Lời Nói Dối Ngọt Ngào (White Lies)

Chương 3



Cảm giác thật lạ khi quay lại New York. Jay bay về vào chiều Chủ Nhật và bỏ ra hàng giờ để gói ghém quần áo và đồ dùng cá nhân, nhưng ngay cả căn hộ của nàng cũng thật lạ lẫm, nàng không còn thuộc về nơi này nữa rồi. Nàng gói đồ một cách tự động trong khi tâm trí thì đặt trong phòng bệnh ở Bethesda. Anh thế nào rồi ? Nàng đã dành cả buổi sáng ở bên anh, không ngừng trò chuyện và vuốt ve tay anh, vậy mà nàng vẫn cảm thấy điên cuồng khi phải rời xa anh lâu như vậy.

Vào sáng thứ Hai nàng mặc trang phục làm việc lần cuối cùng, và nhận thức rõ một cảm giác hết sức nhẹ nhõm. Cho đến khi nó chấm dứt, nàng chưa từng nhận ra công việc đó nặng nề đến đâu, và nàng đã bắt bản thân liều mạng cạnh tranh đến thế nào. Tranh đua là một việc tốt, nhưng không phải với cái giá là sức khoẻ của nàng, dù một phần của nó có thể đổ cho tính cách nhiệt tình của chính nàng. Nàng đã đổ tất cả tâm trí, sự quan tâm và năng lượng vào công việc đó, không để lại bất cứ thứ gì như một cái van vô hình. Nàng đã may mắn vì đã không mọc một cái nhọt nào, còn hơn là những triệu chứng khắc nghiệt của bệnh đau bảo tử, thường xuyên đau đầu và mất ngủ.

Khi nàng đến được văn phòng của nàng trong toà cao ốc nhiều tầng đặt văn phòng của rất nhiều công ty, nàng tìm kiếm xung quanh cho đến khi tìm được một cái hộp cac-tông, rồi nhanh nhẹn dọn dẹp bàn làm việc của nàng, cho hết mọi vật dụng cá nhân vào chiếc hộp. Cũng chẳng nhiều lắm : một thỏi son môi, một đôi vớ quần dự trữ, một gói khăn giấy nho nhỏ, một chiếc bút bi vàng đắt tiền, hai bức tranh tường nhỏ. Nàng vừa mới hoàn thành và đang với tới chiếc điện thoại gọi cho Farrell Wordlaw để yêu cầu một cuộc gặp thì đường dây điện thoại nội bộ kêu.

"Ngài Clements của EchoSystem trên đường dây số ba, thưa bà Granger."

Jay nhấn nút. "Làm ơn chuyển mọi cuộc gọi của tôi cho Duncan Wordlaw."

"Vâng thưa bà Granger."

Lấy một hơi dài, Jay gọi cho Farrell bằng đường dây nội bộ. Hai phút sau nàng bước có chủ đích đến văn phòng của ông ta.

Ông ta cười nhẹ với nàng, cứ như không có chuyện gì từng xảy ra ba ngày trước vậy. "Cô trông rất khoẻ, Jay." Ông ta trơn tru nói. "Có gì đó cần nói ?"

"Không nhiều" nàng đáp lại. "Tôi chỉ muốn để ngài biết tôi không có khả năng làm việc trong hai tuần chuẩn bị ngài dành cho tôi. Sáng nay tôi đến đây để dọn dẹp bàn làm việc và tôi đã để lại chỉ dẫn rằng mọi cuộc gọi của tôi sẽ được chuyển cho Duncan."

Nàng còn hơn cả thoả mãn khi nhìn ông ta trở nên tái nhợt. "Không thể được !" ông ta ngắt lời, bật thẳng dậy. "Chúng tôi cần cô để hoàn thành nốt những việc chưa được giải quyết..."

"Và huấn luyện Duncan làm thế nào để làm tốt công việc của tôi", nàng ngắt lời, giọng nàng mỉa mai.

Giọng của ông ta đầy vẻ đe doạ. "Trong hoàn cảnh này, tôi không cho là tôi có thể cho cô vị trí đề cử mà tôi đã dự định. Cô sẽ không được làm việc trong lĩnh vực ngân hàng đầu tư nữa, nhất là khi không có lời giới thiệu tốt."

Đôi mắt xanh sẫm của nàng bình tĩnh và lạnh lùng khi nàng nhìn chằm chằm vào ông ta "Tôi không định làm trong lĩnh vực ngân hàng đầu tư nữa, cảm ơn."

Từ những gì thấy được ông ta cho rằng nàng nhất định đã tìm được một công việc khác, điều này đã lấy đi tác dụng đòn bẩy mà ông ta đã định sử dụng với nàng. Jay quan sát ông ta, gần như thấy được bánh xe thay đổi khi ông ta xem xét những lựa chọn của mình. Nàng thực sự bỏ lại họ trong khó khăn, và đó là lỗi của ông ta, vì ông ta đã sa thải nàng. "Thực ra, có lẽ tôi đã quá hấp tấp", ông ta nói, buộc giọng mình thể hiện cái sự ấm áp gia trưởng. "Điều này thực sự sẽ để lại tiếng xấu cho công ty này, và cho cô, nếu những vấn đề trên bàn làm việc của cô chưa được giải quyết triệt để. Có lẽ nếu tôi thêm vào hai tuần lương như là tiền thanh toán hợp đồng, cô sẽ xem xét lại việc rời bỏ chúng tôi một cách vội vã như vậy chứ ?"

Nàng bị cho rằng sẽ tuân theo khi ông ta vẫy vẫy củ cà rốt màu nhiệm của tiền bạc trước mũi nàng ư. "Cám ơn, nhưng không" nàng từ chối. "Điều này là không thể được. Tôi sẽ không ở trong thành phố."

Sự hoang mang bắt đầu hiện lên trên mặt ông ta. Nếu những hợp đồng nàng đang xử lý thất bại, công ty sẽ mất đi hàng triệu đola. "Nhưng cô không thể làm thế ! Cô sẽ ở đâu ?"

