Lời Nguyền Lỗ Ban

Quyển 1 - Chương 27: Xung phá tuyết



Lỗ Nhất Khí chạy băng qua mảnh sân nhỏ của Ban môn, những khảm diện bố trí lúc vào quả nhiên đều đã bị phá Cậu không gặp phải bất cứ trở ngại nào, thuận lợi ra đến cổng ngoài Ngoái đầu nhìn lại, trong viện lửa bốc cao ngùn ngụt tới mấy trượng Ngôi nhà của cậu, ngôi nhà đúng nghĩa của cậu, cậu mới được ở trong đó chừng nửa canh giờ, còn chưa kịp nhìn khắp lượt, vậy mà giờ đây, chính tay cậu đã biến nó thành đống tro tàn.

Gió tuyết ngày càng lớn, hoa tuyết xoay tròn trong gió Bắc, chao xuống mịt mù Quỷ Nhãn Tam vẫn nằm dưới bậc tam cấp trước cổng viện thứ hai Tuyết đã phủ kín tấm vải trùm bao phủ trên mình hắn, trông giống hệt một đống tuyết dài Lỗ Nhất Khí rảo bước nhanh hơn Nhìn thấy Quỷ Nhãn Tam, trong lòng cậu cũng có chút an ủi Giờ đây, Quỷ Nhãn Tam chính là người thân, người anh em của cậu, là chỗ dựa duy nhất của cậu để cùng kề vai sát cánh thoát khỏi chốn hiểm nguy.

Từ trước đến giờ, chưa lúc nào cậu khao khát muôn dựa dẫm vào một ai đó như lúc này Cậu đang tiến lại gần Quỷ Nhãn Tam Cùng lúc đây, một nỗi ngờ vực bỗng dấy lên trong lòng cậu Không phải! Chắc chắn là không phải! Hình như còn thiếu một thứ gì đó Lẽ nào lớp tuyết dày kia đang ẩn giấu điều gì? Người đang nằm đó thiếu một làn thi khí.

Cây Vũ Kim Cương nằm bên cạnh, phần đỉnh ở gần thân trên, còn phần cán lại quay xuống dưới chân Với một cao thủ, vũ khí chính là một phần cơ thể, phải đặt ở vị trí thuận tay nhất, vừa vặn nhất, để có thể cầm lên sử dụng bất cứ lúc nào, tuyệt đối không thể đảo lộn như vậy được Lỗ Nhất Khí dừng lại, chỉ còn cách Quỷ Nhãn Tam chưa tới mười bước.

Cậu đang nhẩm tính, nếu tới gần hơn nữa, một cao thủ thực sự có thể nhảy vụt lên từ đống tuyết, nhanh chóng băng qua khoảng cách này tới khống chế cậu, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, cậu sẽ không kịp bóp cò Cậu cũng không nên cách quá xa, bởi lẽ nếu cự ly quá xa, thì khoảng thời gian từ khi bóp cò đến khi viên đạn trúng mục tiêu, gã cao thủ có thể dễ dàng nhảy vọt lên cao tránh khỏi đường dạn.

Đây là khoảng cách hợp lý nhất, cũng là khoảng cách khiến cho đối thủ phải lúng túng Cậu đứng thật thẳng, ung dung giương súng, thậm chí còn bóp sẵn cò đến điểm chuẩn bị kích nổ - Ta không biết ngươi đã đưa người anh em của ta đi đâu Nhưng ngươi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, đó là đã rất hào phóng phơi bày thân thể ngươi trước mũi súng của ta.

Bởi vậy, giờ đây, điều duy nhất mà ngươi có thể làm, chính là trả lại người anh em cho ta để đổi lấy mạng sống cho ngươi! Giọng nói của Lỗ Nhất Khí không lớn, nhưng đầy khí thế, giọng điệu rất quyết đoán và ngang tàng Ngay cả bản thân cậu củng cảm thấy ngạc nhiên trước những lời lẽ đầy sát khí của mình Người đó vẫn không hề phản ứng, nằm im không động cựa.

