Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 20



Fergus MacDonnell đã cười vào mặt cái chết nhiều không đếm xuể, nhưng nếu anh ta có sống cả trămlần đi nữa, anh ta cũng không bao giờ quên cảnh tượng thủ lĩnh của anh ta bế trên tay cơ thể cô dâu vụnvỡ mình vào sân trong. Im lặng thê lương trùm lên cả thị tộc, và rồi xao động bởi một tiếng khóc ngẹn ngào và tiếng hỉ mũi đều đều của một đứa trẻ.

Cổ phu nhân trẻ tuổi của bọn họ rũ xuống, mái tóc đen dài buông thành một tấm màn héo hắt trên tay Morgan. Gương mặt xám nhợt của nàng khiến rất nhiều người trong bọn họ tin rằng nàng đã chết. Cất tiếng khóc ai oán lịm dần, Alwyn quay mặt vào bờ vai của Fergus. Anh ta kéo cô lại gần hơn, muốn làm tấm khiên che cho cô khỏi thứ còn hơn cả bóng ma khủng khiếp bao phủ trên gương mặt của Morgan.

Những đường nét gồ ghề trên mặt anh như thể được đẽo từ đá cứng. Gương mặt không đọng chútcảm xúc khiến cho ai nhìn vào cũng phải ớn lạnh. Không còn lưu lại gì ngoại trừ những vệt nước mắt dài cáu bẩn trên đôi má là dấu hiệu thể hiện anh là một con người.

Bị giam chặt trong cảnh tượng đau thương ấy, những người MacDonnell thật khó mà nhận ra một hàng dài những người đàn ông Cameron theo sau Morgan, một vài dắt theo ngựa của họ, số khác đi khập khiễng, áo quần làm từ vải mịn của họ rách tả tơi và bẩn thỉu. Fergus há hốc mồm khi những hàng người ấy tách ra để lộ Rananld chân bước va vấp giữa bọn họ, hai tay anh ta bị trói chặt bởi một sợidây chão xơ xác, máu tươi ngấm ướt đẫm tấm khăn choàng quấn qua vai anh ta. Tiếng rì rầm nghi ngờ lõm bõm nổi lên.

Enid xông ra khỏi đám đông để rồi nhận ra con đường điên rồ chạy đến bên Ranald của cô phải vượt qua Alexander Cameron. “Ranald!” cô khóc, nhảy loi choi để nhìn anh ta qua vai của Alex. “Chuyện gì vậy? Anh đã gây ra chuyện tày đình gì thế này?”

Ranald chăm chăm nhìn thẳng về phía trước như thể anh ta không nhìn thấy cô, đôi môi hằn thành một đường dữ tợn. Chỉ sau khi những cánh cửa được đóng lại chấm dứt cuộc diễu hành tang tóc và tấm then cài nặng nề rơi xuống, loại cả thị tộc ra khỏi lâu đài của chính họ, những tiếng thì thào cùng nhữnglời đồn thổi mới bắt đầu được tự do lan tràn.

Morgan không cho bất cứ ai được chạm vào nàng. Trong khi những người đàn ông cũng yêu nàng tiếptục những lời cầu nguyện thâu đêm khốn khổ của bọn họ, anh cắt tấm váy tả tơi, nhẹ nhàng sắp xếp lại tay chân mềm nhũn của nàng, và rửa sạch vô số vết xây xát cùng những vết cắt sâu phá hỏng làn da mịn màng của nàng. Anh bọc nàng trong những tấm ga trải giường sạch rồi khẽ gạt mái tóc lòa xòa rũ rượi bết trên gương mặt. Nàng vẫn nằm bất động như thể chết rồi dưới sự sóc dịu dàng của anh.

Brian, người cưỡi ngựa giỏi nhất trong số họ, đã được gửi về để đưa đến thầy thuốc của Dougal từ trang viên Cameron. Không hề mong mạo hiểm cuộc sống của vợ ông trên cùng một con đường đã gần như cướp đi con gái họ, Dougal đã trao cho con trai mình những lời chỉ dẫn chính xác để nói với Elizabeth rằng thầy thuốc được đưa đến chỉ để chăm sóc cho một đứa trẻ đang ốm. Dougal nhìn đau đáu qua vai của Morgan để nhìn vào gương mặt con gái ông, cố gắng chống lại nỗi tuyệt vọng đau đớn.Đứa trẻ của hai người.

Đôi mắt bỏng rát của ông quét quanh căn phòng. Con bé đã chia sẻ loại cuộc sống nào với Morgan? Liệu đó là cuộc sống tràn ngập tình yêu và tiếng cười hay chỉ đầy cay đắng và trách cứ? Liệu ông có nên đến sớm hơn, ông tự hỏi, hay chuyến đi của ông chỉ càng đẩy nhanh tấn bi kịch này mà thôi? Không một đầu mối nào cho ông câu trả lời. Họ đã đến đây rồi nhận ra khung cảnh một phòng ngủ đáng yêu vô cùng dễ chịu, chỉ bị phá hỏng bởi một chiếc ghế gẫy nát nằm chỏng chơ. Một ngọn lửa ấm cúng cháy lách tách trong lò. Vậy vì thánh thần nào xui khiến mà Sabrina lại đâm bổ xuống con đường đóng băng đó với bàn chân trần trong một thứ không hơn gì một chiếc váy ngủ?

Đôi bàn tay Dougal nghiến chặt thành hai nắm đấm. Ông muốn lắc Morgan thật mạnh, để đòi cậu ta trả lời cho những câu hỏi đang giày xé ông. Nhưng khi ông trông thấy Morgan lau nhè nhẹ một tấm vải ướt dọc theo trán của Sabrina có điều gì đó đã ngừng ông lại. Ông không bao giờ lại tin rằng hai bàn tay quá đỗi to lớn và mạnh mẽ đó lại có thể quá nhẹ nhàng đến vậy, quá đong đầy với khát khao không lờiđể có thể là nguyên nhân của bất cứ nỗi đau nào.

Alex xuất hiện trong khung cửa, ánh mắt hoang vắng cố lảng tránh chiếc giường. An tâm phần nào khi bị xao lãng, Dougal lắng nghe những điều con trai ông nói, rồi đặt một tay lên vai Morgan. Đôi mắt Morgan vẫn không một giây rời khỏi khuôn mặt của Sabrina; đôi bàn tay cậu ta vẫn tiếp tục những cử động êm dịu của chúng.