Ngay từ đầu Jay đã có thể tưởng tượng những cuộc gọi hoảng loạn của Duncan. Nàng tặng cho Farrell một nụ cười lạnh nhạt. "Bệnh viện Hải quân Bethesda, nhưng tôi sẽ không nhận bất kỳ cuộc gọi nào."

Ông ta trông tuyệt đối sửng sốt. "Bệnh...bệnh viện hải quân ?" , ông ta thốt lên.

"Đó là trường hợp gia đình khẩn cấp", nàng giải thích khi nàng bỏ đi.

Khi nàng bước ra ngoài lần nữa với chiếc hộp các tông nho nhỏ nhét dưới tay, nàng cười lớn với niềm vui trọn vẹn vì việc đã thất nghiệp, vì đã có thể đặt cái ánh nhìn hoảng sợ đó vào mắt Farrell Wordlaw. Nó cũng gần tuyệt vời bằng việc có thể bóp cổ hắn ta. Và giờ đây nàng được tự do về với Steve, bị lôi kéo bởi sự thúc bách mạnh mẽ được ở cùng anh là điều mà nàng có thể sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi hoặc từ chối.

Nàng đã định đặt vé máy bay, nhưng vì toàn bộ số hành lý và đồ gia dụng nàng đem về D.C., Frank đã sắp xếp cho nàng một chuyến bay đặc biệt, và nàng đã ngạc nhiên một cách thích thú khi anh ta gặp nàng ở sân bay. "Tôi không biết anh sẽ ở đây!" nàng kêu lên.

Anh ta không thể ngăn mình cười với cô ta. Mắt cô ta lấp lánh như đại dương, và những vết nhăn của sự căng thẳng đã biến mất khỏi khuôn mặt cô ta. Cô ta trông như vừa hưởng thụ triệt để việc rời bỏ công việc của mình, và anh ta nói lại đúng như thế.

"Nó khá là...thoả mãn", nàng thừa nhận, mỉm cười lại với anh ta. "Steve hôm nay thế nào ?"

Frank nhún vai. "Không tốt như trước khi cô rời đi". Điều này hết sức kỳ lạ, nhưng nó là sự thật. Mạch đập của anh ta yếu và nhanh hơn, hơi thở nông và không đều. Dù cho anh ta không có ý thức, nhưng người đàn ông này thực sự cần Jay.

Mắt nàng tối lại vì lo lắng và nàng cắn môi mình. Sự thôi thúc được quay lại với Steve càng ngày càng trở nên mãnh liệt hơn, như một chuỗi xiềng xích vô hình đang trói buộc nàng.

Nhưng đầu tiên nàng phải ổn định lại trong căn hộ Frank đã thu xếp cho nàng, điều gì đó đã lấy mất quá nhiều thời gian và ăn mất sự kiên nhẫn của nàng. Căn hộ chỉ bằng một nửa nếu so với căn hộ ở New York của nàng, thực ra chỉ có hai phòng - phòng khách và phòng ngủ. Nhà bếp là một chỗ kín đáo trong góc, và có một góc phòng thụt lại nho nhỏ để dùng làm chỗ ăn uống. Nhưng căn hộ khá là thoải mái, dù sao đi nữa thì nàng cũng đã dự định sẽ dùng hầu hết thời gian ở lại bệnh viện. Đây chỉ đơn giản là một nơi để ngủ và dùng một vài bữa ăn.

"Tôi đã chuẩn bị cho cô một chiếc xe hơi" Frank nói khi anh ta bê chiếc hộp cuối cùng vào. Anh ta cười nhăn nhở trước cái nhìn ngạc nhiên của nàng. "Đây không phải là New York. Cô sẽ cần một phương tiện để đi lại". Anh ta lấy ra những chiếc chìa khoá từ túi áo và bỏ xuống bàn. "Cô có thể ra vào bệnh viện tuỳ ý. Cô có giấy phép để gặp Steve bất kỳ lúc nào. Tôi sẽ không ở quanh suốt ngày như trước được, nhưng bất kỳ lúc nào tôi rời khỏi đây sẽ có một đặc vụ khác ở gần."

"Anh có vào bệnh viện với tôi bây giờ không ?"

"Bây giờ ?"Anh ta hỏi, lần này đến lượt anh ta ngạc nhiên."Cô không dỡ đồ sao?"

"Tôi có thể dỡ đồ sau. Tôi muốn gặp Steve bây giờ."

"Được thôi." Cá nhân anh ta cho rằng kế hoạch đang được thực hiện hơi quá thuận lợi, nhưng điều này cũng không thể tránh được. "Tại sao cô không đi theo tôi bằng xe của cô, như thế cô có thể làm quen với đường phố và nhớ đường đến bệnh viện ? Uh...cô biết lái, đúng không ?"

Mỉm cười, nàng gật đầu. "Tôi chỉ mới sống ở New York được năm năm. Ở những nơi khác mà tôi sống, tôi đều cần ô tô hết. Nhưng cảnh báo trước, tôi không lái xe nhiều lắm trong thời gian đó, vì vậy phải cho tôi cơ hội để làm quen với nó lần nữa."

Thực ra, lái xe cũng khá giống đi xe đạp : một khi bạn đã học, bạn sẽ không thể quên được những kỹ năng đó. Sau khi mất một lúc để làm quen với hệ thống của xe, Jay đi theo xe của Frank mà không gặp nhiều khó khăn cho lắm. Nàng vốn luôn luôn là một lái xe vững vàng và cẩn thận ; Steve lại mới là kẻ liều lĩnh, lái quá nhanh, nắm lấy mọi cơ hội để vượt lên.

