Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 21



Ngày thứ ba kể từ khi lấy lại được ý thức, Sabrian mới đồng ý tiếp chồng mình.

Cố gắng giữ niềm hy vọng của mình thật khó nhọc, Morgan lặng lẽ bước vào căn phòng. Con chóPugsley đang nằm ngủ bên lò sưởi. Enid thì ngồi trên một chiếc ghế kê sát giường, cố gắng đọc to những dòng chữ cho Sabrina nghe. Khuôn mặt tái nhợt của nàng vẫn rất hấp dẫn, và những lọn tóc xoăn đang xòa xuống hai bên má. Nàng nhìn anh thoáng chốc rồi cố gắng tránh ánh mắt của anh, ánh mắt nàng đầy sự hối hận. Morgan biết, nàng cũng như anh, đều đang phải gồng vai gánh chịu hậu quả do sựtráo trở của Ranald mang lại.

Anh vẫn đứng tựa cửa, nắm trong tay một bó hoa kim tước và say sưa ngắm nhìn khuôn mặt Sabrina, khát khao đến mức chính anh cũng không thể ngờ đến.

Chưa bao giờ trông nàng lại giống một nàng công chúa đến thế - kiêu sa, và giống như không thể với tới.

Nàng ngồi lọt thỏm giữa những chiếc gối, mấy lọn tóc trước mặt được buộc gọn lại bằng một dải ruy băng màu hoa oải hương. Đôi bàn tay giấu trong vạt áo. Má nàng hồng lên vì những cơn sốt. Morgan lặng lẽ lại gần, anh có cảm giác như một gã nông dân thô kệch đang diện kiến ngai vàng quyền quý. Cơn giận lại trào lên trong anh, không thông báo trước và không hề được chào đón, sự tức giận màanh không cho phép mình cảm thấy nó.

Anh đứng sát mép giường, không biết nên ngồi ở đâu, và cũng không biết nên nhìn về đâu. Ánh mắt anh đang hướng về nơi chiếc chăn phồng lên, dưới đó là đôi chân của Sabrina đang nẹp cứng. Nàng nhìn chằm chằm vào lòng mình mà không hề chú ý đến anh đang đứng bên cạnh nàng. Vẻ lạnh lẽo của nàng làm anh biết rằng anh không được mời ngồi xuống chiếc giường của nàng. Cũng như anh không hề được chào đón ở nơi này. Anh cảm thấy một cơn tức giận nữa, đáng sợ và mãnh liệt hơn.

Anh giang cánh tay, có ý đưa cho nàng bó hoa. Anh đã đào bới điên cuồng trên những lớp băng, lôi cả bụi cây dại này lên với sự liều lĩnh tuyệt vọng như một kẻ ăn mày nhìn thấy đồ ăn. Khi Sabrina nhìn thấy bó hoa, gần như nó đã héo úa - một bó hoa dại chân chất. Một phụ nữ như Sabrina không đáng phảinhận một bó hoa dại này, nàng hoàn toàn xứng đáng với một bó hoa hồng thật lớn đang tỏa hương thơm ngát.

Morgan những muốn lôi bàn tay mình trở về, và ném bó hoa vào lò sưởi, nơi hợp với chúng hơn là đôi tay của Sabrina. Nhưng đã quá muộn. Những ngón tay thanh nhã của nàng đã đón lấy bó hoa bầm dập, nhẹ nhàng tựa như không muốn làm cho chúng thêm đau đớn.

“Cảm ơn anh, bó hoa đẹp lắm,” nàng dối anh, để bó hoa lên trên chiếc chăn.

Morgan xoay một chiếc ghế lại gần giường nàng rồi thả mình xuống đó. Sự im lặng thật nặng nề.

Sabrina nhẹ nhàng cất tiếng. “Tôi xin lỗi về chuyện Pookah”.

Morgan cảm thấy lời nói của nàng rất chân thành. Ngọn lửa đau buồn bắt đầu thiêu đốt tâm can anh. “Nó sẽ không bao giờ thấy đau đớn nữa.”

Một tiếng cười chua xót khẽ rung lên. “Đó là những gì Eve đã nói về cha của anh. Nó đã trở thành quan niệm của người MacDonnell về cái chết.”

Nàng nhìn anh không chớp mắt. Morgan thầm ước rằng nàng sẽ không nhìn anh với ánh mắt ấy. Đôi mắt xanh biếc của nàng có những tia lạnh lẽo làm anh cảm thấy ớn lạnh. Tại sao nàng không khóc? Dougal đã nói với anh rằng nàng không hề có biểu hiện gì khi biết mình không bao giờ có thể đi trên chính đôi chân của mình được nữa. Như thể những giọt nước mắt của nàng đã hóa thành băng giá. Ký ức như những cơn mưa không hề báo trước, tràn vào anh mang theo cả vị ngọt của đam mê cuồng nhiệt và đắng cay, nuối tiếc - vị mằn mặn của những giọt nước mắt hòa lẫn với chất men nồng của tình yêu giữa hai người.