Dougal rút tay ông lại. “Hai trong số những người đàn ông mai phục bọn tôi đã chết. Ba người khác tháo chạy. Anh họ của cậu bị thương. Bọn họ đã tống hắn vào ngục đến tận lúc này. Hắn sẽ cần chăm sóc đấy.”

Giọng của Morgan trầm đầy độc ác. “Cứ để thằng con hoang đó rữa ra.”

Bị xúi giục đồng tình với Morgan, Dougal lắc đầu với Alex, hiểu rằng Morgan có thể sẽ dịu lại khi mùi hôi thối của sự phản bội không còn quá mới mẻ với lỗ mũi của cậu ta nữa.

Bóng chiều đổ dần vào chút nắng còn sót lại, rồi cả màn đêm đen phủ xuống. Những giờ của đêm mùa đông dài bất tận tích tắc trôi qua, đều đặn đếm bởi hơi thở yếu ớt phập phồng trong lồng ngực Sabrina. Morgan vuốt ve những đầu ngón tay dọc theo làn mi đen mượt của nàng, thầm nguyện cầu nàng sẽ mởchoàng đôi mắt, mong mỏi tìm kiếm trong bề dày của chúng vài dấu hiệu rằng nàng sẽ không chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Nhưng khi nàng mắt đầu run rẩy và vùng vẫy, Morgan đã có lý do để hối tiếc ước vọng của anh. Đôi mắt nàng trợn trừng, vô hồn bất động trong những điều khủng khiếp mà anh chỉ có thể hình dung mà thôi.Một tiếng thét đau đớn như xé vụn cổ họng nàng, theo sau bởi những tiếng khác, rồi những tiếng khác cho đến khi Dougal chôn gương mặt trong đôi bàn tay ông và Alex rùng mình lùi về phía mặt trước lò sưởi, hai lòng bàn tay ghì chặt lấy đôi tai. Bên ngoài phòng ngủ, Pugsley tru lên đầy thê lương.

Hàm răng Sabrina cắn sâu vào môi nàng cho đến khi chúng bật máu. Khi Morgan cố gắng đổ từ từ whisky xuống cổ họng khô khốc của nàng, nàng ngạt thở, và anh ép mình từ bỏ mọi cố gắng của mình cho nỗi sợ hãi rằng tình thương của anh có thể sẽ giết chết nàng.

Khi anh dằn mình qua người nàng để giữ cho nàng khỏi làm tổn hại đến bản thân trong cuộc đấu tranh kịch liệt để chống lại đau đớn, anh thầm hỏi một cách man dại rằng có lẽ anh đã đối xử với nàng tốt hơn nếu anh bắn phát đạn đó vào đầu nàng thay vì đầu của Pookah.

Chỉ đến khi ánh bình minh nhợt nhạt rọi vào phòng ngủ mới là lúc Sabrina đầm đìa mồ hôi đổ sụp xuống những tấm trải giường nhàu nhò. Đó không phải đau đớn nàng phải chịu đã thuyên giảm mà nàng đã kiệt sức để rồi cuối cùng những tiếng gào khóc ngẹn lại của nàng chỉ còn là tiếng thút thít không chútsinh lực.

Am thanh của những tiếng bước chân họat bát vọng lại ngoài cánh cửa. Dougal và Alex bật dậy.

Một giọng Anh vui vẻ cất vọt lên. “Đừng cáu, Brian. Tôi sẽ khiến cô bé đi lại được mau thôi. Khỏe như một con bê cái ấy, cô bé con đó lúc nào chả vậy. Cậu có nhớ có lần cô bé thò cái tay mũm mĩm bé nhỏvào cái tổ ong đó không? Và cái sáng cô bé ngã lộn nhào khỏi -”

Trước khi cánh cửa có thể hé ra, Morgan đã ở đó. Anh ném phịch bác sĩ Samuel vào bức tường, ghim chặt lấy ông bằng ve áo choàng của ông. Cái kính đeo mắt gọng sắt của vị bác sĩ trượt lệch hẳn xuống.Tóc mai của ông ta rung rung.

Mụ cả người khi nhận ra bản thân đã trở thành nạn nhân của một cuộc tấn công, ông không thể làm gì hơn lắp bắp một lời chào hỏi. “Ng-ng-ngày tốt lành, thưa ngài. Tôi đánh bạo ngài là -”

Những lời của Morgan nện thẳng vào không khí. “Dừng cơn đau lại. Ông hiểu không? Tôi không quan tâm phải làm thế nào. Chỉ đừng để cô ấy đau nữa. Nếu ông không làm được, tôi sẽ tự tay giết ông.”

Morgan nới lỏng hai nắm đấm của anh. Vị bác sĩ trượt xuống thành một vũng lẩy bẩy, chỉ đứng được nhờ bàn tay của Brian đang níu lấy khủy tay ông. “Phải, phải, tôi dám nói ngài sẽ làm vậy lắm,” ông lầm bầm, tháo ra cặp kính mắt với đôi bàn tay vẫn còn run bần bật để lau lại nó bằng phần đăng ten trên áo mình. “Không thể nói tôi trách ngài được.”

Khi Morgan lao ầm ầm ra khỏi phòng ngủ, Dougal đã theo sau, tăng gấp đôi bước chân của ông để theo kịp những sải dài của Morgan. “Chết tiệt, Morgan MacDonnell, cấm cậu xông ra khỏi đây! Cậu nợchúng ta câu trả lời đấy! Brian đã gần như giết cậu, cậu biết không hả. Khi nó trông thấy cậu rút súng bắn, nó đã nghĩ cậu bắn Sabrina. Nếu Alex không nhận ra cậu đang ném mình theo sau con bé, chính tađã tự tay bắn cậu rồi. Phải nói ta chỉ vừa kịp chạy đến đúng lúc để ngăn cậu khỏi nhảy qua vách đá.”

Morgan không hề chậm lại những bước chân kiên quyết của anh. “Đừng giúp đỡ tôi bất cứ cái gì lần sau, Cameron.”

“Mẹ kiếp! Chuyện gì thế? Chuyện khốn nạn gì đã diễn ở đây ngày hôm qua hả?”