Không phải mãi tới lúc nàng bước vào phòng bệnh của anh và đến gần giường thì nàng mới cảm thấy nút thắt của sự căng thẳng sâu tận trong lòng nàng mới được nới lỏng. Nàng nhìn xuống cái đầu được băng bó của anh, chỉ có mỗi đôi môi và quai hàm thâm tím sưng phồng là nhìn thấy được, và trái tim nàng đả kích một cách đau đớn vào xương sườn. Với sự cẩn thận vô hạn nàng đặt những ngón tay của mình lên cánh tay anh và bắt đầu nói.

"Em về rồi đây. Em phải về New York ngày hôm qua để đóng gói đồ đạc và bỏ việc. Nhớ nhắc em kể với anh chuyện này vào một ngày nào đó. Dù sao đi nữa, em cũng sẽ ở lại đây với anh cho đến khi anh khoẻ lại."

Giọng nói đó đã quay lại. Chầm chậm nó thấm qua từng lớp tăm tối đang vây quanh tâm trí anh, tạo thành một mối liên kết mong manh với nhận thức của anh. Anh vẫn chưa hiểu những từ ngữ đó, nhưng vẫn không nhận ra rằng mình không hiểu. Giọng nói chỉ đơn giản là, giống như ánh sáng ở nơi trước đây trống rỗng. Thỉnh thoảng giọng nói thật điềm tĩnh và thỉnh thoảng nó lại gợn đôi chút thích thú. Anh vẫn chưa nhận thức được sự thích thú, chỉ có mỗi sự thay đổi trong âm điệu.

Anh muốn nữa. Anh cần phải đến gần hơn với âm thanh đó, và anh bắt đầu thử đấu tranh để thoát khỏi màn sương u ám đang phủ mờ tâm trí. Nhưng mỗi lần anh thử, một nỗi đau dữ dội, thiêu đốt tràn ngập toàn bộ cơ thể anh bắt đầu gặm nhấm anh, và anh phải rút lui, quay trở lại với bóng tối an toàn. Rồi giọng nói lại cám dỗ anh trở lại, cho đến khi con quái vật tấn công lần nữa và anh phải rút lui.

***

Cánh tay anh co giật theo cách nó đã từng co giật một lần trước đó, và lần nữa chuyển động làm Jay thảng thốt giật mạnh tay nàng ra khỏi anh. Nàng ngừng nói và nhìn chằm chằm vào anh. Sau đó, với một sự ngập ngừng không đáng kể, nàng đặt lại bàn tay nàng lên cánh tay anh và tiếp tục những gì nàng đang nói. Tim nàng đập mạnh. Nó chắc phải là một sự co giật cơ bắp vô thức do bị buộc trong một tư thế quá lâu. Anh không thể đang cố gắng thử phản ứng, bởi vì lượng thuốc an thần họ đang nhồi cho anh theo đúng nghĩa đen đã đóng lại hầu hết những chức năng trong não bộ của anh. Hầu hết, nhưng không phải là tất cả, Thiếu tá Lunning đã nói thế. Nếu Steve nhận thức được nàng, có thể nào anh đang thử giao tiếp ?

"Anh tỉnh rồi à ?" nàng dịu dàng hỏi. "Anh có thể giật cánh tay mình lần nữa không ?"

Cánh tay anh bất động dưới những ngón tay nàng, và với một cái thở dài nàng lần nữa tiếp tục cuộc trò chuyện lan man của mình. Trong một khoảnh khắc nàng đã có một cảm nhận mạnh mẽ đến nỗi nó đã thuyết phục được nàng rằng anh đã tỉnh, bất chấp mọi điều họ đã nói với nàng.

Nàng quay lại bệnh viện vào sáng hôm sau trước khi bầu trời phương đông mang trên mình một màu xanh xám. Nàng không ngủ được, một phần là do cảm giác không mấy thân thuộc xung quanh, nhưng nàng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho việc ở trong một căn hộ xa lạ được. Nàng đã nằm thao thức trong bóng tối, tâm trí nàng khuấy động khi nàng cố thử phân tích và giảm bớt sự đoan chắc ngớ ngẩn rằng, trong một thoáng chốc, Steve đã thực sự cố gắng với tới nàng theo cái cách duy nhất mà anh có thể. Nhưng, trong tất cả mọi phân tích của nàng, logic chẳng có nghĩa gì mỗi lần nàng nhớ lại cảm giác đã bùng cháy trong nàng.

Dừng lại ! Nàng chế giễu bản thân khi nàng lướt trên thang máy để đến tầng ICU. Trí tưởng tượng của nàng đang trôi đi cùng nàng, được cung cấp bởi cái khuynh hướng tính cách hoàn toàn nhận chìm bản thân vào trong sự quan tâm. Nàng chưa bao giờ từng là một người điềm tĩnh xa cách, những người có thể vứt bỏ mọi cảm xúc trong một giới hạn cẩn trọng, dù rằng nàng đã gần như phá hỏng sức khoẻ của nàng khi cố gắng trở thành một người như thế. Bởi vì đã quá mong Steve phục hồi trở lại, nàng đã tưởng tượng ra những phản ứng đó trong khi không hề có.

Phòng của anh bừng sáng với ánh đèn, bất chấp giờ giấc, khi mà ánh sáng hay bóng tối hầu như không là gì với tình trạng hiện nay của anh. Nàng đã thuyết phục y tá để đèn để cho tiện. Nàng đóng cửa lại, vây họ trong một cái kén riêng tư, rồi bước đến giường anh. Nàng chạm vào tay anh. "Em đây", nàng dịu dàng nói.

Anh hít vào một hơi thật sâu, ngực anh rung lên yếu ớt.

Điều đó đánh mạnh vào nàng, giật mạnh nàng như một sợi dây thừng đột nhiên bị kéo căng. Cái cảm nhận sâu sắc của sự nhận biết lẫn nhau trải dài giữa họ, một mối liên kết vượt ra khỏi mọi logic, vượt qua mọi cách diễn đạt, hiện hữu một lần nữa, và lần này còn mạnh mẽ hơn. Bằng cách này hay cách khác anh đã nhận ra nàng. Và anh đang chiến đấu để vươn tới chỗ nàng.

