mình, Lillian yêu thích bận rộn với những hương thơm và tinh chất nước hoa, và vừa mới đây cô đã chế tạo thử nghiệm bằng những phụ liệu mà cô có. Lọ nước hoa này thơm ngát và nồng đượm, với hương hoa hồng và chút hương gỗ hòa cùng hương hổ phách vương vấn. Evie cẩn thận đổ một vài giọt vào nước tắm, và thích thú ngửi mùi hương tỏa ra trong không trung.

Quay trở lại bàn, nàng ngồi vào một cái ghế nhỏ và cúi người để tháo giày, đưa tay vào dưới váy để tháo nịt bít tất. Đầu nàng đang nghiêng xuống nên nàng khó có thể nhìn thấy rõ mọi thứ xung quanh...nhưng một luồng hơi lạnh giá đột ngột chạy dọc sống lưng nàng và một tiếng thụp nhẹ trên nền nhà trải thảm khiến tất cả tóc trên người nàng dựng đứng lên. Nàng thấy một cái bóng lướt nhanh trên nền nhà. Ngồi lên, Evie nhìn theo cái bóng lần đến nguồn gốc của nó, và một âm thanh hốt hoảng bật ra khi nàng thấy một dáng người tả tơi đang đi về phía nàng. Nàng nhảy ra khỏi ghế khiến nó bật ngửa trong cơn hấp tấp của mình. Khi nàng xoay nhanh lại để đối mặt với người đàn ông vừa bước vào căn phòng, anh ta nói bằng một giọng ken két.

"Không một lời nào. Nếu không tao sẽ phanh mày ra từ cổ đến chân."

Tay anh ta nắm chặt một con dao dài. Anh ta đứng rất gần nàng—anh ta có thể bắt nàng chỉ với một cú vồ, nếu anh ta muốn.

Không có hình ảnh ác mộng hay nỗi sợ hãi ma quỷ trẻ con nào có thể sánh được với cảnh tượng về cơ thể tàn tạ khủng khiếp của kẻ vừa đột nhập. Evie nhích dần về phía bồn tắm, cố gắng đặt nó giữa nàng và người đàn ông mất trí. Quần áo anh ta trông chắng khác mấy với những mảnh vải tả tơi và rách nát. Cơ thể anh ta nghiêng sang bên trái một cách kỳ quái, như thể anh ta là một con rối mà dây kéo ở một bên đã bị giật đứt. Ở mọi nơi trên làn da trần của anh ta—hai bàn tay, cổ họng, khuôn mặt—là những vết lở loét nứt nẻ rỉ nước, cứ như thể da thịt anh ta đang rơi rụng dần khỏi những đốt xương. Kinh dị nhất chính là tàn dư rách nát mà trước đây là một cái mũi. Anh ta trông như một ông kẹ, một bộ sưu tập của thịt da cùng tứ chi và những cấu trúc gương mặt không khớp với nhau.

Mặc cho sự dơ bẩn, những vết lở loét và gương mặt bị phá hủy ghê gớm, Evie vẫn nhận ra anh ta. Nàng phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh khi tất cả mọi mạch máu trong nàng sục sôi sợ hãi. "Anh Bullard," nàng thốt lên giọng khổ não. "Ở bệnh viện họ nói là anh đã chết."

Đầu Bullard lúc lắc kỳ dị trên đôi vai anh ta khi anh ta tiếp tục nhìn nàng chằm chằm. "Tao đã rời bỏ cái hố địa ngục chết tiệt đó," anh ta gầm. "Tao đã phá cửa sổ và trốn đi trong đêm. Cho mày biết, lũ quỷ đó đang cố đổ nước súp địa ngục xuống cổ họng tao." Anh ta bắt đầu đi về phía nàng bằng những bước đi lạc nhịp. Evie chầm chậm đi vòng quanh bồn tắm, trái tim nàng nện mạnh trong lồng ngực. "Nhưng tao sẽ không tiêu đời trong cái hố đáng nguyền rủa đó mà chưa tống mày đến địa ngục trước."

