Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 12



Bệnh của Thái Hậu nương nương tới nhanh mà khỏi cũng nhanh , nằm trên giường mấy ngày liền hoàn toàn tốt lắm ,chẳng qua trong lòng nàng đang tính toán một việc , liền mượn cớ ốm ở Từ An Cung tĩnh dưỡng cho thật tốt .

Hoàng đế mỗi ngày đều đến vấn an ,biểu hiện hắn một phen hiếu thuận . Nhưng trừ vài câu mẫu hậu tịnh dưỡng bồi bổ thân thể cho tốt , nhi thần tuyệt không làm cho mẫu hậu lo lắng , hắn tuyệt nhiên không nói một câu về chuyện trên triều .

Nghe tiểu hoàng đế nói này nọ Liễu Thanh Đường liền nhịn không được gợi lên một nụ cười ,cười tiểu hoàng đế thật sự nóng vội thu đoạt quyền lợi , giả vờ giả vịt càng ngày càng không giống .những người đó nghĩ muốn thừa cơ lúc nàng ốm làm giảm đi quyền lực của nàng ,nhưng làm cũng quá lộ liễu .hắn cũng không biết vài vị lão thần nóng lòng ,muốn ngay lập tức nắm tiểu hoàng đế trong tay ,bộ dáng thật khó coi .

Trong lòng hiểu rõ ,Liễu Thanh Đường liền ngày ngày giả bệnh ở Từ Ân Cũng nhàn nhã vẽ tranh ,luyện chữ ,thời gian còn lại đi hoa viên của Từ An Cung ngắm hoa , mắt lạnh nhìn tiểu hoàng đế ngày càng đắc ý , vài vị đại thần cũng bắt đầu xao động nghĩ dọn dẹp tiểu hoàng đế mở rộng thế lực của mình .

Liễu Thanh Đường không vội ,nhưng Đào Hiệp tâm tư đơn thuần thì bắt đầu nóng nảy .Đào Hiệp là người quản lý mua bán bên ngoài ,cùng với mama quản lý trong cung là khác nhau ,nên không thường xuất hiện trước mặt nàng .Hơn nữa Đào Hiệp so với mama lại càng thêm tùy tiện ,tính tình nóng nảy , thấy chủ tử sinh bênh bị những người kia đoạt quyền ,nàng liền không nhịn được chạy đến nội điện đi tới đi lui trước mặt Liễu Thanh Đường .

Đào Hiệp cùng với mama đều là theo hầu hạ Liễu Thánh Đường từ nhỏ đến giờ ,Liễu Thành Đường tự nhiên cũng hiểu biết nàng , thấy nàng như vậy hơi nghĩ một chút liền biết nàng vì chuyện gì mà đến .

Vừa vặn vẽ xong bức Ngạo Tuyết Đông Mai Đồ , Liễu Thanh Đường buông bút , Đào hiệp vẻ mặt ân cần chào đón khen nói .

" Chủ tử người vẽ càng ngày càng tốt , đông mai so với ở ngoài còn muốn thanh lệ ngạo nghễ hơn ba phần đấy!"

" Được rồi ,chủ tử ngươi còn không biết tâm tư ngươi sao , an tâm nhìn đi ,chủ tử ngươi cũng không phải người chỉ biết chờ người khác đến khi dễ."

Thời điểm nói lời này trên mặt Liễu Thanh Đường thần sắc tự tin dị thường chói mắt ,thân hình gầy yến hiện lên một cỗ khí sắc bén.

Đào Hiệp cười hắc hắc , nháy mắt với mama đang đứng hầu hạ một bên ,miệng nịnh hót nói .

" Nhóm nô tỳ đều tin tưởng hủ tử ,lần này nô tỳ đến là để báo lại với chủ tử , bên ngoài đưa tin tức đến ,nói là tất cả đã chuẩn bị tốt rồi."

Liễu Thanh Đường nghe vậy cười nhẹ nói

" Ngày mai lâm triều Đào Hiệp ngươi lên chuẩn bị phượng liễn cho tốt , ai gia cũng không thể lười nhác mãi đúng không."