"Anh có nghe thấy em không ?" nàng thầm thì yếu ớt, mắt nàng khoá vào anh. "Hay anh cảm nhận được sự tiếp xúc của em ? Có phải vậy không ? Anh có cảm thấy nó khi em chạm vào tay anh không ? Anh nhất định đang sợ hãi và bối rối, bởi vì anh không biết điều gì đang xảy ra và anh đang cố gắng thoát ra, nhưng anh dường như không thể làm bất kỳ thứ gì hoạt động. Anh sẽ ổn thôi, em hứa, nhưng điều này sẽ mất thời gian."

Giọng nói đó. Có gì trong giọng nói đó lôi kéo anh, bất chấp nỗi đau đang đợi để cấu xé anh mỗi khi anh rời bỏ bóng tối. Anh sợ sự đau đớn đó, nhưng anh muốn nhiều hơn nữa sự ấm áp của giọng nói đó. Anh muốn đến gần với nó...với nàng. Có lúc quá mập mờ để anh có thể nhớ hay thậm trí nhận thức rõ ràng, anh nhận ra đó là giọng phụ nữ. Nó mỏng manh và là dấu vết duy nhất của sự an toàn trong dòng xoáy trống rỗng tối tăm trong tâm trí và thế giới của anh. Anh biết rất ít, nhưng anh biết giọng nói đó; một vài bản năng nguyên thuỷ trong anh nhận ra nó và khao khát nó, cho anh sức mạnh để chiến đấu với nỗi đau và bóng tối. Anh muốn nàng biết anh ở đây.

Cánh tay anh co giật, chuyển động quá chậm để có thể là sự co giật cơ bắp vô thức. Lần này Jay không giật tay nàng ra. Thay vì thế nàng cọ xát ngón tay nàng lên làn da anh, trong khi mắt nàng tập trung vào vẻ mặt anh.

"Steve ? Anh định co giật tay anh ? Anh có thể làm thế lần nữa không ?"

Kỳ quặc. Một vài từ có nghĩa. Những từ còn lại chẳng hề có nghĩa gì cả. Nhưng nàng ở đó, gần hơn, giọng nói rõ ràng hơn. Anh chỉ có thể nhìn thấy bóng tối, như thể thế giói chưa từng tồn tại, nhưng giờ đây nàng đã ở gần hơn. Đau đớn hành hạ cơ thể anh, những đợt sóng lớn của nó làm mồ hôi đọng đầy trên da anh, nhưng anh không muốn từ bỏ sau khi đã tiến xa được đến thế này, không muốn lại rơi vào khoảng không đen tối.

Tay anh ? Đúng, nàng muốn anh cử động tay anh. Anh không biết rằng anh có thể làm được hay không. Nó đau kinh khủng đến nỗi anh không biết được liệu anh có thể giữ vững, liệu anh có thể cố gắng được nữa không. Liệu nàng có bỏ đi nếu anh không cử động cánh tay mình ? Anh không thể chịu đựng bị bỏ lại lần nữa, nơi mà mọi thứ đều thật lạnh lẽo, tối tăm và trống rỗng, không phải sau khi anh đã đến được gần hơn với sự ấm áp của nàng.

Anh thử thét lên nhưng không được. Đau đến không thể tin được, nó đang chặt anh thành những mảnh nhỏ như một con thú điên với răng nanh và móng vuốt, xé toạc anh ra.

Anh cử động.

Cử động chỉ vừa đủ, một cái giật nhẹ, nàng đã có thể bỏ lỡ nó nếu tay nàng không ở trên tay anh. Anh toát mồ hôi, ngực và vai lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang chói loà. Tim nàng đập thình thịch khi nàng vươn gần tới anh, cái nhìn của nàng tập trung vào môi anh.

"Steve, anh có thể nghe thấy em không ? Jay đây. Anh không thể nói vì anh có một ống dẫn nơi thanh quản. Nhưng em ở ngay đây. Em sẽ không rời anh."

Từ từ đôi môi bầm tím của anh tách ra, cứ như là anh đang cố gắng lắp ghép những từ ngữ rời rạc lại với nhau. Jay nghiêng người về phía anh, hơi thở ngắt quãng, ngực nàng nhức nhối, khi anh nỗ lực bắt môi và lưỡi chuyển động thành lời. Nàng cảm nhận được ảnh hưởng của cả sự liều lĩnh tuyệt vọng và quyết tâm ngoan cố của anh, chống lại mọi logic, anh chiến đấu với sự đau đớn và thuốc để có thể nói một từ. Nó giống như là anh không thể chịu thua, bất chấp cái giá phải trả là gì đi nữa. Có gì đó trong anh không cho phép anh chịu thua.

Một lần nữa anh thử, đôi môi nhợt nhạt, sưng phồng của anh dịch chuyển chậm rãi quằn quại đau đớn. Lưỡi anh cử động, bắt nó định hình thành lời :

"Đau"

Ngực nàng trở nên đau buốt, và nàng nuốt vội một hơi dài. Nàng không hề cảm thấy nước mắt lăn dài trên má. Dịu dàng nàng vỗ về tay anh. "Em sẽ quay lại ngay. Họ sẽ cho anh thứ gì đó như thế anh sẽ không bị đau nữa. Em sẽ chỉ rời anh một phút thôi, và em hứa em sẽ trở lại."

Nàng chạy nhanh về phía cửa và giật tung nó ra, suýt ngã nhào vào hành lang. Nàng chắc phải ở đây lâu hơn nàng tưởng, bởi vì ca trực thứ ba đã về và ca trực thứ nhất đã quay lại với nhiệm vụ. Frank và Thiếu tá Lunning đang đứng trong phòng y tá, đang nói chuyện với giọng nói nhỏ và gấp rút ; cả hai người ngước lên khi nàng chạy về phía họ, và một thoáng khiếp sợ hoài nghi tràn đầy trong mắt Frank.