Morgan quay lại. Dougal buộc bản thân không giật lùi lại trước vẻ phẫn nộ như muốn giết người trongđôi mắt xanh lá đang nhíu lại của cậu ta. “Tôi đang định tìm ra đây.”

Lúc Morgan biến mất dưới hành lang mờ tối, một đợt sóng kiệt quệ quét qua Dougal. Ông ngã ngườitựa vào bức tường, không hề nhận ra ông đang cầu nguyện cho gã đàn ông xấu số bị nhốt trong ngục hay cho tâm hồn bất diệt của con rể ông nữa. Nhưng khi ông khép mắt lại, ông chợt nhận ra tất cảnhững lời lầm rầm cầu khẩn Đức Chúa của ông đều dành cho Sabrina.

Ranald che mắt anh ta trước ánh đuốc chói lòa. Anh ta trông y như một con chuột, Morgan hằn học nghĩ, một con chuột gầy gò tự mắc vào cái bẫy do chính nó tạo ra.

Anh họ của anh rúc vào bức tường, hai đầu gối co lên, bàn tay tái xanh túm chặt lấy một bên vai bị thương. Để ý thấy áo choàng của anh ta thắt thành một nút băng vụng về, Morgan như cảm thấy một nụ cười nhẫn tâm chạm trên môi anh. Anh ta đã nhận được phần thưởng xứng đáng để hiểu rằng bản năng sinh tồn vẫn là nét đặc trưng nhất của những người MacDonnell.

Ranald chùn mình trước nụ cười nhếch mép không mấy vui vẻ của anh. Khi Morgan treo cây đuốc trênchân đèn hoen rỉ, đôi chân Ranald lết trên nền đá như thể anh ta muốn bằng cách này hay cách khác có thể biến anh ta thành một phần của tảng đá tầm thường. Bóng tối lờ mờ ẩn hiện qua gương mặt đẹptrai của anh ta.

Giọng anh ta sống sượng. “Cậu luôn luôn hơn hẳn chỉ là một người em họ với tôi, Morgan. Cậu như em trai của tôi.”

“Giống như Abel với Cain* đó hả?” Morgan khoanh tay trước ngực. Nụ cười của anh căng thành một nụcười nguy hiểm. “Với người họ hàng như anh, ai sẽ cần thị tộc Cameron làm kẻ thù làm gì?”

(* Abel và Cain: trong kinh Cựu Ước, Abel là con trai thứ hai của Adam và Eve, là người đã bị giết bởi anh trai Cain của mình.)

Từ nơi nào đó trong sâu thẳm nỗi sợ hãi của Ranald đã tập hợp lại đủ lòng tự trọng cho anh ta để đẩyanh ta dựa vào bức tường rồi đứng dậy và đối mặt với anh.

Morgan tàn ác đè bẹp cố gắng đó bằng một ánh nhìn hâm mộ. “Bọn chúng đã hứa gì với anh thế, anh họ? Vàng? Một miếng thịt cừu tươi ngon? Hay là cương vị thủ lĩnh sau khi tôi chết?”

“Không! Không phải thế. Tôi thề. Cậu biết thừa tôi sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì tổn hại đến cậu. Bà ta đã nói -” Ranald chìm sâu vào im lặng, vần vò vết máu cáu lại trên áo choàng của anh ta.

“Ai nói?” Morgan dằn từng tiếng.

Ranald tiếp tục giữ im lặng.

Sợi dây kiềm chế cuối cùng của Morgan đứt tung. Lờ đi tiếng kêu đau đớn của anh họ mình, anh túm lấy gáy anh ta và lắc anh hoang dại. “Sự thật, Ranald,” anh gầm lên. “Hay là tôi phải đấm gãy cổ anh đây?” anh nỗ lực lôi lại nắm đấm của mình.

Hơi thở ram ráp của họ trộn lẫn vào với nhau, cả hai người đều biết rằng nếu Morgan tung ra một cú đấm lên người anh ta thôi, nếu anh tháo rời sợi xích giam chặt cá tính hung dữ khủng khiếp mà anh đã thận trọng kìm nén trong cả cuộc đời anh, anh sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Nhưng còn đáng nguyền rủa hơn chính là hy vọng bừng lên trong đôi mắt Ranald, sẵn lòng đón nhận cú đấm của Morgan rơi xuống, sẵn lòng để anh kết thúc tội lỗi của anh ta với sự trừng phạt mà anh ta đáng nhận.

Rung chuyển đến tận trung tâm con người, Morgan hạ dần nắm tay của anh xuống. Những giọt nước mắt đua nhau run rẩy trong đôi mắt đen sẫm của Rananld. “Đó không phải ý của tôi. Tôi thề. Cậu biết tôi không bao giờ được thông minh như cậu mà. Eve đã nói rằng bọn Cameron đó đến để giết tất cả chúng ta ngay trên giường ngủ. Rằng chuyến viếng thăm của bọn họ chẳng qua chỉ là một trò lừa bịp. Rằng chúng ta phải ra tay trước khi bọn họ ra tay. Phu nhân của cậu rất tốt với tôi. Tôi không định làm đau cô ấy. Tôi thề tôi không muốn thế đâu.”

Cẩn thận không cọ vào vết thương trên vai Ranald, Morgan vòng tay quanh anh họ mình và siết lấyRananld thật dữ dội, đôi mắt anh khô rát và hoang vắng. “Tôi biết,” anh thì thào. “Cả tôi cũng vậy. Chúa giúp tôi, cả tôi cũng vậy.”

Vào ngày thứ ba sau tai nạn, Ranald xuất hiện trước thị tộc bên cạnh của Morgan, mang theo nét mặt rụt rè và một dải băng đeo sạch sẽ. Trong khi những người trong thị tộc Cameron ném vào anh ta những cái nhìn khinh khỉnh, những người MacDonnell xa lánh anh ta. Chỉ có duy nhất mình Enid dám lại gần anh ta, gương mặt điềm tĩnh của cô hiện rõ nỗi sợ hãi rằng những câu chuyện khủng khiếp cô nghe thấyhẳn đều là sự thật. Khi Ranald bước đi, đôi mắt anh ta cụp xuống, cô liền ngoảnh đi, bịt lại tiếng khóc tuyệt vọng của mình trong chiếc khăn tay.