"Tại sao?" Evie hỏi nhẹ nhàng, cố gắng để không nhìn về phía cửa, nơi nàng thoáng thấy ai đó chuyển động. Hẳn là Frannie, nàng nghĩ gấp gáp. Dáng người mờ ảo ở đó biến mất không một tiếng động, và Evie thầm cầu nguyện cô hầu đã chạy đi để xin cứu viện. Trong lúc này, lối thoát duy nhất là tránh xa khỏi Joss Bullard.

"Mày đã lấy đi mọi thứ của tao," anh ta gào, rồi so vai như một con thú giật lùi vào bức tường của chấn song. "lão đã đưa hết mọi thứ cho mày, thằng khốn chết dẫm—lão chỉ muốn một đứa cứng lưỡi xấu xí, trong khi tao là con trai lão. Con trai lão, và tao bị che dấu đi như một cái bô bẩn thỉu." Mặt anh ta rúm ró. "Tao đã làm bất cứ việc gì lão yêu cầu...Tao cũng có thể giết người để làm vui lòng lão...nhưng nó chẳng bao giờ quan trọng với lão. Người lão muốn lại chính là mày, đồ ăn bám thối rữa!"

"Tôi rất lấy làm tiếc," Evie nói. Sự hối tiếc chân thật trong giọng nàng như làm anh ta mất phương hướng trong một chốc. Anh ta ngừng lại và nhìn nàng chằm chằm với cái đầu nghiêng nghiêng ở một góc độ kì lạ.

"Anh Bullard...Joss...cha tôi có quan tâm đến anh. Yêu cầu cuối cùng của ông là mong cho anh được chăm sóc và được giúp đỡ."

"Đã quá trễ rồi!" Anh ta thở hổn hển và nhấc hai bàn tay lên đầu, kể cả bàn tay đang cầm dao, như thể có cơn đau không thể chịu nổi đang hoành hành trong đầu anh ta. "Chết tiệt hết đi...a...quỷ bắt lão..."

Nhìn thấy cơ hội để bỏ chạy, Evie lao đến ngưỡng cửa. Bullard bắt được nàng ngay lập tức, thô bạo quẳng nàng vào bức tường. Khi đầu nàng tông vào bề mặt nhẵn cứng, một cơn bùng nổ như đánh bật não nàng ra, và tầm nhìn của nàng vỡ ra thành vùng nước nổi của những ánh sáng xám đen lấp lánh. Vùng vẫy để tỉnh táo, nàng chớp mắt và nhẹ rên rỉ. Có một áp lực khó chịu đang đè nặng lên ngực nàng và một cảm giác khác như có ai đó đang véo vào cổ họng nàng. Dần dần, nàng nhận ra cánh tay Bullard đang khóa chặt quanh cổ nàng, với lưỡi dao dài làm thành một vòng tròn khép kín. Lưỡi thép nguội bén ngót ấn vào da nàng mỗi khi nàng hít vào. Bullard đang thở dữ dội, những luồng không khí từ phổi anh ta có mùi hôi hám và thối rữa. Nàng cảm giác được những đợt rùng mình từ cơ thể anh ta, và những cố gắng của anh ta để cứng người phản kháng lại. "Chúng ta sẽ cùng đến gặp lão," anh ta nói gần tai nàng.

"Ai?" Evie bập bẹ, tầm nhìn nàng dần trở nên rõ ràng.

"Cha chúng ta. Chúng ta sẽ cùng đến gặp ông ta ở địa ngục...mày và tao." Tiếng cười rào rạo trong cổ anh ta. "Hẳn là lão đang ngồi chơi bài với gã Scratch già*." Anh ta ấn con dao vào cổ nàng, thích thú khi thấy nàng nhăn mặt vì đau. "Tao sẽ khứa cổ mày," anh ta làu bàu. "và rồi tự cắt cổ tao. Lão jenner sẽ thích đến thế nào nhỉ, khi thấy chúng ta tay trong tay, cùng tản bộ xuống cửa địa ngục?"

Trong lúc Evie tìm những lời có thể đưa anh ta trở lại với lí trí dù chỉ trong một lúc, một giọng nói cất lên từ ngưỡng cửa.

"Bullard."

