Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 18



Các thành viên trong thị tộc của Morgan đã có cả một đời phản ứng lại nguy hiểm bằng cách rút vội vũ khí của họ ra và lao vào nơi ẩn nấp. Tuyết rơi thơ lơ khi Ranald chộp lấy Enid, lăn cô đến chỗ an toàn và bỏ lại Sabrina đang bối rối đứng trơ trọi trước đống cỏ xơ xác. Nơi lúc trước rộn ràng tiếng nhạc khiêu vũ cùng tiếng nói cười, giờ đây chết lặng trong căng thẳng cùng tiếng vó ngựa khô khốc đang dồn dập lại gần.

Morgan chửi thề. Anh cố kìm cơn bốc đồng man dại đầu tiên của mình để xông thẳng vào sân trong và quăng mình ra trước Sabrina, bởi anh biết thừa những người trong thị tộc MacDonnell rõ ràng sẽ nổ súng trước rồi nói lời xin lỗi chân thành của họ sau. Ngay cả gào to mệnh lệnh anh cũng không dám, bởi không muốn mạo hiểm khiến bọn họ giật mình. Khẽ nguyền rủa, anh ép mình bước thật chậm rãi và đềuđặn xuống dưới ngọn đồi.

Một người cưỡi ngựa đơn độc chầm chậm cho ngựa phi vào sân trong rồi thấy anh ta đang bị chĩa thẳng trước tầm ngắm của năm mươi khẩu súng lẫn dao. Từ khoảng cách chỗ anh, Morgan có thể nhận ra đó là một cậu bé xanh mét, chỉ lớn hơn vài tuổi so với thằng nhóc báo rằng cậu ta đang đến.

Trong sự tĩnh mịch đặc quánh theo sau khi cậu ta cho ngựa dừng lại, những khẩu súng chĩa lên, những đôi bàn tay sẵn sàng bóp cò, những thanh gươm được tuốt ra khỏi vỏ, và những đôi mắt ánh lên sự thích thú chỉ kéo dài trong vài giây trước khi ép lại chật hẹp trong thực tế chết chóc.

Morgan trông thấy Sabrina điên cuồng tìm kiếm trên gương mặt của những người trong thị tộc của anh một vài manh mối để giải thích cho hành động lạ lùng của họ. Anh đã biết nàng tìm thấy thứ gì. Anh đã thường xuyên trông thấy điều đó trên gương mặt họ và của chính anh nữa - lời hứa hẹn kiên quyết vềcái chết, thô bạo và không thể lay chuyển như thứ máu tanh ngấm vào mặt đất khô cằn.

Nàng dán lên môi một nụ cười yếu ớt rồi nắm chặt lấy vạt váy. Khi Morgan nhận ra nàng định làm gì, lời nguyền rủa của anh bật thành một lời khẩn cầu chết lặng.

Cảnh tượng thân thể nàng nằm nhăn nhúm trên tuyết, ngực loang lổ máu bởi một mũi dao hoặc một viên đạn, gần như khiến anh loạng choạng. Nhưng anh vẫn gượng mình để tiếp tục di chuyển, tiếp tục thu dần khoảng cách giữa hai người. Chỉ thêm một vài yard nữa thôi là anh có thể đặt tay lên nàng được rồi.

Anh gập tay lại mà không hề nhận ra rằng Sabrina đang lao về phía trước, mang bản thân nàng vào tầm ngắm của mọi loại vũ khí chĩa về phía kẻ đưa tin từ nhà Cameron.

Nàng ép vẻ vui tươi làm sáng lên giọng nói của nàng. “Sao thế, mọi người nhìn này! Đây là Caden Cameron đây mà! Fergus? Ranald? Lại đây gặp em họ Caden của tôi đi. Cậu ấy là con thứ hai của chú họ xa của tôi. Chúng tôi là bạn từ thủa nhỏ, phải vậy không, Caden? Cậu mang thư đến hay chỉ ghéthăm thôi?”

Dây cương lẩy bẩy trong đôi bàn tay run rẩy của cậu bé. Mặt cậu ta đã trở nên trắng bệch bên dưới mái tóc đen bù xù, và mặc cho cái rét căm người, mồ hôi vẫn khiến bừng lên làn da mịn của cậu ta. Giọng nói sượng sùng của cậu ta vỡ vụn. “Tôi m...m...m...ang một lá thư, thưa cô Sabrina. Và, ờ, tôi không tin tôi có th...th...th...ời gian để ở lại chơi đâu.”

