Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 30



Liễu Thanh Đường cũng không biết sự tình sẽ phát triển thành ca ca của mình lôi kéo kể Tần Thúc nghe chuyện hồi nhỏ của nàng .Nếu biết sẽ có tình huống này ,nàng nhất định sẽ đem Tần Thúc nhét vào phòng nhỏ của mình ,mà không phải kéo đến trước mặt hai người kia ,chỉ tiếc nàng không biết được .

Liễu Thanh Đường đem Tần Thúc đến chỗ ca ca mình liền đi xa ,bất quá cũng không có đi xa lắm ,chính là đi khuất tầm mắt ba người liền dừng lại .

Tuy rằng ba người kia đều là người nàng xem trọng ,cũng đáng giá để nàng tín nhiệm nhưng vẫn có chút lo lắng .Đứng ở nơi đó mơ hồ nghe thấy ca ca nói câu .

" Người muốn gả ....Đưa đến trước mặt ta...."

Liễu Thanh Đường sờ sờ mặt bật cười .Nàng tự nhiên đoán được ca ca nói cùng với Tần Thúc chuyện gì ,đơn giản chính là ước định năm đó của huynh muội bọn nàng nói cho Tần Thúc . Ước định kia là lúc đi vào sân nàng mới nhớ đến ,lúc trước nàng chẳng qua là cảm thấy thích Tần Thúc ,nửa đời sau đều phải cùng trôi qua cùng hắn ,vội vàng mang về cho người thân bằng hữu xem mà thôi .Nhưng ca ca vừa nói rõ ràng như vậy , Tần Thúc hiển nhiên là bị dọa sợ rồi .

Liễu Thanh Đường chỉ cần nghĩ đến khả năng Tần Thúc hiện tại nét mặt kinh hách mà chính mình không thể nhìn đến ,liền cảm thấy một cỗ tiếc nuối .

Tần Thúc người này xứng đáng bị dọa sợ ,ai kêu nàng đều đã cố tình ngầm bảo nhiều chuyện mà hắn vẫn không tin tâm ý của nàng , để cho ca ca hung hăng dọa hắn một trận cũng tốt .

Liễu Thanh Đường lại lắng nghe một chút ,âm thanh đều rời rạc có một chút ,nàng ở xa như vậy có nghe cũng không rõ ràng .Nghe không rõ Liễu Thánh Đường liền từ bỏ ,chắp tay sau lưng đi đến thư phòng phụ thân .

Nếu nàng muốn biết bọn họ đã nói những gì , sau khi Tần Thúc trở về hỏi hắn ,dù sao hắn cũng sẽ không lừa nàng .Hơn nữa loại sự tình hắn cảm thấy vô thố ở trước mặt hắn nhắc đến ,phản ứng của hắn nhất định rất thú vị .

Liễu Thanh Đường quyết định xong ,đem trúc uyển cùng ba người kia tạm thời để sang một bên ,quay đầu nhìn cảnh sắc mỗi chỗ đi qua . Đây là địa phương nàng lớn lên , mỗi chỗ nàng đều quen thuộc , đều có kỉ niệm để nhớ lại .một đường đi qua hành lang ,hoa viên ,núi giả ,hồ nước.....tất cả cảnh sắc đều không thay đổi chút gì .Quen thuộc làm cho nàng cảm thấy giống như vẫn là ngày qua , thích nhảy lên nhảy xuống náo loạn Liễu gia ,cước bộ nhẹ nhàng chạy trên đường nhỏ xuyên qua hành lang gấp khúc ra hoa viên .

Ánh mắt hoài niệm tham lam nhìn từng nhánh cây ngọn cỏ , trong mắt Liễu Thanh Đường không nhịn được lấp lánh chút nước .hiện tại cảnh vật vẫn còn nguyên hình dáng ,mọi người vẫn còn sống ,chỉ có nàng khuôn mặt còn nét tuổi trẻ nhưng trái tim đã trở nên tang thương .

