Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 22



Một cỗ xe ngựa đen bóng lắc lư chạy qua những con đường chật hẹp dường như lún thêm bởi tuyết đang tan. Dougal và Elizabeth ngồi trong xe trong im lặng căng thẳng, làm thinh trước âm thanh của thác nước đang trút xối xả xuống một khe núi sâu, như mù lòa trước cảnh tượng những đóa hoa dại ngập tràn trên những sườn đồi phủ đầy đá và tất cả những nét quyến rũ đến sững sờ ủa một ngày xuân dìudịu trên dải đất Cao nguyên.

Đôi bàn tay của Elizabeth nắm chặt trong lòng bà, quá cứng ngắc như thể chúng được lồng trong đôibao tay bằng thép thay vì lớp vải sa tanh.

Dougal cọ lên chòm râu của ông một cách cáu kỉnh. “Nếu cậu ta từ chối gặp chúng ta thì sao?”

“Cậu ta phải gặp chúng ta,” đến từ câu trả lời chắc nịch của vợ ông. “Cậu ta nợ con bé quá nhiều. Nếu không vì cậu ta, con bé sẽ không rơi vào tình cảnh khốn khổ này.”

Nếu không vì anh, tiếng Dougal vọng lại trong câm lặng, sự kìm chế yếu ớt đó khiến đầu ông đau nhức. Ông ép lấy một cái rùng mình khi cỗ xe ngựa xóc lên ở khúc quanh nguy hiểm đã lấy đi của con gái ông mọi thứ ngoại trừ cuộc sống của con bé.

Thật đau đớn cho tất cả bọn họ khi phải chứng kiến hậu quả ban đầu sau tai nạn của Sabrina - đôi bàn tay run rẩy không ngớt của nàng, những giọt nước mắt trước những thất vọng và trái ý nhỏ nhoi nhất, khó khăn của nàng trong việc đảm đương những công việc đơn giản mà nàng đã từng rất xuất sắcnhư thêu thùa hay chơi đàn clavico. Giáng sinh đã đến trang viên Cameron trong không khí đầy căng thẳng, đủ đầy những nụ cười gượng ép và những bữa ăn hội hè đã được chuẩn bị với hăng hái chẳng đáng bao nhiêu.

Dougal không thể nhúng ngón tay ông vào dịp này, nhưng sau Giáng sinh tất cả mọi thứ đã thay đổi. Đau đớn hoang mang trong đôi mắt Sabrina đã trở nên trầm trọng tới mức nguy hiểm như bùi nhùi khô chỉ chực đợi tàn lửa.

Ông đã mang con gái ông xuống phòng họa vào mỗi tối và đặt nàng trong một chiếc ghế trước ngọn lựa để họ có thể chịu đựng qua những lễ nghi để vờ như mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.

“Cảm ơn, Papa,” nàng nói nghiêm nghị khi ông gấp tấm mền bao quanh đôi chân nàng.

“Hân hạnh của cha, công chúa à.”

“Con có muốn hát một bản nhạc đôi tối nay không cưng?” Elizabeth hỏi, nhìn lên khỏi tấm vải thêu của bà.

“Con không nghĩ vậy đâu. Cổ con hơi khô khi con ngủ dậy trưa nay.” Sabrina hắng giọng như muốnminh họa cho ý của nàng.

Brian ngồi dang chân trên ghế đẩy và đặt xọet một bàn cờ vào giữa hai người. “Lời ca duy nhất của cô em gái tối nay sẽ chỉ là lời ca tha thứ khi mình thắng con bé cờ thôi.” Anh với tay véo lấy một trong những lọn tóc xoăn của nàng.

“Cẩn thận, em trai. Con bé biết cách để xoáy mất những con tốt của em khỏi bàn cờ và giấu chúng dưới váy đấy.” Tiếng cười vui vẻ của Alex đã đánh lên một dấu hiệu sai lầm, khiến Elizabeth co rúm lại.

Sabrina cố gọi về hồn ma của một nụ cười tinh nghịch trong quá khứ như xé vụn trái tim của Dougal. “Đừng có dớ dẩn thế, Alex. Em không bao giờ gian lận chỉ trừ khi em sắp thua cuộc.”

Dougal không thể cưỡng lại được thôi thúc nhìn chăm chăm qua cuốn sổ của ông khi hai đứa con nhỏ nhất cúi đầu xuống để bắt đầu trò chơi. Nét mặt nghiêng nghiêng của Sabrina, như tạc bởi ánh lửa, thật u buồn. Chiếc trán thanh tú của nàng hơi nhăn lại khi nàng nâng tay lên vài lần trong suốt ván cờ để lơ đãng xoa bóp hai thái dương của mình.

“Aaaargh!” tiếng rên rỉ của Brian chứng tỏ một nỗi đau thương khôn tả khi anh lùi lại chiếc ghế.

“Hành động ác ôn này là gì vậy? Con nhỏ đã bắt được quân vua của mình! Ah, thất bại, vị của mày mới cay đắng làm sao!”

Alex đảo mắt trước tài nghệ diễn kịch của em trai. Sabrina vẫn nhìn không dứt vào bàn cờ, với vẻ khác thường nhất hiện lên mặt nàng. Bất chợt cánh tay nàng vung lên. Bàn cờ nặng nề vỡ vung tóe trên sàn nhà. Mồm của Brian rơi tõm xuống.

Đôi mắt Sabrina phừng phừng thịnh nộ khi nàng quát lên, “Anh đã để em thắng! Em biết anh đã làm thế. Anh nghĩ em ngốc sao? Anh nghĩ bị đập đầu khi em ngã à?”