Khi những ngày đông ngắn ngủi cùng những đêm dài bất tận trôi qua, tấm mạng do sự phản bội của Eve đem lại dần được tháo gỡ, những lời đồn chầm chậm lọt rây qua cuộn chỉ sự thật.

Eve đã biến mất. Hai kẻ MacDonnell phản bội đã bị giết bởi những người Cameron bảo vệ sát sao thủ lĩnh của bọn họ khi viên đạn đầu tiên được bắn ra. Ba tên khác đã lẩn trốn lên những ngọn núi ở phươngbắc khắc nghiệt để chạy trốn khỏi cơn phẫn nộ của Morgan.

Những người Cameron đi qua khi những người MacDonnell dạt sang hai bên, thù địch bị lãng quên giữa hai thị tộc giờ đang nối những niềm hy vọng cùng những lời cầu nguyện cho người phụ nữ đang nằm mê man trong cồn thuốc phiện trong căn phòng ngay phía trên họ. Ngay cả Fergus không tin vào thần thánh cũng nghe lỏm để lầm bầm một lời cầu nguyện cổ lỗ.

Một buổi sáng chớm bình mình Morgan ngồi bên cạnh giường của Sabrina, khẽ vuốt nhẹ chiếc trán nóng hầm hập của nàng và thì thầm những lời yêu thương bằng tiếng Gaelic mà chỉ mình anh có thể hiểu được. Bác sĩ Montjoy ngáy ồn ào từ chiếc ghế của ông bên lò sưởi. Pugsley vẫn tiếp tục công cuộc canh gác của mình ở phía chân giường, với đôi mắt nâu đượm vẻ ảo não. Dougal vươn vai trên một chiếc ghế tựa, một quyển sách không hề được đụng đến nằm mở ngỏ trên lòng ông. Đôi mắt ông và Morgan chạm nhau trong hòa hợp chua xót qua tấm nẹp quanh đôi chân của Sabrina.

Lời thú tội của Ranald không hề trả lời được cho câu hỏi ám ảnh cả hai người. Tại sao? Tại sao Sabrina lại lao mình xuống con đường băng tuyết đó trên lưng con ngựa khiến nàng kinh hãi? Morgan đã dành hàng giờ để quan sát nét mặt chùng xuống của nàng để tìm kiếm câu trả lời. Có phải nàng đã vật lộn để quay về hướng đồng cỏ, hay đó chỉ là một cố gắng liều lĩnh để ghìm lại cuộc trốn chạy điên cuồng của con ngựa? Hay nàng đã đi tìm anh để cảnh báo về sự gian dối của Eve hay để cứu gia đình nàng khỏi sự phản bội mà nàng tin rằng là từ anh?

Nhìn sâu vào đôi mắt của Dougal khiến anh ớn lạnh. Hệt như khi nhìn vào một tấm gương phản chiếu những cảm xúc bộc phát từ anh vậy. Anh nhìn thấy hoang mang, thịnh nộ, tội lỗi và một lời buộc tội đắng cay đã được hình thành còn hơn cả khẩn thiết như thể anh đã nghe được sự thật từ đôi môi của chính Sabrina. Nàng hơi lay người dưới tay anh, chiếc trán thanh tú của nàng nhăn lại trong một cơn đau nhói. Đến giờ phút này nàng vẫn còn sống đã là quá đủ với anh rồi. Chậm chạp rê từ từ ngón tay dọc theo đường cong mịn như tơ của má nàng, Morgan bắt đầu dịu dàng cất tiếng hát, một bài hát ru từ trong kíức mà anh chưa bao giờ nhận ra anh là anh biết.

Ai đó đang hát.

Giọng hát hào sảng, tròn đầy của một người đàn ông, trầm bổng, trìu mến, hấp dẫn hơn cả bài hát của mỹ ngư nhân đã lôi cuốn con tàu của Odysseus hướng về bãi đá ngầm. Sabrina không thể diễn đạt thành lời, nhưng sự dịu hiền trong lời hát ấy khiến nàng không thể cưỡng lại được. Nàng gắng quay đầu nàng về hướng phát ra lời ca ấy để rồi thấy nàng, như Odysseus, bước dần đến biên giới đầy cám dỗcủa sự đầu hàng.

Sợ hãi dâng dần lên trong cuộc vật lộn của nàng. Nàng biết từ kinh nghiệm cay nghiệt của bản thân rằng đằng sau giọng hát đó sẽ là những gờ lởm chởm của cơn đau. Nhưng tệ hơn cả cơn đau chính là đôibàn tay nhẹ nhàng theo sau đó, đôi bàn tay thân thuộc mang hương thơm của long não và bạc hà, đôi bàn tay từ tuổi thơ của nàng đang trút thứ thuốc độc đặc sệt, vừa ngọt, vừa đắng, vừa tanh nồng xuống cổ họng yếu ớt của nàng. Nó khiến nàng muốn nôn, nhưng nàng đã bị cướp mất ngay cả khả năngkháng cự mờ nhạt nhất bởi vòng xoáy số mệnh để chìm vào quên lãng.

Một lòng bàn tay chai sần khum lấy quai hàm của nàng. Bài hát mờ dần thành một tiếng lầm bầm rã rời, âm sắc khàn khàn của nó va mạnh vào tâm trí nàng. Giọng của Morgan. Cái chạm của Morgan. Đôi bàn tay Morgan trên người nàng. Khẩn nài của nàng dâng cao thành sợ hãi. Những vết cắt đen tối của kí ức cứa vào nàng. Tiếng vó ngựa nện thình thịch xuống con đường quanh co. Hình ảnh Morgan lờ mờ trên đồng cỏ vụt qua suối tóc của nàng. Giật mạnh chiếc bờm của Pookah cho đến khi những sợi lông thô như những sợi cước thép cắt vào lòng bàn tay của nàng. Nàng phải đến với Morgan. Cảnh báo với anh về Eve. Qủa quyết với anh rằng niềm tin của nàng đối với anh sẽ không bao giờ tàn lụi.