Bàn tay Morgan siết quanh cẳng tay của Sabrina. Anh chưa bao giờ cảm thấy thứ gì quá dễ chịu như hơi ấm thân thuộc dưới ống tay áo của nàng. Anh ghì lấy dữ dội như thể đảm bảo với chính mình rằng hơi ấm của nàng là thật.

“Đồ ngốc chết tiệt,” anh rít nhỏ. “Em không có một chút bình thường -”

“Cái gì bình thường? Phép tắc? Đầu óc?” nàng rít lại. “Lòng mến khách của anh còn ra gì nếu anh gửi cậu bé đáng thương này về lại trang viên Cameron với tấm vải niệm cùng những vết đạn lỗ chỗ trên người nó hả.”

“Cha em có thể có một cái nhìn mơ hồ về em nếu mang trả cậu ta trong cái kiểu như thế.” Lắc đầu hứarằng sẽ phạt sau, anh đẩy mạnh nàng núp sau anh. Cái rùng mình thoáng qua của nàng đã phản bội lại dũng cảm đắt giá của nàng.

Vị sứ giả rúm ró trên yên ngựa trước cái nhìn của của vị thủ lĩnh Cao nguyên lừng lững.

“Nhảy xuống, chàng trai,” Morgan ra lệnh. “Giờ đã qúa trễ để quay lại trang viên Cameron đêm nay. Conđường nguy hiểm vào ban ngày thì chết người vào ban đêm đấy. Cậu sẽ dùng cơm tối với chúng tôi và cưỡi ngựa trở về vào ngày mai.”

Caden lắc đầu, rõ ràng sợ rằng cơ hội sống sót qua một đêm với những người MacDonnell còn ít hơn việc vượt qua con đường trắc trở. “Không đâu, cảm ơn ngài. Tôi thật sự không đói.”

Từ nước da xanh bợt của của cậu ta, Morgan đoán có lẽ cậu ta đã bỏ bữa trưa cũng như định bỏ cả bữa tối của mình.

Morgan chĩa ánh mắt dữ tợn quanh sân trong và thấy tất cả những vũ khí đã được ngượng ngùng bỏ xuống và tra vào vỏ. Rồi anh quay cái quắc mắt tương tự lên cậu bé cưỡi ngựa, thách cậu ta dám phản đối anh. “Vợ tôi và tôi nhất định phải giữ cậu ở lại.” Anh nâng một chiếc lông mày trong điệu bộ đáng ngại lên. “Cậu không định sẽ làm phật ý phu nhân của tôi đấy chứ?”

“Ôi, không, thưa ngài. Một chút cũng không đâu.” Cậu bé cuống quýt trượt khỏi lưng ngựa, vội vàng đếnmức gần như mất thăng bằng. Morgan ngay lập tức đỡ lấy cậu ta. Nhớ đến mục đích của mình, Caden mò mẫm trong chiếc túi da rồi rút ra một cuộn giấy da bê màu kem được niêm phong với con dấu của thủ lĩnh Cameron. “Đó là từ cha cô. Thưa cô Sabrina.”

Quên luôn nguy hiểm, Sabrina với tay qua vai Morgan và chộp lấy lá thư từ tay Caden. Vẻ mặt cồn cào của nàng xé tọac trái tim của Morgan. Khi nàng đọc những chữ viết khó hiểu ở lớp bao bên ngoài, anh trông thấy hy vọng nhen lên rồi chết lịm trong đôi mắt tuyệt đẹp của nàng.

Nỗi thất vọng khiến giọng nói của nàng thẫn thờ. ”Nó không dành cho tôi. Nó là dành cho thủ lĩnh thị tộc MacDonnell.”

Nàng đưa cho Morgan bức thư rồi quay người bước đi. Khi Sabrina vượt qua, những người trong thị tộc anh lấp ló bước ra khỏi chỗ ẩn náu của bọn họ, gương mặt của bọn họ lơ ngơ như thể bị đánh trước sự rút lui của nàng.

“Sabrina?” Enid dịu dàng gọi, giật lấy vài cọng rơm vướng trên bím tóc của cô.

“Cô quên cây đàn hạc của cô này,” Fergus gọi với theo nàng, nâng nhạc cụ thanh tú trên chiếc chân cáu bẩn của anh ta.