Đó là Sebastian, trông thật điềm tĩnh và không hề dao động. Mặc dù những nguy hiểm đang kề cận nàng vẫn chưa giảm đi nhưng sự nhẹ nhõm đổ tràn qua Evie khi nàng thấy anh. Anh chầm chậm đi vào phòng. "Rõ ràng là sổ sách tại Tottenham chẳng đáng tin tưởng," Sebastian bình luận, không hề liếc nhìn Evie. Ánh mắt anh tập trung ở khuôn mặt Bullard, đôi mắt anh sáng rực như thôi miên.

"Cứ tưởng đã bắn một viên đạn vào ngươi rồi chứ," Bullard nói cộc cằn.

Sebastian nhún vai thản nhiên. "Một vết thương vặt thôi. Nói ta nghe xem...làm thế nào anh có thể vào câu lạc bộ được? Bọn ta đã cho người gác ở tất cả các cánh cửa."

"Hầm chứa than. Có một lỗ trống nhỏ trong đó dẫn đến Rogue Lane. Không ai biết điều này. Ngay cả thằng Rohan lai căng đó. Lùi lại, không tôi sẽ xiên nó như một con bồ câu trên que nướng." Câu này bật ra khi Sebastian đến gần hơn một bước.

Ánh mắt Sebastian lập tức chuyển đến con dao. Giờ Bullard đang thay đổi tư thế như thể anh ta định đâm nó thẳng vào ngực Evie.

"Được rồi," Sebastian nói, lùi lại ngay lập tức. "Bình tĩnh nào...ta sẽ làm bất cứ điều gì anh yêu cầu." Giọng anh nhẹ nhàng và thân thiện, vẻ mặt anh điềm tĩnh, mặc dù mồ hôi đang lấm tấm và bắt đầu chảy xuống hai bên mặt anh. "Bullard...Joss...nghe ta này. Anh chẳng mất gì khi để cho ta nói. Anh đang ở giữa những người bạn. Tất cả những gì...em gái anh và ta muốn là tôn trọng ý nguyện cuối cùng của cha anh và giúp đỡ anh. Nói cho ta biết anh muốn gì. Ta có thể cho anh thuốc phiện để giảm đau. Anh có thể ở lại đây lâu chừng nào anh muốn, với một cái giường sạch sẽ để ngủ, và có người để chăm sóc cho anh. Bất cứ thứ gì anh muốn sẽ là của anh."

"Ông đang lừa tôi," Bullard nói ngờ vực.

"Không hề. Ta thề đấy. Ta sẽ cho anh bất cứ thứ gì. Trừ khi anh làm hại Evie—lúc đó thì ta sẽ chẳng thể làm gì cho anh được nữa." Sebastian vừa nói vừa chầm chậm di chuyển về phía cửa sổ, buột Bullard cũng phải quay người theo. "Hãy để cô ấy bước đi, và—"

"Ngừng đi," Bullard nói gắt gỏng, với một cái lắc đầu mất kiên nhẫn. Một cơn rùng mình làm anh ta run rẩy và anh ta gầm gừ dữ tợn. "Tiếng ồn chết dẫm trong tai tôi..."

"Ta có thể giúp anh," Sebastian nói kiên nhẫn. "Anh cần thuốc men. Và nghỉ ngơi. Hạ cánh tay anh xuống, Joss...đâu cần phải làm đau bất cứ ai. Anh thuộc về nơi này. Hạ tay anh xuống, và ta có thể giúp anh."

Không thể tin được, Evie cảm thấy cánh tay Bullard bắt đầu thả lòng vì bị lôi cuốn bởi giọng nói vỗ về của Sebastian. Cùng lúc đó, anh ta quay hẳn sang phía anh.

Một âm thanh điếc tai vang trong không trung. Evie bị xô ra với một lực mạnh đến mức nàng bị đẩy lùi ra sau. Tâm trí thẫn thờ của nàng chỉ có một khoảnh khắc để nhận thấy dáng người Cam ở ngưỡng cửa, đang hạ khẩu súng còn bốc khói xuống. Sebastian đã cố ý di chuyển vào trong phòng để đặt Bullard vào vị trí thuận lợi cho Cam có thể bắn được chính xác.