"Anh ấy tỉnh rồi !" nàng nghẹn ngào. "Anh ẩy nói anh ấy đau. Làm ơn, ngài phải cho anh ấy thứ gì đó..."

Họ lao qua nàng, gần như đẩy nàng sang một bên (wivy : thô lỗ quá !) . Frank nói "Chuyện này đáng lẽ không xảy ra", bằng một giọng nặng nề đến nỗi nàng còn không thể chắc chắn đó là giọng của anh ta.

Nhưng dường như nó đúng là giọng của anh ta, dù cho từ ngữ thật là vô lý. Cái gì đáng lẽ không xảy ra ? Steve không nên tỉnh lại ? Hay họ đã nói dối nàng ? Hay cuối cùng thì họ mong rằng anh ấy nên chết đi ? Không, không thể như thế, nếu không Frank sẽ không phải vượt qua bao nhiêu rắc rối như vậy để bắt nàng ở lại.

Y tá gấp rút vào phòng của Steve, nhưng khi Jay cố đi vào nàng lại bị hộ tống một cách kiên quyết về phía hành lang. Nàng đứng bên ngoài, lắng nghe những giọng nói náo động câm lặng bên trong, cắn chặt môi dưới và lau đi những dòng lệ chậm chạp tuôn trào trên má. Đáng lẽ ra nàng phải ở bên trong đó. Steve cần nàng .

Bên trong phòng, Frank quan sát Thiếu tá Lunning nhanh nhẹn kiểm tra những dấu hiệu sự sống và hoạt động sóng não của Steve. "Không nghi ngờ gì nữa", vị thiếu ta thờ ơ xác nhận trong khi ông ta làm việc. "Anh ta đang tỉnh lại"

"Anh ta đang trong tình trạng dùng thuốc an thần mà, vì Chúa !" Frank quả quyết. "Làm sao anh ta có thể tỉnh lại cho đến khi ngài giảm liều lượng thuốc ?"

"Anh ta chống lại nó. Anh ta có một thể trạng khủng khiếp, và người phụ nữ đang ở ngoài sảnh kia có ảnh hưởng mạnh mẽ đến anh ta. Adrenaline là một loại thuốc kích thích mạnh. Còn hơn thế nữa, anh ta có một sức mạnh và sự chịu đựng phi thường. Huyết áp của anh ta tăng và tim hoạt động mạnh hơn, tất cả mọi dấu hiệu kích thích của adrenaline."

"Có phải ngài sẽ tăng liều lượng thuốc ?"

"Không. Sự hôn mê đã giữ não bộ của anh ta không sưng và tạo thêm thương tổn. Dù sao tôi cũng sắp đem anh ta thức dậy. Anh ta chỉ đẩy nhanh thời gian biểu lên một chút. Chúng tôi sẽ tiếp tục giữ anh ta dưới tác dụng của thuốc giảm đau, nhưng anh ta sẽ không tiếp tục hôn mê nữa. Anh ta có thể tỉnh dậy."

"Jay cho rằng anh ta bị đau. Liệu anh ta có thể cảm thấy đau, trong khi anh ấy vẫn còn ảnh hưởng của thuốc."

"Nếu anh ta có đủ nhận thức để giao tiếp, anh ta cũng đủ tỉnh táo để cảm thấy đau."

"Liệu anh ta có hiểu những gì chúng ta nói ?"

"Có khả năng. Tôi muốn nói anh ta chắc chắn có thể nghe thấy chúng ta, nhưng hiểu rõ thì lại là chuyện khác."

"Sẽ mất bao lâu trước khi chúng tôi có thể hỏi chuyện anh ta ?"

Thiếu tá Lunning ném cho anh ta một cái nhìn khắt khe. "Không cho đến khi sự sưng phồng trên mặt và thanh quản của anh ra lún xuống vừa đủ để tôi có thể rút ống lưu dẫn ra. Tôi sẽ nói vấn đề này vào một tuần khác. Và đừng mong chờ anh ta là một cái bình thông tin. Anh ta có thể không hề nhớ chuyện gì đã xảy ra cho mình, và thậm chí nếu anh ta thực sự nhớ, nó có thể mất hàng tháng tới."

"Liệu có gì nguy hiểm rằng anh ta có thể để lộ một vài thông tin mật cho Jay ?". Frank không muốn nói quá nhiều. Thiếu tá Lunning biết Steve là một bệnh nhân cực kỳ quan trọng, nhưng ông ta không biết bất kỳ một chi tiết nào.

"Không thể có khả năng này. Anh ta quá bàng hoàng và rối loạn, thậm chí là mê sảng, và dù ở trong bất cứ trường hợp nào, anh ta vẫn chưa có khả năng nói được. Tôi hứa với anh, anh sẽ là người đầu tiên gặp mặt anh ra khi chúng tôi lấy ống lưu dẫn ra."

Frank nhìn chăm chăm vào hình thể lặng im trên giường ; người đàn ông này đã ở tình trạng vô thức quá lâu, vẫn thật khó khăn khi chấp nhận rằng con người này có thể nghe và cảm nhận, rằng con người này thậm chí còn tạo ra một cố gắng giao tiếp. Nhưng với những hiểu biết của anh ta về người đàn ông này, Frank nhận ra rằng anh ta đáng ra phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái gì đó như thế này. Người đàn ông này chưa bao giờ từ bỏ, chưa bao giờ ngừng tranh đấu, thậm chí khi đối phương quá mạnh đến nỗi những người khác sẽ bỏ đi ngay, và vì anh ta đã sống sót qua nhiều hoàn cảnh mà những người khác không thể, giống như lần này. Hầu hết mọi người chưa bao giờ từng trải những chuyện như thế mà vẫn cười nhăn nhở với một quyết tâm mạnh mẽ, dữ dội như anh ta.