Tất cả bọn họ đều nhìn nàng chằm chằm, ngạc nhiên trước cảnh tượng thiên thần điềm tĩnh đã trở thành một người đàn bà ghê gớm trước mắt tất cả bọn họ. Kể cả khi còn là một đứa trẻ Sabrina cũng chưa từng nổi giận. Sau đó Elizabeth đã phải quở trách nàng; lúc này nàng chỉ có thể vo viên chiếc khăn thêu của nàng, đôi bàn tay run rẩy dữ dội.

Ánh mắt Sabrina quét qua tất cả mọi người, ban cho không một ai trong bọn họ một sự an xá nào từ cơn giận gay gắt của nàng. “Con cảm thấy như một trong những con chim sẻ của mẹ sống trong chiếc lồng. Con cảm thấy đôi mắt của mọi người dõi lên con tất cả thời gian. Con không thể chịu đựng được điều đó! Mọi người đi nhón chân quanh con và nói những câu đùa tệ hại và mong đợi con sẽ cười à! Mọi người để con chiến thắng trong tất cả các trò chơi như thể con chưa từng bị thua vậy!” Giọng nàng rít lên the thé. “Mọi người nhìn cái gì? Mọi người chưa từng được thấy một người què trước đây sao?”

Dougal không thể chịu đựng thêm được nữa. Ông đứng dậy khỏi chiếc ghế và quỳ xuống trước mặt nàng. Trong giây phút nét mặt của nàng quá hoang dại đến thế, ông đã nghĩ con gái ông có thể sẽ đánh ông và gần như ông khao khát rằng con ông sẽ làm như thế.

Rồi mái đầu nàng sụp xuống và rèm mi mượt mà của nàng phủ lấy cơn thịnh nộ được nén lại thật chặt trong đôi mắt nàng, khiến cho tất cả mọi người tự hỏi rằng phải chăng họ chỉ tưởng tượng ra chuyện đómà thôi? “Mang con về phòng con đi, Papa,” nàng nói ai oán. “Đầu con nhức tới mức con khó có thể nghĩ ngợi được nữa.”

Dougal nảy mình quay về với thực tại khi cỗ xe ngựa của họ ngừng lăn bánh trong sân trong của lâu đài MacDonnell. Một bầu không khí lạnh lẽo tiêu điều lơ lửng trôi quanh thành lũy của nó. Những bức tường to lớn chắn mọi ánh nắng, giữ không cho mùa xuân đến thật gần. Khi Elizabeth bước xuống xe ngựa, bà kéo tấm khăn choàng thật kín để chống lại cái giá lạnh.

Những nhánh xương xẩu của dây trường xuân bện chặt quanh những tảng đá bạc phếch. Những ô cửa sổ tăm tối ngó xuống nhìn bọn họ như những đôi mắt trợn trừng. Lo lắng nhìn quanh, những người theohầu và những người hộ tống rút ra vũ khí của bọn họ.

“Cất chúng đi,” Dougal quát, giật mình bởi giọng nói thô ráp của chính ông trong cái nơi tĩnh lặng đến ma quái thế này. “Mấy người đang cố làm cái gì thế hả? Bắt đầu một cuộc chiến à?”

Trao nhau những ánh mắt ngượng ngập, họ vâng lời, nhưng người đánh xe lớn tuổi lầm bầm điều gì đó về “những tên MacDonnell đê tiện” và vẫn ngang bướng giữ lấy khẩu súng trường đặt ngang hai đầugối của mình.

Dưới áp lực từ bàn tay của Dougal, cánh cửa của tòa lâu đài mở ra với một tiếng kêu kẽo kẹt hoen rỉ. Trước khi ông có thể phản đối, Elizabeth đã đi vun vút vào bên trong trước ông.

Dougal xém chút nữa đâm sầm vào lưng bà khi bà đứng tê liệt, ánh mắt bà nghiêng khắp đại sảnh với sự kinh hãi không hề che giấu. “Anh đã để con gái chúng ta sống trong đống rác này sao?”

Mất tinh thần và hoang mang trộn lẫn trong Dougal khi ông xem xét tổng thể cảnh hoang tàn của lâu đài MacDonnell. Những mảnh tan tành còn lại của mọi thứ đồ đạc - những chiếc bàn lật nghiêng gãy nát, những chiếc ghế dài tách làm đôi như thể đã bị hứng chịu thứ sức mạnh khủng khiếp từ nắm đấm của một tên khổng lồ. Mạng nhện giăng kín những chân đèn, bay phất phơ như tấm mành từ thế giới bênkia. Những chồi trường xuân trườn qua những khung cửa hình mũi tên, làm ứ lại ánh nắng hiu hắt và thúc những nhánh dài của chúng bám sâu vào lớp hồ vụn còn sót lại trên thường như muốn tuyên bố rằng chỉ còn thời gian là quan trọng trước thứ quyền lực của chúng đang chi phối hoàn toàn gian đại sảnh này.

Dougal rùng mình. Cứ như toàn bộ lâu đài này đã chìm vào một câu thần chú tăm tối, một vài mùa đông bất diệt của những linh hồn vậy.

Ông lắc đầu. “Không,” ông thì thào, ngập ngừng phá tan không khí tĩnh lặng khủng khiếp. “Con gái chúngta chưa bao giờ sống trong nơi này.”

Nhăn nhó ghê tởm, Elizabeth nhấc viền váy lên cao hơn một chút so với sàn nhà ngập ngụa phân chim và những chiếc xương trắng hếu nho nhỏ, của những sinh vật không may. Từ hành lang mịt mù xuất hiện chiếc bóng chuyển động của một con thú to lớn. Đẩy Elizabeth ra sau mình, Dougal rút khẩu súng của ông ra.

