Lời Nguyền Lỗ Ban

Quyển 1 - Chương 28: Mắt thi vương



Đầu Quỷ Nhãn Tam chưa bị ép vỡ, cơ thể cũng chưa bị xé rách, mà là dưới sức vùng vẫy của hai cánh tay hắn, tấm vải choàng đen đã bị xé toạc thành vô số dải nhỏ Rất nhiều dải vải lại thít vào hai cánh tay và sau gáy hắn ta, càng lúc càng chặt, kéo mạnh đầu và hai cánh tay hắn xuống phía dưới Miệng hắn há to, sùi đầy bọt trắng, nhưng không hề thấy có hơi thở ra vào.

Lỗ Nhất Khí cũng lại tiếp tục rơi vào vòng xoáy, tuy giờ đây, cậu không phải chịu áp lực dữ dội như lúc đầu, song cậu vẫn không thể thoát ra được Hơn nữa, thảm trạng của Quỷ Nhãn Tam ở ngay trước mắt khiến cậu không còn có thể tập trung chú ý thả lỏng cơ thể, chuyển động theo lực được nữa Cậu quyết định chuyển động về phía Quỷ Nhãn Tam, nhưng áp lực lập tức tăng lên, khiến cậu không thể cựa quậy.

Đó chính là tình trạng của Quỷ Nhãn Tam, càng quẫy đạp, lực đạo dồn ép lên cơ thể càng mãnh liệt Dưỡng Quỷ Tỳ lại càng sững sốt hơn nữa, một người đang thong dong như đang bơi nhàn trên mặt nước, tại sao chốc lát lại chìm xuống đáy sâu? Cậu ta không tiếp tục vận dụng sức mạnh thần kỳ ẩn chứa trong cơ thể nữa, cậu ta đang muốn làm gì? Xem ra có lẽ là vì gã chột mắt kia, lẽ nào cậu ta muốn chết cùng gã? Quỷ Nhãn Tam đang giằng giật hết sức không để những dải vải kia lôi kéo đầu mình xuống dưới.

Sợi gân bò buộc miếng da che mắt trượt qua đỉnh đầu, lôi theo miếng da tung ra rơi xuống đất Quỷ Nhãn Tam từ từ ngẩng đầu lên Dải vải và sợi gân bò vừa trượt qua đỉnh đầu khiến cho mái tóc vốn đã cháy sém dựng ngược từ khi bị điện giật càng dựng đứng, rối bù như tổ quạ Trông hắn lúc này giống hệt như một gã điên, hay một hồn ma vừa trở về từ địa ngục.

Dưỡng Quỷ Tỳ nhìn thấy một bộ mặt khủng khiếp, và cô ta đã không kiểm soát được lực Ngũ quỷ nữa Những ma lực này đang chạy trốn, đang ẩn nấp, bất chấp sự thúc ép của cô ta, chúng chui hết vào trong túi dưỡng quỷ khâu trên vạt áo hình lá sen phía trước Những áp lực đang đè nặng trên người Lỗ Nhất Khí trong chớp mắt đã chạy trốn sạch trơn, sức giãy giụa của bản thân lập tức quăng cậu ngã nhào trên mặt đất.

Nhưng lúc này, cậu chỉ quan tâm đến Quỷ Nhãn Tam Bên dưới miếng che mắt bằng da bò của Quỷ Nhãn Tam không phải là con mắt bị hỏng, cũng không phải là hố mắt trống rỗng, mà là một con mắt rất to, rất sáng Con mắt đang chiếu ra những tia sáng đỏ rực như máu, giống như một ngọn đuốc chết chóc Mắt quỷ! Quỷ Nhãn Tam đúng là có một con mắt quỷ! Đây không phải là con mắt quỷ bình thường, mà là mắt Thi vương*… * Thi vương, tức vua của xác chết.

Mười năm về trước, tại vùng núi Tỏa Tướng ở Tương Tây, chuyện quái dị xảy ra liên tiếp, rất nhiều sinh linh vô tội bỗng dưng lăn ra chết một cách vô duyên vô cớ Nhà họ Nghê ở Giang Tây nhận lời thỉnh cầu của nhà họ Ngôn, một gia tộc chuyên theo nghề dẫn xác* ở Tương Tây, đích thân môn trưởng dẫn theo mười một cao thủ trong dòng tộc tới tận nơi xem xét.

