Lời Nói Dối Ngọt Ngào (White Lies)

Chương 11



Họ rời căn nhà vào sáng sớm hôm sau để có thể đến điểm hẹn gặp Frank ở Colorado Springs vào chiều hôm đó. Jay cảm thấy thật khó chịu khi phải rời xa căn nhà gỗ; nơi đó đã là thế giới riêng của họ trong một thời gian dài, phải rời xa nó, nàng cảm thấy không an toàn. Chỉ có ý nghĩ rằng họ sẽ quay về vào ngày hôm sau mới cho nàng can đảm để rời đi. Nàng biết rằng cuối cùng thì nàng cũng sẽ phải rời nơi này mãi mãi, nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với cái ngày ấy ngay lúc này. Nàng muốn có thêm thời gian ở bên người đàn ông nàng yêu thương.

Nàng định hỏi Frank về tên người điệp vụ đã bị "giết". Có thể anh ta sẽ không nói cho nàng biết, nhưng nàng phải hỏi. Ngay cả nếu nàng không thể nói to cái tên ấy ra, nàng vẫn cần được biết, nàng phải có một cái tên cho tình yêu của nàng. Nàng ngắm anh khi anh thành thạo điều khiển chiếc Jeep, giữ nó chạy vững vàng ngay cả trên nên tuyết, và trái tim nàng như tan vỡ. Anh thật to lớn và có vẻ ngoài hung dữ, không đẹp trai tý nào với những đường nét được sắp xếp lại của mình, nhưng chỉ một cái nhìn từ đôi mắt vàng mãnh liệt đó đã đủ sức mạnh khiến nàng choáng váng với sự thích thú. Làm sao họ có thể từng có ý nghĩ nhầm lẫn người đàn ông này là Steve Crossfield ?

Cái mưu kế lẩn tránh của họ có nhiều lỗ hổng, nhưng nàng đã không nhận ra những lỗ hỗng đó cho đến khi nàng yêu anh quá sâu đậm để lưu tâm đến sự thật. Họ đã dựa trên sự choáng váng và gấp gáp để giữ nàng không hỏi những câu hỏi thiết yếu, những câu hỏi mà họ sẽ không có câu trả lời, như là tại sao họ không sử dụng nhóm máu hoặc biên bản cấu hình hàm răng của chính điệp vụ của họ để xác định nhân dạng bệnh nhân. Nàng biết lúc nào Frank cố giấu diếm gì đó với nàng, nhưng nàng đã quá tập trung vào "Steve" nên chẳng để ý, mà chỉ nghĩ đó là cách mà anh ta sử dụng để bảo vệ những chi tiết của nhiệm vụ mật đó. Sự thực là nàng dễ dàng hiểu chệch đi bởi nàng đã muốn thế; ngay lần đầu tiên nàng nhìn thấy anh nằm đó trong bệnh viện, bị thương quá nặng nhưng vẫn chiến đấu với quyết tâm không lay chuyển được, quyết tâm vẫn luôn cháy bỏng trong anh dù anh không có ý thức, nàng đã không muốn gì hơn là được ở bên cạnh anh và giúp anh chiến đấu.

Họ ở trong một nhà nghỉ khác nhà nghỉ lần trước, bởi Frank không muốn có bất kỳ rủi ro nào rằng người tiếp tân có thể nhận ra họ. Thậm chí họ còn sử dụng những cái tên khác. Khi họ đến nhà nghỉ, Frank đã chờ sẵn ở đó, anh ta cũng đã đặt sẵn phòng cho họ dưới cái tên Michael Carter và Faye Wheeler. Phòng riêng. Steve rõ ràng là không hài lòng, nhưng vẫn để Jay vào phòng nàng mà không nói gì rồi cũng ngoan ngoãn về phòng anh. Chuyên viên mắt đến khám mắt cho Steve ngay lập tức; rồi anh được đo thị lực để cắt kính, và ngay sáng hôm sau anh sẽ có cặp kính đó. Jay ở lại phía sau, tự hỏi Frank đã phải tác động đến những cánh tay nào để khiến mọi việc hoàn thành nhanh đến vậy.

Họ quay về nhà nghỉ vào chiều muộn, và Steve ngay lập tức chuồn vào phòng Jay. "Chào, em yêu", anh nói và bước vào trong phòng rồi đóng cửa lại đằng sau mình. Trước khi nàng kịp trả lời anh đã hôn nàng rồi, bàn tay anh siết chặt trên cánh tay nàng, môi anh dữ dội kiếm tìm.

Nàng run lên với sự kích thích, hối hả ép sát vào cơ thể anh khi nàng lùa những ngón tay mình vào mái tóc lành lạnh của anh. Anh có mùi của gió và tuyết, da anh lạnh, nhưng lưỡi anh thật ấm và đang dò dẫm. Cuối cùng anh ngẩng đầu tiên, một ánh nhìn vô cùng đàn ông với sự thỏa mãn hiện rõ trên mặt anh. Anh cọ cọ ngón cái anh lên môi nàng, đôi môi đã mọng đỏ vì hôn. "Cưng ơi, cái mông trần của anh có thể sẽ bị đông cứng vì lẻn vào phòng em tối nay, nhưng anh sẽ không ngủ một mình đâu."

"Em có một ý này", nàng rên.

"Nói xem nào."

"Mặc nguyên quần áo cho đến khi anh chui vào được đây". Anh bật cười và lại hôn nàng nữa. Miệng nàng đang khiến anh phát điên, với anh nó là gợi tình nhất. Hôn nàng còn khuấy động hơn cả việc làm tình với những người đàn bà khác – và chỉ trong giây lát, trước khi chúng biến mất, hình ảnh vài người phụ nữ khác hiện ra trong trí óc anh.

"Bác sĩ đã lên đường về Washington rồi. Frank ở lại với chúng ta đến sáng hôm sau, vì vậy chúng ta lại thành bộ ba lần nữa. Em có đói không ? Cái dạ dày của Frank vẫn theo đồng hồ Washington đấy."