Morgan cất tiếng nói, giọng anh khàn khàn. “Ranald đã nói với tôi tất cả về Eve. Về những kế hoạch ám sát cha em, một trong số chúng là do cha tôi bày ra -” Morgan ngập ngừng, không muốn nói ra những lời này. Kế hoạch ranh ma của ông già ấy đã phá hoại tất cả - ”Augus đã hối hận. Ông ấy đã nói với tôivề việc Eve đang ở trong trang viên của Cameron. Sau khi cha em tước hết vũ khí của chúng tôi, Ranald đã lẻn vào cố gắng ngăn không cho Eve hành động. Nhưng nỗ lực của chúng tôi là quá muộn. Bà ta đãtìm thấy con dao găm và giấu xuống dưới tấm thảm. Có vẻ như tôi nợ gia tộc và cha của em một lời xinlỗi.”

“Những chuyện đó đã qua rồi,” nàng nói nhẹ nhàng.

Morgan nhìn chằm chằm vào nàng. Mẩu đối thoại vừa rồi như với một kẻ lạ mặt hờ hững nhưng sẵn sàng tha thứ cho ai đó theo đúng phép lịch sự. Anh cảm thấy dần tuyệt vọng.

“Chỉ có một điều mà Ranald không thể giải thích nổi. Đó là sự có mặt của em vào ngày hôm đó. Với Pookah.”

Nàng vẫn bình thản, như không hề để ý đến sự thật nặng nề. “Eve nói với tôi rằng anh là một phần trong kế hoạch giết cha tôi. Anh đã thất bại trong lần đầu và đang cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đó. Sau khi đã tàn sát tất cả mọi người anh sẽ về đây để lấy mạng tôi.”

Morgan choáng váng. Những từ ngữ lạnh lùng của nàng đã xác nhận điều anh đang sợ hãi. “Và em tin bà ta ư?”

Đôi lông mày của Sabrina rủ xuống, có lẽ đó sẽ là một cử chỉ quyến rũ hơn nhiều trong những khoảnh khắc không tuyệt vọng như lúc này. Morgan nghiêng người về phía trước, vờ như cả trái tim lẫn tương lai của anh không hề bấp bênh trên vực thẳm trước câu trả lời của nàng. Nàng im lặng một lúc rất lâu.Đôi tay nàng không giữ được sự tĩnh lặng, chúng đang vặn xoắn lẫn nhau, trong vạt áo của nàng.

“Trả lời tôi đi,” anh cất tiếng, âm điệu trầm trầm trong giọng nói làm cho nó trở nên đặc biệt có sức nặng.

Nàng đột nhiên hất ngược đầu lên, cơn giận dữ bùng nổ trong mắt nàng. “Chắc chắn là tôi tin bà ta, đồ ngốc! Tại sao không chứ? Anh đã bỏ ra cả một nửa cuộc đời để dạy tôi về sự khinh thường với thị tộc của tôi, về sự tham lam và ghen tị của anh, bởi vì chúng tôi hành động theo lễ nghi thông thường đểsống như con người hơn trở thành động vật. Anh đã bao giờ cho tôi lý do để tin anh chọn lòng kiêu hãnh khi chuyện ám sát do một tay anh sắp đặt chưa?”

Morgan nhìn nàng sửng sốt, không thể tin được rằng những động chạm, chăm sóc và cả những ái ângiữa hai người đã không cho nàng biết gì hơn về con người của anh. Dường như nó ngoài tầm với của anh, sự căm thù giữa hai gia tộc của họ mạnh mẽ hơn tất cả những gì họ đã từng chia sẻ với nhau. Bất giác anh đưa tay về phía Sabrina.

Nàng giật người tránh xa khỏi anh, sự ghê tởm hiện rõ trên khuôn mặt. Nàng gào lên, giận dữ và thống khổ. “Đừng có động vào người tôi! Tôi không thể chịu đựng được! Nó làm tôi phát ốm! Anh chẳng là gì ngoài một tên dã man mọi rợ, đừng bao giờ dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào người tôi lần nữa!”

Thế giới trước mắt Morgan chợt ngầu đỏ. Những ngón tay to lớn của anh xòe ra chụp lấy cổ Sabrina, ấn nàng nằm bẹt xuống giường. Mạch máu của nàng đập điên cuồng dưới ngón tay anh. Anh không ấn nàng xuống, nhưng giữ nàng đủ chặt trong khi anh cố gắng tìm kiếm sự thật mà anh có thể chấp nhận được. Khi anh nhìn thật sâu vào khuôn mặt phản bội của nàng, trong một khoảnh khắc điên cuồng hai bàn tay anh siết lại. Nỗi sợ hãi thật sự đang trào lên trong mắt Sabrina.

Morgan thả những ngón tay ra và nhảy ra khỏi giường, anh cảm thấy căm thù chính bản thân mình. Tiếng thở cục cằn của anh vang vọng khắp căn phòng.