Họ đã tìm ra một huyệt mộ thời Tần ở núi Tỏa Tướng Họ tiến hành điểm huyệt dời mộ, phá vỡ ngôi mộ đó Sau khi phá mộ, thấy bên trong có một quan tài bằng đá màu tím đen Bật nắp quan tài ra, bên trong có một thi thể mang giáp trụ tướng quân, mặt mọc đầy lông tím, nhìn qua cũng biết được đó là cương thi đã thành vua Thi thể này bị khóa chặt bởi một dây xích làm từ sắt lạnh khảm vàng, lại có thêm ba cây đinh sắt vân đen đóng trên ngực.

Thế nhưng dây xích đã bị lỏng mất một mắt, phần đuôi chữ “mâu” của cây đinh sắt đã bị gỉ ăn đứt Họ bèn khớp chặt lại mắt xích, dán bùa chú định thi biến Lại sai người nhà họ Ngôn xuống núi chuẩn bị quan tài đồng, gỗ cứng, dây thừng màu chó đen, chuẩn bị hỏa thiêu hung thể trước khi trời sáng * Nguyên văn là “cản thi”, tức là dắt xác chết, một loại vu thuật thịnh hành ở vùng Tương Tây, đạo sĩ dùng vu thuật dán bùa lên trán xác chết, để chúng có thể tự nhảy mà đi được.

Một đạo sĩ đi ở phía trước đánh cồng báo hiệu cho mọi người tránh đi, xác chết nhảy theo phía sau, nếu có nhiều xác thì lấy dây buộc lại Cứ thế đêm đi ngày nghỉ, cho đến khi đến nơi Người Tương Tây thường vận chuyển xác chết về quê hoặc đến nơi chôn cất bằng cách này Nhưng đúng vào giờ Tý, khi Thi Vương sắp sửa bật dậy biến cương thi, thì Tây Bắc tặc vương Hạ Mang gia đã dùng kế “dê dọa sói”*, lừa cao thủ hai nhà Nghê, Ngôn ra xa, lấy trộm sợi dây xích sắt lạnh khảm vàng.

Việc này vốn chẳng tổn hại gì, nhưng khi lão mù lấy sợi dây xích đi, đã kéo rơi mất ba lá bùa chú định thi biến trên mình Thi Vương xuống Nếu lão mù nhìn thấy và nhặt lên dán lại cũng sẽ không hề hấn gì, nhưng lão lại bị mù, hơn nữa, tiếng tờ bùa mỏng manh rơi xuống đất thực sự khó mà nghe ra được Bởi vậy khi cao thủ hai nhà Nghê, Ngôn quay lại thì đã muộn, xác đã biến.

Một ông chú và một người anh họ của Nghê Tam đã bị Cương Thi Vương bóp chết, nhà họ Ngôn ở Tương Tây cũng có ba cao thủ thiệt mạng Nghê Tam bị Thi Vương móc mất một con mắt và nuốt chửng Mâu thuẩn giữa Nghê gia và lão mù cũng phát sinh từ đó * Thuật ngữ trong giang hồ, tức là trong khi thực lực của bản thân rất yếu, song lại làm ra vẻ lớn mạnh, hoặc khiến đối phương không thể phán đoán, từ đó chuyển dịch sự chú ý của đối phương, nhằm đạt mục đích của bản thân.

May mà trước khi tới, Nghê gia đã thả bồ câu đưa thư tới phái Mao Sơn nhờ giúp đỡ Sư phụ của Nghê Tam dẫn theo ba cao thủ Mao Sơn lúc đó cũng vừa kịp tới, mới chế ngự được Cương Thi Vương, kịp hỏa thiêu hung thân trong quan tài đồng trước khi trời sáng Trong khi giao đấu với Thi Vương, sư phụ của Nghê Tam cũng móc được một con mắt của Thi Vương, tiện tay nhét vào hốc mắt của Nghê Tam.