Một giọng nói rung rung thoát ra khỏi bóng tối, theo sau một gương mặt trắng bệch của một người đàn ông với đôi cánh tay giơ lên. “Đừng bắn, thưa ngài. Tôi không hề có vũ khí.”

Nuốt lại cơn giận le lói, Dougal nhét khẩu súng vào trong áo khoác của ông, biết rằng thật may mắn khi giữ vợ ông ở quá xa để có thể bị xảy chân trước nhân dạng của Ranald. “Chúng ta đến để có vài lời với thủ lĩnh của cậu.”

Anh họ của Morgan lê đôi chân và gãi sồn sọt mái đầu như rơm lợp nhà nhuộm đen. Nước da ngăm ngăm của anh ta đã tái xanh như thể vài tuần rồi anh ta chưa được trông thấy ánh mặt trời. Một cách tay khác vẫn treo lên thành một góc lòng thòng như thể nó chưa bao giờ trở nên đỡ hơn.

“Tôi không thể nói đó là ý hay đâu, thưa ngài. Cậu ấy không thể xuống nổi đây trong rất nhiều ngày rồi. Cậu ấy chỉ chịu gặp tôi khi tôi mang thức ăn.” Đôi mắt anh ta lảng tránh Dougal. “Hay rượu thôi.”

Dougal tập hợp lại tất cả vẻ kiêu hãnh và uy quyền từ địa vị của ông. “Chúng ta đã mạo hiểm việc bị thịtộc cậu mai phục và vượt tất cả những con đường mòn nực cười mà mấy người gọi là đường để đến được đây. Chúng ta sẽ không rời đi cho đến khi chúng ta gặp được Morgan MacDonnell.”

Trước đây Ranald đã từng có lần thách thức ông. Nhưng giờ anh ta chỉ nhún vai. “Tùy ngài. Nhưng tôi khuyên phu nhân nên ở lại dưới này. Đừng có trợn mắt như thế. Tôi sẽ quay trở lại và trông chừng cho bà ấy.”

Dougal thả một ánh nhìn không chắc chắn về phía vợ, nhưng bà chỉ ngước lên một nụ cười khích lệ. “Đi đi, anh yêu. Hãy làm những việc anh phải làm. Em sẽ ổn thôi.”

Khi Ranald dẫn ông lên những bậc cầu thang tan hoang, và để ông đứng lại một mình trước cửa căn phòng ngủ đã từng thuộc về con gái ông, Dougal hy vọng ông có thể hành động được như vợ ông.

Tiếng gõ cửa ướm thử thu lại không một biểu hiện trả lời. Ông nhẹ nhàng mở cánh cửa ra.

Một trái bóng tròn bằng lông gầm gừ quanh mắt cá chân của ông. Dougal lắc chân, trong một giây mơ hồ đã tưởng rằng mình bị tấn công bởi một con chuột mắc bệnh dại.

“Pugsley! Tránh ra!” Tiếng gầm như thể khiến những chiếc rui nhà cũng rung lên bần bật.

Con chó nhỏ lẩn vội xuống một chiếc bàn lật nhào, thứ tiếng không được như một tiếng rên rỉ hối lỗi tuôn ra từ mõm nó. Chợt nhận ra nó chỉ dính như gôm vào ông, chứ không cắn, Dougal phẩy nhẹ chiếc khăntay vào trán nó. “Lạy Chúa lòng lành! Con cún này trước đây cũng hay ốm nhẹ, kể cả nằm ngả sang một bên vì chứng khó tiêu, nhưng mình chưa bao giờ thấy nó...”

Ông lùi lại khi vị thủ lĩnh của thị tộc MacDonnell trồi lên từ căn phòng ngủ hỗn độn trong ánh nắng xiên vẹo hắt qua khung cửa sổ ở phía tây. Dougal chợt nhận ra ông vẫn giật mình bởi vóc người to lớn của Morgan. Không hiểu sao ông vẫn luôn mong đợi sẽ tìm thấy một cậu bé mảnh khảnh, ngang ngạnh như ông vẫn nhớ. Nhưng tất cả những vết tích từ thời thơ bé đã bị chôn chặt khỏi đôi mắt sắc sảo nhưng hoang vắng của người đàn ông này.

Ngực Morgan để trần, tấm khăn choàng rách nát thắt quanh eo. Chiếc cằm chai cứng không cạo râu. Bên dưới hàng râu mọc lởm chởm, vẻ bằng phẳng của gương mặt đã được mài thành nét nguy hiểm hoàn hảo. Đôi mắt trong vắt vằn vện những mạch máu đỏ tươi. Dougal run người khi tưởng tượng cảnh bóng ma thao thức của Morgan qua lại trong lâu đài về ban đêm.

Với quầng sáng của mặt trời phủ lên mái tóc, anh trông như một thiên thần sa ngã bị thiêu đốt bởi lửa địa ngục, một tạo vật của bóng đêm bất khả xâm phạm trước ánh sáng đang bao phủ quanh đây. Khi anh liêu xiêu tiến về phía trước, mùi rượu whisky nồng nặc bung ra khỏi anh như làn sóng độc. Anhngừng lại cách xa Dougal vài bước, đôi chân choãi, đôi cánh tay khoanh lại trước ngực.

Dougal lo âu ném mình vào trước lòng khoan dung không mấy tin cậy của người đàn ông này. Nhưng vì Sabrina, ông sẽ làm bất chứ chuyện gì, kể cả bán linh hồn cho kẻ đang thao túng Morgan. “Ta đến để nói chuyện với cậu về con gái ta.”