Nàng vẫn không ngừng lại, như thể cắm một con dao vào trái tim anh là chưa đủ. Nàng còn muốn xoáy con dao đó trong trái tim anh. “Anh không hiểu tôi nói gì à?” Nàng rít lên qua kẽ răng. Với sự tàn ác mà anh có thể sẽ không bao giờ tha thứ, nàng tung ra cú đòn cuối cùng của nàng, giật mạnh chiếc mền bông ra để lộ hai bắp chân đẹp đẽ đã từng níu lấy bờ eo của anh với đam mê cháy bỏng, giờ xanh xao và rũ rượi, buộc lại với nhau không bằng gì ngoại trừ gỗ và dây thừng. “Anh đã hại tôi ra nông nỗi này! Mục đích của anh chỉ là cha tôi mà thôi. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Không bao giờ!”

Morgan vuốt phẳng lại chiếc khăn quàng và vắt nó qua vai. Anh bước lại gần lò sưởi và rút thanh gươm Cameron ra. Sabrina tái mặt song vẫn không nhượng bộ.

Anh vứt thanh kiếm to bản nặng nề đó xuống nơi chân giường nàng. “Có một điều mà cô không học được từ Eve, cô bé ạ. Nếu cô muốn cắt đứt trái tim của một người đàn ông, hãy dùng một thanh kiếm sắc. Nó còn sạch sẽ và nhân đạo hơn nhiều.” Anh cúi chào một cách cứng nhắc. “Giờ thì nếu cô cho phép, tôi không muốn tiếp tục bị cô xúc phạm vì sự có mặt không đúng lúc của mình.” Anh quay người bước đi, bỏ nàng ở lại một mình.

Sau khi Morgan đi khỏi, Sabrina mò mẫm tìm bó hoa hoang dại mà nàng đã vùi dập một cách nhẫn tâm ở trên giường. Siết chặt những cành hoa mảnh mai, nàng cuộn tròn mình lại, khóc nức nở sau những bông hoa bé nhỏ ấy.

Một tuần sau đó, Sabrina ngồi trên giường, đợi chuyến xe ngựa sẽ mang nàng về trang viên Cameron.

Dougal mặc quần áo cho nàng với sự dịu dàng và kiên trì như ngày xưa khi nàng vẫn còn là một đứa trẻ. Nàng thụ động như một con búp bê đã bị gãy hết chân tay khi ông luồn tay nàng vào ống tay áo, vuốt lại vạt dưới của chiếc áo khoác lông để che đi những thanh nẹp. Không thể chịu đựng mãi sự im lặngcủa nàng, Dougal bỏ ra phía cửa sổ.

Ông thở dài nặng nề khi quay lại nhìn khuôn mặt con gái yêu. Tái nhợt và xanh xao như một viên ngọc trai, nàng trông mỏng manh yếu đuối đến mức tưởng như một con gió nhẹ cũng có thể làm cho nàng tanvỡ. Đôi môi mím chặt có phần gay gắt. Đôi mắt lạnh lẽo và xa xăm, có lẽ tâm hồn nàng đang ở một nơinào đó mà không ai trong số họ có thể theo đến được.

Trái tim ông quặn thắt vì bất lực, vì thương con. Ông muốn giày xéo Morgan, hay Chúa trời, cả định mệnh đã nhẫn tâm vùi dập đứa con gái xinh đẹp của ông, nhưng mỗi khi ông đứng trước tấm gương thì lại chỉ thấy trong đó đôi mắt đầy tội lỗi của chính mình. Ông có thể thương hại cho Morgan, từ bỏ Chúa trời, nhưng ông không tìm được cho trái tim mình một khoảng bình yên hay sám hối.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của ông là ông đã mắc một sai lầm khủng khiếp khi để cho Sabrina đi khỏi nơi này. Nàng đã khăng khăng nhất định phải rời khỏi lâu đài MacDonnell càng nhanh càng tốt, ngay khi con đường tan băng và bác sĩ nói rằng nàng đã có thể di chuyển. Lúc đầu Dougal định để nàng ở lại vài ngày, cho đến khi gặp được gã thô thiển đã bỏ mặc con gái ông trong căn phòng ẩm thấp đó, khi ông bước vào đó và thấy nàng đang ngủ vùi, những cánh hoa kim tước phủ lên đôi má nàng ướt đẫm nước mắt.

Nhưng tiếng than khóc não nùng “Cha phải đưa con về! Con muốn mẹ!” làm cho tình yêu của ông với con gái lại trỗi dậy, lấn át cả những dự định của ông. Dougal không từ chối được con gái mình bất cứ điều gì. Những dự định thất thường của ông đã đẩy Sabrina đi quá xa. Giá như Beth có ở đây! Beth sẽ biết phải làm gì. Bà là người duy nhất có đủ dũng khí để cấm Sabrina không được ăn một cái bánh ngọtmà nó có thể làm cho nàng bị đau bụng, bắt nàng tiếp tục leo lên con ngựa nhỏ của nàng cho bằng được, sau khi nàng đã bị ngã và cứ ôm chặt lấy chân của cha, kêu khóc để xin nghỉ bữa tập.