Nào ngờ con mắt này gặp máu tự hồi sinh, lập tức mọc liền vào hốc mắt của Nghê Tam Sư phụ của Nghê Tam bèn nói: “Tạm thời coi có mắt cũng như không mắt, kệ nó vậy” Nghê Tam bèn lấy miếng da bò che mắt lại suốt mười mấy năm qua, song không ngờ hôm nay, nó lại cứu được mạng hắn Dưỡng Quỷ Tỳ ngừng di chuyển, liếc mắt nhìn vào con mắt Thi Vương, rồi lập tức quay mặt đi.

Không phải là cô ta không dám nhìn, cô ta không hề sợ con mắt đó, mà cô ta muốn nhìn xem cậu thanh niên vừa đột ngột ngã nhào kia hiện ra sao rồi Lỗ Nhất Khí không hề bị thương, cậu đã đứng lên, chạy thẳng tới bên cạnh Quỷ Nhãn Tam, đỡ hắn ngồi dậy Quỷ Nhãn Tam ngồi xuống một cách khó nhọc và chậm chạp, chỉ một động tác đơn giản, hắn ta đã rên lên không dưới ba lần.

Dưỡng Quỷ Tỳ nhìn phong thái ung dung của Lỗ Nhất Khí, dường như khe khẽ gật đầu, khuôn mặt trắng đến trong suốt lại thoáng ửng đỏ Cô phải đi rồi, song cô không bay qua cửa sổ, mà đi đến trước cửa chính, đưa tay khẽ gạt vài cái, cánh cửa đen kịt lập tức mở ra Cô nhanh chóng bước thẳng ra ngoài Cánh cửa mở kêu lên cót két khiến Lỗ Nhất Khí nhớ tới sự tồn tại của Dưỡng Quỷ Tỳ.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô đang bước qua bậu cửa Cậu bỗng cảm thấy mình nên nói một điều gì đó Dưỡng Quỷ Tỳ đã bước qua khung cửa, nếu không nói, sẽ không còn cơ hội nữa - Mặc ấm vào, nếu không cô sẽ bị lạnh đấy! Những lời lẽ hào sảng đã được cậu dồn đủ lực đạo, khi ra đến miệng lại biến thành một câu như thế này.

Vừa nói xong, cậu bất giác cảm thấy có chút bối rối Nhưng Dưỡng Quỷ Tỳ còn bối rối hơn nhiều, sắc ửng hồng trên khuôn mặt cô nhanh chóng chuyển sang màu gấc chín Cô luống cuống điểm chân một cái, thân mình bay vút lên cao, chớp mắt đã không thấy đâu nữa Tư thế bay lên của cô tuy rất yêu kiều, song dường như không giống với động tác ban nãy, hình như có chút gì đó ngượng nghịu và cứng nhắc, không được tự nhiên phiêu diêu như khi mới đến.

Lỗ Nhất Khí tìm thấy khẩu súng ở góc tường, cậu kiểm tra một lượt, khẩu súng không có vấn đề gì Khẩu súng không sao, song Quỷ Nhãn Tam thì có Hắn dồn hết sức lực mới ho khan được vài tiếng, bên mép chảy ra chút máu tím đen Lúc này, toàn thân hắn đang chìm ngập trong nỗi đau đớn dữ dội, máu đen liên tục trào ra từ khóe miệng, dầm dìa trên cằm, rồi từ cằm nhỏ giọt xuống đất.

Nhổ được máu ứ lại là điều tốt với Quỷ Nhãn Tam, nếu không, huyết mạch bị tắc ở đâu thì hắn cũng tiêu đời Hai tay Quỷ Nhãn Tam run lên lẩy bẩy, nhặt tấm che mắt da bò từ dưới đất lên, rồi chậm chạp giơ cao tay, muốn buộc lại nó vào mắt Nhưng bộ dạng hắn giờ đây khác nào một lão già sắp chết, gắng gượng đến mấy lần vẫn không thể buộc nổi.

Lỗ Nhất Khí bèn bước lại giúp hắn một tay Lỗ Nhất Khí chỉ vào chiếc túi của hắn, hỏi: - Có cần uống thuốc không? Quỷ Nhãn Tam lắc đầu Thuốc này không thể uống quá nhiều, cách mười hai canh giờ mới uống một lần, nếu không sẽ loét dạ dày thủng ruột Hắn chỉ tay vào bình rượu giắt bên hông Lỗ Nhất Khí vội vàng lấy bình rượu ra, mở nắp rồi đưa cho hắn.