Nàng đi về phía trước thỉnh thoảng thấy một ít phó dịch đi tới trước mặt .Phó dịch nơi này đều là người làm lâu năm Liễu gia ,trên cơ bản đều là người nhìn nàng lớn lên hoặc là cùng nàng lớn lên ,nhìn thấy nàng đều thập phần kích động .Chẳng qua nhớ kỹ nàng không còn tiểu thư nho nhỏ trong nhà , mà đã là Thái Hậu nương nương đều luống cuống chân tay đứng hành lễ một bên nhìn theo bóng nàng rời đi .

Liễu Thanh Đường dừng lại cùng vài đầu bếp nói chuyện ,làm cho các nàng cảm động lại sợ hãi nước mắt viền quanh .Những người này đều là nhóm đại nương trông coi phòng bếp của nàng cùng phụ thân ,nàng chính là ăn đồ ăn của các nàng mà lớn lên .Nàng trước đây luôn vụng trộm chạy tới phòng bếp chơi đùa ,mỗi lần đi đến nơi này đều được các đại nương vụng trộm đưa đồ ăn vặt ,cho nên mới thành nha đầu mập mạp .

Phù dung cao , bánh đậu xanh ,hoa sinh cao ,hạt dẻ cao , củ từ cao.....Nàng ở trong cung thỉnh thoảng hoài niệm tay nghề nhóm đại nương , ngự trù trong cung làm không ra loại hương vị độc đáo này .

Còn có vị lưu bá tuổi đã lớn trong coi hoa viên .Nghe nói hắn lúc trước là binh lính của phụ thân ,bởi vì bị thương không thể trở lại chiến trường ,lại có tay nghề chăm sóc hoa cỏ ,liền tự nguyện ở lại trông coi hoa viên .Liễu Thanh Đường trước đây nghịch ngợm luôn không cẩn thận phá hư hoa cỏ cây cối mất công hắn chăm sóc rất lâu , liền thường thường bị hắn đuổi theo đánh .

Đây là người duy nhất trong phủ sẽ không bởi vì khi đó Liễu Thanh Đường là tiểu thư nhỏ mà dung túng nàng ,thấy nàng quấy rối liền trực tiếp giáo huấn nàng .Bất quá nói là giáo huấn nàng ,không bằng nói cùng nàng chơi trò đuổi bắt ,nàng trước đấy còn thỉnh thoảng cố tình đến phá hư .

Nhìn thấy nàng đã trở lại lưu bá đang cầm cái cuốc trên tay liền đánh rơi ,liền chạy nhanh nhặt lên lệ nóng quanh mi gọi nàng một câu tiểu thư nhỏ .Liễu Thanh Đường nhìn vừa cảm thấy khó chịu lại buồn cười liền giang tay tiếp đón hắn .

một đường đi nhớ lại ,mắt vừa chuyển qua một mảnh rừng trúc ,phía trước là thư phòng phụ thân ,Liễu Thanh Đường hít sâu một hơi ,cất bước đi vào bên trong .

Phụ thân nàng Liễu Thiệu Lệ làm người nghiêm cẩn , hơn nữa thích hoài cổ .Rất nhiều đồ dùng đã mài mòn cũ kĩ nhất định không chịu đổi ,thói quen này kiên trì cũng đã vài thập niên không đổi được .Địa phương yêu thích nhất trừ bỏ võ trường chính là thư phòng ,bình thường nếu có thời điểm rảnh rỗi liền đến thư phòng đọc sách .Từ nhỏ Liễu Thanh Đường đã cảm thấy cuộc sống của phụ thân trừ bỏ luyện võ cùng đọc sách vốn không có lạc thú gì khác .

Phía trước thư phòng có lão bộc đang cầm chổi quét lá trúc trên mặt đất tạo lên tiếng vang sàn sạt ,thấy thân ảnh Liễu Thanh Đường theo đường nhỏ trong rừng trúc đi ra kinh hỉ định gọi nàng một tiếng .

Liễu Thanh Đường khoát tay ,ý bảo hắn không cần lên tiếng ,hắn liền cung kính hành lễ từ xa sau đó cầm chổi đi xa một chút . Liễu Thanh Đường bước lên bậc thang làm từ trúc đứng ở ngoài cửa thư phòng , đưa tay đặt ở trên cửa liền không có thêm động tác nào ,cứ như vậy lẳng lặng ở ngoài cửa đứng một hồi lâu .Cuối cùng vẫn là cửa đột nhiên mở ra từ bên trong mới đánh vỡ động tác ngây người của nàng .