Tiếng súng lập tức vang lên, Lỗ Nhất Khí không chút chần chừ, dứt khoát bóp cò Sau tiếng súng nổ, trên đụn tuyết xuất hiện một lỗ thủng dài Bên phía đầu đạn xuyên vào, tuyết hơi sạm đen; bên phía đầu đạn chui ra có vài tia máu đỏ Cơ thể nằm dưới đụn tuyết giật nảy lên một cái - Ngươi vẫn may mắn hơn ta đấy, tai bị xuyên thành lỗ, cứ thế đeo khuyên tai vào là được rồi.

Còn tai của ta bị xẻ làm đôi, nếu đeo khuyên tai nặng một chút, e rằng nửa vành tai phía dưới đã bị kéo đứt rồi! Giọng nói của Lỗ Nhất Khí có phần dịu lại và châm chọc hơn khi nãy Gã cao thủ đang nằm dưới lớp tuyết không những đang phải gồng mình chịu đựng nỗi đau đớn khi tai bị xuyên thủng, mà còn phải kìm lòng chịu đựng những lời châm chọc của Lỗ Nhất Khí.

Đống tuyết hơi động đậy, những cục tuyết trên cùng thi nhau lăn xuống Giọng nói của Lỗ Nhất Khí lại càng ôn hoà hơn: - Ngươi định nhảy lên, chui ra, chỉ hai bước đã trốn được ra ngoài cửa viện? Ngay từ lúc ngươi bật dậy, ta bắn liền năm phát, ngươi nghĩ xem liệu sẽ có một hai viên đạn xuyên trúng gáy hay giữa lưng ngươi hay không? – Tuy ngoài miệng Lỗ Nhất Khí nói cứng như vậy, nhưng trong thâm tâm thực sự không hề có lấy một chút tự tin.

Nếu bản lĩnh của kẻ này không thua kém gã hộ pháp khi nãy, cậu không dám chắc được đến hai phần Tuy nhiên, những lời nói của cậu lại khiến kẻ đang nằm trong đống tuyết kia càng thêm thiếu tự tin, nhất là sau khi vành tai bị bắn thủng một lỗ, hắn đã hoàn toàn mất niềm tin vào cú đột kích lần này Hắn chỉ cảm thấy quái lạ, không biết mình đã bị bại lộ ở điểm nào.

Từ trong đống tuyết vang ra một tiếng huýt sáo lanh lảnh Lỗ Nhất Khí nhíu mày, khẽ nheo hai mắt, cánh tay cầm súng lập tức kéo căng, cò súng đã được mớm sẵn Nhưng đống tuyết không động đậy, mà từ cổng của viện thứ hai toả ra một luồng thi khí tím đen nồng nặc Quỷ Nhãn Tam đã xuất hiện, người bị trói chặt bởi ba sợi dây thừng, sau lưng là hai gã Bách tuế anh bám sát.

- Mau cởi dây trói! Lỗ Nhất Khí vừa nhìn thấy dáng vẻ liêu xiêu thảm hại của Quỷ Nhãn Tam, giọng nói của cậu bỗng chốc lại trở nên hung dữ khác thường Hai gã Bách tuế anh hơi luống cuống, vội cởi trói cho Quỷ Nhãn Tam Bách tuế anh không hề biết sợ hãi, phản ứng luống cuống của chúng kỳ thực chính là phản ứng phục tùng mệnh lệnh - Anh Tam, đi vòng qua bậc tam cấp đến gần tôi, tránh xa đống tuyết kia ra! Đúng vậy, nếu để người trong đống tuyết bất ngờ nhảy vụt lên, bắt lấy Quỷ Nhãn Tam làm lá chắn, thì mọi nỗ lực trước đó của Lỗ Nhất Khí đều thành công cốc.