“Cô ta làm sao?” Giọng Morgan đều đều, vô cảm như đôi mắt anh. “Tình trạng của cô ta xấu đi à? Cô ta chết rồi? Hay ông chỉ mang đến đây những giấy tờ ly hôn để tôi điểm chỉ?”

Morgan nói như thể đó là tất cả những điều tẻ ngắt, khiến Dougal tức giận. “Ly hôn không cần thiết. Ta đã sắp xếp một lệnh bãi bỏ.”

Morgan nghiêng đầu sang một bên. Vẻ thích thú lấp lánh như ánh đêm đen bập bùng trong đôi mắt anh. “Thông minh làm sao. Bọn Cameron các người luôn thông hiểu luật pháp nhỉ. Ông sẽ nói gì với quan tòa? Rằng tôi chưa bao giờ đặt đôi bàn tay MacDonnell dơ dáy lên người cô ta à?” Anh nhấc một chiếc lông mày ác tâm lên. “À mà, tôi đã làm thế rồi. Và cô ta cũng thích lắm.”

Dougal nghiến chặt hai nắm tay của ông, nhớ lại bao nhiêu lần ông bị buộc phải chịu đựng những lời chế nhạo trong cơn say của Angus MacDonnell. Ông không được quên nhiệm vụ của mình. Ông sẽ quỳgối xuống trước người đàn ông này nếu cần thiết.

Đôi bàn tay ông dần lỏng ra. “Con gái ta cần cậu.”

Dougal nao núng khi Morgan ngửa đầu ra sau và rống lên cười sằng sặc. Anh trượt chân rồi đổ sụp vào bức tường, chùi những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào khỏi đôi mắt anh. “Lạy Chúa, ông già! Cô ấy bị què còn chưa đủ à? Ông muốn tôi kết thúc những gì tôi đã khởi đầu sao? Giờ tôi nên giết cô ấy đi hả?”

* * *

Ở tầng dưới Elizabeth ngồi cứng như đá trong chiếc ghế lưng tựa mà một thành viên trong thị tộc của Morgan đã tìm về cho bà, những móng tay trang nhã của bà cào liên hồi lên tay ghế. Ranald ngồi bên mép của nền nhà lát đá trước lò sưởi như một chú chó bị hắt hủi, thi thoảng lại trộm nhìn bà từ bên dưới chiều dài đầy tội lỗi của hàng mi anh ta. Thật đáng tiếc khi một sinh vật xinh xắn như vậy lại bị sinh ra trong cái nơi bẩn thỉu thế này, Elizabeth thầm nghĩ. Ánh mắt bà quan sát kĩ lưỡng những tấm rui nhà đồsộ. âm thanh duy nhất vọng xuống là những tiếng thì thào kì quái của những mạng nhện đang nhảy múa bên dưới những chân đèn.

Ranald bẻ răng rắc những đốt tay của anh ta. Elizabeth nhảy dựng lên, không khí như ma ám của tòa lâu đài bắt đầu ảnh hưởng đến những dây thần kinh của bà. “Những người khác trong thị tộc của cậu đâu?” bà buột miệng, mang lại giọng nói của chính bà cho không gian tĩnh lặng.

Ranald nhún vai. “Ở lung tung. Morgan đã cho họ đi. Đưa cho họ những con cừu, những con bò, tất cả ngoại trừ một vài con gà một lượng ít ỏi thịt muối.”

“Còn cậu? Sao cậu lại ở lại?”

Anh ta tỏ ra hơi thái quá vào việc kì cọ những lớp bồ hóng dính vào quần của anh ta. “Cậu ấy là em họ tôi. Tôi không thể để cậu ấy lại đây đến lúc chết như vậy được.”

Bà nghiêng người về trước và ngó chăm chăm vào gương mặt như thiên thần của anh ta, bị lôi cuốn bởi ý nghĩ mơ hồ về lòng trung thành mà bà nghĩ sẽ chẳng bao giờ trông đợi được ở một kẻ MacDonnell. “Cậu thành thực tin rằng cậu ta sẽ chết nếu không có cậu sao?”

Anh ta thẳng thắn nhìn trực diện vào mắt bà. “Không, thưa phu nhân. Tôi tin rằng cậu ấy sẽ chết một mình nếu không có tôi.”

Cơn choáng váng không thốt nổi nên lời của Elizabeth đã bị ngắt quãng bởi bước chân chán nản củaDougal vọng xuống những bậc cầu thang. Bà nhấc tà váy để nhổm dậy, nhưng chồng bà chỉ khẽ lắc đầu. “Anh đã khẩn cầu. Anh đã nài xin. Anh đã làm tất cả mọi thứ chỉ thiếu nước bò xuống đất. Nhưng cậu tachẳng mảy may mủi lòng.”

Lúc đầu Dougal tin rằng điều làm nên sự lấp lánh trong đôi mắt của Elizabeth chính là những giọt nước mắt ứa ra, nhưng khi ông bước tới để an ủi bà, bà đã gạt ông ra và hướng thẳng lên lầu.

“Beth, đừng em!” ông gào lên, chạy đuổi theo bà.

Ranald nhấp nhổm. “Tôi sẽ không làm thế nếu tôi là bà. Đó không phải là ý tưởng thông minh chút nào đâu. Tôi không thể chịu nổi trách nhiệm nếu -”

Elizabeth lương lự trước một ngã rẽ trong hành lang, nhưng Ranald đã trình ra chỗ của Morgan bằng cách lao đầu qua họ và ném mình ra trước cánh cửa.