Sabrina vẫn tiếp tục bước đi, rồi tan vào bóng tối của nhà kho tựa hồ như nàng chưa bao giờ từng tồn tại trên cõi đời này. Morgan run lên khi một cơn ớn lạnh kì quặc chạy dọc theo sống lưng của anh.

Nắm tay anh vò nát tấm giấy da bê đắt tiền. Lão già Dougal Cameron khốn kiếp! Chỉ với một nét chữ ngạo mạn từ cây bút của ông ta, một lần nữa đã biến tất cả bọn họ trở thành kẻ thù.

Sabrina bước vòng qua một chồng đá vụn, đi ngang qua những hành lang vắng lặng để trở lại phòngngủ của nàng. Nàng đáng lẽ không bao giờ được rời bỏ nơi trú ẩn ấy. Nếu nàng không ra khỏi đó, giờ nàng đã không bị ám ảnh bởi ngờ vực cũng như sự khát máu nàng được tận mắt chứng kiến trong đôimắt của những người trong thị tộc của Morgan, tất cả là do bị kích động bởi tiếng kêu gào vô ý của một đứa bé “Bọn Cameron đang đến!”

Nàng lướt nhanh qua một bức tường xập xệ. Gió lạnh rền rĩ luồn qua những hốc đá đổ nát khiến nàng run rẩy, buốt đến tận xương. Giờ nàng đã biết những người MacDonnell có thể quay mặt lại với nàng để bảo vệ chính bản thân họ như thế nào. Sự ngốc nghếch lẫn ảo tưởng của nàng khiến nàng hổ thẹn. Nàng đã thành thật tin rằng nàng có thể chống lại lòng căm thù cùng hố sâu nghi ngờ đã tồn tại hàng thế kỉ với không một loại vũ khí nào ngoại trừ vài bài hát mua vui cùng chút ít sức mê hoặc liều lĩnh.

Sự thật khiến nàng héo hon. Không quản bao khó khăn nàng đã cố gắng để chiến thắng tính cách cứng đầu của những người trong thị tộc MacDonnell, nàng sẽ không bao giờ trở thành một người trong sốhọ. Nàng sẽ không bao giờ thuộc về họ. Không cả đối với thị tộc này lẫn cả Morgan. Một nỗi đau mới lại thắt chặt lấy trái tim nàng.

Nó đã diễn ra bao lâu trước khi nàng trông thấy cái nhìn nghi ngờ lạnh lẽo y hệt trong đôi mắt của Morgan? Để một người đàn ông trong thị tộc của anh chết vì đau bụng quằn quại hay đẩy một gã sayrượu ngã lăn xuống cầu thang, và với anh ai sẽ là kẻ bị tình nghi? Điều đó đã nghiến nát trái tim nàng khithấy tia nắng ấm áp trong đôi mắt anh bạc dần thành một màu thép phẫn nộ.

Nàng giờ không còn thị tộc nào cho mình nữa. Cha nàng không hề băn khoăn về nàng để viết cho nàng một lá thư. Nàng giờ là kẻ bị ruồng bỏ, không là gì hơn một con tốt thí trong mối thù truyền kiếp giữa hai thị tộc Cameron và MacDonnell và là nô lệ tình nguyện phục vụ cho ưu quyền tình dục của Morgan MacDonnell.

Nhiều giờ đau khổ lững lờ trôi qua từ khi nàng đặt chân đến phòng ngủ đơn côi của nàng, đợi Morgan đến. Đến quá nửa đêm, nàng cuộn mình trong chiếc ghế nơi họ đã từng chia sẻ những nụ hôn chúc ngủ ngon và chìm dần vào giấc ngủ, chỉ cựa quậy không yên khi những âm thanh thê lương từ chiếc kèn túi len lỏi vào những giấc mơ chẳng bình yên của nàng.

Nắm tay của Morgan giội thẳng xuống lá thư của Dougal, làm vỡ dấu niêm phong. Tiếng kêu hoang dạicủa chiếc kèn túi vật vờ trôi qua khung cửa sổ của ngôi nhà tranh anh thường lui tới, những nốt nhạc thô sắc như chế nhạo anh với vẻ đẹp của chúng. Chết tiệt Eve! Bà ta như một dàn đồng ca Hy Lạp hát lên bài ca phán quyết, một lời nhắc nhở không thể làm ngơ về sự điên rồ của chính cha anh khi đem lòngyêu mến một kẻ Cameron. Chẳng phải những lời cuối cùng của Angus là ca ngợi về nhan sắc củaElizabeth, cử chỉ cuối cùng của ông là nâng cốc chúc mừng cho vẻ đẹp của bà ấy sao?