"Thực ra, em chỉ hơi đói. Chúng ta ăn muộn hơn, anh biết mà"

Anh nhìn vào cái giường. "Anh biết."

Jay hy vọng có cơ hội để hỏi Frank về tên người điệp vụ; nàng không thể chấp nhận rủi ro hỏi tên người điệp vụ trước mặt Steve, bởi vì nghe tên của chính anh có thể kích hoạt trí nhớ của anh, và nàng không thể đối mặt với khả năng đó. Nàng muốn anh nhớ lại, nhưng nàng muốn điều đó xảy ra khi họ ở một mình trên ngọn đồi của họ. Nếu không có cơ hội để nói chuyện với Frank, nàng luôn có thể gọi cho anh ta sau khi họ trở về phòng riêng của họ, miễn là Steve không đến ngay với nàng là được, nhưng nàng nghĩ rằng anh sẽ không đến phòng nàng ngay. Có lẽ anh sẽ tắm trước, rồi thay quần áo. Nàng thở dài, mệt mỏi với việc phải đoán mò và ngồi dự tính; nàng không hề chuẩn bị cho chuyện này.

Steve chú ý đến cái thở dài, và cả sự tuyệt vọng tuy không rõ nét trong mắt nàng. Nàng không hề nói gì, nhưng cái nhìn đấy đã ở đó từ khi anh có những ký ức đầu tiên vào ngày hôm trước. Nó làm anh bối rối; anh chẳng thể nghĩ ra bất kỳ lý do tại sao Jay lại kinh sợ trước việc ký ức quay lại của anh. Điều đó làm anh bối rối và lại chẳng có lý do hợp lý nào nên anh không thể không nghĩ về nó. Đó không phải là bản chất của anh. Khi có gì đó làm anh bận tâm, anh sẽ suy nghĩ về việc đó cho đến khi nó trở nên rõ ràng. Anh không bao giờ ngừng, không bao giờ từ bỏ. Em gái anh vẫn thường xuyên nói có ít nhất một nửa gàn bướng trong anh – Em gái ?

Anh lặng im khi ba người bọn họ dùng bữa tối trong một nhà hàng Italy. Một phần trong anh thích thú với những món ăn đậm đà, một phần trong anh tham gia vào cuộc nói chuyện dễ chịu quanh bàn ăn, nhưng một phần khác của anh xem xét những mảnh ký ức từ mọi góc cạnh. Nếu anh có một cô em gái, vậy thì tại sao anh lại kể với Jay rằng anh là trẻ mồ côi ? Tại sao Frank lại không có báo cáo về bất kỳ người thân nào của anh ? Đó là chỗ không hợp lý. Anh có thể chấp nhận rằng anh đã kể cho Jay nghe một phiên bản khác về đời anh, bởi anh không biết hoàn cảnh xảy ra lúc đó, nhưng không thể như vậy khi Frank không hề có một danh sách về họ hàng của anh. Đó là trong trường hợp những gì anh đang nhớ được là "sự thực".

Một cô em gái. Tính logic trong anh nói với anh rằng điều đó là không thể xảy ra được. Ruột gan lại nói với anh rằng logic có thể đi tàu bay giấy luôn được rồi đấy. Một cô em gái. Amy. Pác Luke ! Pác Luke ! Những giọng nói trẻ thơ dội lại trong đầu anh ngay cả khi anh bật cười trước điều gì đó Frank nói. Pác Dan. Pác Luke. Pác Luke Pác

Luke..Luke..Luke...

"Anh có ổn không ?" Jay hỏi, mắt nàng tối lại vì lo lắng khi nàng đặt nhẹ tay nàng lên cổ tay anh. Nàng có thể cảm thấy được sự căng thẳng phát ra từ anh và mơ hồ hốt hoảng khi Frank dường như không nhận thấy bất kỳ điều gì không bình thường.

Những tiếng đập mạnh rời khỏi đầu anh khi anh nhìn vào nàng và mỉm cười. Anh sẽ vui lòng để quá khứ của anh mất đi miễn là anh có thể có Jay. Sợi dây cảm xúc liên kết họ với nhau nhạy bén một cách sâu sắc như những sợi tơ đàn trên một chiếc violong xtrat quí giá. "Chỉ là một cơn đau đầu thôi", anh nói. "Việc lái xe làm căng mắt anh." Cả hai câu đều đúng cả, dù câu thứ hai không phải là nguyên nhân gây ra câu thứ nhất. Hơn nữa, cũng chẳng mỏi mắt nhiều lắm. Vấn đề của anh là tiêu cự gần cần thiết cho việc đọc; tầm nhìn xa của anh vẫn tốt, còn hơn cả 20 – 20. Anh có tầm nhìn của một phi công phản lực.

Jay quay lại với cuộc trò chuyện với Frank, nhưng nàng nhận biết sự căng thẳng của Steve vẫn còn đó như nàng trước đây bởi thật sự anh vẫn căng ra như sợi dây dẫn đường. Có phải đã có chuyện gì xảy ra vào chiều hôm đó mà anh vẫn chưa kể cho nàng không ? Một cảm giác kinh sợ gần như chôn vùi nàng, và nàng rất muốn được trở về căn nhà gỗ của họ.

Khi họ quay trở về nhà nghỉ, nàng cảm thấy nhẹ nhõm khi Steve về phòng anh hơn là ở lại nói chuyện với Frank hoặc ngay lập tức theo nàng về phòng nàng. Nàng lao về phía cái điện thoại và quay số phòng Frank. Anh ta nhấc máy ngay từ tiếng chuông đầu tiên.

"Là Jay đây."

"Có chuyện gì không ổn sao ?" Anh ta ngay lập tức cảnh giác.

"Không, mọi thứ đều ổn. Chỉ là có một thứ vẫn làm tôi bận tâm, nhưng tôi không muốn hỏi anh trước mặt Steve."

Trong phòng mình, Frank căng thẳng. Có phải họ đã thất bại trong việc che dấu mọi việc ? "Về Steve phải không ?"