"Những thương tổn não lâu dài nào có thể xảy ra ?" Anh ta hỏi nhỏ, nhớ rằng Steve có thể nghe được, và chẳng có cách nào chắc chắn anh ấy có thể hiểu được bao nhiêu.

Thiếu tá Lunning thở dài. "Tôi không biết. Anh ta hồi phục một cách xuất sắc, chú ý ngay rằng, điều này có ý nghĩa rất nhiều. Nó có thể rất nhỏ đến nỗi anh không có khả năng kể ra sự khác biệt, nhưng tôi không đặt cược vào bất kỳ thứ gì bây giờ. Đơn giản là tôi không thể nói. Thực tế rằng anh ta tỉnh dậy và phản ứng với cô Granger là hoàn toàn không thể ngờ tới. Anh ta nhảy cóc đến vài giai đoạn của quá trình phục hồi. Tôi chưa từng thấy điều gì như thế này trước đây. Các giai đoạn thông thường là, đầu tiên là trạng thái sững sờ, nó tạo nên sự kích thích mãnh liệt để đánh thức anh ta dậy, sau đó là tình trạng mê sảng và cực kỳ kích động, giống như là quá trình điện não anh ta trở nên điên loạn. Sau đó anh ta sẽ trở nên trầm lặng hơn, nhưng vẫn sẽ rất bối rối. Trong giai đoạn tiếp theo anh ta sẽ như một người máy. Anh ta sẽ có khả năng trả lời các câu hỏi, nhưng không có khả năng thực hiện bất cứ cái gì ngoại trừ những bài tập cơ vật lý đơn giản. Các chức năng não bộ cao hơn sẽ trở lại từ từ."

"Và anh ta đang ở trong giai đoạn nào ?"

"Anh đã đã có khả năng giao tiếp, như là anh ta đã ở trong tình trạng tự động hoá, nhưng tôi nghĩ anh ta hiện giờ đang bị thoái lui. Hẳn là anh ta phải cố gắng kinh khủng mới làm được nhiều thế."

"Khi ngài giảm lượng thuốc an thần, anh ta sẽ có khả năng giao tiếp nhiều hơn?"

"Có lẽ. Việc bất ngờ xảy ra này có thể lặp lại. Anh ta có thể trở lại với giai đoạn cổ điển hơn của sự bình phục."

Bực bội, Frank hỏi, "Có điều gì mà ngài chắc chắn được không ?"

Thiếu tá Lunning tặng cho anh ta một cái nhìn thật điềm tĩnh và thật dài. "Có. Tôi chắc chắn rằng sự hồi phục của anh ta phụ thuộc vào cô Granger. Giữ cô ấy ở quanh. Anh ta sẽ cần đến cô ấy."

"Liệu cô ấy có được an toàn khi ở bên cạnh anh ta trong khi ngài đưa anh ta ra khỏi tác động của thuốc."

"Tôi yêu cầu điều này. Cô ấy có lẽ sẽ giữ anh ta bình tĩnh. Tôi cực kỳ chắc chắn không muốn anh ta đập phá lung tung với dây truyền trong lồng ngực. Liệu cô ấy có khả năng chịu đựng nó ?"

Frank nhướn mày. "Cô ấy mạnh mẽ hơn vẻ ngoài của mình". Và Jay, một cách kỳ lạ đã hiến dâng hết bản thân cho Steve trong một cách mà anh không hề ngờ tới và cũng chẳng hiểu cho lắm. Nó giống như là có thứ gì đó kéo cô ta lại với anh ta, nhưng lại chẳng hề có một nền tảng cơ bản nào cho cái kiểu lôi cuốn đó. Có lẽ sau này, khi anh ta tỉnh táo, ảnh hưởng của anh ta đối với phụ nữ từng luôn làm những vị cấp trên của anh ta phải lắc cái đầu của họ trong sự hoài nghi. Nhưng hiện giờ anh ta chỉ như là một xác ướp, không có khả năng sử dụng sự quyến rũ nổi tiếng của anh ta, vì vậy chắc phải có một điều gì khác.

Frank phải để Người đó biết chuyện gì đã xảy ra.

Đột nhiên cánh cửa bật mở và Jay bước vào đồng thời ném cho họ một cái nhìn gay gắt, rõ ràng, thách họ dám ném nàng ra ngoài lần nữa. "Tôi ở lại", nàng nói thẳng thừng, di chuyển đến bên cạnh Steve và đặt bàn tay nàng lên cánh tay anh. Cằm nàng bưởng bỉnh nhướn lên. "Anh ấy cần tôi, và tôi sẽ ở đây."

Thiếu tá Lunning nhìn từ nàng đến Steve rồi đến Frank. "Cô ấy ở lại", ông ôn tồn nói, rồi tham khảo hồ sơ trong tay mình. "Ok, tôi sẽ bắt đầu giảm lượng thuốc an thần, để hoàn toàn đem anh ta ra khỏi sự hôn mê. Sẽ tốn khoảng hai mươi tư đến ba mươi sáu tiếng, và tôi không biết anh ta sẽ phản ứng như thế nào, vì vậy tôi muốn anh ta chịu sự theo dõi cả ngày." Ông ta liếc nhìn Jay. "Cô Granger, tôi có thể gọi cô là Jay ?"

"Vâng", nàng thì thầm.

"Một y tá sẽ túc trực ở đây với anh ta toàn bộ thời gian cho đến khi anh ta hoàn toàn tỉnh thuốc. Phản ứng của anh có lẽ không đoán trước được. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, điều quan trọng là cô sẽ phải rời khỏi đường đi và sẽ không cản trở bất kỳ điều gì chúng tôi phải làm. Cô có hiểu không ?"

"Có."

"Tôi có thể tin tưởng cô sẽ không ngất đi hay làm gì vướng víu ?"

"Vâng"

"Được rồi. Tôi mong chờ điều đó". Cái nhìn quân đội nghiêm nghị của ông ta đánh giá nàng, và ông ta chắc hẳn là phải đoan chắc một lần nữa bởi những gì ông ta thấy, bởi vì ông ta đưa ra một cái gật gù chấp thuận. "Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng tôi nghĩ cô sẽ chịu được."