Sự lặng lẽ của Sabrina làm cho ông cảm thấy nản lòng. Có lẽ nàng vẫn cứ ngồi im ở đó mãi mãi, nếu như chuyến xe ngựa không bao giờ đến.

Không thể chịu thêm được, Dougal bèn nở một nụ cười gượng gạo. “Nào con gái, con đã không rakhỏi giường suốt mấy ngày nay rồi. Mặt trời vừa ra khỏi những đám mây kìa. Để cha đưa con đến đây ngắm cảnh bên ngoài nhé.”

“Kìa, cha, con không muốn đâu...”

Lần này Dougal từ chối sự cự tuyệt của cô con gái. Ông nâng nàng lên thật cẩn thận và đi lại phía cửa sổ. Ông ngồi xuống bậu cửa rộng, ôm gọn nàng trong vòng tay như khi nàng còn bé, choàng dậy và gào khóc suốt đêm vì những cơn ác mộng. Chỉ khác rằng đây là một cơn ác mộng mà cả hai người không thể thoát ra được.

Yên vị trong vòng tay người cha, Sabrina thấy tảng băng trong người mình dần tan chảy. Nàng không thểcưỡng lại tình yêu của cha. Cố gắng ngăn lại những giọt nước mắt mà nàng đã chịu đựng khi từ khi đuổi Morgan ra khỏi căn phòng đó, nàng tì má mình vào ngực cha, cảm thấy thật bình yên mặc dù cả haingười đều biết đây chỉ là ảo tưởng. Vẫn còn đó những con quỷ muốn tiêu diệt họ mà cha nàng không thể chống lại chúng.

Dougal cọ cọ chòm râu của mình vào mớ tóc của con gái. “Cha không thể giúp được gì cho con, chỉ tự trách mình thôi. Nếu cha có thể nhìn ra được hậu quả như thế này thì...”

Sabrina cố gắng nói gì đó, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại.

Giọng nói nhẹ nhàng của ông, dồn nén và chịu đựng. “Cha yêu những đứa con trai hơn cả cuộc sống của cha, nhưng con, công chúa của cha, luôn luôn là trái tim của cha. Cha sẽ làm tất cả cho con. Có lẽcha đã làm hư con mất rồi, nhưng cha không thể chịu đựng được ý nghĩ con ra đi mà không có những gì mình muốn.” Ông cười nhẹ nhàng. “Con quá dễ bị sinh hư. Không thiết tha cái gì. Cũng không tham lam.Luôn luôn nói ‘cảm ơn’ và ‘làm ơn’, lúc nào cũng có những cái hôn và nụ cười với người cha ngốc nghếch này.”

Đột nhiên ông xiết chặt vòng tay. “Từ khi Morgan MacDonnell đến Cameron, cha đã nhận ra có những thứ con muốn mà khả năng của cha không thể đem lại cho con được.”

Chiếc xe ngựa của Cameron hiện ra trong tầm mắt, ì ạch bò qua khúc cua nguy hiểm.

“Cha thấy sự khát khao trong mắt con khi con nhìn cậu ta,” Dougal thì thầm. “Cha nghe thấy tiếng con khóc thầm trong gian phòng đó khi cậu ta từ chối con điều gì đó. Chúa tha tội cho cha, khi cậu ta quaylại trang viên Cameron như một người đàn ông, cuối cùng ta cũng đã nhìn ra cách đem lại cho con thứ con ao ước.”

Sabrina đang khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt ấm nóng chảy xuống đôi má, xuống cằm nàng, rơi trên những sợi lông thú của đôi bao tay. Chiếc xe ngựa đã vào đến sân trong, lúc lắc trên con đường trải sỏi gập ghềnh.

Giọng nói của Dougal trở nên gấp gáp. “Cha không mong con tin tưởng rằng hành động của cha lúc đó hoàn toàn không ích kỷ. Cha thấy tương lai hợp nhất của vùng cao nguyên Scot này, những gia tộc cùng chung sống hòa bình, con cháu của chúng ta làm sáng lên những năm tháng ảm đạm... có lẽ là một ý đồngông cuồng, nhưng ngay từ lúc đầu, cha đã thấy điều gì đó đặc biệt ở cậu bé ấy. Có điều gì đó giống như dòng máu của những bậc vua chúa MacDonnell cổ xưa vẫn còn chảy trong huyết quản của cậu ta. Cha thực sự tin tưởng rằng Chúa đã giao cho cha trọng trách phải chứng tỏ được phẩm chất của Morgan.” Ông hôn lên vầng trán nàng. “Nhưng cha không thể làm được điều đó nếu không chấp nhận để con ra đi. Cha xin lỗi, cha đã phạm sai lầm quá lớn.”