Trước khi Evie có thể nhìn vào cơ thể ở dưới sàn, Sebastian đã túm lấy vai nàng và xoay người nàng lại, ghì nàng vào ngực anh. Mọi lo lắng anh đã miễn cưỡng cầm giữ trong phút vừa qua bùng nổ thành những đợt rùng mình dữ dội khi anh níu giữ nàng bên người anh, siết chặt lưng, hai cánh tay, và suối tóc nàng bị xổ ra khỏi những kẹp tăm trong tay anh. Nàng chẳng có hơi thở nào để nói, chỉ có thể đứng đó bên anh trong khi anh nguyền rủa và rên rỉ trong tóc nàng.

Dường như mạch đập nàng sẽ không bao giờ trở lại như cũ. "Frannie đã gọi anh," cuối cùng nàng cũng có thể nói.

Sebastian gật đầu, trượt những ngón tay run lẩy bẩy vào mái tóc nàng cho đến khi chúng cuộn lại sau gáy. "Cô ấy nói với anh có một người đàn ông trong phòng em. Cô ấy không nhận ra hắn." Nâng mặt nàng lên, anh thấy vết cắt nhỏ mà lưỡi dao đã gây ra trên cổ nàng. Mặt anh cắt không còn giọt máu khi anh thấy Bullard đã gần như cắt vào động mạch chính. Anh cúi xuống để hôn lên vết cắt, và rồi sôi nổi quét miệng anh lên khắp mặt nàng. "Chết tiệt thật," anh thì thầm. "Evie. Evie. Anh không thể chịu được."

Nàng xoay người trong vòng tay anh để nhìn Cam, anh chỉ vừa mới đắp áo khoác của anh lên đầu và vai của Bullard. "Cam, anh đã không cần phải bắn anh ta," nàng nói mệt mỏi. "Anh ta đang sắp sửa để em đi. Anh ta đang hạ cánh tay xuống—"

"Anh không thể chắc chắn," anh nói trong một giọng đều đều. "Anh phải bắn anh ta khi có cơ hội." Gương mặt anh trống rỗng, nhưng đôi mắt nâu vàng của anh sáng lên với những giọt nước mắt chực rơi. Evie nhận ra anh vừa miễn cưỡng phải giết một người mà anh đã biết từ thuở nhỏ.

"Cam—" nàng bắt đầu đầy thương cảm, nhưng anh làm một cử chỉ ngụ ý nàng ngừng lại và lắc đầu.

"Thế này tốt hơn cho anh ta," anh nói mà không nhìn nàng. "Không một người nào đáng phải chịu đau đớn như thế này."

"Vâng, nhưng anh—"

"Anh ổn," anh nói, hàm anh rắn lại.

Nhưng anh không ổn. Da anh tái nhợt bên dưới vẻ rám nắng, và anh trông mất mát đến mức Evie không thể ngăn mình đi đến bên anh và choàng tay nàng quanh người anh trong một cử chỉ an ủi đầy yêu thương. Anh để nàng ôm anh, dù anh không đáp lại, và cuối cùng những cơn run rẩy của anh lắng dịu. Nàng cảm nhận được áp lực nhỏ nhẹ của môi anh trên tóc nàng.

Điều đó, dường như là tất cả những gì Sebastian sẵn sàng cho phép. Bước tới trước, anh kéo Evie lại và nói cộc cằn. "Đi gọi người khâm liệm đến đây."

"Vâng," chàng trai nói gần như lơ đãng. Anh ngập ngừng. "Họ sẽ nghe thấy tiếng ồn từ dưới lầu. Chúng ta phải đưa ra một lời giải thích nào đó."

"Nói với họ có một người đang lau súng thì khẩu súng phát nổ," Sebastian nói. "Nói với họ không có ai bị thương. Khi người khâm liệm tới, đưa ông ta lên bằng ngõ sau. Trả cho sự im lặng của ông ta."

"Vâng, thưa ngài. Nếu có người cảnh sát nào đó bắt tay vào điều tra—"

"Đưa ông ta lên phòng làm việc—ta sẽ đối phó với ông ta ở đó."

Cam gật đầu và biến mất.