Quỷ Nhãn Tam là tay giang hồ lão luyện, vừa liếc qua đã hiểu ngay tình thế, so với Lỗ Nhất Khí, hắn càng biết rõ minh nên đi theo hướng nào, đi như thế nào Tuy bước đi hơi chệnh choạng, tốc độ cũng không nhanh song hắn không để cho cái “bẫy người” dưới đống tuyết kia có một mảy may cơ hội Trong chốc lát, hắn đã tới bên cạnh Lỗ Nhất Khí.

Lỗ Nhất Khí trong lòng rất phấn chấn, song vẻ mặt cậu vẫn không chút thay đổi Cậu hạ thấp giọng, lời nói trở lại ôn hoà: - Trao đổi đã xong, đi đi! Đống tuyết nhấp nhô lên xuống một lát, có lẽ gã cao thủ nấp trong đó đang hít thở sâu Đột nhiên, đống tuyết vỡ tung, tấm vải choàng đen bay vụt lên cao, cuốn theo hoa tuyết bay tán loạn mù trời.

Nhờ sự yểm hộ của màn hoa tuyết, một cái bóng màu xám xẹt qua như bóng ma, biến mất bên ngoài cánh cổng Thân thủ của người này còn nhanh hơn cả gã hộ pháp khi nãy Cho dù hắn không hất tung màn tuyết để che chắn, cũng khó mà nhìn rõ được hình dáng và diện mạo của hắn Lỗ Nhất Khí quệt mồ hôi trên trán, trong lòng kêu thầm “may quá!” May là vì bản thân đã kịp thời nhận ra kế hoạch của hắn, để chủ động gây áp lực đến tâm lý, khiến cho hắn nội tâm rối loạn.

Nếu không, chiêu mạo hiểm này của cậu còn lâu mới có thể thành công Kỳ thực, còn có một nguyên nhân quan trọng hơn nữa mà bản thân Lỗ Nhất Khí cũng chưa nhận thức được rõ ràng, đó chính là trên cơ thể cậu có một loại khí tướng, một loại khí thế đặc biệt Khí tướng, khí thế này, lão mù cảm nhận được, Quỷ Nhãn Tam cảm nhận được, cao thủ của đối phương lại càng có thể cảm nhận được, kể cả gã hộ pháp khi nãy.

Công lực của họ vượt xa lão mù và Quỷ Nhãn Tam, cảm giác chắc chắn cũng nhạy bén hơn gấp nhiều lần Bởi vậy, sự hoảng loạn và run sợ của họ đều là do bị bức bách và chấn động trước trường khí của cậu Quỷ Nhãn Tam chỉ thấy một mình Lỗ Nhất Khí trở ra, thì ngạc nhiên hỏi: - Bác cậu đâu? - Ra khỏi đây đã rồi nói sau! Quỷ Nhãn Tam không hỏi nữa, chệnh choạng nhặt Vũ Kim Cương lên, rồi giành đi trước, bước thẳng ra ngoài cổng.

Lỗ Nhất Khí liền rảo bước đuổi theo, nắm lấy cánh tay hắn mà nói: - Giờ chỉ còn lại hai chúng ta, sống hay chết cũng phải di cùng! Rồi Lỗ Nhất Khí dìu Quỷ Nhãn Tam ra khỏi viện thứ hai Họ bước đi rất vội vã Họ không muốn gặp thêm cao thủ nào nữa Họ cũng không thể để cho đối phương có thêm thời gian để bố trí thêm khảm diện mới và khôi phục khảm diện cũ.

Hai người đã đi tới Mắt cá dương Căn phòng ở đây đã biến mất, thay vào đó chỉ còn một đống đồng lớn với hình dạng cá Thái cực dương Đồng mới bị nung chảy vẫn sóng sánh sắc vàng chói lọi, hoa tuyết rơi xuống đó, phút chốc chỉ còn là vệt khói xanh Tuy loài cúc ma thiên hoả dung kim vô cùng đáng sợ, song vẫn không thể thiêu đốt đến bên ngoài phạm vi căn phòng, quả đúng như trong sách đã nói: “gặp đất thì dừng”.