Rút lại lời cự tuyệt, Sabrina ngước cặp mắt mọng nước của nàng lên nhìn người cha. Nàng không dámnói lời tha thứ cho cha nàng. Nếu nàng làm thế, ông sẽ bắt nàng ở lại nơi này. Nhưng ngay cả khi nàng im lặng, trông cha nàng vẫn còn đầy hy vọng và rất có khả năng sẽ để nàng ở lại nơi này.

Ông tìm kiếm trên gương mặt nàng sự đồng ý. “Con không nhất thiết phải đi khỏi đây. Vẫn chưa quá muộn để thay đổi.”

Sabrina nhớ lại gương mặt của Morgan ghé sát mặt mình, bó hóa kim tước nhàu nát giờ đã khô lại trong những trang sách của quyển Kinh Thánh của nàng. “Không, cha, đừng làm thế. Quá muộn rồi chaạ.” Nàng dụi dụi đầu vào áo ông, thở dài mệt mỏi. “Hãy mang con về nhà đi cha. Chỉ cần thế thôi.”

Khoảng sân vắng lặng khi Dougal mang Sabrina ra ngoài làn gió mùa đông lạnh băng. Enid đi sát ngaybên cạnh ông, khuôn mặt tròn của cô lấm chấm những vết bẩn nhưng nghiêm nghị. Brian, Alex và bác sĩ Montjoy đi thành một hàng ở đằng sau họ, tay không cầm gì ngoại trừ mang theo thanh kiếm Cameron được bọc kĩ trong vỏ kiếm bằng len lông cừu. Sabrina yêu cầu mọi thứ phải được để lại ngoại trừ những gì nàng mặc cùng quyển Kinh Thánh của nàng, bao gồm những mốn quà Giáng Sinh như thịt muối, những súc vải, và đồ chơi được chạm khắc bằng gỗ mà cha nàng mang theo trong chuyến đi của ông. Ngay cả trước sự phản đối miễn cưỡng của Dougal cũng không thể cản nổi nàng để lại món quà của nàng cho Morgan - một vài thứ sẽ sưởi ấm những đêm mùa đông lạnh lẽo cho đến khi anh tìmđược một người vợ mới.

Ánh mắt buồn rầu của Sabrina lướt chầm chậm qua khoảng sân vắng lặng, nỗi đau lại dày vò tâm hồn mệt mỏi. Nàng biết mình không còn xứng đáng với anh, nhưng vẫn thấy lòng quặn đau khi Morgan còn không xuất hiện để tiễn vợ mình. Nàng quay mặt vào vai cha. Ông nhẹ nhàng kéo mũ trùm đầu cho cô gái.

Một người hầu mở cửa cỗ xe ngựa. Brian và Alex giúp Dougal đặt Sabrina lên tấm nệm trải sẵn trong xe và ngồi xuống bên cạnh Nàng. Enid và bác sĩ Montjoy ngồi ở phía đối diện. Sự trang trí xa xỉ trong cỗxe ngựa có vẻ gì đó ghê tởm với Sabrina. Với những tấm nệm bọc nhung và cửa sổ đầy những dải viền trang trí, cỗ xe trông xa hoa hơn bất kì một căn phòng nào trong lâu đài MacDonnell. Có vẻ như chiếc xe này mất nhiều vàng để trang trí hơn tất cả số tiền mà những người MacDonnell đã từng thấy trong đời.

Nàng giữ mắt mình nhìn thẳng về phía trước, bàn tay nắm chặt lấy chiếc khăn qua lớp găng tay. Cha nàng với tay ra kéo tấm rèm che cửa sổ, nhưng Sabrina đã níu tay ông lại trước khi ông kịp che phủ hếtnơi này bằng những thứ nhung lụa. Ông nhìn nàng khó hiểu nhưng không nói điều gì.

Cỗ xe bắt đầu lăn bánh. Brian và Alex cưỡi ngựa đi bên cạnh, hộ tống cỗ xe ra khỏi khoảng sân của tòa lâu đài.

“Sao thế này, mình sẽ bị nguyền rủa” Dougal thở ra.

Sabrina bật đầu dậy, biết rằng hiếm khi cha nàng chửi rủa thế này. Nàng cảm giác cỗ xe ngựa đang ngập ngừng không dám tiến lên. Vươn mình về trước, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt hiểu vì sao khoảng sân này hôm nay lại vắng lặng.

Những người dân MacDonnell đã chào từ biệt bà chủ lâu đài của họ theo cách duy nhất mà họ có thể biết. Họ xếp thành hai hàng bên đường đi, đứng nhìn im lặng khi đoàn xe đi qua họ, tất cả đều mặcnhững thứ đồ lễ phục lòe loẹt mà Sabrina đã làm cho họ.