"Ừ thì, không, không hẳn thế. Người điệp vụ đã chết ấy... tên anh ta là gì ? Gần đây điều này thường xuyên ở trong đầu tôi, rằng anh ta đã chết và tôi thậm chí còn chưa từng nghe tên của anh ta."

"Chẳng có lý do nào chứng tỏ cô nên biết tên anh ta cả. Cô chưa từng gặp anh ta mà."

"Tôi biết", nàng nhỏ nhẹ nói. "Tôi chỉ muốn biết điều gì đó về anh ta. Người chết đã có thể là Steve. Bây giờ khi anh ta đã chết, chẳng có lý do nào để giữ tên anh ta trong vòng bí mật phải không ?"

Frank nghĩ. Anh ta có thể cho cô ấy một cái tên giả, nhưng anh ta quyết định ít nhất cũng nói cho cô ấy một phần của sự thật. Rút cục thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ biết tên của anh chàng thôi, và điều này có thể giúp cô ấy nghĩ đơn giản rằng đã có một nhầm lẫn. Nó sẽ cho cô ấy một thực tế nho nhỏ để cô ấy có thể tập trung xem xét. "Tên của người điệp vụ đó là Lucas Stone."

"Lucas Stone". Giọng nàng vô cùng dịu dàng khi nàng nhắc lại cái tên. "Anh ấy đã kết hôn chưa ? Anh ấy có gia đình không ?"

"Không anh ấy chưa hề kết hôn." Anh ta cố tình không trả lời câu hỏi thứ hai của nàng.

"Cảm ơn vì đã nói cho tôi biết. Điều đó làm tôi bận tâm suốt." Anh ta sẽ chẳng bao giờ biết điều đó đã làm nàng bận tâm đến thế nào, nàng nghĩ như vậy khi nàng lặng lẽ đặt ống nghe xuống. Lucas Stone. Nàng nhắc đi nhắc lại cái tên trong tâm trí, gắn nó với khuôn mặt anh và cảm thấy được trái tim mình bắt đầu đập mạnh. Lucas Stone. Đúng vậy.

Chỉ sau đó nàng mới nhận ra nàng đã mắc phải một sai lầm nghiêm trọng. Nếu trước đây đã thật khó khăn để liên tưởng anh như Steve, giờ đây điều đó gần như là không thể. Steve đã trở thành một cái tên bị lấy cắp, nhưng đã có một thời nàng sử dụng cái tên đó vì không có lựa chọn khác. Lỡ như nàng buột miệng ra cái tên Lucas thì sao ?

Nàng ngồi trên giường thật lâu trong khi tâm trí nàng thất bại trong việc cố vượt qua hành lang đầy gương vốn vẫn bẫy nàng trong nó với những ảnh chiếu giả tạo. Những thứ nàng không biết cũng trói buộc nàng như những thứ nàng biết vậy, khi mà nàng sợ tin vào chính bản năng của nàng. Nàng không được sinh ra cho sự gian dối; nàng luôn thẳng thắn cởi mở, đó là lý do tại sao nàng không hề thích hợp với ngành ngân hàng đầu tư, một thế giới luôn đòi hỏi một thước đo chắc chắn của "sự lươn lẹo", cân bằng của sự luồn lách và bịp bợm.

Cuối cùng, quá mệt mỏi vì phải mở những cánh cửa trống rỗng, nàng đi tắm và chuẩn bị lên giường. Khi nàng bước ra khỏi phòng tắm, Lucas – Steve --- nàng điên cuồng nhắc nhở bản thân – đang nằm sóng hoài trên giường, đã cởi bỏ một phần áo quần.

Nàng nhìn vào cách cửa đã khóa. "Chúng ta đã trải qua chuyện này trước đây chưa nhỉ ?"

Anh đứng dậy và nắm lấy tay nàng, kéo nàng về phía anh. "Rồi, nhưng với một điểm khác biệt. Một điểm khác biệt cực to đấy."

Anh có mùi xà phòng và sữa tắm và cả mùi xạ hương đàn ông. Nàng níu lấy anh, vùi mặt mình vào cổ anh để hít lấy mùi hương đặc biệt đó. Nàng sẽ làm gì nếu anh bỏ nàng đây ? Đó sẽ là một cuộc đời vô sắc, mãi mãi thiếu sót. Từ từ, nàng trượt bàn tay mình qua bộ ngực rộng của anh, day day những ngón tay mình qua bộ lông thô ráp, xoăn của anh và cảm nhận sự ấm áp dưới làn da anh, rồi đến lớp cơ bắp rắn chắc bên dưới. Anh đã quá rắn chắc đến nỗi những ngón tay nàng để lại rất ít dấu vết trên da anh. Kinh ngạc, nàng nhấn thử lên cánh tay anh, quan sát những đầu móng tay nàng trở nên trắng dã bởi lực ép nhưng lại chỉ có chút tác động lên anh.

"Em đang làm gì thế ?" anh tò mò hỏi.

"Xem xem anh cứng đến đâu."

"Cưng ơi, không đúng nơi rồi."

Mặt nàng bừng sáng với tiếng cười khi nàng nhìn lên anh ngay lúc đó. "Em nghĩ em biết tất cả những nơi khác của anh."

"Thật không ? Có nhiều nơi, rồi lại có nhiều nơi khác. Một vài nơi cần nhiều sự quan tâm hơn những nơi khác." Khi anh nói anh bắt đầu kéo nàng về phía giường. Anh đã bị khuấy động rồi, phần căng cứng của anh áp chặt vào nàng. Jay di chuyển bàn tay mình xuống che phủ phần chóp nhọn dưới quần jean của anh.

"Thế chỗ này có phải là một trong những nơi cần quan tâm không ?"