“Đứng sang một bên, thưa ngài,” bà ra lệnh.

Gục đầu xuống đầu hàng, Ranald vâng lời. Elizabeth xòe rộng bàn tay bà trên ngực chồng mình. Đôi mắtsắt đá của bà phản chiếu quyết tâm đã rõ. “Em muốn cả hai người quay xuống. Em không quan tâm anh đã nghe thấy những gì hay anh tưởng anh đã nghe thấy những gì, chỉ đừng lên đây nếu em không gọi anh. Anh hiểu rồi chứ?”

Trong phút giây rất lấy làm vô lý, Dougal đã bị cám dỗ phá lên cười. Ông không thể nhớ nổi thời điểm nào nào ông yêu vợ ông hơn nữa. Ông bước lũi lại, trao cho bà một cái cúi mình nhã nhặn, và mở cửa mời bà vào. “Xin bà tự nhiên, thưa phu nhân.”

Elizabeth quẳng cánh cửa sang một bên. Qua phía trên đầu bà Dougal thoáng nhìn thấy gương mặt sững sờ của Morgan. Đôi mắt bệ rạc của cậu ta đã rực lên vẻ không chắc chắn lần đầu tiên, của tình trạng thật dễ bị tổn thương.

Elizabeth thả hai tay sang hai bên hông. “Ngậm cái quai hàm bướng bỉnh của cậu lại, Morgan MacDonnell. Cậu sẽ không nhận được chút khoan dung nào từ tôi đâu.”

Bà lao ào ào vào căn phòng, đóng sầm cánh cửa lại trước mặt của Dougal.

Dougal vỗ nhẹ vào vai Ranald khi hai người bước xuống cầu thang. “Hãy cầu nguyện cho thủ lĩnh củacậu ấy, chàng trai. Cậu ta đã gặp chính xác vị hung thần còn dã man hơn bất kì một con quỷ nào nữa đấy.”

Cùng chia sẻ một hũ bia ngọt lịm, Dougal và Ranald tiếp tục giữ lấy lời cầu nguyện của họ ở bên dưới. Khi nhiều giờ trôi qua, Ranald giật mình trước mỗi tiếng động mới, nhưng Dougal chỉ chậm rãi uống bia trong chiếc cốc của ông, giấu đi một nụ cười nhỏ xíu, bí mật.

Những âm thanh giận dữ vút cao lên được theo sau bởi một tiếng rầm rầm như sấm dậy khiến bia của Ranald sóng sánh trào ra khỏi chiếc cốc.

Dougal nâng cốc của ông lên chúc mừng. “Cho Beth,” ông nói nhẹ bẫng.

Âm thanh chói tai trở nên tệ hơn. Tiếng rống thịnh nộ của một người đàn ông vỡ nát bởi tiếng thủy tinh loảng xoảng. Thêm cả một tràng âm thanh nối tiếp nó, rồi tiếng rõ ràng của một cái tát vả thẳng vàokhuôn mặt. Đôi mắt của Ranald nới rộng. Dougal hơi cúi đầu trước sự tĩnh mịch dày đặc theo sau. Sự vắng lặng của những âm thanh bị gián đoạn cứ kéo dài cho đến khi Dougal cũng bắt đầu bồn chồn trên ghế của ông. Ông rút một chiếc đồng hồ dây đeo ra khỏi áo khoác.

Elizabeth xuất hiện trên đỉnh cầu thang. Váy của bà phủ đầy bụi bẩn và lem nhem với những vết trông như dấu tay của một bàn tay to lớn. Khi bà bước chậm rãi xuống, bà cào thẳng lại mái tóc xõa của bà,gương mặt sắc sảo của bà sáng rực lên với thắng lợi và hân hoan.

Bà giang tay ra với Dougal. “Cậu ta đã thề sẽ giúp chúng ta. Cậu ta nói rằng cậu ta sẽ làm bất cứ điềugì có thể cho Sabrina. Bất cứ điều gì giúp được cho con gái chúng ta.”

Dằn chiếc cốc của mình xuống, Rananld nhảy dựng lên từ nền lò sưởi. “Có thế chứ, tôi biết Sabrina của chúng ta sẽ không bỏ mặc cậu ấy đâu mà. Tôi chưa bao giờ được gặp một cô gái nào có thể ngọt ngào hơn và vị tha hơn cô ấy.”

Anh ta bắt đầu nhảy theo một điệu tùy hứng, để lỡ cặp lông mày nhíu hơi quá mức của Dougal và ngón tay kìm chế của Elizabeth đặt lên môi chồng mình.

“Đồ bất tài! Tôi đã yêu cầu bánh nhân dâu, không phải táo.”

Cô đầy tớ nhìn rất lung vào chiếc khay bạc đặt trong lòng Sabrina trong điệu bộ bối rối không hề giấu giếm. “Không, thưa cô. Cô đã yêu cầu bánh táo mà. Em thề là cô đã yêu cầu như vậy.”

Sabrina đẩy mạnh chiếc khay về phía người hầu. “Mang nó đi khuất mắt tôi ngay lập tức. Tôi có thể tàn tật, nhưng tôi không ngu. Tôi nhớ rõ ràng đã bảo cô mang bánh dâu. Và đừng có thề. Chỉ chuốc họa vào thân cô thôi.”

Chiếc khay nghiêng ngả trong đôi tay tay lẩy bẩy của cô hầu gái. Một chiếc bánh quả rớt vào lòng Sabrina. “Chết tiệt!” nàng thét lên. “Cô cứ phải lóng ngóng đến mức gớm ghiếc như vậy mới chịu được hả?”