Trên vách tường sạt lở ở mé còn lại, họ vẫn phát hiện ra đường dẫn vào ở miệng cá âm, tấm rèm bông dày tại lối vào đã bị thiêu rụi Dưới ánh sáng lấp lánh toả ra từ đống đồng nung chảy, lối đi đã không còn tăm tối như khi tới Dù vậy, Lỗ Nhất Khí vẫn lấy viên đá huỳnh quang ra Lúc mới vào, do căn phòng tối mịt nên cậu mới bị người ta ám toán, bây giờ cậu không muốn giẫm vào vết xe đổ lần nữa.

Thi ngẫu trong lối đi đã biến mất, chắc hẳn đã bị đối thủ thu về, song không biết có tiếp tục bố trí vào khảm diện nữa hay không Họ thận trọng bước vào gian phòng chính, khung cửa sổ phía nam vẫn mở toang, ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi dày, song chúng đã không còn là ngân thi nhứ Họ bước tới bên cửa sổ, bên ngoài khung cửa vốn dĩ có một vách ngăn bằng gỗ, nhưng không biết bị cái gì đâm phải, hiện đã vỡ nát, nên qua cửa sổ có thể nhìn được ra sân.

Cửa chính của căn phòng vẫn đóng chặt Lỗ Nhất Khí và Quỷ Nhãn Tam đều không biết cách tháo gỡ nút lẫy, cơ quan Không còn cách nào khác, họ đành phải quyết định thoát ra ngoài qua cửa sổ Khung cửa chỉ cao hơn nửa thân người Lỗ Nhất Khí cất viên đá huỳnh quang vào túi, rồi đỡ Quỷ Nhãn Tam trèo lên bục cửa Tuy hắn đã hồi phục, song cơ thể vẫn vô cùng yếu ớt.

Quỷ Nhãn Tam vừa ngồi lên bục cửa, bỗng một luồng gió trắng toát thình lình ập tới thổi hắn bay ngược vào trong phòng Quỷ Nhãn Tam bị thổi tung lên không, chao đi một vòng rồi rơi đánh phịch xuống đất Lỗ Nhất Chí nhanh như chớp rút khẩu súng ra Cậu biết, Quỷ Nhãn Tam tuy sức còn yếu ớt, song hắn không phải là chiếc lá, hắn là một thanh niên mình cao bảy thước.

Có thể thổi tung một gã thanh niên cao lớn như vậy, cơn gió này hẳn là tà quái Thực sự là tà quái! Lỗ Nhất Khí vừa rút súng ra, luồng gió màu trắng lại xoáy tít ào tới, cuốn phăng khẩu súng trong tay cậu bắn vào góc tường Lỗ Nhất Khí vội vàng lui lại theo chiều bay của khẩu súng Trong phòng tối đen như mực, khẩu súng cũng màu đen, trong lúc cấp bách chắc chắn không thể tìm ra được.

Luồng gió trắng toát xộc vào trong phòng, song không hề cuốn theo lấy một bông tuyết Thứ nó mang vào là một luồng hàn khí lạnh buốt thấu xương còn hơn cả gió tuyết ngoài trời Lỗ Nhất Khí nghĩ thầm, có lẽ đó là ma khí hay yêu khí Luồng gió rất trắng, trắng toát, trắng đến chói mắt Lỗ Nhất Khí đã từng nhìn thấy nó, chính là khi cậu mới đặt chân vào căn phòng ma này.