Nàng đấu tranh lại những mảnh vụn của cơn đau, đấu tranh lại với lời thì thầm buông xuôi mê muội. Bấu víu lấy từng chút con đường dẫn nàng nổi lên, nàng lờ đờ hơi hé đôi mắt để rồi bị lóa bởi ánh lửa rực rỡ chiếu trên mái tóc như dệt của Morgan. Sau khi chìm trong bóng đêm của địa ngục, sắc màu của mái tóc anh như soi rọi, như tắm cho những đường nét chạm trổ trên gương mặt anh trong thiếp vàng. Nàngkhẽ nâng tay lên, đau đớn được chạm vào anh. Một niềm hạnh phúc dữ dội cuốn lấy nàng. Nàng đã thành công! Morgan vẫn còn sống! Những giọt nước mắt biết ơn đong đầy trong đôi mắt khi nàng cố gắng bật lên thành lời.

“Bác sĩ. Cô ấy lại bắt đầu cựa quậy. Ông tốt nhất nên đến đây đi.” Giọng của Morgan, khàn và thật cương quyết.

Nàng điên cuồng quơ cào khi một ai đó như con thú to lớn, kích động lao về phía chiếc giường. Kể cả khi nàng thét lên để từ chối sự lặng câm, ngay lập tức thứ cặn đắng chát đó đã đổ lên môi nàng, bỏng rát như a-xít trôi xuống cổ họng khô khốc của nàng.

Khi nàng chìm lại vào đại dương của sự lãng quên, một tiếng rên tuyệt vọng thoát ra khỏi nàng, cho sự thất bại của nàng khiến mọi người hiểu rằng cảm nhận đau đớn còn tốt hơn nhiều so với không cảm nhận được bất cứ thứ gì.

Hai ngày sau Sabrina hé mở được đôi mắt. Bối rối và kinh ngạc trước sự thanh thản này, nàng liếc mắt xung quanh. Phòng ngủ hiện lên lờ mờ, nhưng không đến mức không thể định hình được mọi thứ. Một dải nắng hẹp hắt qua tấm mền, thông báo sáng mùa đông đã tới với sự duyên dáng thật giản đơn.

Bóng của hai người đàn ông in trên cánh cửa sổ, mái tóc rối bù của họ như được bao quanh bởi những vệt nắng. Giọng nói của họ va mạnh vào đôi tai vẫn còn lạ lẫm với nàng, nhưng cuối cùng nhờ tách rời được hai chất giọng lẫn lộn ấy nàng đã có thể nhận ra: âm cao nguyên du dương của cha nàng, và một âm thanh lạo xạo quen thuộc của một người đàn ông mãi mãi nối liền với những vết thương từ thời thơ ấu và những chiếc kẹo bạc hà được nhét vào đôi bàn tai mũm mĩm của nàng. Sự xuất hiện của bác sĩ Montjoy khiến nàng bối rối. Nàng không thể nhớ đã bao lâu rồi mình chưa ốm hay mắc cả một cơn cảm cúm nữa.

Qúa mải mê trong những kí ức hỗn độn từ ngày thơ bé đã khiến nàng giật mình khi trông thấy nét mặt nghiêng nghiêng đã già đi rất nhiều của cha nàng. Những hằn mệt mỏi như được tạc thêm quanh chiếc miệng biểu cảm của ông. Hai thái dương bạc trắng đã bao phủ lác đác lên khắp phần còn lại trên máitóc đen của ông. Một đợt sóng sửng sốt lẫn đau buồn quấn phăng lấy nàng, rồi dịu đi bởi một chuỗi cầu nguyện tạ ơn Chúa khi nàng chợt nhận ra cuộc phục kích của Eve đã thất bại.

“Papa?” môi nàng khuôn lại, nhưng không một âm thanh nào chịu thoát ra. Lưỡi của nàng đã cứng lạibởi quá lâu chưa được dùng đến.

Cha nàng chà xát bàn tay rã rời trên bộ râu không hề được cắt tỉa của ông. “Chúng ta đã đợi đủ lâu rồi.Cậu ta phải được nói cho biết thôi.”

Bác sĩ Montjoy lén lút liếc trộm về phía cánh cửa. “Xin ngài làm ơn... Tôi không nghĩ cậu ta quan tâm đến tôi. Nếu cậu ta cứ đinh ninh cho rằng tôi dù sao đi nữa cũng gánh trách nhiệm thì...” ông ấy ngừng lại trước một dấu hiệu chẳng lành.

“Không có chút hy vọng nào sao?”

Vị bác sĩ lắc đầu buồn bã. “Chân cô ấy...”

Những từ của ông lại nhíu vào với nhau không hề mạch lạc như nỗi sợ hãi lạnh băng đã làm tê liệt mọi giác quan của Sabrina. Vào lúc đó đôi chân nàng dường như là thứ quan trọng nhất đối với nàng, giờnặng nề với cơn nhức nhối âm ỉ. Nhưng dù thế nàng biết chỉ có một cách thông dụng để chữa cho một chiếc chân bị gẫy trầm trọng. Và chẳng phải nàng đã nghe kể về những chiến binh bị mất chân của họtrên chiến trường vẫn còn sống để ca thán về những cơn đau hay kể cả vì ngứa ngáy thì sao? Nuốt khan, nàng tập trung mọi sức lức để trộm nâng chiếc mền lên từng cm một. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khi nàng nhận ra chân nàng vẫn còn đó, được bó nẹp nhưng vẫn hoàn toàn nguyên vẹn. Nàng không thể nén lại chiếc bóng thấp thoáng của một nụ cười hớn hở.

Bác sĩ Montjoy tiếp tục. “... Gờ đá đã ngăn cú ngã của cô ấy, nhưng trọng lượng của con ngựa đã đè nát những chiếc xương trên ống chân cô ấy. Bởi vì chồng cô ấy đã không để tôi cắt cụt chúng đi...”

Cảm ơn anh, Morgan, Sabrina thì thầm trong câm lặng. Tạ ơn Chúa.

“... Những thanh nẹp vẫn tiếp tục được dùng thử ở Luân Đôn vì công dụng cố định xương của chúng, nhưng không ai thật sự biết chúng có giúp ích được chút nào trong trường hợp này không. Theo tôi thì cô bé sẽ sống sót, nhưng tôi sợ là cô ấy sẽ không thể đi được nữa.”

Nụ cười của Sabrina lụi tàn.

Hai người quay khỏi cửa sổ đối diện với nàng. Không còn thời gian để hành động nữa, cũng không còn thời gian để suy tính nữa. Nàng nhắm nghiền đôi mắt, cố mua cho nàng thứ duy nhất còn nằm trong khả năng của nàng - thời gian.