Với môi dưới rung rung, người hầu gái nhặt chiếc bánh khỏi lòng Sabrina và chấm nhẹ lên vết bẩn mới dây lên chiếc váy của nàng. Một tiếng thở dài chịu đựng thóat ra từ Sabrina. Đầu nàng ngã về chiếc đệm tựa của chiếc trường kỉ như thể cổ nàng không thể chịu nổi sức nặng của nó thêm được nữa hoặc không có ý định tiếp tục chống đỡ cho nó vậy.

Nàng vẫy tay yếu ớt cho lui cô hầu gái. “Thôi được rồi, chỉ cần đi đi thôi. Tôi không nuốt nổi được nữa. Giờ tôi quá khó chịu để ăn bất cứ thứ gì.”

Khi người hầu gái bị dọa chết khiếp rón rén rút khỏi phòng khách, một người khác cũng bỏ nốt công việc quét dọn của bà ta để nối chân bước theo cô gái kia, rồi quăng về phía Sabrina một cái nhìn trách cứ. Tiếng suỵt nhỏ của người đàn bà truyền đi rõ rệt trong sự tĩnh lặng của buổi chiều ở ngôi biệt thự trong thành phố Luân Đôn.

“Thôi nào, cô gái, đừng khóc nữa. Chẳng gì có thể làm vui lòng tiểu thư khi cô ta trong tâm trạng xấu cả. Cô ta đã yêu cầu tôi mang cho cô ta một cuốn sách sáng nay và nó thì nằm không quá vài cm với những ngón tay dễ thương của cô ta. Vì sao ấy hả, tôi chỉ kịp ngưng lại để thở cho đến khi cô ta bắt đầu rốnglên, ‘chặt đầu chúng đi!’* vào mọi lần có thứ gì đó không làm vừa ý cô ta.”

(* Nguyên tác: Off with their heads là cụm từ rất thường xuyên xuất hiện trong kịch của Shakespeare, về sau Lewis Carroll trở thành người dùng cụm từ này nổi tiếng nhất khi ông để cho bà hoàng hậu Q cơ độc ác trong câu chuyện Alice lạc vào xứ sở thần tiên (xuất bản 1865) thét nó lên vài lần ^^)

Những kẻ đáng ghét, Sabrina nghĩ, sờ cả gam bàn tay lên trán nàng như thể làm vậy nàng có thể phát hiện ra bất kì một cơn sốt đang ẩn nấp nào. Nàng nhận thức rất rõ rằng những người hầu ở gia đìnhBelmont đều giành hầu hết thời gian của bọn họ trong khu nấu bếp để bàn luận về cô cháu gái tàn tận của ông chủ. Nhưng tại sao nàng phải quan tâm? Nàng còn thích sự ác tâm còn hơn lòng thương hại của bọn họ nữa kìa. Và bên cạnh đó, nó chẳng qua là bản tính tự nhiên của con người muốn được ngồi lê đôi mách về những thứ kì dị thôi, phải không?

Như để chứng minh cho kết luận của nàng, Enid lạch bạch đi vào phòng khách, vẫy vẫy một cuốn sách mỏng dính. “Em nhìn xem cái gì đã khiến Stefan mang cho chị từ chỗ người bán hàng rong này!” Cô đổ sập xuống một chiếc ghế bành thời Louis XIV nhỏ xíu, đá đá đôi dép lê của cô trong thích thú. “Nghenhé. ‘Bà Mary Toft* ở Godalming mới đây đã sinh hạ chú thỏ thứ mười bốn’.”

(* Mary Toft (1701-1763) là người phụ nữ vào năm 1726 đã trở thành chủ đề của mọi cuộc tranh luận khi cô ta đã đánh lừa các bác sĩ tin rằng mình đã sinh ra những chú thỏ)

“Đáng yêu làm sao,” Sabrina lầm bầm. “Chị có thể sờ trán em không, Enid? Em cảm thấy hơi sốt.”

Enid lơ đãng làm theo, vẫn còn xem chăm chú cuốn sách nhỏ. “Ở đây nói rằng bác sĩ của nhà vua đã được gửi đi để nghiên cứu và đã đến nơi ở của bà Toft đúng thời điểm thuận lợi nhất để đỡ chú thỏ thứ mười lăm! Trán em vẫn mát mà cưng. Không sốt tí nào đâu.”

“Làm sao chị biết được? Chị có phải bác sĩ đâu.” Sabrina dường như không thể ngừng để cho nhữngtiếng cáu kỉnh trong giọng của nàng khỏi vút lên. “Chị chỉ chú ý đến em khi nào em sinh một bầy nhím ngay trong phòng khách của mẹ chị thôi chứ gì!”

Enid hạ cuốn sách xuống. Nụ cười ngọt ngào của cô không thể giấu nổi sự tổn thương trong đôi mắt cô. Sabrina muốn xin lỗi, nhưng nàng không biết phải mở lời như thế nào. Những lời mong tha thứ cứ như đã trở thành thứ ngôn ngữ nước ngoài xa lạ đối với nàng trong vài tháng qua. Khi nàng định yêu cầuthêm một chiếc gối hay bình luận về thời tiết thì tất cả những lời bật ra khỏi môi nàng đều trở thành tiếng rên rỉ đòi hỏi hay trở thành tiếng nạt nộ chua cay. Làm sao nàng có thể trách Enid khỏi nhìn nàng như một người xa lạ khi nàng đã trở thành người xa lạ ngay cả với chính nàng đây?