Làm cho bọn họ náo loạn một tháng ,thời điểm này nàng cũng nên thay bọn họ giãn gân cốt ,nếu không bọn họ đều đã quên , năm đó nàng như thế nào định hoàng đế vào vị trí này .

Liếc mắt thấy Tần Thúc đứng im lặng ở một góc sáng sủa ,lại nhìn bức vẽ Đông Mai Đồ ,Liễu Thanh Đường mở miệng nói với mama cùng Đào Hiệp .

" Hai ngươi lâu lắm cũng không nói chuyện với nhau rồi ,thừa dịp hôm nay , đi ra ngoài nói chuyện một chút đi ."

Bởi vì nàng nói cố ý vô tình nhìn Tần Thúc ,mama cùng Đào Hiệp cũng theo bản năng lặng lẽ nhìn thoáng qua người mặc quần áo sắc tím ở góc sáng sủa .Cực kì thức thời mama lập tức cười kéo Đào Hiệp cáo lui.

Đào Hiệp nhìn không chớp mắt tiêu sái đi ra nội điện ,vừa đi vào phòng liền lập tức thay đổi nét mặt nhỏ giọng kích động hỏi .

" Tỷ tỷ thái giám bên người chủ tử là chuyện gì xảy ra ! Ta giống như phát hiện ra cái gì ! Có phải như ta nghĩ hay không ,có phải hay không ,có phải hay không , ân mau nói cho ta biết!"

" Ngươi đã nhìn thấy ,còn hỏi ta làm gì?"

Mama cười liền đưa nàng chén trà

" Mấy ngày nay ta ở bên nhìn ,cảm thấy chủ tử đối với Tần Thúc này là thật tình , thường xuyên triệu hắn làm bạn không nói ,lại dị thường quan tâm hắn .Lại lo nghĩ hắn văn chương không đủ , lo lắng hắn tổn thường do giá rét chân tay ,còn tự mình viết quyển sách mẫu dạy hắn biết chữ .Ngươi ngẫm lại chủ tử từ nhỏ đến lớn trừ bỏ lão gia cùng đại tiểu thư có bao giờ quan tâm ai quá như vậy?"

Đào Hiệp ngồi xuống , sắc mặt vẫn còn kích động nói

" Chủ tử là người có người thương là tốt nhất ,nhưng thật ra tỷ tỷ có cảm thấy Tần Thúc đột nhiên thành người thương của chủ tử ,có cảm thấy ủy khuất ?"

Thấy nàng vẻ mặt trêu tức , mama như cũ cười nhìn nàng ,nhìn xem nàng thu hồi nụ cười ho khan vài tiếng ôm chăn uống cha ,mama lúc này mới thở dài nói .

" Đừng nói đến tỷ tỷ ngươi ,chủ tử đối với chúng ta trước nay đều vô cùng tốt ,khi đó gian nan như vậy cũng đều che chở cho chúng ta , ta cả đời này đều nhớ kỹ chủ tử tốt với chúng ta như nào .Ta chỉ lo lắng Tần Thúc hắn không đáng tin cậy ,nếu như hắn chỉ lợi dụng để tiếp cận ,chủ tử đối với hắn để ý như vậy ,nếu thực sự vạn nhất có chuyện ,chủ tử có bao nhiêu khó chịu."

" Ai ,tỷ tỷ luôn như vậy thích quan tâm ,chủ tử nếu đã thích hắn vậy chứng tỏ chủ tử tin hắn .Chủ tử chúng ta thông minh như vậy , làm sao sẽ có chuyện ,tỷ tỷ ngươi mau buông tâm đi .Hơn nữa ta xem Tần Thúc kia nhìn hắn không thấy hắn cười ,nhưng ánh mắt nhìn chủ tử chúng ta cũng không bình thường." Đào Hiệp chép chép miệng bày ra thần sắc ý vị thâm trường .

" Ta thấy ngươi đi ra ngoài một thời gian ,cũng không thấy ngươi có thêm chút nào thận trọng , đối với loại sự tình này cũng cảm thấy hứng thú ,cũng không sợ xấu hổ."