Sabrina cố giữ mình bất động khi Morgan lao ào ào qua chiếc giường, sải chân qua ranh giới củaphòng ngủ như một con sư tử bị giam cầm. “Không phải giờ đáng nhẽ cô ấy phải tỉnh rồi sao, bác sĩ? Ông đã bỏ không cho cô ấy dùng cồn thuốc phiện ba ngày chết tiệt trước rồi còn gì.”

Khi những bước chân của chồng nàng xa dần, Sabrina lén hé một bên mắt. Tấm áo choàng xòe rộngquanh bờ vai vững chãi của anh. Anh đã bước vào một căn phòng ẩm mốc bốc mùi của người ốm trong một luồng gió trái nghịch đượm mùi cây cối và ánh nắng mùa đông. Luồng sinh khí tràn trề của anh làm đau đôi mắt nàng.

Trao một ánh nhìn lo âu với cha nàng, vị bác sĩ lắc đầu. “Tôi đã gặp trường hợp như thế trước đây rồi, con trai. Cơ thể đơn giản chỉ tạm ngừng họat động, giữ tất cả năng lượng của nó để tự chữa lành. Cô ấy sẽ tỉnh lại khi nào cô ấy sẵn sàng.”

Sabrina nhắm vội mắt khi Morgan lại gần chiếc giường. Nàng có thể gần như cảm nhận được làn sóngngờ vực lăn lơ lửng quanh anh.

“Tôi tự hỏi...” anh lầm bầm. Nàng nghe thấy khoảng lặng của anh, tiếng lạo xạo của những trang giấy to dần. “Tôi thề quyển sách này đã ở chân giường vào sáng nay.”

Chiếc gối của nàng lún xuống dưới sức ép khủng khiếp từ hai lòng bàn tay của Morgan mỗi một bên đầu nàng. Sức nóng từ cái nhìn chằm chằm của anh như muốn thiêu đốt nàng. Nàng sợ cử động, sợ cả thở. Mái tóc của anh cù vào mũi nàng và nàng gắng nhịn thúc đẩy day dứt được hắt hơi một cái.

Cha nàng đã mang lại cho nàng lệnh ân xá, chất giọng lý trí, điềm tĩnh của ông không cho phép có thêm bất cứ một tranh cãi nào. “Enid đã đến thăm từ lúc sớm. Có thể con bé đã đọc cho Sabrina nghe.”

Morgan khịt mũi. “Phải rồi. Hoặc có thể Pugsley đã đọc mà quên mất cả thời gian.”

Vẫn lúc lắc cái đầu, anh bước dài ra khỏi phòng ngủ, sự vắng mặt của anh còn được cảm nhận rõ nét hơn cả lúc anh hiện diện. Những người đàn ông khác bước theo anh, bác sĩ Montjoy lầm bầm những lời vô nghĩa, cha nàng im lặng một cách kỳ lạ.

Sau khi họ đã đi khỏi, Sabrina nhấc đầu nàng lên khỏi những chiếc gối, khoanh chéo hai tay và nhìn trừng trừng giận dữ vào đôi chân của nàng.

Tao căm thù mày, đồ vô dụng.

Giọng nói của Morgan như quay lại để nguyền rủa nàng. Thị tộc MacDonnell sẽ không chịu nổi bất cứmột biểu lộ yếu đuối nào đâu. Họ không có chút khoan dung nào với những người què.

Sabrina biết nhờ nghe trộm cuộc nói chuyện của cha nàng với Alex rằng Eve đã vội vàng tháo chạy như một kẻ nhát gan. Nhưng dường như cuối cùng thì người đàn bà đầy thù hận đó đã thắng. Thật đáng tiếc khi bà ta đã không nấn ná lại chút thời gian để thưởng thức thành quả của bà ta. Chẳng phải bà ta đã từng trải qua tất cả những cay đắng này rồi đấy sao?

Nàng như nghe thấy tiếng của Fergus, lè nhè đầy khinh bỉ. Vì sao ấy à, tôi thà săn đuổi bà què Eve còn hơn lên giường với một đứa Cameron! Giờ thì nàng đã là cả hai, Sabrina nghĩ, vừa là một người què vừa là một người Cameron.

Nàng nhặt cuốn sách lên và quăng mạnh nó về bức tường phía xa. Nó trượt xuống sàn nhà, những trang sách cuộn lên tung tóe. Cứ để Morgan hình dung làm sao nó bay ra được đến ấy nếu anh dám đoán.

Đôi mắt nàng bỏng rát và ráo hoảnh. Đôi chân nàng rộn lên. Nàng chào đón biểu lộ tự nhiên của cơn đau trong cơ thể nàng, cùng lúc biết rằng nó không đủ nhói buốt để khiến nàng quên đi bấn loạn trong trái tim nàng.

Nàng đã có dư thời gian để suy nghĩ trong hai ngày qua. Qúa nhiều thời gian. Thời gian đủ để biết rằng từ giây phút nàng không còn là gì ngoại trừ một chiếc gông cùm lấy cổ chồng nàng. Anh xứng đáng vớimột người phụ nữ với đôi chân khỏe mạnh để có thể quán xuyến công việc trong thị tộc giúp anh.

Một người phụ nữ có thể trao cho anh đứa con trai mà anh khao khát. Bàn tay nàng run run chạm lên bụng nàng, từ chối đặt tên cho một niềm hy vọng nàng vẫn mãi không buông.

Bằng việc giữ vững những lời thề giữa hai người, Morgan sẽ phải đánh đổi lòng kính trọng của những người trong thị tộc. Nàng có thể chịu đựng được sự căm thù từ những người MacDonnell bởi xuất xứ của nàng, nhưng lòng thương hại của bọn họ sẽ giết chết tâm hồn nàng. Và còn tệ hơn tất thảy chính là sự thương hại nàng sẽ nhìn thấy trong đôi mắt của Morgan mỗi lần anh nhìn nàng, mỗi lần anh chạm vào nàng. Chính là sự thương hại anh đã thể hiện với chú chim sẻ với chiếc cánh gẫy hay một đứa trẻ ngã trầy đầu gối. Đôi tay nàng siết lấy tấm mền. Những người MacDonnell không phải là những con người duy nhất có lòng kiêu hãnh.