“Em nói phải,” Enid nói, quấn chiếc khăn choàng quanh vai của Sabrina. “Chị mới ích kỉ làm sao. Chịcứ ở đây lảm nhảm mà chẳng chịu chú ý đến cảm giác của em. Để chị đọc cho em nghe nhé?” Cô nhặt lên quyển sách nằm ở khủyu tay Sabrina. “Lại Homer hả?”

Sabrina gật đầu. Enid bắt đầu bằng chuyến đi của Odysseus đến vương quốc chết, nhưng Sabrina chẳng thể cảm nhận được chút hứng thú nào với câu chuyện quen thuộc. Giờ nàng cho rằng Odysseus là kẻ tẻ nhạt không thể chịu đựng nổi và Penelope là kẻ thụ động ngốc nghếch. Thứ tình cảm lãng mạn ngu xuẩn là cái thá gì trong khi cuộc đời của cô ta dần trôi đi, để đợi chờ một gã đàn ông có thể sẽ chẳng bao giờ đến?

Sabrina quay mặt ra ngoài cửa sổ để nhìn vào quang cảnh duyên dáng quanh quảng trường Hanover, rồi nhớ đến con đường lộng gió đã mang nàng đến nơi này. Một con gió nhẹ len vào căn phòng vớihương dạ lan hương và mùi đất mới nồng nàn như âu yếm trán nàng.

Khi tình trạng của Sabrina không tiến triển, cha mẹ nàng, theo lời khuyên của bác sĩ Montjoy đã mangnàng đến Luân Đôn, hy vọng rằng thay đổi không khí có thể sẽ cải thiện được tâm trạng của nàng. Ít nhất ở Luân Đôn này nàng sẽ không còn phải nhớ không dứt đến tội lỗi lầm lạc của cha nàng nữa.

Giọng Enid đều đều, mang đi tất cả những lời văn oai vệ đầy kịch tính của bản trường ca. Sabrina bực bội giật mạnh tấm khăn choàng mềm mượt. Nàng đã dành những ngày đen tối đầu tiên ở trang viên Cameron để khóc cho đến khi chìm vào giấc ngủ mỗi đêm. Nhưng ngay cả khi chìm trong tuyệt vọng, nàng vẫn nuôi dưỡng một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé trong trái tim nàng. Tuy không rực rỡ nhưng cũng đủ để xua đi đêm đen và hình thành lên những lời cầu nguyện nàng thì thầm với Chúa Trời mỗi đêm trước khi nàng yên giấc và mỗi sáng lúc nàng thức dậy.

Vào đêm Giáng Sinh nàng mới nhận ra Chúa đã không chấp nhận lời khẩn cầu của nàng. Nàng khônghề mang đứa con của Morgan. Nàng đã không được cho phép mang theo quá nhiều từ anh. Nàng đãkhóc trong đêm đó, khóc đên khi khô cạn, những tiếng nức nở đó đã xé nát chính tâm hồn nàng, nhưnng sau đó nàng đã không rơi thêm bất kì một giọt nước mắt nào hay nghĩ đến thêm một lời cầu nguyện nàonữa. Tại sao nàng lại phải cầu nguyện cho người hiển nhiên quan tâm quá ít với nàng?

Chẳng mấy chốc sau đó, những niềm đau mới lại bắt đầu giày xéo nàng. Bóp nghẹt lấy lồng ngực nàng. Nhói buốt hai bên thái dương nàng. Một tràng ho yếu ớt bật ra. Những cơn đau nhức hỗn hợp chạy sắp phần còn lại trên cơ thể nàng. Nàng càng nhấn mình sâu vào chúng, chúng càng trở nên tệ hơn cho đếnkhi nàng thức dậy vào mỗi sáng đều tự thuyết phục rằng nàng hẳn đang chết dần. Chiếc xe ngựa của nhà Cameron đã được lệnh phải đến Luân Đôn ngay lập tức.

Gia đình Belmont đã đón nàng với đầy đủ ý thức trách nhiệm và đỡ nàng đến ghế trường kỉ, nơi nàng thống trị người làm trong gia đình họ sự tự tin của một bà hoàng trẻ tuổi hư hỏng. Sabrina đôi khi bị vây quanh bởi một cảm giác cách biệt laj lẫm, như thể nàng đang quan sát từ ngọn chúc đài trong khi một cô gái khác đang biểu diễn cái phần diễn xuất tệ hại đầy những lời thoại quá quắt.

Chiếc ghế của Enid rên lên kẽo kẹt khi cô thay đổi vị trí. Sabrina vẫn chịu không tài nào hiểu nổi sở thích của gia đình Belmont trong việc ních đấy những căn phòng trong ngôi nhà đồ sộ của họ với những đồđạc có lẽ phù hợp với những hồn ma hơn. Tất cả những lần một người trong số họ rơi tòm mình xuống một trong những chiếc ghế trang trí uốn lượn mạ vàng, Sabrina nín thở, chờ đợi tiếng gãy vụn như chực xảy ra đến nơi từ những chiếc chân ghế khẳng khiu của chúng.

Tất cả những người nhà Belmont đều tròn, nhưng từ vài tháng trước Enid đã trở nên tròn hơn cả.Sabrina liếc trộm về phía chị họ nàng, khinh miệt bản thân khi một lần nữa lại nhói lên thói ghen tuông tầm thường. Thậm chí cái yếm nạm ngọc cũng không thể giấu nổi nét phồng ra từ bụng của Enid. Ngay cả một lớp chì mỏng cũng không thể xóa đi vẻ rạng ngời rực rỡ của làn da của cô. Trong khi Sabrina héo hon thành một người đàn bà già cỗi đắng cay trong lớp vỏ của một người phụ nữ trẻ, Enid lại đơm hoa với đứa trẻ của người đàn ông mà cô yêu.

