Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi

Chương 8




PHẦN 2: GẶP ANH ĐÊM GIÁNG SINH

Lặc Kì Nặc. Ngày đầu tiên xa anh

Có một ngày em và anh gặp lại

Gió và mưa đều không nhìn thấy

Đèn và ánh sáng khép chặt mi

Em muốn cùng anh đếm thử

Khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau

Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất

Cũng chính là ngày hôm qua em không thể quay lại.

Tôi nhìn đồng hồ, đã là ba giờ chiều. Ánh mặt trời ấm áp nhảy nhót trên khe cửa. Tôi nén chặt cơn giận trong lòng, nhìn chằm chằm vào Kì Ngôn, kẻ mạo danh Kì Nặc, bình tĩnh chờ đợi một lí do khiến cho tôi không nổi giận từ phía anh ta.

Những hành khách đã xuống xe bắt đầu lần lượt lên xe.

Kì Ngôn lấy trong túi ra một bức thư rồi đưa cho tôi.

Bức thư được gấp làm tư rất ngay ngắn. Vừa mở ra, những nét chữ quen thuộc của Kì Ngôn đã đập vào mắt tôi.

Tiểu Mạt:

Anh biết chắc chắn em sẽ phát hiện, vì vậy mới viết bức thư này để giải thích tất cả:

Để cho Kì Ngôn quay về Cảnh An cùng em là quyết định của anh. Anh hi vọng cậu ấy có thể sống những tháng ngày tốt đẹp hơn. Dù sao thì đó cũng là lời hứa của anh trước mộ của bố mẹ. Nếu như anh ra đi cùng em, sau này sẽ không ai chăm sóc cho cậu ấy. Hãy để cho cậu ấy cùng em đến Cảnh An và ở bên cạnh em, như vậy anh mới có thể yên tâm được. Anh tin là em sẽ chăm sóc chu đáo và quản lí được Kì Ngôn.

Hi vọng em có thể đáp ứng tâm nguyện này của anh. Đừng vạch trần bí mật này. Kể từ nay về sau, Kì Ngôn chính là Kì Nặc. Hãy hứa với anh, giữ kĩ bí mật này nhé!

Khoảng thời gian ở bên cạnh em, anh thực sự rất vui. Hi vọng điều ước dưới gốc đa của em sẽ trở thành hiện thực. Cũng hi vọng rằng em có thể tích cực và vui vẻ đối diện với cuộc sống.

Kì Ngôn nhờ cả vào em đấy! Có thời gian hãy quay lại huyện Thụ Thủy thăm anh nhé!

….

Không biết nước mắt của tôi đã tuôn rơi từ lúc nào. Kì Ngôn vừa đưa tay ra thì những giọt nước mắt ấy đã rơi vào tay anh ta. Bố ngoảnh đầu lại nhìn thấy tôi đang khóc liền vội vàng hỏi: – Tiểu Mạt, con sao thế?

Tôi vội vàng gấp bức thư lại, xụt xịt mũi rồi nói: -Không sao đâu, con đang nhớ mẹ ấy mà!

Tôi cúi gằm mặt xuống, nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi. Kì Ngôn bối rối lấy tay áo lau nước mắt cho tôi. Tôi biết đó chính là áo của Kì Nặc, ống tay áo dài, các nếp gấp lúc nào cũng ngay ngắn.

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao trong cơn mưa tối qua tôi lại buồn bã và khó chịu đến thế. Hóa ra hơi ấm từ lòng bàn tay Kì Nặc truyền sang cho tôi chính là tín hiệu của sự chia li. Chẳng trách cái người mà tôi nhìn thấy rời khỏi phòng Kì Ngôn ngày hôm qua lại hoang mang đến vậy. Hóa ra bọn họ đã tráo đổi thân phận cho nhau. Giấc mơ đêm qua cũng chính là linh tính báo trước rằng Kì Nặc sẽ rời xa tôi.

Nhưng tôi đoán trước được bắt đầu nhưng không liệu trước được kết quả.

Chiếc xe ô tô vẫn thẳng tiến về Cảnh An. Bên ngoài cửa xe, những ngọn núi san sát nhau, nhấp nhô kéo dài đến tận chân trời. Cảnh vật vẫn giống y như lúc tôi đến, chỉ có điều bây giờ không phải là ban đêm. Ánh sáng mặt trời buổi chiều chói chang chiếu vào khung cửa sổ, tôi liền đóng chặt cửa lại. Đột nhiên tôi có linh cảm rằng Kì Nặc sẽ vĩnh viễn rời xa tôi. Linh cảm này khiến cho tôi không thể chịu nổi. Chính vào lúc ấy, nỗi đau đớn của tôi như bị nhân lên gấp bội.

Kể từ ngày hôm đó tôi đã biết rằng, mọi sự việc trên đời này không bao giờ diễn ra theo hướng mà mình nghĩ. Thượng đế lúc nào cũng thích trêu cợt con người, thế nên cuộc sống không bao giờ mỹ mãn như ý.