Luồng gió trắng toát mang một hình dáng thướt tha, bắt đầu lướt đi xung quanh như một cái bóng, nó lướt rất nhanh, khiến hình bóng trở nên mờ nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến người ta không thể nhìn rõ gương mặt tuyệt đẹp gần như trong suốt ở trong luồng gió - Cẩn thận, ả là Dưỡng Quỷ Tỳ! Mau dựa sát tường! – Quỷ Nhãn Tam gắng gượng ngồi dậy, kêu toáng lên rồi lật đật bò vội tới góc tường.

- Dưỡng Quỷ Tỳ tướng mạo bảy phần người ba phần yêu, song bản chất của nó là ba phần người bảy phần ma quỷ, mau tránh đi! Lời Quỷ Nhãn Tam còn chưa dứt, cơn gió đã lướt tới bên Lỗ Nhất Khí, từ trong ống tay áo lá sen xoè rộng thò ra một cánh tay thon thả tuyệt đẹp, dịu dàng vươn về phía gò má cậu Được Quỷ Nhãn Tam nhắc nhở, Lỗ Nhất Khí lập tức cúi gập người né tránh.

Bóng trắng trong làn gió xuất chiêu không trúng, lại lượn vòng ra xa Dựa sát vào tường vẫn là tốt nhấi, chí ít cũng khiến cho bóng trắng không thể liên tục ra chiêu - Ha ha, cậu cả ơi tôi biết rồi, thi độc trên mặt cậu chính là do ả để lại đấy! – Quỷ Nhãn Tam có vẻ phấn khởi trước phát hiện này Song Lỗ Nhất Khí không hề thấy ngạc nhiên, khi nãy vừa nhìn thấy Dưỡng Quỷ Tỳ, cậu đã đoán ra.

Lời nói của Quỷ Nhãn Tam đã khiến Dưỡng Quỷ Tỳ chú ý, làn gió trắng thướt tha lao vụt về phía hắn Quỷ Nhãn Tam gắng sức bật tung Vũ Kim Cương, chắn ngang trước mặt Hắn biết rõ với sức lực của hắn bây giờ, chỉ cần một cú va chạm là sẽ ngã nhào Nhưng đúng lúc sắp va vào Vũ Kim Cương, làn gió lại bất ngờ chuyển hướng bay đi Cái bóng thướt tha lướt xéo một vòng rồi lại xuất chiêu, mục tiêu lần này là nhắm vào Lỗ Nhất Khí.

Lỗ Nhất Khí dễ dàng tránh được Lúc này, cậu cảm thấy cô ả Dưỡng Quỷ Tỳ này tuy có thi độc trên ngón tay, nhưng ra tay lại không mấy hiểm độc, tốc độ cũng có vẻ như chậm lại Quả thực, sau chiêu này, Dưỡng Quỷ Tỳ không ra thêm đòn nào nữa, chỉ bay đi bay lại ở phía xa, càng lúc càng chậm, tựa như đang xoay vòng vòng trong một cái chum chứa đầy keo dính, trong khi keo dính càng lúc càng cô đặc.

Thế nhưng, tốc độ di chuyển càng chậm, thì luồng gió trắng mà cô ta mang theo lại càng dày đặc Phía sau cô ta dần dần kéo thành từng vệt mờ mờ, giống như những vệt keo dính trong suốt đang dính chặt những mảnh vụn rơi ra từ cái bóng của cô ta, và những mảnh vụn vẫn tiếp tục bị kéo dài thêm Những gì xảy ra tiếp theo còn thần kỳ hơn thế.

Cơ thể cô ta dường như biến thành những cây bút vẽ cỡ lớn, mỗi cây bút đều liên tục vẽ ra những vòng tròn Những vệt màu trắng phía sau liền thành một mảng, sau cùng kết thành hình một ống tròn lớn màu trắng, liên tục mở rộng ra phía ngoài Bề ngoài Lỗ Nhất Khí trông vẫn bình thản, song trong thâm tâm vô cùng khiếp sợ Cậu đã nhìn thấy, phía trên ống tròn dó có những khuôn mặt, rất nhiều khuôn mặt.