"Cực kỳ nhiều đấy", anh đoan chắc với nàng khi anh đẩy cả hai người ngã xuống giường. Anh cảm thấy chân nàng chuyển động, hông nàng nâng lên, và tất cả sự đùa cợt trong mắt anh nhạt dần, chúng nheo lại và ham muốn mãnh liệt. Nó là một cái nhìn khiến Jay run rẩy vì sung sướng.

Nàng ngước nhìn anh, khuôn mặt nàng dịu dàng và tỏa sáng khi đôi tay anh bắt đầu chuyển động trên cơ thể nàng. "Em yêu anh", nàng nói, và cả trái tim nàng nhói đau, Lucas.

Sáng hôm sau thật khác biệt, như thể thế giới đã biến đổi trong đêm, nhưng anh không để chỉ ra sự khác biệt. Nó là một cảm giác thân quen một cách kỳ lạ như thể anh đang ở nhà. Jay đang nằm trong vòng tay anh, mái tóc vàng nâu bóng mượt của nàng buông xoã trên bờ vai anh. Nếu họ vẫn ở trong căn nhà gỗ anh sẽ bật dậy và nhóm lửa, rồi trở lại gường để làm tình với nàng. Thay vì vậy anh lại phải quay về phòng mình để cạo râu và thay đồ. Cái gã khốn Frank đó. Gã ngốc lại đăng ký hai phòng riêng dù biết họ chỉ cần một phòng thôi. Nhưng Jay không giống những người phụ nữ khác; Jay rất đặc biệt, và có lẽ đó là cách Frank thể hiện sự kính trọng với sự đặc biệt của nàng.

Những người phụ nữ khác. Ý nghĩ đó dày vò anh sau khi anh rời khỏi Jay và trở về phòng mình trong cái lạnh khó chịu buổi bình minh. Ký ức của anh đang dần trở lại, không phải trong một sự đổ xô ào ạt quá nhanh, như một cái công tắc đèn được bật mở, mà là những mảnh và miếng nhỏ rời rạc. Những khuôn mặt và cái tên hiện ra. Thay vì cảm giác phấn chấn, anh lại nhận ra một cảm giác cần thận trọng đang lớn dần. Anh vẫn chưa kể với Frank rằng ký ức mình đang quay lại; anh phải đợi đến khi nó thực sự quay trở lại và anh có thời gian để xem xét tình thế. Tính thận trọng là bản năng thứ hai của anh, giống như việc anh tự động kiểm tra phòng mình để chắc chắn không ai từng bước vào phòng khi anh vắng mặt.

Anh tắm rửa và cạo râu, nhưng khi anh cạo râu anh phát hiện ra mình đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương, thử tìm kiếm những nét trước đây trong hình ảnh phản chiếu. Làm sao anh có thể nhận ra bản thân khi khuôn mặt anh đã bị thay đổi ? Trước đây anh trông như thế nào ? Anh tự hỏi liệu Jay có bức ảnh nào của anh không; nó có thể là một tấm anh cũ, nếu như nàng còn giữ lại tấm nào. Nhưng phụ nữ luôn có xu hướng cất giữ những vật kỷ niệm và cuộc ly hôn giữa họ cũng không phải là một cuộc ly hôn khó chịu, vì vậy có lẽ nàng vẫn chưa tiêu hủy hết những tấm hình mà nàng có. Có lẽ nhìn thấy một tấm hình của anh sẽ cho anh một mối liên kết với quá khứ.

Chết tiệt, tại sao lại phải thế ? Anh chán chường nhìn bản thân. Anh còn không nhận ra Jay hay Frank; sao anh có thể nhận ra khuôn mặt cũ của mình ? Khuôn mặt mà anh biết là khuôn mặt anh có thể nhìn thấy lúc này, và nó chẳng thắng một giải thưởng nào cả. Anh trông như thể anh đã chơi quá nhiều trận bóng bầu dục mà chẳng đội mũ bảo hiểm vậy.

Dù sao, anh vẫn còn cảm giác rằng anh đang đứng trên bờ vực của ... cái gì đó. Nó ở đó, nhưng ngoài tầm tay anh.

Điều đó dày vò anh theo trên phương diện nào đó, như sự dễ chịu khi anh trượt bao súng trên vai, cảm giác thân quen của khẩu súng trong tay anh khi anh kiểm tra nó, rồi trượt nó vào đúng chỗ của nó. Sự dễ chịu và thân quen này đã ở đây trước đó, nhưng giờ đây chúng khác biệt theo một cách nào đó, như thể mối liên kết giữa quá khứ và hiện tại đang trở lại. Sớm thôi. Nó sẽ xảy ra sớm thôi.

Ngày hôm đó thật yên bình, nhưng cảm giác thấy trước điều gì đó vẫn không rời bỏ anh. Cả ba cùng ăn sáng; rồi anh và Frank lái xe đến phòng khám mắt và chọn kính cho anh. Trên đường về anh hỏi, "Anh đã tìm thấy gã Piggot đó chưa ?"

"Vẫn chưa. Hắn ta xuất hiện một tháng trước, nhưng rồi lại biến mất lần nữa trước khi chúng tôi kịp tóm hắn."

"Hắn có giỏi không ?"

Frank hơi do dự. "Cực giỏi. Một trong những tên giỏi nhất. Hồ sơ tâm lý của hắn cho thấy thần kinh hắn không ổn định, nhưng cực kỳ tự chủ, cực kỳ chuyên nghiệp. Công việc của hắn là thước đo sự kiêu hãnh của hắn. Đó là lý do tại sao hắn muốn anh. Anh đã khoá được chân hắn theo cách mà chưa ai từng làm được. Anh làm hỏng việc của hắn, khử 'nhân viên' của hắn và đã xoay sở để đập hắn đủ mạnh đến nỗi hắn phải ẩn mình hàng tháng để phục hồi."

"Có lẽ tôi đã đánh hắn mạnh, nhưng chưa đủ mạnh." Steve nói. "Anh có hình hắn không ?"