Jay đặt lại sự chú ý của nàng vào Steve, bỏ mặc mọi người khác trong phòng như thể họ không còn tồn tại. Nàng không thể ngăn mình được. Anh xua đuổi mọi người khác ra khỏi ý thức nàng, san phẳng họ thành những nhân vật hoạt hình một chiều. Chẳng có gì ngoài anh, và từ khi anh phải cố gắng chịu sự đau đớn quằn quại để nói được với nàng, cảm giác về anh trở nên mạnh hơn cả trước đó.

Nó tàn phá nàng, làm nàng kinh hãi, bởi vì nó hoàn toàn nằm ngoài những kinh nghiệm trước đây của nàng, nhưng nàng lại không thể chiến đấu lại nó. Thật là kỳ lạ, tầm ảnh hưởng của Steve lên nàng đang trở nên mãnh mẽ hơn bao giờ hết, hơn cả khi anh có toàn bộ giác quan và cơ thể, và cả sự quyến rũ của anh. Giờ đây anh ở tình trạng bất động và, phần quan trọng nhất, vô tri vô giác, nhưng có gì đó sâu sắc và nguyên thuỷ lôi kéo nàng đến với anh. Chỉ ở trong cùng phòng với anh đã khiến trái tim nàng loạn nhịp, da thịt nóng bừng như thể máu nàng đang chạy đua trong từng tĩnh mạch, tiếp thêm sinh lực cho nàng.

"Em quay lại rồi đây", nàng thì thầm với anh, chạm nhẹ vào cánh tay anh. "Anh có thể ngủ lại. Đừng lo lắng, đừng cố chống lại cơn đau...cứ để nó đi. Em ở đây với anh và em sẽ không rời đi. Em sẽ canh gác cho anh, và em sẽ ở đây khi anh thức dậy lần nữa."

Chậm rãi hơi thở của anh trở nên đều đặn hơn, mạch chậm dần. Huyết áp dần thấp hơn. Tiếng rít từ ống lưu dẫn nơi thanh quản của anh trở nên mờ nhạt giống như chiếc ống dẫn không hề tồn tại ở đó. Jay đứng bên cạnh giường anh, những ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay anh khi anh chìm vào giấc ngủ.

Nàng ở đâu ? Anh thức giấc, thét lên trong im lặng khi anh cào xé đường đi xuyên qua màn đêm đen tối và sự đau đớn dẫn đến một nỗi kinh hoàng còn lớn hơn thế nữa. Nỗi đau dường như đang nuốt sống anh, nhưng anh có thể chịu đựng điều đó bởi vì trái ngược lại tác động của nó, nỗi đau chỉ là thứ yếu so với sự trống rỗng khủng khiếp. Chúa ơi, phải chăng anh đã bị chôn sống ? Anh không thể cử động, không thể nhìn, không thể phát ra một âm thanh nào, như thể cơ thể anh đã chết nhưng tâm trí anh vẫn sống. Kinh hãi, anh cố gắng thét lên lần nữa nhưng không thể.

Đây là đâu ? Chuyện gì đã xảy ra ?

Anh không biết. Chúa cứu giúp, anh không biết !

"Em đây", giọng nói dỗ dành ngâm nga. "Em biết anh đang hoảng sợ và không hiểu gì, nhưng em ở đây. Và em sẽ ở cạnh anh."

Giọng nói đó. Nó thật thân quen. Trong những giấc mơ. Không, không phải mơ. Cái gì đó sâu sắc hơn thế. Nó ở trong ruột, trong xương, trong mọi tế bào, trong gene, trong từng nhiễm sắc thể của anh. Nó là một phần trong anh, và anh tập trung vào nó với một cường độ mãnh liệt, một sự thừa nhận gần như đau đớn. Lúc này đây nó là một người ngoài hành tinh kỳ lạ, cố gắng liên kết với trí não anh, nhưng trí não anh lại chẳng sản sinh ra được cái gì cả.

"Các bác sĩ nói anh có lẽ sẽ cực kỳ bối rối", giọng nói tiếp tục. Giọng nói thật bình tĩnh và dịu dàng, vương chút khàn khàn yếu ớt, như thể nàng đang khóc. Nàng. Đúng. Đó dứt khoát là một phụ nữ. Anh có một ký ức mơ hồ rằng giọng nói đó mời gọi anh, kéo anh ra khỏi bóng tối nghẹt thở và xa lạ

Nàng bắt đầu ngâm nga kể về những vết thương, và anh lắng nghe giọng nàng với sự tập trung dữ dội, từ từ nhận ra rằng nàng đang nói về anh. Anh đã bị thương. Không chết, không bị chôn sống.

Đợt sóng triều cường của sự khuây khoả rút kiệt mọi sức lực trong anh.

Nàng vẫn ở đó vào lần tiếp theo anh chạm đất, và lần này sự kinh hãi ban đầu kéo dài trong một khoảng thời gian ngắn hơn. Với đôi chút tỉnh táo, anh quyết định nàng bị khản giọng hơn là đang khóc.

Nàng luôn ở đó. Anh không có khái niệm về thời gian, chỉ có nỗi đau và bóng tối, nhưng dần dần anh nhận ra rằng có hai loại bóng tối. Một ở trong tâm trí anh, làm tê liệt tư duy của anh, nhưng anh có thể chiến đấu với nó. Chậm chạp thứ bóng tối ấy trở nên nhỏ hơn. Rồi lại có một loại bóng tối khác, sự thiếu vắng ánh sáng, không có khả năng nhìn thấy. Một lần nữa anh đã có thể trở nên hoảng sợ nếu như nàng không ở đó. Hết lần này đến lần khác nàng giải thích, như thể nàng biết anh chỉ từ từ nhận thức được những lời của nàng. Anh không mù, có những lớp băng trên mắt anh, nhưng anh không mù. Đôi chân anh bị gãy, nhưng rồi anh sẽ đi lại được. Tay anh bị bỏng nặng, nhưng anh sẽ lại sử dụng chúng. Có một ống lưu dẫn nơi thanh quản của anh để giúp anh hô hấp, chẳng bao lâu nữa nó sẽ được tháo ra và anh sẽ lại nói được.