Kéo Evie ra khỏi dãy phòng, Sebastian khóa cửa, đút chìa khóa vào túi, và dẫn nàng đến một căn phòng ngủ khác dọc hành lang. Nàng đi theo anh như trong cơn mơ, cố gắng bắt bản thân phải hiểu những gì vừa mới xảy ra. Sebastian im lặng, vẻ mặt nhìn nghiêng của anh đanh lại khi anh cố gắng khống chế sự bình tĩnh của mình. Với sự chăm chút tỉ mỉ, anh đem nàng vào trong phòng ngủ. "Ở lại đây," anh nói. "Anh sẽ cho người hầu lên giúp em. Và một ly rượu brandy—anh muốn em uống cạn nó."

Evie nhìn lên anh đầy lo lắng. "Anh sẽ đến với em sau đó chứ?"

Anh gật đầu cộc lốc. "Anh phải giải quyết mọi chuyện trước đã."

Nhưng anh không trở lại phòng trong đêm đó. Evie đã chờ anh trong vô vọng, cuối cùng nàng đi ngủ một mình. Giấc ngủ của nàng đứt quãng bởi những chập tỉnh giấc thường xuyên, bàn tay nàng mò mẫm ở khoảng trống bên cạnh nàng khi nàng tìm kiếm cơ thể ấm áp của Sebastian. Đến sáng nàng lo lắng và kiệt lực, ánh mắt nàng mờ đi khi nàng thấy cô hầu đến để thắp lò sưởi.

"Em có thấy Ngài St. Vincent sáng nay chứ?" Evie hỏi giọng khàn khàn.

"Vâng, thưa phu nhân. Đức ngài và anh Rohan đã thức gần suốt đêm để nói chuyện."

"Nói với ngài ấy ta muốn gặp."

"Vâng, thưa phu nhân." Cô hầu đặt một xô nước nóng trên bồn rửa mặt và rời khỏi phòng.

Bước ra khỏi giường, Evie thực hiện những hoạt động buổi sáng thường nhật của nàng rồi vuốt tay lên những lọn tóc bất trị. Lược cùng bàn chải và kẹp tăm của nàng, tất cả đều ở trong căn phòng kia, nơi mà—

Nàng run rẩy vì khiếp sợ và thương cảm khi nàng nhớ lại những sự kiện của buổi tối hôm qua. Nàng thấy mừng vì cha nàng đã không phải chứng kiến Joss Bullard tàn tạ đến thế nào. Nàng tự hỏi những cảm xúc thật sự ông dành cho anh ta là gì, có bao giờ ông tin là Bullard là con ruột của ông không. "Papa..." nàng thì thầm, nhìn vào đôi mắt xanh phản chiếu trong gương. Đôi mắt của Ivo Jenner. Ông đã đem theo quá nhiều bí mật xuống mồ, và để lại quá nhiều điều không có lời giải thích. Nàng sẽ mãi hối hận vì đã không được biết ông rõ hơn. Dù vậy, nàng cảm thấy được an ủi khi nghĩ ông sẽ vui lòng khi biết rằng câu lạc bộ Jenner's cuối cùng cũng giành được vị trí đỉnh cảo mà ông luôn mong muốn...và rằng con gái của ông đã đặt nền móng cho những sự kiện dẫn đến sự hồi sinh cho câu lạc bộ.

Khi những suy nghĩ nàng chuyển sang Sebastian, anh đi vào phòng, vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo tối qua. Mái đầu anh rối bù pha trộn giữa sắc vàng óng và màu hổ phách, đôi mắt xanh nhạt phủ đầy bóng tối. Anh trông mệt mỏi nhưng cương quyết, với dáng vẻ của một người đàn ông đã ra những quyết định không dễ chịu và đã quyết tâm sẽ thực hiện chúng.

Ánh mắt anh quét khắp người nàng. "Em thế nào rồi?"

Evie muốn chạy đến với anh, nhưng có điều gì đó ở vẻ mặt anh ngăn nàng lại. Nàng đứng bên bồn rửa mặt, nhìn anh tìm kiếm. "Hơi mệt ạ. Nhưng vẫn trông không mệt như anh. Người hầu nói anh đã thức gần như cả đêm. Anh và Cam đã bàn chuyện gì vậy?"