"Không cầm theo lúc này. Chỉ có mỗi một tấm hình thôi. Chúng tôi chụp được hắn với máy ảnh tầm xa, và nó khá nhòe. Hắn cao khoảng 5 feet 10, nặng khoảng 145 pao, tóc vàng, 42 tuổi. Dái tai trái của hắn bị đứt, cũng là nhờ ơn anh đấy. Tiếng tăm của hắn cũng thiệt hại theo"

"Thế à, thì sao, thỉnh thoảng tôi cũng hơi đồng bóng"

Nghe thật giống Lucas nổi tiếng. Frank cảm thấy sốc như thể vừa bị tát vậy, nhưng anh ta giữ vững đôi tay trên bánh lái. "Ký ức của anh trở lại rồi phải không ?"

"Chưa hẳn", Steve nói dối. Anh có thể nhìn thấy Geoffrey Piggot, gầy gò, hiểm độc, lạnh lùng. Một khuôn mặt khác đi kèm với cái tên.

Anh hết sức lặng lẽ trên đường về căn nhà gỗ của họ. Jay liếc nhìn anh, nhưng cái kính râm đã che mất mắt anh, và nàng chẳng thể đọc được gì từ nét mặt của anh cả. Nàng vẫn cảm thấy sự căng thẳng trong anh, giống như tại bữa tối hôm trước. "Anh lại bị một cơn đau đầu khác sao ?" cuối cùng nàng cũng phải hỏi.

"Không". Rồi anh làm dịu đi sự thô lỗ trong câu trả lời của anh bằng cách cạ nhẹ lưng ngón tay anh vào cằm nàng. "Anh ổn mà."

"Frank nói gì đó làm anh bận tâm ư ?"

Trong một lúc anh xem xét sự nguy hiểm của việc để ai đó đến gần quá mức đến nỗi họ có thể đọc được tâm trạng của anh, nhưng rồi anh nhận ra rằng với Jay trận chiến này cũng gây ra nhiều tổn thất, bởi đối với anh, nàng càng gần càng tốt. Và anh chưa hề để nàng đến gần; điều đó cứ tự nhiên xảy ra.

"Không. Anh ta đã kể cho anh vài điều về cái kẻ cố biến anh thành món thịt bò hầm –"

"Ôi, khiếp !" nàng nói, đánh tay anh, và anh phá lên cười.

"Anh chỉ vừa nghĩ đến hắn ta, vậy thôi."

Một lát sau nàng cuộn người trong chiếc ghế và dựa đầu vào lưng ghế. "Em vui vì được về nhà."

Anh hoàn toàn đồng ý với nàng về chuyện đó. Họ đã sống một mình cùng nhau quá lâu đến nỗi chuyến du lịch này gần như đem đến một cú sốc. Ánh đèn neon và giao thông rõ ràng là một cú điếng người cho một hệ thống đã quen với những cây linh san, tuyết và sự tĩnh lặng tuyệt đối. Lúc này anh sẽ chỉ hoan nghênh một chuyến du lịch về với nền văn mình trong trường hợp anh và Jay đi thử máu và lấy giấy phép kết hôn thôi.

Thử máu.

Đột nhiên anh thấy báo động, như thể anh từng cảm thấy hàng nghìn lần trước đây khi cuộc sống của anh còn cân bằng. Adrenaline tuôn trào trong huyết quản, và tim anh bắt đầu đập nhanh, nhưng không nhanh bằng não anh. Thử máu. Chết tiệt, nó không ăn khớp. Tại họ lại cần Jay để nhận dạng anh trong khi họ có tất cả công cụ trong tay ? Anh là điệp vụ của họ. Cứ coi như là vân tay của anh đã mất, anh lại bất tỉnh và giọng anh bị hỏng, nhưng họ vẫn có nhóm máu và hồ sơ răng của anh. Chừng đó đủ để chứng minh nhân dạng của anh. Nếu vậy, thì, thực ra họ cũng chẳng cần đến Jay, nhưng chắc chắc là cần nàng vì một vài lý do khác.

Anh nhớ lại những gì Jay đã nói với anh. Họ đã muốn nàng đến xác định danh tính anh bởi họ không thể thực sự nhận dạng anh, và họ cần biết liệu điệp vụ của họ có phải đã hy sinh, bởi Steve và gã kia đã cùng bị vướng vào vụ nổ và một trong hai người đã chết. Điều đó có nghĩa là đã phải có hai điệp vụ có mặt tại đó, nhưng nó cũng không thay đổi thực tế rằng Frank có công cụ trong tay để nhận dạng cả hai người bọn họ. Cứ cho rằng anh và gã điệp vụ kia về cơ bản là gần giống nhau, cùng chiều cao và cân nặng, cùng màu mắt. Thì vẫn chẳng có bất kỳ vấn đề nào với việc nhận dạng cả, ngay cả khi có sự trùng hợp ngẫu nhiên rằng cả hai người có thể có cùng nhóm máu. Nhưng vẫn còn hồ sơ cấu hình răng.

Chết tiệt, anh cảm thấy mình như một thằng ngốc vậy. Tại sao anh không thấy điểm này trước đây ? Họ đã muốn lôi Jay vào chuyện này vì một vài lý do, nhưng nhận dạng không phải là một trong những lý do đó. Frank đang mưu đồ kế hoạch gì vậy ?

Nghĩ. Anh cần phải nghĩ. Anh cảm thấy như thể anh đang ghép lại một bức tranh mà không có đầy đủ tất cả các mảnh ghép, vì vậy dù anh có làm thế nào chúng vẫn không vừa. Giá như anh có thể nhớ ra được, chết tiệt thật !

Tại sao Frank lại nói dối Jay ? Tại sao lại bịa ra câu chuyện rằng anh và gã điệp vụ kia tương tự nhau ? Tại sao lại khăng khăng rằng anh cần nàng chứ ?

Tại sao họ lại cần Jay ?

Những giọng nói lộn xộn quanh anh. "Xin chúc mừng, Ngài Stone"... "Ta vui vì con đã về, con trai"... "Pác Luke ! Pác Luke !" Stone... con trai... Pác Luke... con trai ... Luke ... Stone...