Quỷ Nhãn Tam lập cập nâng bình rượu lên trước miệng, Lỗ Nhất Khí phải giúp hắn đỡ dưới đáy bình, hắn mới có thể nhấp được một ngụm Ngụm rượu vừa mới nuốt xuống, tình trạng của hắn rõ ràng đỡ hơn rất nhiều Hắn tiếp tục nhấp ngụm thứ hai, lúc này tay hắn đã không còn run rẩy nữa Hắn không cần Lỗ Nhất Khí phải đỡ đáy bình, mà càng uống càng nhanh, cuối cùng thẳng tay dốc tuột cả bình vào cổ.

Bình rượu đã trống trơn, hắn tự đậy nắp, cất trở lại vào túi Khuôn mặt trắng bệch của Quỷ Nhãn Tam đã đỏ ửng lên, cổ và cánh tay cũng đều đỏ gay Hắn đứng dậy, không cần Lỗ Nhất Khí phải đỡ, động tác nhanh nhẹn hơn nhiều so với khi ngồi xuống Tuy cũng khẽ rên lên hai tiếng, song nhìn vẻ mặt lại không có gì đau đớn, hắn còn nhanh nhẹn giật bỏ tấm vải choàng màu đen đã rách tả tơi trên mình xuống.

- Đi thôi, cậu cả Ở đây càng lâu, càng có nhiều nhân khảm chặn giết! – Quỷ Nhãn Tam nhặt Vũ Kim Cương lên, vừa nói vừa đi ra phía cửa Đúng là thứ rượu thần kỳ, chỉ non nửa bình đã có thể khiến một kẻ sắp chết đến nơi chớp mắt đã hồi phục như thường, còn hiệu quả hơn cả thứ thuốc bột kia Lỗ Nhất Khí cảm thấy rất hiếu kỳ.

Quỷ Nhãn Tam bước rất nhanh Hắn hiểu rõ, bằng bất kỳ giá nào cũng phải đưa Lỗ Nhất Khí ra khỏi nơi này trước khi trời sáng Bởi vậy, hắn cần phải tranh thủ thời gian, cần phải rời khỏi đây trước khi đối thủ bố trí lại khảm diện, trước khi lực lượng viện trợ kịp tới nơi, càng phải cần thoát khỏi đây trước khi hiệu quả gây tê của “Phí liệt ma” hết tác dụng.

Phí liệt ma là gì? Chính là thứ rượu mà hắn vừa uống Nó được điều chế từ “rượu khỉ”* do Hầu lão nhân ở núi Cửu Liên, Giang Tây ủ thành, kết hợp với “tiên phạn đảo”** của hòa thượng chùa Huệ Nhân Uống ít có thể trấn tĩnh tinh thần, giảm đau đỡ mệt, uống nhiều có thể gây tê liệt cơ bắp, khiến không còn cảm giác đau đớn, có thể dùng trong chữa bệnh ngoại khoa, như khoét mụn nhọt, cắt chỗ loét.

Người nhà họ Nghê khi ra ngoài làm ăn đều mang theo loại rượu này, thứ nhất để trấn tĩnh tinh thần khi gặp chuyện đáng sợ, thứ hai là để giảm đau khi khoét bỏ vết thương do trúng trùng độc, ám khí; thứ ba gây hưng phấn, giảm bớt mệt mỏi những khi sức lực cạn kiệt * Loại rượu được ủ từ các loại quả dại, thóc, kê dại lấy ra từ trong hang khỉ, nồng độ rất mạnh.

** Có nghĩa là: thần tiên ngã Quỷ Nhãn Tam chưa bao giờ uống nhiều Phí liệt ma như lúc này, hắn không biết uống nhiều như vậy có thể duy trì được trạng thái này trong bao lâu, hắn cũng không biết liệu uống quá nhiều có thể khiến hắn lăn ra ngủ vùi hay không Chỉ biết là giờ đây, hắn đang bước đi rất nhanh, nhưng bàn chân bồng bềnh như không tiếp đất.