Những gương mặt thân thuộc nhòa đi trước mắt nàng. Alwyn, cố gắng nở một nụ cười mặc dù đang lau nước mắt bằng vạt khăn len. Những đứa trẻ, mặt mũi được lau rửa sạch sẽ và tóc tai chải gọn gàng. Fergus đứng nghiêm nhìn thẳng về phía trước, mặt anh ta đỏ hồng lên, một cách thể hiện cảm xúc thật dữ tợn. Bà già trong nhà bếp, vẫn buộc mái tóc của bà bằng sợi ruy băng màu hồng trông chả hợp gì cả.

Ranald, trông rầu rĩ hơn tất cả, đứng cách biệt hẳn với mọi người, cánh tay anh ta vẫn còn băng bó. Ánh mắt hối hận của anh ta dòm vào trong cỗ xe tìm kiếm Enid. Cô nhìn anh bằng ánh mắt không bao giờ tha thứ rồi quay mặt đi. Cỗ xe được mọi người tránh ra nhường một lối đi, mang theo Sabrina đi xa khỏi lâuđài MacDonnell lần cuối cùng.

Đôi tay nàng rút ra khỏi đôi găng tay. Nàng không thể đơn giản bỏ qua những tình cảm mà nàng đã phải rất khó khăn mới giành được từ mọi người.

Với một sức mạnh đáng ngạc nhiên, nàng đẩy tung cửa sổ và chuồi người ra ngoài. Chiếc mũ trùm đầu xổ tung ra. Kéo giật ra chiếc khăn tay nhàu nát, nàng vẫy vẫy nó theo kiểu chào của riêng nàng. Tiếng reo hò dậy lên từ con đường đằng sau họ.

Và cuối cùng, nhìn ra xa hơn, nàng thấy anh. Đứng trên bờ tường, in dáng hình lên bầu trời lạnh lẽo như một bức tượng tạc một vị vua MacDonnell thời xa xưa, hoàn toàn bất động ngoại trừ mái tóc dài của anh bay bay theo chiều gió. Mắt nàng nhìn anh mê mụ như thể muốn thu lấy dáng hình con người đó vào trong tim, cho đến khi anh biến mất khỏi tầm nhìn của nàng.

Nàng ngả ập vào chiếc nệm, tê cứng trong vòng tay ghì chặt của Enid, bàn tay cha nhè nhẹ vuốt mái tóc nàng đang tung ra vì gió. Nàng gần như lặng đi trước tất cả, ngoại trừ tiếng kèn túi trong vắt đang bay qua những dãy núi, đến với nàng, khẽ cào xé trái tim bằng đoạn nhạc khúc chia ly buồn bã và oán trách.

Morgan nghĩ anh có thể đứng trên bờ tường đó mãi mãi.

Anh không cảm thấy lạnh. Lúc nào thấy những ngón tay tê cứng bắt đầu thấy đau, anh lại kéo chai rượu brandy ra khỏi chiếc túi và tu ừng ực. Quả thật là một ông bố vợ chu đáo! Có lẽ Dougal đã định đổ cả brandy lên bánh pudding Giáng Sinh cũng nên, nhưng Morgan vẫn thích đổ nó lên người anh hơn. Thật thích hợp, anh nghĩ thầm, rồi cười lên khoái trá. Anh đã tự biến mình thành một cái bánh pudding thật ngon trên sự vô tình của con gái Dougal.

Anh nâng chai rượu và rống lên, “Chúc mừng Sabrina Cameron, con sói cái xinh đẹp nhất!”

Thứ chất lỏng cay nồng ấy bắt đầu chảy trong anh, sưởi ấm cơ thể anh đến cả những ngón chân. Anh nhìn chai rượu vẻ thích thú, ngắm nhìn thứ nước màu vàng đang cuộn lên trong chai. Không có gì đe dọa anh khi đã làm bạn với thứ này. Vui sướng hơn nhiều so với việc tự dìm mình trong sự thương hại. Mừng rỡ vì đã phát hiện ra một quy luật triết học mới, anh nốc cạn chai rượu và ném vỏ chai bay quahàng rào trước khi mở một chai khác.

Trong quãng thời gian có Sabrina, anh đã chấp nhận cho mình bỏ qua một quy luật không thể chối cãi được của cuộc sống. Không có gì là mãi mãi. Anh đã sớm học được bài học này và tận mắt chứng kiến tính chính xác của nó, những cái chết nhanh chóng và tàn khốc bởi bàn tay của anh hay của nhữngngười khác. Cuộc sống, cũng như hy vọng, dễ dàng đập tan chỉ bởi một ánh mắt tàn nhẫn. Anh giơ một bàn tay lên trước mặt mình, thích thú phát hiện ra rằng bây giờ nó có đến mười ngón tay.

Anh không bao giờ quên. Không bao giờ quên dáng hình thiên thần của Sabrina, đôi mắt như có ma lực ấy đã khiến anh dám tin vào những điều tốt đẹp trong tương lai. Tương lai có những lễ Giáng Sinh đầy tiếng cười và ngọn lửa ấm cúng, những đứa con gái xinh xắn đang vui đùi, anh bình thản ngắm mái tóccủa người vợ đã lốm đốm những sợi bạc, màu của thời gian.