Mama cười nhìn nàng , vẫn có chút ko lắng nói

" Còn có chính là Tần Thúc hắn không biết bắt đầu như nào hầu hạ chủ tử , ta cũng đã chỉ điểm cho hắn , nhưng hiện tại vẫn không thấy hắn hầu hạ chủ tử thật tốt ,ta lo lắng có phải hắn căn bản là đầu gỗ , cũng không thấy hắn với chủ tử có bao nhiêu thân thiện ,thật sự không rõ vì sao chủ tử lại coi trọng hắn ,nếu không với thân phận chủ tử ,Ngụy tướng quân cùng Dương.....quên đi , không nói chuyện này nữa ."

Nhận thấy chính mình vượt quá phận sự , mama dừng lại câu chuyện thở dài.

" Thôi đi ,ta thấy chủ tử cùng với hai vị kia cho tới bây giờ không có cảm giác , nhưng Tần Thúc ta cảm thấy cùng chủ tử xứng đôi chút , nói không chừng chủ tử lại yêu thích tính cách này của hắn."

Đạo Hiệp thập phần lạc quan ,kéo mama liền càng thêm nhỏ giọng dò hỏi

" Ôi chao tỷ tỷ tốt của ta ,ngươi nói chủ tử có phải hay không thường cùng vị kia một mình ở chung? Bọn họ có phải hay không lúc này liền .....Ân khụ khụ , nói cho muội nghe một chút."

" Càng nói càng không ra thể thống gì ,tốt lắm chuyện dừng lại ở đây ."

mama tự giác hôm nay nói hơi nhiều ,vội vàng cầm điểm tâm trên bàn ngăn chặn Đào Hiệp mở miệng .Nuốt xuống điểm tâm Đào Hiệp cũng không hỏi ,bất quá nàng nhướng nhướng lông mày ,hiển nhiên là trong lòng có suy nghĩ không hay ho ,mama nhịn không được đành xoay mặt đi không nhịn nổi vị muội muội quá hào phóng này nữa .

Đào Hiệp tưởng tượng Liễu Thanh Đường cùng Tần Thúc ở chung sẽ phát sinh chuyện , thật sự chuyện gì cũng không phát sinh.

Cho dù Liễu Thanh Đường mấy ngày nay động chân động tay với Tần Thúc , cầm tay sờ mặt ,nhưng chỉ là muốn nhìn biểu tình của hắn mà thôi ,cái loại sự tình này nàng thật đúng là không có nghĩ nhiều như vậy .

Về phần Tần Thúc , có thể đã hơi có chút thích ứng thân cận như vậy , đối với hắn mà nói cũng đã là thực giỏi ,chủ động dựa theo xuân cung đồ hầu hạ nương nương ? không chỉ cần ngẫm lại hắn liền cảm thấy chính mình càng dơ bẩn ,ở trước mặt Thái Hậu nương nương không dám nâng đầu đứng dậy .

Liễu Thanh Đường kiếp trước tâm tư đều dồn hết trên triều , đối loại sự tình này không hiểu ,huống chi đối phương là thái giám ,nàng thậm chí cho tới bây giờ sẽ không nghĩ tới có một ngày cùng hắn làm sự tình kia , Tần Thúc còn bị Thái Hậu nương nương vây trong trạng thái đùa giỡn nội tâm đấu tranh mâu thuẫn .Theo căn bản loại sự tình này hai người đều mê mê ,tỉnh tỉnh ,thập phần thuần khiết ,chính là nắm tay ,ngẫu nhiên hôn nhẹ vẫn là khi Liễu Thanh Đường bị hắn chọc mới cố ý dọa hắn.

Tỷ như giờ phút này , hai người ở trong phòng thập phần thuần khiết

" Mau lại đây một chút !"

" Nô tài không dám mạo phạm nương...."

" Đều đã chuẩn bị lâu như vậy vẫn không dám?"

" Này ,nô tài còn chưa rửa tay ."

" Chính là thử xem ,cho dù làm không tốt , có dấu vết bị dơ ta cũng không trách ngươi ,mau tới."

" Nô...."

" Ngươi còn muốn ta cầm bao lấy ? Nhất định phải ai gia tự mình cần tay ngươi động ? Mau tới đây dựa theo lời ai gia nói mà động thủ."

