Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 26



Trong điện Tần Thúc đang giúp Thái Hậu nương nương cởi giầy .hắn đem đôi chân kia đặt ở trên đùi mình ,đem giầy dọn sang một bên vừa ngẩng đầu liền thấy Thái Hậu nương nương xoa xoa chán bộ dáng mệt mỏi liền hỏi .

" Nô tài giúp nương nương bóp chân được không ?"

" không cần ."

" Nương nương có muốn ăn chút gì ? nô tài đi thu xếp ."

" không cần ,ngươi cũng lên đây nằm nghỉ chút đi ."

Liễu Thanh Đường đem bàn nhỏ trên tháp đẩy ra ,đem chân duỗi thẳng tay duỗi duỗi .

" Nô tài....."

" không có thương lượng ,ngươi nhìn xem mắt ngươi quầng thâm rõ ràng ,có ý để ta nhìn thấy khó chịu sao ."

Liễu Thanh Đường nhíu mi ,Tần Thúc liền im lặng ngồi xuống trên tháp .

" Cởi giày ,giống ta đem chân lên ,ngươi ngồi chỗ đó làm gì ?"

Tần Thúc nghe lời đem hài thoát ra đem chân đặt lên trên tháp .Chẳng qua động tác kia làm cho Liễu Thanh Đường cảm thấy chỉ cần dùng sức đẩy hắn sẽ ngã .

Nhìn nhìn hắn là ở trên tháp nhưng cơ hồ chỉ dùng có nửa thân mình , để cho nàng phần lớn chỗ .

Liễu Thanh Đường chống cằm tựa vào bên cạnh bàn nhỏ ,chớp cũng không chớp nhìn Tần thúc .Tần Thúc bị nhìn cực kì không tự nhiên sau đó phản ứng lại , chính động tác của mình khiến Thái Hậu nương nương cảm thấy bất mãn ,nhanh chóng di chuyển thân mình đến bên cạnh nàng .

Thái Hậu nương nương nhìn hắn không nói lời nào ,Tần Thúc lại gần thêm một chút ,cơ hồ dựa sát vào nàng ,Liễu Thanh Đường lúc này mới trừng mắt nhìn hắn sâu kín thở dài .

" Nếu ngươi không chủ động nằm xuống ,chúng ta hôm nay đừng hòng nghỉ ngơi."

nói xong liền đẩy Tần Thúc để hắn gối đầu trên đùi nàng .Lại lấy một tấm chăn , đắp cho hắn cũng đắp cho chân nàng thật tốt .

Hết thảy đều trong chớp mắt phát sinh ,đến khi Tần Thúc phục hồi tinh thần liền cảm giác chính mình gối lên đùi Thái Hậu nương nương .Ngay cả chăn cũng được đắp trên người thật ấm áp ,mềm mại .

Tần Thúc túm một góc chăn ngây người ngẩn ngơ , thử kéo xuống một chút hỏi .

" Nương nương người không nghỉ một lát sao ? Ngồi như vậy nghỉ ngơi không ổn ,không bằng nô tài đứng dậy cho người...."

" không sao ngủ ngon đi , ta tạm thời không muốn ngủ ."

Liễu Thanh Đường trực tiếp đem chăn kéo trở về ,sau đó bàn tay đem cửa sổ bên cạnh đẩy ra một chút khe hở ,làm cho gió đêm thôi vào phất qua mặt .

Màng theo chút gió lạnh làm cho tinh thần nàng rung lên ,ý nghĩ nhất thời thanh mình rất nhiều .Nàng quả thật cảm thấy mệt chết đi ,những suy nghĩ rắc rối ,nhắm mắt lại liền cảm thấy khó chịu ,còn không bằng ngồi chốc lát cho thoải mái .

Liễu Thanh Đường nhìn xuyên qua khe hở lẳng lặng nhìn đèn đuốc huy hoàng phía xa ,tay vô thức cách chăn vỗ nhẹ cánh tay Tần Thúc .

Tần Thúc gối lên đùi nàng căn bản không thể trầm tĩnh lại ,nhìn chăm chú vào sườn mặt nàng dưới ánh đèn có vẻ mông lung không nhịn được suy nghĩ ,nếu Thái Hậu nương nương không muốn ngủ ,vì sao nàng lại đáp ứng đến nơi này nghỉ tạm ? Chẳng lẽ bởi vì ....hắn? Trong đầu vừa xuất hiện suy nghĩ này ,Tần Thúc rất nhanh liền xua tan nó .

" Sao thế ? không ngủ được sao?"

Liễu Thanh Đường chú ý đến ánh mắt Tần Thúc ,quay đầu lại một tay sờ sờ má hắn .

" đã sớm nhìn đến ngươi cảm giác mệt mỏi đứng ở nơi đó ,là bộ dáng không có tinh thần ,không phải muốn nghỉ ngơi sao?"

" Tốt lắm cho ngươi ngủ không cần cậy mạnh chống đỡ ,ngủ đi ."

Liễu Thanh Đường nói xong đưa tay nhẹ nhàng che đi ánh mắt hắn .