Anh ngã người xuống chiếc ghế rồi gục đầu vào đôi bàn tay anh. Những giờ tăm tối ít ỏi trước bình minh đang co cụm lại bên ngoài ngôi nhà. Anh biết tất cả những điều anh phải làm là xua đi nghi ngờ hoặc xác minh chúng bằng cách đến với Sabrina và yêu cầu nàng đọc cho anh nghe lá thư đó. Nhưng không phải lòng tự trọng đã ngăn anh lần này, mà là nỗi sợ hãi.

Morgan không còn lạ lẫm gì với sợ hãi. Anh đã nhìn chằm chằm khi nó chết mòn dần trên mỗi gương mặt vô số lần mà anh không thể đếm xuể. Vào cái đêm không trăng anh bị phục kích bởi bảy tên thuộcthị tộc Chisholm. Vào buổi sáng cha anh đã ép anh phải cắt cụt chiếc chân hoại tử của một người đàn ông trong thị tộc đang hấp hối với không một sự trợ giúp nào ngoại trừ một chai whisky làm trì độn cơnđau thống khổ của người đàn ông ấy.

Và lần đầu tiên anh đặt đôi bàn chân đáng khinh của mình lên bụi hồng trong khu vườn của trang viên Cameron.

Nhưng nỗi sợ hãi này không thể được trấn áp bởi một tiếng gầm ra lệnh hay lờ đi bởi một tấm khiên lạnh nhạt thờ ơ. Nó làm anh tê liệt với cảm giác mất mát đang đến rất gần. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Dougal thay đổi? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ta quyết định một gã MacDonnell không đủ để xứng đáng với nàng công chúa của ông ta và đòi nàng quay trở về? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ta đang tìm cho nàng một người chồng khác - một quý ông học thức có thể chơi cờ và hát những bài tình ca ngọt ngàovới nàng? Để rồi phải nghe những lời nguyền rủa từ chất giọng mượt mà của nàng vì những gì anh đã phá hủy.

Khinh miệt sự ngu dốt của bản thân anh, anh xé toạc bao thư và nhìn đau đáu vào nét chữ rõ nét, tìm kiếm bất kì một đầu mối nào để hiểu được nội dung của nó. Nếu Dougal muốn nàng trở về, ông ta chẳng phải sẽ gửi đến đây một tiểu đoàn lính Anh thay vì một cậu bé đơn độc với đôi chân run rẩy sao?

Morgan khẽ vuốt tấm giấy da đắt tiền dưới những ngón tay của anh. Đã quá trễ để giả vờ như anh chưa từng trông thấy lá thư. Angus sẽ không bao giờ do dự làm như thế. Với sức mạnh của anh, anh thừasức khiến cậu bé Cameron đó biến mất mà không để cho Sabrina biết được. Những con đường trên Cao nguyên vừa chật chội vừa chênh vênh, tai nạn xảy ra như cơm bữa. Một phát súng nổ. Một conngựa chắc chắn sẽ xảy chân. Một cú lao thẳng vào vách núi đóng băng. Mùa xuân có thể sẽ tới trước khi cơ thể của người đưa tin được phát hiện.

Morgan sải bước đến bên lò sưởi và quẳng lá thư khốn kiếp đó vào than hồng cháy phừng phừng.Ngọn lửa đỏ liếm lấy nó, cuộn lấy nó rồi nhuộm nâu những chiếc góc màu kem sữa.

Chỉ trước khoảnh khắc ngọn lửa tham lam có thể nhấn chìm lá thư, Morgan đã giật mạnh nó lại, làm bỏng rát những ngón tay anh. Thói tự xem thường bản thân đã khiến anh ngu ngốc. Anh giũ mình khi nhận ra anh có thể nhấn chìm bản thân sâu đến mức nào để giữ lấy cô dâu của anh. Đúng là âm mưu đáng giá của Horrid Halbert.

Nhớ lại vẻ vui mừng khát khao trong đôi mắt Sabrina khi nàng với lấy lá thư và chua xót thất vọng khi thấy bình minh đã thức giấc, Morgan thừa nhận không phải lời triệu hồi của Dougal hay nỗi niềm mong mỏi được quay về trang viên giàu có của Sabrina - nơi thuộc về nàng khiến anh sợ hãi. Mà chính là tình hèn nhát của bản thân anh. Anh hốt hoảng vì sợ rằng anh sẽ không đủ nam tính để cho nàng ra đi.