Sebastian đưa tay lên xoa gáy. "Cậu ấy gặp chút khó khăn để chấp nhận mọi việc xảy ra tối hôm qua. Nhưng cậu ấy sẽ ổn thôi."

Evie đứng trước mặt anh do dự, tự hỏi tại sao anh lại quá cố gắng tỏ vẻ xa cách đến vậy. Nhưng khi anh liếc nhìn dáng người trong bộ váy ngủ của nàng, anh không thể che dấu tia sáng khao khát trong đôi mắt mình. Thấy điều đó khiến nàng an lòng. "Đến với em đi," nàng nói nhỏ.

Thay vì làm theo, Sebastian đi đến cửa sổ, xa khỏi nàng. Lặng lẽ, anh ngắm nhìn con đường bận bịu dọc ngang với những cổ xe ngựa, mặt đường cứng lát đá đầy những bước chân qua lại.

Bối rối vì thái độ của anh, Evie quan sát dáng hình thon thả của lưng anh, và bờ vai cứng rắn.

Cuối cùng Sebastian xoay lại phía nàng, gương mặt anh thận trọng hoàn toàn không có cảm xúc. "Anh đã có đủ rồi," anh nói. "Em không an toàn ở đây—anh đã nói điều đó ngay từ lúc đầu. Và anh đã được chứng minh là đúng hơn cả một lần. Anh đã ra một quyết định không lay chuyển. Em sẽ rời khỏi đây trong ngày mai. Anh sẽ gửi em về miền quê để ở tại khu điền trang của gia tộc trong một khoảng thời gian. Cha anh muốn gặp em. Ở cạnh ông ấy cũng khá dễ chịu, và có một vài gia đình ở gần đó mà em có thể giải khuây—"

"Và anh định sẽ ở đây à?" Evie hỏi với một cái cau mày.

"Ừ. Anh sẽ điều hành câu lạc bộ, và thỉnh thoảng anh sẽ đến thăm em."

Không thể tin được anh đang đề nghị họ sống xa cách nhau, Evie nhìn anh ngơ ngác. "Tại sao?" nàng hỏi yếu ớt.

Gương mặt anh cứng nhắc. "Anh không thể giữ em ở lại một nơi như thế này được, khi trong lòng luôn lo lắng điều gì có thể xảy đến với em."

"Mọi chuyện cũng có thể xảy đến với người ta ở thôn quê kia mà."

"Anh sẽ không tranh cãi với em," Sebastian nói thô lỗ. "Em sẽ đi đến nơi nào mà anh muốn em đi, và đó là quyết định cuối cùng."

Nàng Evie trước đây sẽ rụt lại và đau khổ, và hẳn là sẽ nghe theo không một lời phản đối. Nhưng Evie của lúc này mạnh mẽ hơn nhiều...còn chưa kể đến đang yêu say đắm. "Em không nghĩ mình có thể ở xa anh được," nàng nói bình lặng. "Nhất là khi em lại không hiểu lí do."

Lúc này vỏ ngoài cứng rắn của Sebastian nứt vỡ, một vầng màu đỏ đang tràn lên từ cổ áo anh. Anh cào hai bàn tay qua tóc, càng làm những lọn tóc rực rỡ rối bù thêm nữa. "Dạo gần đây anh trở nên lơ đãng đến chết tiệt đi được khiến anh không thể quyết định bất cứ chuyện gì. Anh không thể suy nghĩ sáng suốt. Có những mối tơ vò trong lòng anh, và những cơn đau nhói thường nhật trong ngực, và cứ mỗi khi anh nhìn thấy em trò chuyện với một người đàn ông, hay mỉm cười với bất cứ ai, anh nổi điên lên vì ghen tức. Anh không thể sống như thế này được. Anh—" Anh ngừng lời và nhìn nàng chằm chằm khó tin. "Quỷ tha ma bắt, Evie, có cái gì cho em vui sướng thế chứ?"

"Không có gì ạ," nàng nói, vội dấu nụ cười mỉm bất chợt vào những khóe môi. "Chỉ là...nghe cứ như anh đang gắng nói với em rằng anh yêu em vậy."