Chai rượu rỗng trượt ra khỏi những ngón tay cứng quèo của Morgan. Có lẽ anh sẽ đứng mãi ở trên bờ tường này. Vì cũng chẳng có lý do nào đáng để anh đi xuống.

Khi bóng tối của buổi cuối ngày bắt đầu vây bọc xung quanh và những ngôi sao đã nhấp nháy trên bầu trời như những mảnh hoa tuyết Morgan đứng dậy và lảo đảo đi về phía cầu thang, mò mẫm ở nơi đã trởthành thiên đường của riêng anh, chờ đợi đêm tàn và bình minh. Cầu thang nhỏ dẫn anh vào bóng đêm. Morgan bước hụt một bậc và ngã huỵch xuống.

Chúa trời thật tồi tệ khi đã sinh ra những cảm giác cho con người, anh nghĩ. Nếu không thì anh đã nằm chết luôn ở chân cầu thang cho rảnh, cổ anh đau khủng khiếp. Anh bò lồm cồm trong hành lang trống rỗng, đi ngoặt nghẹo qua những nơi đã từng ngổn ngang gạch và đá, đập đầu vào một cánh cửa treomà anh quên mất không cúi xuống, trong lúc đó, anh chợt nghe thấy văng vẳng bài hát Sabrina đã dạy anh về người con gái kiêu kì bướng bỉnh và vị hôn phu của cô ta.

Tay anh mò được cái nắm đấm cửa phòng Sabrina trước khi anh nhận ra cơn say rượu đã kéo mình đến đây. Bản ballad biến mất chỉ còn tiếng lầm bầm của chính anh. Tay anh giật thật lực như thể muốn phá tung cánh cửa.

Một người đàn bà ngồi bên chiếc bàn trang điểm, tóc dài lấp lánh sáng trong ánh nến.

Trong một khoảnh khắc, hy vọng trở về với Morgan, hoang dã và không thể kìm hãm. Anh sợ rằng đó chỉ là giấc mơ. Anh chớp chớp mắt. Cái đầu đặc quánh dần dần trở nên sáng sủa. Có lẽ Sabrina không bỏ anh đâu. Rồi sẽ thấy tất cả chỉ là một trò đùa, một chút trả thù cho những trò độc ác mà anh đã hành hạnàng khi còn bé.

Người đàn bà xoay người lại trên ghế, phá tan hy vọng và cả ảo vọng trong Morgan với một bước chân khập khiễng. Không còn là cây cầu dẫn lên thiên đường nữa, con quỷ cái hiện nguyên hình trong bộ quần áo của Sabrina.

Dã tính bùng nổ. Trước khi anh có thể nhận ra mình đang làm gì, anh đã đè nghiến bà ta trên sàn nhà, những ngón tay bấu chặt nơi cổ họng. May mắn là Eve không được chết đẹp đẽ như thế. Bà ta gồng người nhảy tung lên, mắt trợn tròn, môi mím chặt. Dưới lớp phấn dầy cộp, mặt bà ta đỏ ửng lên, rồi dần dần tái đi.

Morgan lảo đảo đứng dậy, hai tay ôm chặt lấy hai bên thái dương, anh muốn dập tắt những tiếng kêu thét đòi mạng trong đầu mình. Anh cười run rẩy: “Bà là người thứ ba mà tôi gần như đã bóp chết trong những tuần qua. Đáng lẽ tôi phải kiềm chế tốt hơn mới phải.”

Bà ta gượng đứng lên, nhìn anh e dè, một tay đang xoa xoa những vết bầm nơi ở họng. “Cậu vừa uống rượu đúng không? Tôi có thể ngửi thấy mùi trên người cậu giống như vừa ở tổ điếm ra vậy. Rượu làchất độc đấy, chàng trai. Anh vẫn còn nhớ chúng đã hại cha anh như thế nào rồi chứ.”

Morgan bước lại hăm dọa. “Không, Eve. Tôi đã nhìn thấy những gì mà bà đã làm đối với cha tôi. Và tôi luôn nghĩ rằng tội ác khủng khiếp nhất của bà là đã dạy Ranald chơi kèn túi.”

Eve vẫn đứng nguyên. Bà ta khoanh hai tay trước ngực, bộ áo trên người bà ta là của Sabrina. “Đó là một tai nạn.”

Anh vẫn bước lại gần, nhả từng chữ như cắn xé. “Cũng giống như việc bà phục kích Dougal Cameronà? Hay cái chết của Pookah, còn Sabrina thì ngã xuống vách đá?” Anh nhìn trừng trừng vào bà ta, sự khinh bỉ tràn ra theo từng hơi thở.

Đôi mắt Eve bỗng tràn đầy cảm xúc. Bà ta vươn tay tới trước định xoa mái tóc bù xù của anh. Nhưng anh đã tóm chặt lấy cổ tay của bà ta trước khi bà ta động vào người anh.