Môi anh mím lại thành một đường dữ tợn, anh gấp lá thư cho trở lại áo choàng của anh, chợt nhận ra trong im lặng kì quái có điều gì đó đã thay đổi. Tiếng kèn túi chế nhạo đó đã im bặt từ bao giờ.

Sabrina ngồi chéo Morgan và nhón tay lấy thức ăn của nàng trong im lặng ngột ngạt, nhất định khôngchịu bình luận về sự vắng mặt của anh vào đêm hôm trước. Nỗi u sầu của nàng khắc sâu hơn trong suốt một ngày dài, tương tự như những đám mây nặng trĩu tuyết trùm lên khắp những đỉnh núi. Cả Enid lẫn Alwyn đều đến gõ lên cánh cửa trước phòng nàng, nhưng nàng đã bảo họ đi, lấy cớ vì một cơn đau đầu thực sự. Pugsley đã dành cả ngày cuộn tròn như quả bóng trong góc phòng, đôi mắt nâu của nó ánh lên những cảm xúc thật khác thường. Giờ nó đang ngủ, co quắp và rên rỉ trong chốc lát như thể không yên giấc bởi những cơn mơ.

Khoắng chiếc thìa trong bát súp của nàng, Sabrina quan sát chồng nàng dưới rèm mi mắt. Những lằn mệt mỏi trải dài từ bóng mờ trong đôi mắt anh. Anh ăn như mọi khi, cầm bát súp lên rồi húp cạn, bốc thịt bằng tay rồi liếm đến khi những ngón tay sạch sẽ, xẻo bánh mì bằng dao găm của anh rồi cứ thế đưa thẳng lên môi.

Nhưng không một lần anh hôn nàng, gọi nàng là nhóc con, hay trao cho nàng một nụ cười nhơn nhơn muốn đánh mà anh biết sẽ khiến nàng phát điên.

Và cũng không một lần anh đề cập đến lá thư của cha nàng. Nàng ngờ rằng anh đã yêu cầu một trong những người có học một chút trong thị tộc đọc nó cho anh nghe. Nhưng nàng từ chối van xin để đượcbiết dù chỉ một mẩu thương cảm về tin tức từ nhà. Sứ giả của cha nàng đã được gửi về trang viên Cameron sáng nay, chiếc túi nhỏ của cậu chất đầy những lá thư nàng đã viết cho mẹ nàng trong vài tuầntrước. Những lá thư không hề nhắc đến papa của nàng.

Khi nàng không thể chịu đựng lâu hơn nữa vẻ cau có trầm tĩnh trên nét mặt của chồng nàng, nàng đẩy ra sau bát súp chưa hề được động tới của nàng. “Để em đọc cho anh nghe đêm nay nhé? Bài ca Roland*, hay là thêm một chút về Beowulf nữa nhé?”

(* Chanson de Roland hay Song of Roland: là tác phẩm đồ sộ tồn tại lâu đời nhất của nền văn học Pháp.

Beowulf: là một thiên anh hùng ca (những bài thơ dài về các vị thánh và những người đàn ông và những người phụ nữ vĩ đại) được viết trong thế kỉ thứ VIII bằng tiếng Anh cổ, về một người đàn ông tên Beowulf đã giết những sinh vật khủng khiếp đầy quyền lực và trở thành một vị vua.)

Tay anh trượt vào trong áo choàng, rồi lại rút ra. Sabrina tự hỏi trước cử chỉ lạ lùng ấy. “Đầu anh đang đau, cô bé à. Anh không mong lấp đầy nó với cả mớ những câu chữ thần kì đâu.”

Nàng đứng dậy, không thể ngừng tiếp tục bước đi như một nàng mèo bồn chồn. “Vậy chúng ta sẽ chơi một ván cờ chứ? Hoặc em có thể dạy anh một trò chơi mới. Bài lu chẳng hạn? Sẽ chẳng có con hậu nào bị mất trong bài lu đâu.”

Ngần ngại nhức nhối của anh thoảng qua chóng vánh, nàng có thể hình dung được điều ấy. Anh ném phịch con dao găm xuống chiếc bàn. “Anh không có tâm trạng nào cho mấy trò chơi ngớ ngẩn đâu.”