Lời nàng dường như khiến Sebastian sửng sốt. "Không," anh nhấn mạnh, sắc da càng đỏ hơn. "Anh không có. Anh không thể. Đó không phải điều anh đang nói. Anh chỉ cần tìm được một cách để--" Anh im lặng và hít vào đột ngột khi nàng đi đến với anh. "Evie, không." Anh run rẩy khi nàng với tay lên ôm lấy gương mặt anh, những ngón tay nàng thật dịu dàng. "Không phải như em nghĩ đâu," anh do dự. Nàng nghe thấy dấu vết sợ hãi trong giọng anh. Nỗi sợ hãi của một đứa trẻ khi tất cả những người phụ nữ nó yêu quý biến mất khỏi cuộc đời nó, bị cuốn đi bởi một dịch sốt tàn nhẫn. Nàng không biết làm thế nào để trấn an anh, hay làm thế nào để an ủi đứa trẻ trong anh. Nhón chân, nàng tìm kiếm môi anh bằng môi nàng. Hai bàn tay anh chạm đến khuỷu tay nàng, như thể để đẩy nàng ra, nhưng anh dường như không thể khiến bản thân mình làm điều đó. Hơi thở anh nóng và vội vã khi anh ngoảnh mặt đi. Không nản lòng, nàng hôn lên má, lên cằm, lên cổ anh. Một tiếng lầm rầm nguyền rủa bật ra. "Quỷ tha ma bắt em đi," anh nói tuyệt vọng, "Anh phải đưa em đi khỏi đây."

"Không phải anh đang cố gắng bảo vệ em. Mà anh đang cố bảo vệ chính mình." Nàng ôm sát anh thật chặt. "Nhưng anh có thể buột bản thân phải chấp nhận mạo hiểm để yêu một ai đó, phải không anh?"

"Không," anh thì thào.

"Có. Anh phải làm thế." Evie nhắm mắt và tựa mặt nàng vào mặt anh. "Bởi vì em yêu anh, Sebastian...và em cần tình yêu của anh đáp lại. Và không phải chỉ là tình yêu n-nửa vời."

Nàng nghe hơi thở anh rít qua những kẻ răng. Hai bàn tay anh tìm đến bờ vai nàng, rồi anh giật chúng lại. "Em phải để anh đặt ra giới hạn cho mình, nếu không—"

Evie với đến miệng anh và hôn anh chầm chậm, say đắm, cho đến khi anh đầu hàng với một tiếng rên rỉ, vòng tay anh siết chặt quanh nàng. Anh tuyệt vọng đáp lại nụ hôn nàng, cho đến khi mọi phần trong cơ thể nàng bị nhóm lên trong ngọn lửa dịu dàng. Anh dứt môi khỏi nàng, thở gấp gấp. "Nửa vời. Chúa ơi. Anh yêu em quá nhiều anh đang chết chìm trong tình yêu. Anh không có khả năng tự vệ. Anh không còn biết mình là ai nữa. Tất cả những gì mà anh biết là nếu anh đầu hàng nó hoàn toàn—" Anh cố gắng kiềm chế hơi thở hỗn loạn của mình. "Em quá quan trọng đối với anh," anh nói rời rạc.

Evie xoa bàn tay nàng lên khuôn ngực cứng rắn của anh trong một cử chỉ vỗ về. Nàng hiểu sự tuyệt vọng của anh, những cảm xúc quá xa lạ và mạnh mẽ chúng gần như chôn vùi anh. Nó nhắc nàng về điều gì đó mà Annabelle đã tâm sự với nàng, rằng khi mới kết hôn, Mr. Hunt đã hoàn toàn bị áp đảo bởi những cảm xúc mãnh liệt anh dành cho cô, và phải cần có thời gian để anh hòa hợp với tình cảm ấy. "Sebastian," Evie đánh bạo nói, "anh biết không, nó sẽ không cứ mãi như thế này đâu. Nó...nó sẽ trở nên tự nhiên hơn, dễ chịu hơn, sau một khoảng thời gian."

"Không, sẽ không như thế."