Nàng ép đôi mắt nàng khép lại, bị tấn công dồn dập bởi kí ức đêm cuối họ cùng nhau trên chiếc giường giờ đã trở thành ngục tù của nàng. Nàng như vẫn nhìn thấy thân thể lộng lẫy của Morgan nằm dài dướinàng, làn da lấp lánh bởi ánh sáng đổ tràn từ những cây nến anh khăng khăng đòi thắp sáng mỗi lần hai người ân ái. Nàng đã nhìn thấy gương mặt tuyệt đẹp của anh căng lên với khoái cảm khi nàng từ bỏkiềm chế của nàng, trao tất cả nàng cho anh với buông thả mãnh liệt và cảm nhận trọn vẹn con sóng cồn dâng lên trong phút chốc khi Morgan gầm lên tiếng hân hoan của chính anh, lạc mất sự kiềm chế mà anhrất lấy làm tự hào.

Nàng mở choàng mắt, chợt nhận ra nàng phải làm điều gì.

Khi Dougal và vị bác sĩ quay trở lại, nàng đã tựa lưng vào những chiếc gối, đôi bàn tay khoanh gọn lại trong lòng nàng.

“Công chúa, con tỉnh rồi!” Cha nàng vội vàng lao đến bên nàng, quỳ xuống để ghì lấy đôi bàn tay nàng. Đôi bàn tay ông như lên cơn sốt trước cơn giá lạnh vô cảm của chính nàng.

Một nụ cười vui sướng nở rộng trên khuôn mặt của bác sĩ Montjoy. “Cảm tạ Đức Chúa! Tôi biết rằng người sẽ giúp chúng ta vượt qua mà. Ở lại với cô bé đi, ngài Dougal, tôi sẽ đi gọi cậu ấy tới đây.” Một tiếng cười rúc rích thoát ra khỏi ông. “Thực dễ chịu biết bao khi có những tin tốt lành để chia sẻ với cậuta.” Ông lon ton chạy hướng về phía cửa, chà xát đôi bàn tay béo mập trong phấn khích.

Sabrina dừng ông ta lại với chỉ một lời giản đơn. “Đừng.” Dougal nhíu mày. Dù vẫn khàn khàn như thể đã lâu chưa nói, giọng Sabrina vẫn nhỏ đều đều như băng phủ. “Cháu không muốn gặp chồng cháungay lúc này đâu.”

Nụ cười của bị bác sĩ tắt hẳn. “Nhưng, cô bé à, giá như cháu có thể trông thấy cậu ấy trong hai tuần lễqua. Cậu ta gần như có thứ sức mạnh siêu nhiên ấy. Tôi chưa từng gặp bất kì một người đàn ông nào lại có thể sống mà không cần ăn hay ngủ quá lâu như vậy cả.”

“Cháu đã bảo là cháu không muốn gặp anh ta,” nàng lặp lại. “Nếu anh ta phản đối, bác hãy nhắc anh ta rằng anh ta nợ cháu quá nhiều.”

“Nhưng, con gái à-” Dougal bắt đầu, kinh ngạc trước những lời nhẫn tâm của nàng.

“Hãy nói với anh ta như vậy.”

Vị bác sĩ quay đi, hai má xìu xuống như một chú chó săn sầu muộn. Sabrina nhìn chằm chằm xuống đôi bàn tay của cha nàng. Chúng vẫn đặt nhẹ nhàng trên những ngón tay lạnh buốt của nàng. Đôi mắt hiểu nàng quá rõ đang nghiên cứu khuôn mặt chai cứng của nàng.

“Chúng ta sẽ nói về chuyện đó chứ, con gái?” ông hỏi nhẹ, nâng khẽ tay để khum lấy má nàng.

Không thể chịu đựng nổi sự an ủi của ông, nàng vùi mặt nàng vào gối. “Không, Papa. Con mệt lắm. Con chỉ muốn ngủ thôi.”

Khi tay ông rụt lại trong im lặng tổn thương, đau đớn trên đôi chân không còn lành lặn của Sabrina không còn là gì khi đem so sánh với nỗi thống khổ trong trái tim nàng.

Nuốt lấy một ngụm không khí trong lành, Morgan siết chặt tay lên hòn đá góc cạnh của ngọn tháp canh. Anh không thể giũ nổi mối nghi ngờ nhỏ nhặt song thật khủng khiếp rằng Sabrina đã tỉnh dậy Anh thề rằng nàng đã quan sát anh khi anh thiếp đi bên cạnh giường nàng đêm hôm trước. Nhưng khi anh thình lình giật mạnh đầu ngó nghiêng, hàng lông mi cong vút của nàng đã nằm im lìm trên đôi má ngây thơ như một nàng cừu.

Nhưng còn đôi môi cong lên dờn dỗi của nàng thì sao? Anh tự hỏi. Liệu nó đã như đó từ trước chăng? Anh đã phải vật lộn vất vả với thèm muốn ngớ ngẩn nhất của anh là ôm lấy đôi má nàng và hôn bờ cong ấy đi. Có lẽ cảm giác tội lỗi cùng thiếu ngủ đang khiến anh dần trở nên điên rồ.

Cơn gió thổi vào đôi mắt và cuốn lấy mái tóc anh, tiếp cho anh thêm sức mạnh bằng sự băng giá thanh khiết của nó. Chắc chắn không gì có thể chữa bệnh tốt hơn hơi thở của thiên đường thổi xuống từ triềnnúi. Ngay khi nàng đủ khỏe, anh sẽ bọc nàng trong tấm áo choàng của anh và mang nàng lên ngọn tháp này để thưởng thức hương vị trong lành của nó. Anh sẽ mang nàng đi thật nhiều nơi kể từ giờ phút ấy.Cả phần còn lại của cuộc đời anh, nàng sẽ là gánh nặng mà anh sung sướng được mang trên mình.

Anh gắng bình tĩnh ngồi xuống, bác sĩ Montjoy đã bồn chồn lượn lờ phía sau trong khi Dougal giải thích rằng Sabrina sẽ không bao giờ có thể đi lại được nữa. Sẽ không bao giờ nhẹ nhàng bay nhảy xuống những bậc cầu thang trong đôi dép đi trong nhà tí xíu buồn cười của nàng được nữa. Sẽ không bao giờ nhảy theo điệu nhảy Cao nguyên trước thúc giục của Fergus được nữa. Sẽ không bao giờ chạy đuổi theo anh dọc theo đồng cỏ nở rộ khi mùa hè đến cho đến khi anh để bản thân bị bắt và ngã sụp xuống con đường thơm ngát hương thạch nam và những bụi hoa chuông.