Dù cho đúng là thử thách với bản tính vui vẻ tự nhiên của ông bác Willie khi gửi con gái đi xa để tranhmột vụ bê bối chỉ để đổi lại tình trạng mang thai của con ông. Dù cho còn khó chịu hơn với thái độ khôngchút ăn năn của Enid và niềm vui sướng che giấu vụng về trước viễn cảnh đèo bòng một đứa con hoang vô danh của một kẻ cao nguyên phóng đãng.

Vò đầu bứt tóc mái đầu đã vốn lưa thưa, vị công tước bị dồn vào thế bí đã khóa cha của Sabrina trong thư viện của mình trước khi ông có thể tẩu thoát, nơi họ đã cầu kì pha chế tranh chiếc đồng hồ một người chồng tưởng tượng cho Enid - một vị lãnh chúa Cao nguyên ít tiếng tăm tên NathanaelMacLeod đã tán tỉnh và cưới con gái ông ở vùng Scotland hoang dã, rồi không may thiệt mạng trongtuần trăng mật trong cùng một vụ được cho là tai nạn xe ngựa đã khiến Sabrina tàn tật.

Câu chuyện lãng mạng đã khiến Enid trở thành thứ gì đó nổi danh ở Luân Đôn. Những người đàn ông bắt đầu cục cục quanh cô trong khi những người phụ nữ chân thành tỏ ra thương tiếc trước mất mát của nàng. Kể cả gã chồng đính hôn-cũ hợm hĩnh, Philip Markham cũng xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà cô, hy vọng sẽ kiếm được chút tiếng tăm cho hắn ta bằng sự hy sinh cao quý sẵn sàng độ lượng chấp nhậnđứa trẻ của vị lãnh chúa cao nguyên xấu số làm con hắn ta. Chìm ngập trong sự chú ý thình lình đổ xuống, Enid đang dần trở nên rạng rỡ và căng phồng đến không tả xiết khiến Sabrina nửa lo sợ rằng chịhọ mình có thể sẽ nổ bùm với niềm sung sướng. Hai người họ đều thiết lập một thỏa thuận ngầm rằng sẽ không bao giờ nói về quãng thời gian họ ở Cao nguyên, cả hai đều thấy chủ đề ấy mang theo thậtquá nhiều nỗi đau.

Sabrina hướng đôi mắt lên những bánh cỏ được cắt tỉa công phu và những vỉa hè bằng phẳng sạch sẽ. Ánh mặt trời lọt ngang qua tấm mền phủ lên trên lòng nàng, quấy rầy nàng với lời ước hẹn về sự ấm áp.Ít nhất Enid đã được an ủi phần nào khi được tin tưởng rằng chị ấy là một góa phụ. Nàng tự bào chữa cho nét mặt đăm chiêu của nàng đôi lúc bằng màn đêm đen trong đôi mắt nàng. Sabrina chẳng có gì cả. Không có gì ngoại trừ lòng thương hại.

Để đơn giản hóa quá trình bãi bỏ hôn nhân, cha nàng đã quyết định không một ai ở Luân Đôn được biết nàng từng kết hôn ngoại trừ quan tòa. Điều đó như thể khoảng thời gian nàng ở với Morgan không hơn gì một ảo tưởng, một giấc mơ tình ái dịu êm như trong cuộc đời của những người đàn bà khác. Nàng thường tỉnh giấc vào giữa đêm, mơ hồ bởi bóng tối, bởi chiếc giường bốn cọc phủ kín lụa mềm, và đôi chân vô dụng đầy thương cảm của nàng.

Run rẩy với nỗi sợ hãi bởi nghi ngờ chính tinh thần khỏe mạnh của mình, nàng sẽ lại trườn mình để với tới cuốn Kinh thánh nàng nhét xuống bên dưới tấm nệm lông vũ. Nàng sẽ lại vuốt ve những trang giấy cũkĩ cho đến khi nhành hoa kim tước khô héo hiện ra. Chỉ đến khi đó hơi thở của nàng mới trở nên dễ chịu. Chỉ khi đó nàng mới nhớ lại vẻ tê liệt trên khuôn mặt Morgan và có can đảm để vuốt ve nhành hoa giữa những trang giấy, chỉ khi đó đôi tay nàng mới không còn run rẩy nữa, không còn gì nữa cả ngoạitrừ cam chịu.

Khi Sabrina nhìn ra, một chú bé với mái tóc vàng rực chạy lướt qua đường, đuổi theo một chú cún tròn trĩnh. Một người đàn ông và một người phụ nữ nắm tay trong tay, gương mặt tươi cười của cô chính là điều anh yêu tha thiết. Một chú chim hót líu lo trên bờ giậu, như đâm vào trái tim Sabrina với giai điệu tươi vui song lại nhuốm màu tiếc nuối của nó.

Nàng vội chúi mình sâu hơn vào trong chiếc khăn của nàng. “Chị sẽ đóng cửa sổ lại cho em chứ, Enid? Em tin là em bắt đầu bị cảm lạnh rồi.” Khi Enid dặt cuốn sách sang một bên là đứng dậy làm theo yêu cầu của cô, ánh nắng đập mạnh vào khuôn mặt của Sabrina với toàn bộ sức mạnh của nó. Nàng nao núng và nhắm chặt mắt lại. “Và kéo rèm nữa được không Enid? Nắng làm em chói mắt.”

Nàng thở dài khuây khỏa khi những tấm rèm nặng nề được kéo lại, tắm nàng trong bầu không khí u sầu không còn đòi hỏi gì thêm nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.