Trong đó có một khuôn mặt con gái cậu đã từng nhìn thấy, khuôn mặt đã từng định lôi cậu tới âm tào địa phủ, khuôn mặt của thứ mà người ta gọi là “ma” Quỷ Nhãn Tam đã từng nghe kể về thứ ống tròn trước mặt Vị sư phụ từng dạy hắn pháp thuật Mao Sơn đã kể cho hắn nghe khá tường tận, nó được gọi là “Ngũ quỷ thôi đảo sơn”*, tức là tập hợp sức mạnh của năm loại ma là ma đập tường, ma đè người, ma vận tài, ma đẩy cối, ma thòng lọng, cuốn con người vào trong đó, để lôi, vặn, xoắn, bẻ, ép, kẹp, cán, xay, khiến người rơi vào bị hành hạ, giày vò cho tới chết.

Đáng tiếc là sư phụ không dạy hắn cách phá giải, bởi vì bản thân ông ta cũng không biết Do đó, Quỷ Nhãn Tam cũng chỉ còn biết niệm chú cầu cứu thần linh Hắn dốc hết vốn liếng kinh văn thần chú trừ tà đuổi quỷ ra khẩn cấp tụng niệm một lượt * Có nghĩa là: năm ma đẩy đổ núi Cái ống càng lúc càng lớn, sắc trắng càng lúc càng đậm, những bộ mặt ma càng lúc càng rõ nét.

Ngược lại, khuôn mặt của Dưỡng Quỷ Tỳ càng lúc càng mờ nhạt Lỗ Nhất Khí và Quỷ Nhãn Tam dán chặt lưng vào tường, bởi lẽ ống tròn ma quỷ đã lấn đến sát trước mặt Họ đã cảm nhận được sức hút mãnh liệt từ cái ống quái dị dang xoay tít, giống hệt như một vòng xoáy khổng lồ Lỗ Nhất Khí lấy ra viên đá huỳnh quang, giơ lên cao Trong căn phòng thẳm tối, viên đá càng thêm sáng tỏ.

Thế nhưng ánh sáng huỳnh quang chiếu vào ống Ngũ quỷ dường như bị hút hết, không có tác dụng gì - Cậu cả, lần trước là ma, thân ở ranh giới âm dương, ánh sáng có tác dụng Bây giờ là Dưỡng Quỷ Tỳ ở dương giới, vô dụng! – Quỷ Nhãn Tam vừa nói, vừa áp thật sát người vào tường, cả mặt cũng ngoảnh vào trong Lỗ Nhất Khí hạ viên đá xuống, nhìn Quỷ Nhãn Tam đang hối hả tụng niệm không ngơi miệng.

Quỷ Nhãn Tam thông hiểu thuật Mao Sơn, cậu nghĩ Quỷ Nhãn Tam hẳn sẽ có biện pháp ứng phó với tình hình trước mắt - Anh Tam… Lỗ Nhất Khí vừa mới mở miệng, thân người đã bị lôi tuột vào trong ống, áp lực quá mạnh khiến cậu không thể nói nổi một tiếng nào Quỷ Nhãn Tam còn phải chịu áp lực lớn hơn nữa, do hắn biết rõ sự nguy hiểm của ống Ngũ quỷ, nên tâm lý vốn đã căng thẳng tột độ, lại thêm cơ thể đang vô cùng yếu ớt.

Bởi vậy, ngay từ khoảnh khắc bị cuốn vào trong ống, những tiếng lầm rầm tụng niệm của hắn lập tức biến thành một tiếng hét kinh hoàng, nhưng âm thanh vừa mới cất lên, đã bị áp lực khủng khiếp nhồi ngược vào trong họng Hai người giãy giụa trong chiếc ống tròn, cảm thấy vô cùng tức thở, bụng và ngực bị đè mạnh đến lõm hẳn xuống Những luồng lực đạo kỳ quái dường như muốn vặn đứt cần cổ và tứ chi của họ, xé vụn họ ra thành từng mảnh nhỏ.