Những lời dội lại của anh mang lại nột nút thắt thất vọng như thời thơ ấu nàng đã gắng chịu đựng cả ngày giờ đang dội lên trong cổ họng của nàng.

Che gương mặt với mái tóc buông xõa của nàng, nàng nhặt cây đàn hạc Fergus đã gác bên ngoài cửa phòng nàng sớm nay lên. Nhưng đôi bàn tay nàng thật vụng về, nặng nề với những nỗi sâu muộn tương tự đang chất chứa trong tâm hồn nàng. Một móng tay gẩy khẽ vào những sợi dây, rồi nhanh chóng buông thõng xuống.

Lời nguyền rủa giận dữ thoát ra khỏi nàng. Nàng nhét ngón tay đang nhoi nhói lên miệng nàng.

Rồi Morgan đứng đó, mang bàn tay nàng đến đôi môi của anh để hút hết những giọt máu đang tuôn trào. “Thật may mắn khi mẹ em không nghe thấy em chửi thề. Anh đã từng trông thấy Brina phải lấy một quả bóng sáp thơm chùi miệng vì lỡ mồm đấy.”

Sabrina giật ngón tay nàng lại, không tài nào chịu nổi trò chơi khiêu gợi từ đôi môi tuyệt đẹp của anh trên da thịt nàng. Nàng biết nàng hờn dỗi vì những điều không đâu, nhưng nàng mặc kệ. “Tôi chắc chắn những bức tường này còn chứng kiến nhiều hành động tàn bạo hơn nhiều so với lời báng bổ lầm bầm của tôi.” Nàng trốn đến bên cửa sổ, tuyệt vọng tránh khỏi cái nhìn chăm chú khiến nàng bối rối của anh. “Chúng ta không nên quên cuộc bao vây năm 1465, khi thị tộc Cameron khiến ông bà của anh lâm vào cảnh không còn lương thực cho đến khi họ bị buộc phải bắt đầu ăn thịt lẫn nhau.”

Morgan nhíu mày. “Phải, có lẽ đó là lúc bọn anh phát hiện sở thích của mình với thịt người.”

Anh phải căng tai hết cỡ để nghe những lời dịu dàng nhưng chua xót của nàng. “Vậy thì trái tim tôi hẳn phải ngon lắm đấy.” Nàng nhìn xa xăm về phía trang viên Cameron, ánh mắt nàng vạch một dải lấp lánh thành con đường bò ngoằn ngèo dọc theo những gờ đá cheo leo.

Morgan cứng người đằng sau chiếc áo giáp thờ ơ trước khi êm ái hỏi, ”Em có muốn về nhà không, Sabrina?”

Sabrina hụt hơi khi cơn giận bùng phát. Nàng tự hỏi trong giây phút sây sẩm rằng liệu trái tim nàng có còn đập lại được nữa? Khi nó đập lại, nàng cảm nhận nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn. Phải chăng Morgan chán nàng quá dễ dàng đến thế? Phải chăng cố gắng vụng về làm vừa lòng anh của nàng chỉ làm dịu đi ham muốn của anh với nàng, hoặc, còn tệ hơn nữa, khiến anh mệt mỏi? Có thể tất cả đều là ý định của anh ngay từ ban đầu - trút cho hả sự trả thù xác thịt lên cơ thể dễ dàng bị làm chủ nàng, rồi gửi nàng trở về nhà với papa nàng, khi đã mang trên mình nỗi nhục nhã vì trở thành một con điếm tự nguyện cho một kẻ MacDonnell. Nàng ôm lấy cơn giá lạnh của đau đớn cùng cực, cố gắng tìm lại dũng khí cùng lòng kiêu hãnh để bình tĩnh chấp nhận đề nghị của anh.

Morgan đi đến đằng sau nàng, đôi chân trần của anh bước trong im ắng, nhưng trước khi anh có thể chạm vào nàng, nàng đã quay về phía anh, đôi mắt nàng rực rỡ như đôi ngọc saphia lấp lánh. “Đừng đụng vào tôi! Không cần phải làm thế thêm nữa. Tôi sợ tôi không thể đáp ứng cả anh lẫn cha tôi trong những cố gắng lầm lạc để sinh cho anh một người thừa kế để hàn gắn hòa bình quý giá của các người. Không có đứa trẻ nào cả.”

Vết thương từ nỗi thất vọng ban đầu của Morgan mài cùn đi bởi sự hân hoan chiếm hữu bất chợt bùng lên. Sabrina không buồn vì nhớ trang viên Cameron. Nàng đau lòng bởi vì nàng không thụ thai được đứa bé. Đứa bé của anh.