Anh nghe thật tha thiết, thật chắc chắn, nàng phải dấu một nụ cười bên vai anh. "Em yêu anh," nàng nói lần nữa, và cảm thấy một đợt rùng mình khao khát lướt qua anh. "Anh có thể đ-đẩy em đi, nhưng anh không thể ngăn em trở lại bên anh. Em muốn cùng anh trải qua từng ngày. Em muốn ngắm anh cạo râu mỗi sáng. Em muốn uống rượu sâm banh và khiêu vũ với anh. Em muốn mạng những chỗ rách trên vớ anh. Em muốn ngủ cùng giường anh mỗi tối, và sinh con cho anh."

Nàng ngừng lời. "Chẳng lẽ anh nghĩ em không sợ hãi sao? Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ thức dậy và nói rằng anh đã chán em rồi. Có lẽ tất cả những gì anh chấp nhận vào lúc này sẽ khiến anh quá bực bội không thể chịu được—tật lắp bắp của em, những vết tàn nhang—"

"Đừng có ngu ngốc," Sebastian thô bạo ngắt lời nàng. "Tật nói lắp của em sẽ không bao giờ khiến anh phiền lòng. Và anh yêu những đốt tàn nhang của em. Anh yêu—" Giọng anh vỡ òa. Anh siết chặt nàng. "Khỉ thật," anh lầm bầm. Và rồi, sau một khắc, anh nói với sự dữ dội cay đắng, "Anh ước gì mình là ai đó khác."

"Tại sao?" nàng hỏi, lời nàng nghẹn nghẹt bên vai anh.

"Tại sao à? Quá khứ của anh là một vũng lầy**, Evie."

"Điều đó đâu phải là chuyện gì mới ạ."

"Anh không bao giờ có thể chuộc lỗi cho những gì anh đã làm. Lạy Chúa, anh ước mình được làm lại từ đầu! Anh sẽ nỗ lực để làm một người tốt hơn xứng đáng với em. Anh sẽ--"

"Anh không phải trở thành ai đó khác con người anh bây giờ đâu." Ngẩng đầu, Evie nhìn anh qua làn nước mắt tỏa sáng long lanh. "Chẳng phải đó là điều anh đã nói với em mới đây sao? Nếu anh có thể yêu em vô điều kiện, Sebastian, vậy em có thể yêu anh như thế được không? Em biết anh là ai mà. Em nghĩ hai chúng ta biết nhau còn nhiều hơn những gì chúng ta biết về bản thân mình. Anh dám đẩy em đi sao, k-kẻ nhát gan. Còn ai sẽ yêu những vết tàn nhang của em đây? Còn ai sẽ bận lòng khi chân em bị lạnh? Còn ai sẽ cưỡng đoạt em trong phòng bida nữa?"

Chầm chậm, sự chống đối trong anh liệm tắt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể anh, sự căng thẳng trong anh thả lỏng, đôi vai anh cong lại quanh nàng cứ như anh có thể đem nàng vào trong anh. Thì thầm tên nàng, anh nâng bàn tay nàng lên mặt anh và nồng nhiệt cọ má vào lòng bàn tay nàng, môi anh lướt trên chiếc nhẫn cưới ấm áp trên tay nàng. "Tình yêu anh trao em," anh thì thầm...và rồi nàng biết là nàng đã thắng. Người đàn ông đầy thiếu sót, lạ thường, đầy đam mê này là của nàng, trái tim anh đã trao trọn vẹn cho nàng gìn giữ. Đó là một niềm tin mà nàng sẽ không bao giờ quay lưng lại. Lòng đầy khuây khỏa và yêu thương, Evie níu chặt lấy anh trong khi một giọt lệ lăn xuống từ khóe mắt nàng. Sebastian gạt nó đi với những ngón tay anh, ngắm nhìn khuôn mặt nàng đang ngẩng lên. Và điều nàng thấy trong ánh mắt lấp lánh của anh lấy đi hơi thở nàng.

"Chà," Sebastian nói run rẩy, "có lẽ em đã đúng về căn phòng bida."

Và nàng mỉm cười khi anh nâng nàng trong vòng tay và bế bổng nàng đến giường ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.