Cơ mặt của họ biến dạng đến méo mó, lồi ra như chực bật khỏi tròng Nỗi đau đớn kịch liệt giày vò khắp cơ thể, họ cảm thấy mình sắp bị cán thành hai bộ da người dẹp lép Lỗ Nhất Khí đã ngừng giãy giụa, bởi cậu biết có giãy giụa cũng vô ích, làm vậy sẽ chỉ khiến bản thân chết càng khổ sở, càng bi thảm hơn mà thôi Trong “Đạo đức kinh” có viết: “Cong queo sẽ được bảo toàn, uốn khúc sẽ được duỗi thẳng… không tranh giành, thì thiên hạ không có ai tranh giành với mình”.

Vô vi sẽ vô lực, vận dụng sức mạnh thuận theo tự nhiên Xuôi theo gió thổi, thuận theo nước chảy, từ cao xuống thấp, xoay tròn tự nhiên Lực lớn không có chỗ dụng lực, chính là vô lực Thế là cậu thả lỏng người, mắt không nhìn, tai không nghe Lực tới thì chuyển, lực đi thì dừng Dưới tác dụng của hợp lực ngũ quỷ, cơ thể cậu bắt đầu xoay tròn, tứ chi và cổ cũng xoay tròn theo lực đến.

Đầu tiên, Lỗ Nhất Khí cảm thấy dễ thở hơn rất nhiều, tuy ngực và bụng vẫn có cảm giác như bị thứ gì đè nặng, song đã nhẹ nhõm hơn trước, lực xoắn vặn lên cơ thể cũng đã giảm bớt Cậu quyết định thả lỏng hai chân, ngay cả sức để đứng lên, cậu cũng từ bỏ Song kỳ lạ là cậu không hề bị ngã, cậu vẫn đứng yên tại đó, không, nói đúng hơn là cậu đang trôi nổi tại đó.

Hai chân cậu nhẹ bẫng trôi là là trên mặt đất, vẽ thành vòng tròn Cậu càng cảm thây nhẹ nhõm hơn Sức mạnh của vòng tròn ma quỷ không cho phép cậu ngã xuống, các luồng lực đạo đang muốn giày vò cậu đã phải tách ra một phần để nâng đỡ lấy cậu Lỗ Nhất Khí đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều Cậu bèn từ từ mở mắt, và nhìn thấy một hình bóng trắng toát đang lay động.

Đó là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp, đẹp tới mức Lỗ Nhất Khí cũng cảm thấy nhịp tim hơi bấn loạn Cô mặc một chiếc áo dài cổ cao vạt lá sen bằng lụa Hàng Châu, trắng muốt như tuyết, chất vải trơn bóng rũ mềm Áo nhẹ phất phơ, rất mực yêu kiều, chỉ có điều dường như quá mong manh trong một đêm đông buốt giá như thế này Khuôn mặt cô trắng xanh, gần như trong suốt.

Có hai lần cô lướt qua rất gần Lỗ Nhất Khí, gần tới mức cậu có thể nhìn thấy rõ những mạch máu màu xanh bên dưới làn da Đôi mắt cô sáng long lanh, rất đẹp và linh hoạt, tràn đầy kinh ngạc và hiếu kỳ Ngoài sư phụ và vài vị trưởng bối hiếm khi xuất hiện ở nhà ra, Dưỡng Quỷ Tỳ rất ít khi gặp người lạ, nam giới lạ mặt lại càng hiếm hơn, nam giới lạ mặt sau khi nhìn thấy cô ta mà còn sống sót thì hầu như không có.