Anh tin nàng. Anh không biết nàng, nhưng anh tin tưởng nàng.

Anh cố gắng suy nghĩ, nhưng những từ ngữ được phóng ra rồi lại quay về trong đầu anh cho đến khi anh không thể hiểu rõ chúng. Anh không biết...Có quá nhiều điều anh không biết. Anh không biết gì cả. Nhưng anh lại không thể nắm bắt được những từ ngữ và sắp xếp chúng trên một trật tự tốt hơn để anh có thể biết được những gì mà anh không biết. Nó chỉ là chẳng có nghĩa gì cả, và anh thì quá mệt để chiến đấu.

Cuối cùng anh đã thức giấc để tìm ra rằng những suy nghĩ của anh đã trở nên rõ ràng hơn, sự hỗn loạn khác đi, bởi vì những từ ngữ trở nên có nghĩa hơn dù cho chẳng có gì khác làm được. Nàng đã ở đó. Anh có thể cảm thấy bàn tay nàng trên cánh tay mình, có thể nghe được chất giọng hơi khàn khàn của nàng. Nàng đã ở suốt bên cạnh anh ? Đã bao lâu rồi ? Tưởng chừng như là vĩnh viễn, và nó đay nghiến anh, bởi vì anh cảm thấy đáng lý ra anh phải biết một cách chính xác.

Có quá nhiều điều anh muốn biết, và anh lại chẳng thể hỏi. Sự thất vọng ăn mòn anh, và cánh tay anh gập lại dưới những ngón tay nàng. Chúa ơi, điều gì sẽ xảy ra với anh nếu nàng bỏ đi ? Nàng là mối liên kết duy nhất anh có giữa thế giới bên ngoài với cái nhà tù được tạo bởi chính cơ thể anh, mối liên kết của anh với thế giới bên ngoài, cửa sổ duy nhất trong thế giới tăm tối của anh. Và đột nhiên anh cần phải biết, tất cả trong anh thống nhất thành một, một suy nghĩ duy nhất, một từ duy nhất : Ai ?

Đôi môi anh định hình thành từ và được sinh ra trong im lặng. Đúng, đó là từ mà anh muốn. Tất cả những gì anh muốn biết đã được tổng kết lại trong một từ nhỏ bé.

Jay dịu dàng đặt những ngón tay của nàng lên đôi môi sưng phồng của anh. "Đừng cố nói", nàng thì thầm. "Hãy sử dụng hệ thống chữ viết nhé. Em sẽ đọc bảng chữ cái, và mỗi khi em đọc lên chữ cái anh muốn, anh giật cánh tay anh. Em sẽ đọc bảng chữ cái lặp đi lặp lại cho đến khi chúng ta đánh vần được những gì anh muốn nói. Anh có thể làm thế không ? Một cái giật là đúng, hai cái là sai."

Nàng đang kiệt sức, đã hai ngày trôi qua kể từ lần đầu tiên anh tỉnh dậy, và nàng đã ở bên cạnh anh hầu hết khoảng thời gian đó. Nàng đã nói cho đến khi giọng nàng gần như không nói nổi nữa, những lời nói của nàng đem đến cho anh một chiếc cầu nối từ cơn hôn mê của anh về với thực tế. Nàng biết khi nào anh thức giấc, cảm nhận được sự hoảng sợ của anh, cảm thấy được sự vùng vẫy cố gắng thấu hiểu chuyện gì đã xảy ra của anh. Nhưng đây là lần đầu tiên anh cử động môi mình, và nàng đã quá mệt để mà có khả năng nắm lấy nhưng gì anh cố gắng nói. Trò chơi alphabe này là thứ duy nhất nàng có thể nghĩ ra để họ có thể giao tiếp, nhưng nàng không biết liệu anh có khả năng tập trung đủ để nó có kết quả không.

Cánh tay anh co giật. Chỉ một cái.

Nàng lấy một hơi thật sâu, bắt buộc sự kiệt quệ của nàng biến mất. "Được rồi. Chúng ta bắt đầu nhé. A... B... C... D..."

Nàng bắt đầu từ bỏ hy vọng khi nàng chậm chạp đọc gần hết bảng chữ cái rồi mà cánh tay anh vẫn nằm bất động dưới bàn tay nàng. Dù sao thì nó cũng là một vụ đánh cuộc khó thành công. Thiếu tá Lunning đã nói có thể mất nhiều ngày để trí óc của Steve có thể đủ rõ ràng để anh có thể thực sự hiểu được những gì xảy ra xung quanh anh. Rồi khi nàng nói "W" và cánh tay anh giật nhẹ.

Nàng dừng lại "W ?"

Cánh tay anh lại giật nhẹ. Một lần. Đó là "Đúng"

Niềm vui ngập tràn trong nàng . "Được rồi, W là chữ cái đầu tiên. Đến chữ thứ hai nào. A...B..."

Cánh tay anh giật nhẹ ở chữ H.

Rồi một lần nữa ở chữ O.

Anh dừng ở đó.

Jay sửng sốt. "Ai ? Có thế thôi ? Anh muốn biết em là ai ?".

Tay anh lại giật nhẹ. Đúng.

Anh không biết, anh thực sự không biết. Nàng không thể nhớ được rằng nàng đã đề cập đến nàng là ai, trừ lần đầu tiên nàng bắt đầu trò chuyện với anh. Có phải nàng nghĩ anh sẽ nhớ ra giọng của nàng sau năm năm không gặp ?

"Em là Jay", nàng dịu dàng nói. "Vợ cũ của anh".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.