“Em biết bao lâu rồi?” anh hỏi.

Nàng nghiêng đầu. “Từ sáng nay.”

Anh vẫn còn mang trong mình quá nhiều nét đặc trưng của một gã MacDonnell để từ chối sử dụng sức mạnh của bản thân làm lợi thế cho mình. Trước khi nàng có thể phản kháng, anh đã cuốn nàng vào vòng tay anh và mang nàng đến chiếc giường. Anh ngồi xuống bên cạnh nàng, hông của anh ấn vào hông nàng.

“Em ốm phải không, cô bé? Em có đau không?”

Nàng quẹt vội giọt nước mắt khỏi má nàng. Nàng biết nàng nên cảm thấy xấu hổ. Nàng chưa bao giờ đề cập những chuyện như thế này với bất cứ ai ngoại trừ mẹ nàng. Nhưng sự quan tâm dịu dàng của Morgan thật khó cưỡng lại được. Không thể phát ra nổi một lời tắc nghẹn trong cổ họng nàng, nàng gật đầu rồi đưa tay đập nhẹ vào trán nàng.

Những ngón tay của anh vuốt ve và xoa dịu hai thái dương nàng với sự quan tâm không kể siết, cứ thế xoa bóp cho đến khi tình trạng căng thẳng bắt đầu nhẹ đi từ cổ cho đến bờ vai của nàng.

“Đâu nữa?”

Nàng thẹn thùng đặt tay lên bụng nàng. Kéo căng cả chiều dài bên cạnh nàng, anh chà xát bụng nàng với lòng bàn tay, dỗ dành cơn đau âm ỉ lùi xa.

Cuối cùng, chống người trên một khủy tay, anh nghiêm nghị nhìn nàng thật kĩ. “Còn chỗ nào nữa không?”

Nắm tay nàng siết chặt. Nàng đặt nó lên trái tim nàng, biết rằng đó là chỗ đau duy nhất anh không thể xoa dịu. Nhưng nàng đã sai.

Môi anh cúi xuống môi nàng, vỗ về và gặm nhấm cho đến khi chúng tách ra cho chiếc lưỡi chiếm hữu, mềm mại của anh thâm nhập. Ngay khi miệng anh lạc dần xuống cổ nàng anh vẫn kiên nhẫn tháo những chiếc cúc nhỏ xíu trên vạt áo nàng, trả tự do đôi gò căng mọng cho khoái cảm từ đôi bàn tay anh. Tay nàng nắm lấy dải tóc mềm như lụa của anh khi anh cúi xuống, mút lấy nàng dữ dội cho đến khi tận sâu trong người nàng co rút với niềm vui sướng, ”Morgan!” nàng hổn hển. “Anh không hiểu sao? Không cầnthiết phải làm thế. Lúc này anh không thể khiến em mang thai được đâu.”

Hai tay anh kéo váy dài của nàng lên, trượt chiếc váy lót cồng kềnh xuống quá hông nàng. Đam mê đen tối trong đôi mắt anh cướp lấy hơi thở của nàng. “Chiều anh đi.”

Sabrina sửng sốt bởi sức ảnh hưởng từ lời nói của anh. Morgan MacDonnell cuối cùng cũng đã phản bội lòng kiêu hãnh của chính mình. Hân hoan trào dâng khỏi nàng, hòa vào cùng với niềm vui thắng lợi - người đàn ông kiêu căng, tuyệt đẹp này đã muốn nàng còn hơn việc anh muốn một đứa con trai.

“Anh có chắc không?” nàng thì thầm, liều mình cong người tựa vào anh khi đôi môi anh đòi hỏi nàng lần nữa.

Anh ngẩng đầu lên để trao cho nàng một cái nháy mắt trơ trẽn. “Em thật chểnh mảng, cô bé à, không chịu học thuộc khẩu hiệu của nhà MacDonnell gì cả. Nó được viết bằng tiếng Gaelic, nhưng dịch ra sẽ thế này, ‘Bất kì chiến thắng đáng giá nào cũng xứng để máu rơi xuống’” Vẻ lấp lánh hư đốn trong đôi mắt anh khắc sâu hơn. “‘Nhất là nếu đó không phải máu của ngươi’.”