Luke Stone.

Tay anh giật mạnh trên bánh lái. Anh cảm thấy như thể anh đã bị đánh thẳng vào ngực. Luke Stone. Lucas Stone. Quỉ tha ma bắt Frank Payne xuống địa ngục đi ! Tên anh là Lucas Stone !

Ngay khi anh vượt qua được ranh giới đó, tất cả những ký ức chạy về phía anh trong một đợt triều cường mơ hồ, lấp đầy tâm trí anh với quá nhiều tiếng ồn đến nỗi anh khó có thể lái tiếp. Nhưng anh không dám dừng xe, không dám để Jay biết anh đang cảm thấy gì. Anh thấy... Chúa ơi, anh còn không biết anh cảm thấy thế nào nữa. Méo mó. Đầu anh đau, nhưng cùng lúc đó anh nhận biết một cảm giác hết sức nhẹ nhõm. Anh đã có lại nhân dạng của mình. Cuối cùng anh cũng biết bản thân mình.

Anh là Lucas Stone. Anh có gia đình và bạn bè, một quá khứ.

Nhưng anh không phải là chồng cũ của Jay. Anh không phải Steve Crossfield. Anh không phải người đàn ông mà nàng cho rằng nàng yêu.

Vậy đó là lý do tại sao nàng bị lôi vào chuyện này. Chỉ có một điệp vụ trong vụ nổ đó, và anh là người đó. Steve Crossfield nhất định là ở đấy vì một vài lý do nào đó, và anh ta đã chết ở đó. Lucas cố định hình quãng ký ức về cuộc họp đó, nhưng chúng thật mập mờ, đứt đoạn. Có lẽ chúng sẽ chẳng bao giờ quay lại. Nhưng anh có nhớ đã nhìn thấy một người đàn ông cao gầy bước đi trên đường. Hình dáng bên ngoài của anh ta phản chiếu trên bề mặt vỉa hè ướt dưới ánh sáng đèn đường. Người đó có thể là Steve Crossfield. Anh không hề nhớ bất kỳ điều gì sau đó, dù bây giờ anh có nhớ việc liên lạc, dựng lên buổi gặp mặt với Minyard, đi đến vị trí buổi gặp mặt. Anh nhìn lên, thấy người đàn ông... rồi không gì nữa. Tất cả những gì sau đó đều hoàn toàn trống rỗng, cho đến khi giọng nói của Jay kéo anh ra khỏi bóng tối.

Vỏ bọc của anh đã bị phát giác, điều đó là đương nhiên rồi. Piggot đang theo đuôi anh; đó là lý do của trò chơi. Lôi kéo Jay vào, lừa cho nàng nghĩ rằng anh là chồng cũ của nàng, cho anh nhân dạng Steve Crossfield, đó là vỏ bọc tốt nhất Người đó có thể dựng vì anh cho đến khi họ có thể khử Piggot. Người đó không bao giờ đánh giá thấp kẻ địch của mình, và Piggot thì, như Frank đã nói, cực giỏi. Phạm vi mánh khóe của Người đó cũng nói với Lucas rằng Người đó nghi ngờ có một tên gián điệp hai mang nằm trong đội ngũ của anh ta và không hề tin tưởng những kế hoạch thông thường.

Vì vậy họ "mai táng" anh, và anh thức dậy với một cái tên khác, một cái mặt khác, một cuộc đời khác, thậm chí vợ của một người đàn ông khác.

Không, chết tiệt ! Sự điên cuồng tràn đầy trong anh, và các khớp ngón tay anh trở nên trắng dã khi anh tự động tránh những ổ gà trên đường. Có lẽ anh không phải Steve Crossfield, nhưng Jay là của anh. Của. anh. Người đàn bà của Lucas Stone.

Lặng lẽ và sau rốt, anh nguyền rủa Người đó và Frank với tất cả những gì anh có thể nghĩ ra, gọi ra đến vài thế hệ tổ tông của hai gã đó. Không nhiều lắm với Frank, bởi anh có thể nhìn thấy bàn tay Người đó trong chuyện này. Không một ai có đầu óc phức tạp như Kell Sabin; đó là lý do tại sao gã ấy lại trở thành Người đó. Họ có lẽ -- không, gần như là chắc chắn – đã cứu anh, giả sử rằng thực sự có một tên gián điệp hai mang chuyển thông tin cho Piggot, nhưng họ không phải là người sẽ nói với Jay rằng anh không phải là chồng cũ của nàng. Họ không phải nói với nàng rằng người đàn ông nàng yêu đã chết và nàng đang ngủ cùng với một kẻ lạ mặt.

Nàng sẽ nói gì ? Quan trọng hơn, nàng sẽ làm gì ?

Anh không thể mất nàng. Anh có thể chịu đựng bất kỳ thứ gì ngoại trừ điều đó. Anh trông đợi, và có thể xử lý, sốc, tức giận, thậm chí là sợ hãi, nhưng anh không thể chịu được nếu nàng nhìn vào anh với sự căm ghét hằn trên đôi mắt xanh sâu thẳm đó. Anh không thể để nàng bước ra khỏi đời anh.

Ngay lập tức anh bắt đầu kiểm tra tình thế từ mọi góc độ, tìm kiếm một giải pháp, nhưng ngay cả khi anh kiếm tìm, anh vẫn biết sẽ không có một giải pháp nào cả. Anh không thể cưới nàng mà sử dụng tên của Crossfield được, bởi hôn nhân như thế sẽ không hợp pháp, và bên cạnh đó, anh sẽ bị đày xuống địa ngục nếu anh để nàng mang tên của người đàn ông khác. Anh sẽ phải nói với nàng.