Tần Thúc nhắm mắt lại chìm vào một mảng bóng tối mềm mại , cảm nhận được trên mí mắt được bao trùm bởi độ ấm ,bỗng nhiên cảm thấy thế giới thật im lặng .

Tại đây yên tĩnh hăn chỉ nghe được âm thanh của Thái Hậu nương nương mềm nhẹ còn mang theo chút ý cười ở bên tai .

" Ta đếm đến ba mươi ,ngươi liền ngủ có biết không."

Nàng không buông tha cự tuyệt sao đó bắt đầu đếm .

" Nhất .....Nhị .....Tam....." Nàng đếm rất chậm ,thanh âm mềm mại ,âm cuối kéo dài giống như sợi tơ quấn lòng hắn ê ẩm ngưa ngứa rất kỳ quái .

Tần Thúc cảm thấy âm thanh Thái Hậu nương nương giống như mang theo cỗ lực lượng kì lạ làm cho hắn dần dần thả lỏng .Im lặng lắng nghe âm thanh bên tai cùng với âm thanh trái tim đạp dần dần hòa vào nhau ,từ kịch liệt dần dần chậm rãi bình thản ,dần dần trở nên xa xôi mơ hồ .

" Hai mươi chín.....ba mươi...."

Liễu Thanh Đường đếm xong ,im lặng trong chốc lát mới bắt đầu buông tay ra ,Sau khi buông tay nàng phát hiện Tần Thúc nhắm mắt ,hô hấp nhẹ nhàng đang ngủ .

Liễu Thanh Đường nhìn hắn ngủ không nhìn được lườm yêu hắn ,ngón tay chạm vào hai má cúi đầu cười nói .

" thật đúng là đang ngủ , như thế nào có thể ngủ dễ dàng như vậy đây ~"

Nàng nâng mắt nhìn mặt hắn ,phát hiện thời điểm hắn ngủ rất quy củ ,hồi lâu đều không có động đậy .Chính cùng nàng không giống nhau , thời điểm ngủ có thể xoay người khắp hướng ,cách chốc lát hướng bên trái chốc lại hương bên phải ,trong lúc ngủ mơ đều vô thức lẩm bẩm .

Liễu Thanh Đường nhìn cảnh sắc bên ngoài lại nhìn khuôn mặt Tần Thúc đang ngủ ,thường xuyên nhịn không được cọ nhẹ mũi hắn , chạm lông mi hắn hoặc nhéo nhéo hai má .Chờ đến khi hắn cảm thấy hơi khó chịu sẽ thu hồi tay vụng trộm che miệng cười .

Thời điểm Tần Thúc mơ mơ màng màng tỉnh lại còn không kịp mở mắt chợt nghe bên tai âm thanh của Thái Hậu nương nương ,nàng nói .

" Há mồm ."

Sau đó hắn theo bản năng liền làm theo ,kết quả hé miệng ra đã bị nhét cái gì đó vào mồm .Theo quán tính nhai nhai ,Tần Thúc lúc này mới phát hiện tình huống hiện tại .

hắn còn gối đầu trên đùi Thái Hậu ,trên người còn tấm chăn ,mà Thái Hậu nương nương cầm một miếng điểm tâm cười tủm tỉm nhìn hắn .

Tần Thúc miệng còn nhai điểm tâm nuốt cũng không được mà không nuốt cũng không được .hắn thế nhưng thật sự gối lên đùi Thái Hậu nương nương ngủ ,nhưng lại không biết ngủ trong bao lâu .

" Tốt lắm đừng ngẩn ngơ ,đứng lên cho ta duỗi chân chút , bị ngươi đè đã tê rần ."

Liễu Thanh Đường vỗ vỗ hai má hắn nói .

Tần Thúc nghe vậy lập tức ngồi dậy liền giúp nàng bóp chân .Liễu Thanh Đường chân vốn bị tê bị chạm vào liền hô đau một tiếng ,Tần Thúc trong nháy mắt liền xuất hiện tự trách ,không hề nghĩ ngợi đã nói .

" Nô tài đáng chết ,nô...."

không đợi hắn nói xong ,Liễu Thanh Đường nhanh tay đưa miếng điểm tâm vào miệng hắn nói .

" Đói bụng không ở đây có điểm tâm có thể ăn chút cho đỡ đói ."

Tần Thúc bị một câu ngăn chặn không nói được nữa ,chỉ có thể yên lặng bóp chân cho nàng ,yên lặng ăn điểm tâm .

Liễu Thanh Đường thấy hắn không đưa lấy miếng điểm tâm ra liền tốt bụng đút cho hắn liên tục đưa đến bên miệng hắn , liên tục ba khối mới dừng tay .

" Chủ tử người dậy rồi sao ? Yến tiệc đã chuẩn bị khai yến ."

Mama ở ngoài cửa hỏi .

" Xong ngay bây giờ đây ."

Liễu Thanh Đường đáp một câu bảo Tần Thúc không cần xoa bóp nữa ,kéo kéo chân xuống tháp .