Hiện tượng đó có bình thường hay không, hắn cũng không dám chắc Lỗ Nhất Khí bám sát sau Quỷ Nhãn Tam, cậu không phải suy nghĩ quá nhiều như hắn, nên cậu có thời gian để quan sát xung quanh Trong sân có vẻ lộn xộn hơn khi họ mới tới, dưới bậc tam cấp dẫn lên nhà chính là mấy cái xác co quắp cứng đờ của lũ chó dại vùi trong tuyết, đỉnh đầu chúng nứt toác, thoạt nhìn đã biết là do tam canh hàn đã phá thể chui ra.

Nhưng cái xác vỡ nát của tò vò khổng lồ cũng đã bị vùi kín trong tuyết Nhưng thật kỳ lạ, bốn cây dâu không biết vì sao đã gãy mất một cây Bức tường phía đông của căn nhà chính đã sụp xuống phân nửa, có thể nhận ra đó là một bức tường hai lớp, khoảng trống giữa hai lớp tường có lẽ chính là nơi giấu thi ngẫu Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn nữa, đó là gần cổng thùy hoa có một con linh miêu đã chết, cái đầu đồng của nó đã bị đập vỡ nát.

Dựa vào tốc độ của linh miêu, nếu muốn lấy mạng nó, chắc chắn phải là một cú ra đòn chớp nhoáng Ai có thể chỉ một đòn đã đập vỡ đầu của loài linh miêu đầu đồng lưng sắt? Người đó tại sao lại muốn giết linh miêu? Là đối thủ của đối phương, hay là trợ thủ của Lỗ gia? Quỷ Nhãn Tam sải bước rất nhanh, hắn đã bước lên bậc tam cấp trước cổng thùy hoa.

Đến trước ngưỡng cửa, hắn đột nhiên dừng lại Hắn ngoảnh đầu nhìn lại xem Lỗ Nhất Khí có theo kịp hay không Đúng vào lúc hắn dừng lại, ở ngay phía ngoài cổng thùy hoa, hai bóng hình nhỏ bé song rắn chắc nhanh nhẹn lao vút xuống từ hai phía, chúng định tập kích Quỷ Nhãn Tam Chúng tính toán rất chuẩn xác, căn cứ vào tốc độ bước chân của Quỷ Nhãn Tam, chúng sẽ lao xuống đánh trúng hắn ngay khi hắn bước được một chân qua ngưỡng cửa.

Thế nhưng, chúng đã không lường trước được Quỷ Nhãn Tam sẽ đột ngột dừng lại, bởi vậy, cú tấn công này còn cách Quỷ Nhãn Tam một bước Đó là hai gã Bách tuế anh Chúng là một trong những sát thủ có tốc độ và phản ứng mau lẹ nhất trên đời Tuy rằng mục tiêu chưa đi đến vị trí dự kiến, song chúng lập tức biến chiêu, xoay ngay đầu nhọn vào cây côn ngắn làm bằng sắt đen vừa đánh trượt lao về phía Quỷ Nhãn Tam đang đứng trước ngưỡng cửa.

Lại vừa đúng lúc Quỷ Nhãn Tam xoay người, nên nữa thân trái của hắn đã phơi ra trước chúng Một mũi côn đâm trúng sườn trái, mũi còn lại đâm trúng vai trái hắn, nhưng do khoảng cách quá xa, nên vết đâm sâu chưa tới hai tấc Do tác dụng của Phí liệt ma, Quỷ Nhãn Tam không hề cảm thấy đau đớn Bởi vậy, hắn lập tức vung thẳng tay trái lên, gạt văng mũi côn đang cắm trên vai ra, sau đó vương thẳng người lao về phía trước, lao thẳng đầu nhọn cua Vũ Kim Cương vào mặt gã Bách tuế anh còn lại.

Gã Bách tuế anh này vừa kịp chạm đất, thấy đầu côn nhọn đã đâm trúng sườn trái Quỷ Nhãn Tam, liền đổ người về phía trước, chuẩn bị bước dấn lên đẩy cây côn cắm sâu hơn nữa vào người Quỷ Nhãn Tam Bách tuế anh không thể ngờ rằng, đối thủ sau khi trúng chiêu đã không lùi bước mà tiến lên; Quỷ Nhãn Tam cũng không ngờ rằng, chiêu thức chỉ nhằm đẩy lui đối thủ của hắn lại có hiệu quả đến vậy.