“Cậu phải hiểu,” bà ta nài nỉ. “Tôi đã làm tất cả vì cậu. Vì tương lai của cậu và của gia tộc MacDonnell. Giá như cậu biết được tôi đã hy sinh cho gia tộc vinh quang này nhiều như thế nào. Giờ thì con khốn nhà Cameron đã đi rồi. Tôi đã chờ cả đời mình để được...”

“DỐI TRÁ!” anh gào lên, xô mạnh bà ta về cái cửa. “Chỉ là những sự thật dối trá của bà thôi! Tôi không muốn nghe!” Đột nhiên, lý trí bỗng trở về với anh. Ngón tay anh xòe ra, chỉ thẳng vào Eve. “Đồ bỏ đi!”

“Không!” bà ta gào lên. Hai tay ôm chặt lấy đầu.

Morgan đứng thẳng dậy, lắc lắc người cố gắng xua tan tàn dư của cơn say, anh tự cho mình thấu hiểu cái cảm giác đau đớn khi mẹ anh không chủ tâm bỏ rơi anh. Eve đã phản bội, Sabrina đã bỏ anh mà đi. Anh nói bằng tiếng Gaelic, thứ ngôn ngữ cổ đại của các vị vua và tộc trưởng, những âm thanh rít lên như tiếng nhạc. “Đồ bỏ đi. Kể từ bây giờ, bà bị coi là không tồn tại trong thị tộc này. Nếu bà vẫn tiếp tục đếnvùng đất của MacDonnell lần nữa, tôi sẽ để cho bà bị ném đá mà chết.” Chuyển sang tiếng Anh, Morgan tóm lấy cổ tay Eve, giật mạnh ra khỏi tai bà ta. “Bà nghe rõ không? Tôi không muốn nhìn thấy mặt bà lầnnào nữa.”

Khóc nức nở, Eve giằng tay mình ra và chạy ra khỏi cửa. Tiếng khóc của bà ta vẫn còn vang lại khi bà tabiến mất cuối hành lang.

Morgan đứng ở ngay ngưỡng cửa, thở dốc, hai tay bóp chặt. Eve đã thắp hết tất cả nến trong phòng này. Ánh mắt anh quét qua khắp gian phòng, nhưng không thấy được gì ngoài những dấu ấn về một người đã đi xa. Hình ảnh yêu kiều của Sabrina hiện lên ở khắp nơi. Ánh nến nhảy múa qua những chai thủy tinh đựng nước hoa của nàng, làm sáng lên cái bàn cờ mà nàng vẫn dùng, những gáy sách bọc da.Ánh sáng làm mắt anh nhức nhối, ép anh nhìn thẳng vào những bộ trang sức tao nhã giờ đã không có bà chủ để mang chúng trong suốt cuộc đời sinh động nữa.

Những món đồ chơi. Nữ trang. Những ảo tưởng trống rỗng. Những quyển sách giấy trắng trơn. Ván cờ vẫn còn những nước cờ thua trận. Bài hát không còn vang lên nữa.

Rống lên như một con thú bị thương, Morgan vồ lấy cây đàn Hạc và đập vào cạnh bàn, vỡ tan nát. Anh vồ lấy những quyển sách, xé toang chúng ra, những mảnh giấy vụn bay khắp nơi. Gạt đổ hết những thứ đang ở trên bàn, những mảnh thủy tinh vỡ rơi vung vãi dưới đất, chiếc rương bị anh hất tung vào tường. Anh điên cuồng đập vỡ bàn cờ, ném những quân cờ vào lò lửa, những khuôn mặt vô cảm của chúng tan ra trong đám lửa cháy điên cuồng như chính anh. Anh xé toang tấm trải giường, xé vụn chỉ bằng tay không.

Cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến. Vấp chân phải cái ghế nằm chỏng chơ trên sàn nhà, anh ngã ập xuống sàn, nằm một đống, mụ mị trong những giấc mơ chết chóc.

Một cái lưỡi nhớp nháp đang liếm láp má anh. Morgan mở hé mắt. Cặp mắt trong veo đang nhìn anh dò hỏi. Cái mũi đang dụi dụi vào cánh tay anh.

Lắc đầu với vẻ kiệt sức, Morgan vòng tay qua ôm lấy con chó và kéo vào sát bên mình. Con Pugsley rúc vào anh tìm kiếm hơi ấm.

Nhìn chằm chằm lên trần nhà, Morgan thì thầm, “Chúng ta là một đôi đẹp đấy nhỉ. Dường như con sói bé nhỏ đó đã ruồng rẫy cả hai chúng ta rồi, phải vậy không?”

Con Pugsley chỉ nức lên một tiếng khó hiểu.



PHẦN BA

Anh có thể làm vỡ bình hoa nếu muốn,

Nhưng hương hoa hồng sẽ còn mãi nơi đây.

- Sir Thomas Moore

Không hóa hồng nào lại không có gai.

- Robert Herrick

Những loài hoa luôn có đủ màu sắc, nhưng không loài nào có gai như hoa hồng.

- John Milton


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.