Nhưng giờ đây, cô ta chắc chắn mười mươi cậu thanh niên trước mặt mình vẫn sống Bởi vì khi cuốn cậu ta vào trong chiếc ống này, cô ta mới nhận ra, trên cơ thể cậu ẩn tàng một sức mạnh thần thánh Cô biết, so với sức mạnh thần thánh đó, sức mạnh của mình thực quá nhỏ nhoi, vì ma lực không bao giờ có thể thắng được thần lực Cậu thanh niên này hoàn toàn có thể đảo ngược lực đạo “Ngũ quỷ thôi đảo sơn”, ép ngược trở lại Dưỡng Quỷ Tỳ, dễ dàng vây bủa hoặc bóp chết cô.

Thế nhưng cậu ta lại chỉ nhàn tản bộc phát một chút ít thần lực, là do cậu ta không biết không chế và điều khiển sức mạnh đó? Hay là đang cố ý đùa giỡn? Hay là cậu ta không nỡ ra tay với cô? Nghĩ tới đây, khuôn mặt trắng đến trong suốt của cô bỗng thoáng ứng hồng Quỷ Nhãn Tam đã sắp chết đến nơi, vào lúc Lỗ Nhất Khí và Dưỡng Quỷ Tỳ đang mặt đối mặt nhìn nhau.

Hắn không phải là Lỗ Nhất Khí, không có được đạo hạnh “tâm đạo trời sinh, lực hợp tự nhiên” Động tác giãy giụa kịch liệt của hắn đã biến thành những cơn co giật của kẻ sắp chết Hắn đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn khó tưởng tượng, còn khủng khiếp gấp ngàn lần so với nỗi đau đớn khi bị điện giật trong Mắt cá dương.

Hắn cảm giác mình đang bị một chiếc cối xay từ từ xay nhỏ, xay đến nát nhừ “Ngũ quỷ thôi đảo sơn” như thể muốn vần vò bóp nát đến từng tế bào trên cơ thể, sau đó mới chịu cho hắn chết đi Quỷ Nhãn Tam chỉ muốn chết ngay cho rồi, vì sự dày vò này không biết còn tàn độc gấp bao nhiêu lần so với cái chết Lỗ Nhất Khí cũng thấy được thảm trạng của Quỷ Nhãn Tam, song không thể giúp gì được hắn, lòng cậu như có lửa thiêu đốt.

Mới chỉ phân tâm trong thoáng chốc, Lỗ Nhất Khí lập tức cảm thấy áp lực chèn ép lên cơ thể nhanh chóng tăng vọt Cậu đành phải tiếp tục trấn tĩnh tinh thần, gạt bỏ mọi suy nghĩ trong lòng, tuỳ lực mà chuyển Dưỡng Quỷ Tỳ biết rằng chỉ dựa vào khả năng của mình sẽ không giết nổi cậu thanh niên trước mặt, cô ta bất giác giảm bớt vài phần áp lực trên người Lỗ Nhất Khí, rồi đột ngột tăng thêm mấy phần áp lực lên người Quỷ Nhãn Tam.

Như thế có lẽ lại tốt hơn cho Quỷ Nhãn Tam, áp lực tăng lên, sẽ khiến hắn chết nhanh hơn, không phải kéo dài sự giày vò thống khổ Quỷ Nhãn Tam chỉ còn quẫy đạp rất yếu ớt, tấm vải choàng màu đen quấn chặt lấy người hắn Những vết rách do bị Thiên hồ giao liên cứa đứt đang liên tục kéo dài và toạc thêm ra, thành những dây vải rộng hẹp khác nhau, siết chặt vào da thịt hắn.

Hai cánh tay hắn không thể vung lên được nữa, chỉ có thể khó nhọc giơ lên ngang vai, xoay đi xoay lại “Bụp!” Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía Quỷ Nhãn Tam Lỗ Nhất Khí giật mình kinh hãi, sắc mặt bất giác trắng bợt chẳng khác gì Dưỡng Quỷ Tỳ Cậu không còn kịp đế ý đến tình trạng của mình, lập tức đứng xuống, nhìn về phía Quỷ Nhãn Tam.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.