Chỉ nghe “cốp” một tiếng giòn tan, nắp hột sọ bé nhỏ của gã Bách tuế anh đã bay vụt ra, mũi côn trong tay gã mới xuyên thêm chưa đầy nửa tấc đã dừng lại Gã đổ ập xuống đất, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt cây côn không buông, nên mũi côn lại được nhổ bật ra khỏi sườn trái Quỷ Nhãn Tam Gã Bách tuế anh còn lại đã thay đổi vị trí, gã nhờ vào lực gạt cánh tay của Quỷ Nhãn Tam, nhảy xéo xuống sau lưng hắn.

Gã Bách tuế anh ở phía trước vừa bị Vũ Kim Cương đập chết, thì đầu côn nhọn đã xuyên tới sau lưng Quỷ Nhãn Tam Nếu là người bình thường, hẳn sẽ chọn đâm vào vị trí sau tim, nhưng do cơ thể Bách tuế anh rất nhỏ bé, không đủ cao để đâm tới đó, bởi vậy gã đã nhắm tới vị trí sau thận Mũi côn đã đâm tới Đúng vào lúc Quỷ Nhãn Tam đứng thẳng người lên, thì mũi côn trên tay gã Bách tuế anh phía sau đã đâm xuyên cơ thể hắn.

Quỷ Nhãn Tam vẫn không cảm thấy đau đớn, hắn chỉ cảm thấy có một lực đẩy rất mạnh lao vào sau thắt lưng Lực đẩy này khiến hắn ngã nhào về phía trước, bàn chân chỉ kịp bước thêm nửa bước, mũi chân bị vướng vào ngưỡng cửa, cả người ngã sấp từ trong cổng thùy hoa ra phía ngoài, vừa chạm đất lập tức bật thẳng lên như một con cá chép quẫy nước.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Bách tuế anh, gã vốn cho rằng cú đâm trúng thận này sẽ lập tức lấy mạng đối phương Song gã không thành công, bởi lẽ vừa lúc đó Quỷ Nhãn Tam đã đứng thẳng lên, vừa hay bình rượu bạc giắt ở thắt lưng đã chặn đứng cú đâm, mũi côn chỉ xuyên thủng hai lớp vỏ bình và thắt lưng da, chưa hề chạm vào da thịt.

Song phản ứng của Bách tuế anh rất mau lẹ, cú bật người của gã cũng rất gấp gáp và mạnh mẽ Thân hình nhỏ bé của gã bật lên cao, dậm vào khung cửa lấy đà, nhảy vọt ra ngoài cổng, hai bàn chân vừa hay hạ xuống hai vai Quỷ Nhãn Tam lúc này mới vừa kịp đứng dậy Gã kẹp chặt hai chân vào hai bên đầu Quỷ Nhãn Tam, như một con khỉ vắt vẻo trên vai hắn.

Sau đó, gã dùng cả hai tay nắm chặt lấy cây đoản côn nhọn hoắt, nhằm vào giữa đỉnh đầu Quỷ Nhãn Tam đâm thẳng xuống Khi Bách tuế anh vừa đáp xuống vai, Quỷ Nhãn Tam không kịp nghĩ ngợi, lập tức vứt ngay cây Vũ Kim Cương, đưa hai tay lên túm chặt lấy hai đùi Bách tuế anh, vừa dồn sức kéo mạnh xuống, vừa liên tục rung lắc xoay vặn thân người, tìm mọi cách hất Bách tuế anh xuống đất.

Nhưng gã Bách tuế anh đã cúi gập người, bỏ tay trái ra túm chặt lấy đám tóc bờm xờm trên đỉnh đầu Quỷ Nhãn Tam, khiến Quỷ Nhãn Tam nhất thời không thể hất gã xuống được Nhưng do hắn ta đảo lắc không ngừng, khiến cho cánh tay cầm côn của Bách tuế anh cũng chòng chành theo, lưng eo cũng phải không ngừng điều chỉnh hướng vận lực để giữ thăng bằng, bởi vậy đòn đâm trí mạng vẫn chưa thể thực hiện.

Động tác đảo lắc của Quỷ Nhãn Tam không quá dữ dội, Phí liệt ma đã khiến cho hành động của hắn trở nên đờ đẫn Bách tuế anh đảo tay vài lần đã thích ứng với động tác của Quỷ Nhãn Tam, gã lại giơ cánh tay phải lên, tìm cơ hội đâm đầu côn nhọn vào ấn đường của hắn Một tiếng súng vang lên, xé toang bầu tĩnh mịch của màn đêm trước bình minh.