Sabrina thức dậy trên một chiếc giường trống rỗng. Nàng nhấc mái đầu rối bù của nàng sang một bênđể thấy Morgan ngồi cạnh chiếc bàn, chiếc áo choàng buộc chặt quanh thắt lưng của anh. Một ngọn nếnnhỏ đang cháy liu riu, giữ cho những chiếc bóng nằm im lìm ở góc phòng và đúc một sắc vàng huy hoàng lên trên cái đầu nghiêng nghiêng của anh.

Nàng quăng tấm ga trải giường ra sau và đi về phía anh, mặc chiếc váy ngủ bằng vải len anh đã bọc lấy nàng khi hơi ấm từ thân thể hai người không hoàn toàn làm nín lặng những cơn rùng mình khe khẽ của nàng.

Một cuốn sách in bảng chữ cái dành cho trẻ em nằm mở trên bàn trước mặt anh. Đó là cuốn sách yêu thích của Sabrina khi nàng là một cô bé và nàng đã định dùng nó để dạy đọc cho vài đứa trẻ trong thị tộc MacDonnell. Từng chữ cái đều được minh họa bởi một con thú làm bằng gỗ đẹp lạ lùng. Đôi môi của Morgan hơi chuyển động với chăm chút tỉ mẩn khi anh đối chiếu những trang sách với một thếp giấy nhàu nhò.

Sabrina đặt tay lên vai anh. Anh bắt đầu có vẻ hối lỗi và đóng sầm cuốn sách lại.

Nàng giữ chặt lấy từng nhịp đập của trái tim nàng. “Mama luôn cảnh báo em không bao giờ được lén quan sát một người MacDonnell.”

Anh nhìn trừng trừng vào nàng. “Lời khuyên hợp lý. Em thật may mắn khi anh không nhảy bổ vào em.”

Một tiếng cười rúc rích không thể ngừng được bật ra. “Em nghĩ anh đã làm thế rồi.”

Ánh mắt cháy xèo xèo của anh nói với nàng rằng anh chưa quên đâu. Nàng nhón chân để nhìn qua vai anh. Anh vơ tay lấy cuộn giấy, rồi dịu lại. “Ah, đồ quỷ, anh vẫn không thể đọc cái thứ vô nghĩa chết tiệt này.”

Anh chìa một mảnh giấy da bê nham nhở trông như thể bị chuột gặm ra. Khi Sabrina vuốt phẳng nó dưới lòng bàn tay nàng, một chút chất sáp đã từng thuộc về con dấu của thị tộc Cameron bở ra trong tay nàng. Trái tim nàng nhen lên những nhịp kích động.

Morgan mệt mỏi chà xát đôi mắt anh. “Như anh đã cố hết sức hình dung, cha em, một con bò rừng, và một con cá sấu sẽ đến lâu đài MacDonnell để đem về con voi của bọn họ.”

Sabrina khó khăn cố nuốt nụ cười nhăn nhở của mình xuống và nhìn chăm chú một cách khao khát lên bức thư. “Không phải đâu. Cha em, Brian, và Alex sẽ đến đây thăm chúng ta. Họ muốn đưa chị Enid quay về và xem hai chúng mình ăn ở ra sao.”

Morgan gãi cằm. “Kiểm tra anh chứ gì, hở? Anh ngạc nhiên khi lão con trai xảo trá của một” - anh tóm lấy cái nhìn quở trách của nàng rồi húng hắng - “người Cameron đã đợi dịp này lâu đến thế. Khi nào thì họ đến?”

“Trước Giáng sinh.” Đầu ngón tay này vạch một đường thẳng theo nét chữ khắc ở cuối trang giấy. Mộtdấu hiệu kỳ lạ bừng lên trong giọng nói của nàng. “Ông không hề quên em sau tất cả mọi chuyện.”

Morgan nén thói ghen tuông trẻ con đang chực bùng lên, ước gì anh là người duy nhất có thể khiến gương mặt vợ anh sáng lên với niềm hạnh phúc thanh bình đến thế. “Nó nói gì thế, bé con?”

“Đây là từ một trong những bài thơ ưa thích nhất của mẹ em của Robert Herrick.” Nghĩ rằng thật trái ngược làm sao khi thông điệp khó hiểu của cha nàng lại phản chiếu tín ngưỡng của thị tộc MacDonnell một cách khéo léo nhường vậy, Sabrina chạm phải đôi mắt cảnh giác của chồng nàng và dịu dàng thầm thì, “‘Không đóa hồng nào lại không có gai.’”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.