Tần Thúc nhanh chóng đi giầy liền ngồi xổm xuống cúi đầu giúp nàng đi hài . Giúp nàng xong đang định đứng lên hai bả vai liền bị đè lại ,tuy răng không biết Thái Hậu nương nương muốn làm gì ,nhưng hắn vẫn theo ý tứ của nàng tiếp tục ngồi .

Liễu Thanh Đường cúi sát vào hắn ống tay áo rộng thùng thình nhẹ nhàng phất qua vai hắn ,tiếp theo giúp đỡ hắn đội lại mũ trên đầu .Tần thúc lúc này mới biết mũ của chính mình bị sai lệch ,hơn nữa vừa rồi cứ như vậy mũ nghiêng lệch giúp Thái Hậu nương nương bóp chân .

hắn rõ ràng muốn chính mình bộ dáng ổn thỏa mới đến trước mặt Thái Hậu nương nương ,nhưng là không biết vì cái gì mỗi lần đều biến thành như vậy .Thời điểm đi theo Thái Hậu nương nương trở lại yến tiệc Tần Thúc vẫn cảm thấy uể oải ,tuy rằng vẻ mặt hắn hoàn toàn không nhìn ra .

Yến tiệc lần này so với hai yến tiệc kia yên lặng hơn rất nhiều .Mai Yến lúc sau còn có nữ tiên sinh đến đọc truyện ,kể mất chuyện thú vị xưa kia . Yến tiệc bách quan còn có nhạc phường khiêu vũ ,cho dù ít người xem nhưng ít ra còn có chút náo nhiệt .

Nhưng là gia yến thì không có ,hơn nữa chỉ có vài người ngồi quanh một bàn ,người nói chuyện cũng ít , có một chút lạnh lẽo .

Ba vị công chúa kia có thời điểm còn hỏi nàng một vài câu .Thái Phi thì từ đầu đến cuối đều khẩn trương nhìn con ,sợ hắn làm ra chuyện gì kỳ quái , Tiêu Hoài Dư một mình nhìn thằng hư không biểu tình ngẩn người ,ngay cả Thái Phi gọi đều không có động tĩnh .

Sau đó chỉ còn lại Liễu Thanh Đường cùng tiểu hoàng đế Tiêu Hoài Húc , các nàng ngẫu nhiên trò chuyện ,chính là không có khả năng nói liên tục nên chỉ chốc lát liền cũng an tĩnh .

Liễu Thanh Đường nghĩ nghĩ rõ ràng năm vừa rồi có kêu nhạc phường đến diễn mấy vở kịch .Cũng không biết bắt đầu từ khi nào dân gian lưu truyền rồi nhạc phường trong cung cũng học theo bắt đầu biểu diễn .Ban đầu cảm thấy thú vị nhưng là nhiều năm như thế liền cảm thấy không có chút mới mẻ .Thứ gì nhìn nhiều năm cũng sẽ phiền chán ,Liễu Thanh Đường cảm thấy chính mình hiện tại có chút buồn ngủ , nhưng là cho dù nàng không thích , tốt xấu gì trường hợp gặp nhau cũng không có nhiều .

Tùng tùng tùng tùng tiếng xướng mõ vang lên xóa tan cảnh ảm đạm , rốt cuộc cũng đã đến đêm khuya .Lúc người gõ mõ vang lên tiếng canh đồng thời xung quanh cũng có tiếng xôn xao vang lên ,trên trời nở rộ một đóa hoa ánh sáng trong khói lửa , đó là bọn thái giám ở đã chuẩn bị tốt phóng , ước chừng có chín mươi chín quả pháo cùng với chín mươi chín ống lửa nhỏ liên tiếp được bắn lên trời nổ tung .Còn có một quả tạo thành chữ Phúc Thọ , các loại hoa đua sắc , trong lúc nhất thời trên trời một mảng ánh sang rực rỡ .

Liễu Thanh Đường cùng tiểu hoàng đế đứng cùng ở trên tầng cao nhất bên cửa sổ giống như vô số pháo hoa nở tung bên cạnh người ,làm cho mấy người nhìn thấy rõ ràng .

không riêng gì hoàng cung ,ngoài cung các phủ đệ cùng người trên phố đồng loạt đều phóng pháo hoa ,không giống pháo hoa ở trong cung đa dạng ,nhưng tiếng nổ đùng đùng liên tiếp vang lên rất là náo nhiệt .

Cơ hồ mỗi gia đình đều đốt pháo động tĩnh ngày càng lớn ..Hoàng cung cách phố bên kia cơ hồ là nửa cung mà còn có thể nghe thấy thanh âm pháo đoàng đoàng rất rành mạch .

Tiếng pháo vang lên rất lâu không có ngừng lại ,tại nơi này thời điểm náo nhiệt các nàng nghên đón nguyên ninh năm năm .Nghênh đón lần này cùng kiếp trước không giống nhau , đối với nàng cùng Tần Thúc mà nói là nguyên ninh năm năm đặc biệt .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.