Theo " Ta" lại biến thành " Ai gia" đã nói lên việc này không có đùa.

Tần Thúc tiến lên tiếp nhận mực bút trong tay Thái Hậu nương nương , đối với bức họa Đông Mai Đồ thật lâu không dám hạ tay .

Thái Hậu nương nương ở kinh nổi danh là tài nữ ,không chỉ có thân phận cao quý , mà còn thi họa đều tuyệt .Ngày thường nàng thích luyện chữ ,khó khăn lắm mới vẽ một bức ,ở ngoài cung là vạn kim khó cầu ,nghe nói chỉ có những gia tộc vài trăm năm mới được Thái Hậu nương nương ban thưởng bản vẽ đẹp ,những người khác trong triều địa vị hơi thấp hoặc một ít đại thần cũng cực ít người có thể nhìn thấy .

Mà nay , bức họa khó ó được lại ở trước mặt hắn ,Thái Hậu nương nương lại muốn hắn đề chữ ở trên đó . hắn luyện chữ mới được một tháng ,nhìn qua mặc dù có chút được ,nhưng còn xa mới có thể sánh với Thái Hậu nương nương viết ,nếu thật sự viết lên bức họa này sẽ bị phá hủy.

Thái Hậu nương nương vẽ mãi đến giờ ngọ mới xong ,hắn như thế nào có thể ngoan tuyệt đi hủy hoại bức tranh , tựa như hắn không nghĩ thân thể bị tàn phá hèn mọn của mình đi đụng chạm thân thể nương nương ,loại tự ti cùng với tình yêu đã muốn khắc sâu vào lòng hắn nhiều năm , không dễ dàng thay đổi được.

" Ta cảm thấy có chút đói bụng ,nếu người không viết , ta chỉ có thể ở nơi này chờ ngươi chừng nào viết xong mới đi dùng bữa."

Liễu Thanh Đường sớm biết được cách làm như nào để có thể trấn trụ hắn ,nhìn lên không sai biệt lắm ,chậm rãi hướng vai hắn tựa ,ghé vào lỗ tai hắn nói .

Tần Thúc quả nhiên không hề do dự hạ bút , bất quá hắn không có đề ở chính bức tranh mà tìm chỗ bên cạnh viết

Tần Thúc ngoài ý muốn nghe lời .Liễu Thanh Đường tựa vào bờ vai cứng ngắt của hắn ,nhìn hắn đối với bức họa kia bộ dáng cẩn thận , bỗng nhiễn nghĩ muốn quấy rối .Vì thế sau khi trọng sinh nàng càng ngày càng tùy tâm sở dục ,làm theo ý mình , đột nhiên tiến lên cắn nhẹ lỗ tay Tần Thúc .

Tần Thúc chính mình thật cẩn thận sợ hủy đi bức họa , bị Thái Hậu nương nương đột nhiên trêu chọc ,ngay tại trên giấy để lại một nét mực chói mắt .Nhìn bức Đông Mai Đồ không hợp với nét mực ,trong lòng hắn tràn đầy bất đắc dĩ .Bất luận hắn cẩn thận như nào đều ở trên giấy lưu lại vết mực .

Đúng vậy ,bất luận hắn cẩn thận như nào ,đều đã mang đến Thái Hậu nương nương một vết đen ,trong lòng tràn đầy chua xót ,lại có một cỗ không cam lòng ,hắn vì sao đều không thể làm tốt mọi chuyện?

Liễu Thanh Đường từ lúc nhìn nét mực kia xuất hiện liền dựa vào vai hắn nở nụ cười ,hoàn toàn không có cảm giác áy náy khi chính mình tạo thành cục diện như vậy . Nàng ôm Tần Thúc cười ,cười không ngừng khiến Tần Thúc hoảng hốt

Nhưng hoảng hốt hơn còn ở phía sau , bởi vì nàng cười đủ liền ghé tai hắn nói

" Ta nói đây không phải vết mực ,nó sẽ không phải vết mực ."

Còn thật sự nhấn mạnh lời nói

" Nếu ngươi không tin ,ngày mai ta sẽ cho ngươi nhìn xem."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.