Súng vừa nổ, Quỷ Nhãn Tam đột nhiên đổ ập xuống, cả thân người giáng mạnh xuống mặt đất Lỗ Nhất Khí đã siết cò Từ lúc nhìn thấy Quỷ Nhãn Tam bị tập kích, cậu đã muốn giúp hắn một tay, thế nhưng Quỷ Nhãn Tam và Bách tuế anh cứ quấn chặt vào nhau, khiến cậu không có cơ hội nổ súng Sau khi Bách tuế anh nhảy lên vai Quỷ Nhãn Tam, cậu hiểu rằng cơ hội đã đến.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngón tay cậu kéo ngược cò súng, từ trên sống nóc cao lớn của cổng thùy hoa bỗng có hai khối tròn lăn lông lốc xuống, mang theo hai luồng hàn quang sắc lẹm lao thẳng xuống đỉnh đầu Lỗ Nhất Khí Cậu biết mình cần phải né tránh, sự xuất hiện bất ngờ của bất cứ thứ gì vào lúc này đều sẽ lấy mạng cậu, nhất là luồng hàn quang kia.

Nhưng cậu không hiểu gì về võ thuật, nên chỉ có thể dựa vào phản xạ để né qua được một chút Đúng lúc đó, súng nổ, và viên đạn đã đi chệch một chút… Cơ thể Quỷ Nhãn Tam đổ thẳng xuống, đập mạnh lên nền đất, tiếng va đập trầm nặng rúng động cả một khoảng bóng đêm Mọi thứ xung quanh dường như đều ngưng lại trong giây lát, ngay cả những bông tuyết đang vần vũ đầy trời bỗng chốc cũng như đông cứng.

Cùng với tiếng va đập trầm nặng đó, còn vọng lên một tiếng thét đau đớn và tiếng vật thể vỡ toác Lỗ Nhất Khí đã không tránh được vật thể lao xuống từ nóc cổng Sau khi nó va vào người cậu, cơ thể cậu bắn lên cao, ngã bật về phía sau Một tiếng súng nổ Ba viên đạn bay ra Lỗ Nhất Khí còn chưa tiếp đất, hai vật thể kia cũng chưa kịp tiếp đất, song trên một trong hai vật thể đã xuất hiện ba lỗ thủng hình tam giác đang phun máu.

Lỗ Nhất Khí vẫn thấy hơi thất vọng, đáng lẽ chỉ nên có một lỗ duy nhất Vật thể mang ba lỗ thủng duỗi dài ra rồi rơi phịch xuống đất Đó là một thân người, một Bách tuế anh đã chết Vật còn lại đã chạm hai tay xuống đất, cũng là Bách tuế anh, gã vừa điểm mũi chân xuống đất đã nhẹ nhàng bật đánh vút lên cao, lao về phía Lỗ Nhất Khí.

Lỗ Nhất Khí cũng đã chạm đất, cậu rơi thẳng xuống một đống tuyết, rồi tiếp tục trượt mạnh ra xa Cơ thể cậu rẽ dọc đống tuyết, để lộ ra một đường gạch xanh rộng bằng một thân người và một vệt dài màu đỏ do máu vẽ nên, cuối cùng dừng lại trước một đụn tuyết do chính cơ thể cậu dồn thành Tiếng súng lại vang lên Tuy Lỗ Nhất Khí chỉ còn lại một viên đạn, song đối diện với gã Bách tuế anh đang bổ tới, cậu không còn có thể hà tiện.

Viên đạn bay thẳng tới giữa ngực, Bách tuế anh đang bay trong không trung, chắc chắn không thể né tránh Với tài thiện xạ của Lỗ Nhất Khí, cậu hoàn toàn có thể bắn trúng ấn đường của Bách tuế anh, nhưng cậu không dám mạo hiểm, cậu đã bắn vào giữa ngực gã, như vậy sẽ đảm bảo hơn Viên đạn đã bắn trúng ngực Bách tuế anh Dưới sức va đập của viên đạn, gã lộn ngược một vòng trên không, rồi hạ hai chân xuống đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.