Và sẽ không bao giờ chạy ra đón anh vào cuối mỗi ngày, với một đứa trẻ trên một tay và một đứa khác níu chặt lấy váy nàng.

Đó là cú đòn nặng nề nhất mà Morgan từng hứng chịu. Nhưng anh không cho phép bản thân được nao núng. Anh đã không nguyền rủa hay rống lên hay phá hủy bất cứ thứ gì. Anh đã không bóp cổ vị bác sĩkhông may đó khi anh ao ước được làm chuyện đó. Anh chỉ đơn giản cảm ơn Dougal vì sự ngay thẳng của ông và mong ông thứ lỗi để trèo lên những bậc thang đổ nát của ngọn tháp này, nơi anh có thể day dứt bất tận về khoảnh khắc Sabrina bị hủy hoại.

Nếu như anh có thể chạy nhanh hơn, ném mình khỏi bờ đất sớm hơn vài giây thôi, hoặc nghĩ đến việc hy sinh của Pookah ngay lập tức trước khi nó chạy đến gần vách đá... Hoặc anh không nhớ đến sự lưu ýcủa Ranald và để cho con cừu chết tiệt đó chìm xuống. Nếu như anh có thể nhìn thấy được sự ác nghiệt và tham vọng xoắn xuýt lại trong đôi mắt như thủy tinh của Eve...

Tại anh mà Sabrina đã bị đập vỡ và giờ không thể chữa lại được nữa. Anh không thể nẹp lại cánh cho nàng như anh đã từng bó cho con chim đại bàng vàng óng ngớ ngẩn lao qua cửa kính của tòa tháp. Anh không thể nhỏ từng giọt sữa xuống cổ họng nàng như anh đã từng làm đối với chú chim non thình lình nhào ra khỏi tổ rớt xuống chân anh. Anh cũng không thể nhét nàng vào trong áo choàng của anh và ủ ấm cho nàng bằng cơ thể anh như anh đã làm với hàng tá chú chuột gần như đóng băng mà anh tìm thấy bịchôn vùi trong đống tuyết lạnh.

Đôi mắt tuyệt vọng của anh lục soát quang cảnh không thể tha thứ của những đá và tuyết. Đáng nhẽ anh đừng nên bao giờ mang nàng đến nơi đây. Đáng nhẽ anh nên để nàng lại trong nhung lụa của Dougal và yêu nàng, tôn thờ nàng từ xa mà thôi.

Tiếng bước chân vang lên bên cạnh anh. Morgan quay lại, tự hỏi người nào lại liều lĩnh bước lên những bậc thang vỡ nát nhường ấy. Bác sĩ Montjoy đứng đó, vẫn còn giận dỗi với những bậc thang dốc ngược, một vẻ khốn khổ xơ xác hiện lên trên gương mặt ông ta.

Tâm trí Morgan quay cuồng trong rồ dại. Liệu có phải tình hình của Sabrina bất chợt trở nên xấu hơn? Liệu nàng đã chết?

Anh bước về phía người đàn ông mà không hề nhận ra điều đó.

Như bị héo đi bởi luồng gió lạnh quay quắt, Montjoy nắm lấy tay anh. “Tôi có tin tốt cho cậu đây, chàng trai. Sabrina đã lấy lại được toàn bộ ý thức rồi. Cô ấy tỉnh rồi.”

Morgan chạy như bay đến những bậc cầu thang, không thể nào nén lại được niềm hạnh phúc chộn rộntrong người anh. Nó không chút do dự gạt sang một bên tất cả tội lỗi lẫn đau khổ dằn vặt anh bấy lâu.

Với lòng can đảm hơn những gì Morgan đã từng nghi ngờ, vị bác sĩ bước nhanh để chặn đường anh. Ông ta hấp háy mắt qua đôi kính mắt mờ vì hơi nước. “Tôi xin lỗi, nhưng vợ cậu lúc này không muốn gặpcậu đâu.” Ông ta nhìn sang chỗ khác. “Cô ấy bảo tôi nhắc cậu rằng cậu nợ cô ấy quá nhiều.”

Sự thẳng thắn chân thật của Dougal về tương lai của con gái ông không hơn gì một cái tát nhẹ khi so với cú đòn Sabrina giáng cho anh. Nắm đấm xinh xắn của nàng đã khiến anh lảo đảo. Nó đã lấy đi tất cả kiểm soát mà Morgan giữ khỏi guồng quay bên dưới thác nước của nó.

Anh đờ đẫn tiến về phía bức tường. Thứ hồ trát lâu đời bở ra bên dưới sức nặng từ cái ghìm tay của anh. “Cảm ơn ông, bác sĩ,” anh nghe thấy bản thân lên tiếng, kể cả điềm đạm thêm vào một sự lưu ý đầy lịch thiệp. “Vì tất cả những gì ông đã làm. Tôi sẽ không bao giờ quên đâu.”

Khi những bước chân chán nản của vị bác sĩ mất hút, Morgan bắt đầu mò mẫm trên tột đỉnh của sự phũ phàng.

Anh nợ tôi quá nhiều.

Anh nợ nàng mọi thứ. Cả một cuộc đời ăn năn về tội ác anh có thể sẽ không bao giờ có thể chuộc được.

Ở nơi nào đó trong khu rừng bên dưới, một nhành cây đã ngã gục trước trọng lượng của những tảng băng. Morgan ngần ngừ trước tiếng gãy vụn, gắng sức mình chồng lại thứ âm thanh quen thuộc của nỗi thống khổ cứ mãi đuổi theo tâm trí của anh. Tiếng thét của Sabrina. Tiếng thét của mẹ anh khi bà từ giã cuộc đời vì cuộc sống của chính anh. âm thanh vang dội đó sẽ ám ảnh anh trong tất cả những ngày khắc nghiệp và những đêm cô đơn sắp tới - những chiếc xương thanh nhã của Sabrina đã gãy nát y hệt như chiếc cuống của Đóa hồng Belmont trong đôi bàn tay vụng về của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.