Gia đình anh có lẽ nghĩ rằng anh đã chết, và sẽ chẳng có cách nào anh có thể để họ biết anh chưa chết mà không gây nguy hiểm cho họ. Nếu vỏ bọc của anh đã bị phát giác, gia đình anh sẽ gặp nguy hiểm nếu Piggot tìm ra rằng anh vẫn chưa chết như kế hoạch. Theo cách mọi chuyện diễn ra lúc này, anh cũng chẳng có thời gian để mà thuyết phục gia đình anh về nhân dạng của anh nữa; anh chẳng giống mà giọng nói cũng không như cũ. Tay anh sẽ còn bị trói cho đến khi Piggot bị bắt; rồi anh cho rằng Sabin sẽ làm một vụ dàn xếp để gia đình anh được thông báo rằng đã có một "sai lầm" trong việc nhận định danh tính anh, và đổ lỗi cho tình tiết giảm nhẹ và không bình thường, vân vân và vân vân, sai lầm chỉ đến giờ mới được khắc phục. Người đó có lẽ đã soạn thảo một bức điện tín trong đầu rồi, đúng là một vở tuồng.

Gia đình anh sẽ được chăm nom, và họ sẽ mừng vì anh trở về bất chấp hình dáng anh bây giờ, hay thực tế rằng giọng nói của anh đã bị huỷ hoại.

Jay mới là nạn nhân. Họ đã sử dụng nàng như một vỏ bọc cơ bản. Làm thế quái nào nàng có thể tha thứ cho điều đó ?

Jay ngủ lơ mơ, cuối cùng tỉnh dậy khi họ rẽ vào lối mòn đến đồi cỏ. "Về đến nhà rồi",

nàng lẩm bẩm, kéo tóc về phía sau. Nàng quay đầu để cười với anh. "Cuối cùng cũng về đến nhà rồi."

Anh lại căng thẳng, quan sát mọi chi tiết trên lối mòn. Có một lớp tuyết mới trên nền đất, phủ đầy toàn bộ lối mòn họ đã làm ngày hôm trước và đồng thời xóa sạch bất kỳ dấu vết nào khác có thể được tạo ra sau khi họ đi. Tất cả những gì anh đã được huấn luyện ùa về, và Lucas Stone không bao giờ làm liều. Những sự liều lĩnh không cần thiết. Trước đây, đã hơn một lần anh đặt mạng sống mình trên ranh giới nguy hiểm, nhưng đó chỉ do anh không có lựa chọn nào khác. Tuy nhiên, đánh liều với sự sống của Jay, lại là một vấn đề khác.

Như mọi khi, Jay nhận biết sự căng thẳng của anh và rơi vào im lặng, một cái nhíu mày lo lắng nheo lại nơi chân mày nàng.

Tuyết vây quanh căn nhà là tuyết mới, nhưng khi Lucas dừng xe anh giữ cánh tay Jay lại. "Ở lại đây cho đến khi anh kiểm tra căn nhà", anh nói cộc lốc, kéo ra một khẩu súng ngắn từ dưới áo jacket của anh và bước ra khỏi xe mà không hề liếc nhìn nàng lấy một cái. Mắt anh không giữ yên, liếc nhanh từng cánh cửa sổ, kiểm tra mọi inch trên nền đất, tìm kiếm một rung động trên tấm màn cửa nào đó.

Jay đông cứng tại chỗ. Người đàn ông này, người đang di chuyển như mèo hướng về cửa sau, là người đàn ông nàng yêu, và anh là một con dã thú, một kẻ đi săn. Anh sinh ra đã cẩn trọng, duyên dáng như làn gió khi anh duỗi thẳng lưng dựa vào bức tường và vươn tay trái về phía cái nắm cửa, trong khi khẩu súng ngắn sẵn sàng trên tay phải. Không một tiếng động anh mở cửa và biến mất vào trong. Hai phút sau anh đứng trên cửa sau lần nữa, thả lỏng người. "Vào đi" anh nói và bước về phía chiếc xe để lấy túi của họ.

Nó làm nàng phát cáu khi anh dọa nàng chết khiếp mà chẳng vì cái gì cả; nó nhắc nàng nhớ đến buổi sáng anh truy lùng nàng trên tuyết. "Đừng có làm thế với em", nàng quát khi nàng liệng cửa mở và lướt vào trong. Tuyết lạo xạo bên dưới đôi bốt của nàng.

"Làm cái gì cơ ?"

"Dọa em như thế."

"Dọa em sợ còn tốt hơn nhiều so với việc bước vào trong một ổ phục kích", anh đáp lại cũng cáu kỉnh như nàng.

"Làm sao có bất kỳ ai biết chúng ta ở đây, và tại sao họ lại phải quan tâm chứ ?"

"Frank nghĩ có ai đó sẽ quan tâm, nếu không họ đã không chịu rắc rối để giấu chúng ta."

Nàng trèo lên những bậc thềm và rũ tuyết ra khỏi đôi bốt của nàng trước khi đi vào trong nhà. Căn nhà lạnh nhưng không giá, vì họ đã bật hệ thống nhiệt dự phòng. Nàng lấy mấy cái túi từ anh và mang chúng vào phòng ngủ để bắt đầu mở đồ trong khi anh nhóm lửa.

Lucas quan sát ngọn lửa vàng liếm những khúc gỗ anh đặt trong lò sưởi, chậm chạp bắt lửa và nhận chìm đống gỗ. Anh chưa thể nói với nàng được, không phải lúc này. Đây có lẽ là khoảng thời gian duy nhất anh có thể có với nàng, một khoảng thời gian không chắc chắn giới hạn trong khi người của Sabin săn đuổi Piggot. Anh sẽ sử dụng thời gian đó để buộc chặt nàng với anh, chặt đến nỗi anh có thể giữ được nàng ngay cả sau khi nàng phát hiện ra tên thật của anh, và biết rằng kẻ mang tên Steve Crossfield đã chết. Nàng đã nói với anh rằng nàng yêu anh, nhưng nàng nói những từ đó với Steve Crossfield, và, một cách kỳ quặc, cũng là Steve Crossfield nghe chúng. Anh là Lucas Stone, và anh muốn nàng cho riêng anh.

Khao khát trong anh đến nhanh và gấp gáp, như có lửa nơi thắt lưng anh vậy. Anh bước vào phòng ngủ và nhìn nàng trong một lúc khi nàng cúi xuống để cởi bỏ đôi bốt và tất của nàng. Nàng mảnh dẻ như một cây sậy, và da nàng thì thật mềm mại. Anh bắt lấy eo nàng và đẩy nhào nàng xuống giường, rồi ngay lập tức theo nàng ngã xuống và ghim nàng xuống tấm nệm với sức nặng của anh.

Nàng bật cười, đôi mắt xanh không còn đầy sự tức tối nữa. "Phương pháp tiếp cận của người thượng cổ chắc phải là mốt của năm nay đây", nàng đùa.

Anh lại không thể cười. Anh quá muốn nàng, cần được nghe nàng nói những từ đó với anh, không phải với một bóng ma. Ánh vàng lấp lánh trong mắt anh khi anh lột trần nàng và khám phá sự trần trụi của nàng. Đầu vú nàng se lại do không khí lạnh, bầu ngực nàng dựng đứng dữ dội và rắn chắc. Anh vê tròn chúng với bàn tay anh và nâng đôi nụ hoa sít sao lên miệng anh, lần lượt mút mạnh lấy chúng. Nàng hổn hển, và lưng nàng uốn cong. Nàng luôn phăn ứng nồng nhiệt như vậy với anh, đập tan sự tự chủ của anh và khiến anh nóng và háo hức như một cậu thanh niên vậy. Anh chỉ rời tay anh khỏi nàng trong một lúc đủ để hấp tấp xé toạc quần áo của chính anh và ném chúng sang một bên.

"Nói với anh rằng em yêu anh", anh nói khi anh điều chỉnh đôi chân mảnh dẻ của nàng quấn quanh hông anh và bắt đầu đi vào trong nàng.

Jay quằn quại đầy khiêu gợi, bầu ngực nàng cọ vào mặt phẳng rậm lông trên ngực anh. "Em yêu anh." Bàn tay nàng bấm sâu vào lưng anh khi nàng cảm thấy những bắp thịt cuồn cuộn. "Em yêu anh." Anh đẩy thật chậm rãi và nàng cùng chấp nhận anh một cách từ tốn, khoái cảm trong nàng đã dâng lên đến một cường độ gấp gáp. Cơ thể nàng quá hòa hợp với anh đến nỗi khi anh bắt đầu đẩy vào và rút ra với một nhịp điệu làm tình dịu dàng thì cả cơ thể căng cứng của nàng đã nhanh chóng tới đỉnh. Anh giữ lấy nàng cho đến khi cơn rùng mình của nàng dịu lại, rồi tìm tới một nhịp điệu mới.

"Lần nữa", anh thì thầm.

Nàng muốn thét lên tên anh, nhưng nàng không thể. Bây giờ nàng không thể gọi anh là Steve, và nàng cũng không dám gọi anh là Lucas. Nàng phải cắn môi mình để giữ tên anh không được thốt ra, và một tiếng rên thoát ra từ họng nàng. Anh điều khiển nàng, những cú đâm sâu chậm rãi của anh đưa nàng lên cao và rồi từ chối đưa lên cao hơn nữa. Nàng đã nằm trên đống lửa, cuối cùng những dây thần kinh của nàng bùng nổ với khoái lạc.

"Nói rằng em yêu anh." Giọng anh khô khốc, sự căng thẳng hiện lên trên mặt anh khi anh giữ chuyển động của anh chậm rãi một cách khó nhọc.

"Em yêu anh."

"Lần nữa."

"Em yêu anh."

Anh muốn được nghe thấy tên anh, nhưng không thể. Một lúc nào đó trong tương lai, khi tất cả những chuyện này đều kết thúc, anh hứa với bản thân rằng anh sẽ có nàng như anh đang có nàng lúc này, và nàng sẽ gào thét tên anh. Anh bằng lòng với việc tự bản thân anh biết điều đó, và với cách mắt nàng khóa anh lại lúc này khi nàng thì thầm những từ đó lần nữa rồi lại lần nữa, cho đến khi sự kiềm chế trong anh vỡ vụn và sự điên cuồng ngọt ngào xâm chiếm lấy cả hai.

Anh không thể có đủ được nàng, không bao giờ, và biết được rằng anh có thể sẽ mất nàng là một điều anh không thể chịu đựng nổi. Sự ràng buộc thể xác là mối liên kết căn bản nhất, và theo bản năng anh sử dụng chúng để làm mạnh hơn sự kết nối giữa họ. Anh sẽ làm bản thân anh trở thành một phần của nàng cho đến khi tên anh sẽ không còn là vấn đề nữa.

Hai đêm sau, Frank vừa mới vào trong giường thì điện thoai kêu. Với một cái thở dài, anh ta với tới ống nghe. "Payne."

"Piggot đang ở thành phố Mexico", Người đó nói.

Quên luôn về giấc ngủ ngon anh ta đang dự tính, Frank ngồi bật dậy, ngay lập tức báo động.

"Anh có người theo đuôi hắn chưa ?"

"Lúc này thì không. Hắn ta lại ẩn mình lần nữa. Đã đến lúc lần ra manh mối, và hành động này đã nói cho tôi biết ai là kẻ đã cắt sợi chỉ. Tôi sẽ chăm lo cái chi tiết nho nhỏ đó, nhưng anh lôi Luke ra khỏi đó ngay lập tức. Vị trí của căn nhà đã bị rò rỉ."

"Anh muốn tôi kể cho anh ta bao nhiêu ?"

"Tất cả. Điều đó đã không còn là vấn đề nữa rồi. Tất cả sẽ sụp đổ trong vòng hai mươi tư giờ tới. Chỉ cần giữ họ được an toàn." Rồi Kell Sabin dập máy, băn khoăn tự hỏi có phải anh ta đã cắt nó quá tốt và gây nguy hiểm cho một người bạn, cũng như một người phụ nữ vô tội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.