Liễu phụ nhìn thấy Liễu Thanh Đường ngoài cửa không có chút kinh ngạc ngược lại giống như đã sớm biết nàng ở bên ngoài ,trực tiếp mở miệng nói .

" Vào đi ."

Sau đó xoay người trở lại trong thư phòng .Liễu Thanh Đường cũng đi theo vào bên trong ,thư phòng này thời điểm nàng còn ở nhà chính là nơi thường đến ,trước đây luyện chữ ,tập vẽ cũng đều ở nơi này . Cho nên quen bước đi vào,tìm được ghế dựa chính mình vẫn hay ngồi ,còn thuận tay cầm một khối táo đỏ cao ở trên bàn nhỏ .

Phụ thân nàng trước giờ không thích ăn điểm tâm ngọt linh tinh ,hơn nữa hắn một mình ở thư phòng chưa bao giờ sai người chuẩn bị điểm tâm cho nên .....

" Phụ thân ,người sáng sớm liền chuẩn bị tốt chờ ta trở lại phải không a~"

Liễu Thanh Đường miệng cắn điểm tâm ,nói chuyện mơ hồ không rõ ràng . Liễu Thiệu Lệ nghe được nhíu mày ,buông quyển sách trên tay thanh âm bình tĩnh nói .

" nói bao nhiêu lần ,thời điểm đang ăn gì ở miệng không được nói chuyện cơ mà .Ở trong cung không có ai chỉ dạy một hồi liền biến thành bộ dạng gì đây ."

Liễu Thanh Đường lơ đễnh ,ngược lại có chút hoài niệm phụ thân khẩu thị tâm phi cười nói .

" Ở trong cung có người ngoài còn phải chú ý bộ dáng ,nơi này chỉ có hai phụ tử chúng ta còn chú ý nhiều như vậy làm cái gì ,phụ thân người hiện tại chẳng phải cũng không xem ta là Thái Hậu nương nương sao ."

" Hừ năm năm không trở về ,vẫn không có tiến bộ chút nào ."

Liễu Thiệu Lệ ánh mắt nhìn sách ,ngữ khí tuy rằng không có nửa phần phập phồng ,nhưng Liễu Thanh Đường vẫn nghe ra trong lời nói nồng đậm bất mãn .Bất mãn nàng sau khi tiến cung không có về qua Liễu gia .

Liễu Thanh Đường không trở về Liễu gia lúc ban đầu là vì tiếp nhận triều chính rối ren không có thời gian , sau là vì sợ bị nghi ngờ,sợ chính mình cùng Liễu gia đi lại thân cận khiến cho hoàng đế cháu ngoại trai cảm thấy bọn họ có ý đồ bất chính .Hơn nữa nàng thấy phụ thân dần dần cùng nàng xa cách ,còn tưởng hắn không muốn nàng trở về .Nhưng hôm nay nghe hắn nói như vậy mới biết ,phụ thân vẫn mong nàng trở về .

" Ta đã biết về sau ,năm nào ta cũng trở về gặp các người được không ."

Liễu Thanh Đường bĩu môi làm bộ như lấy táo đỏ cao ,nhân cơ hội lau nước mắt .

" không thì cách mấy tháng ta sẽ trở lại một lần ."

" Cách hai năm là về một lần là được , sao có thể cách mấy tháng sẽ trở lại .Ngươi là Thái Hậu đừng để người khác đem ngươi ra làm đề tài nói chuyện ."

Liễu Thiệu Lệ nhìn nữ nhi nhà mình nhíu mày .rõ ràng hai năm trước làm việc coi như thỏa đáng ,mấy ngày gần đây bỗng nhiên thay đổi , nữ nhi trở về nhìn hắn tất nhiên là chuyện tốt ,nhưng mấy ngày nay hắn luôn có cảm giác lo lắng có phải nàng có chuyện gì gạt hắn .

" Thanh Đường lúc trước mới chấp chính ,ngươi bộc lộ tài năng để chèn ép các đại thần giúp hoàng đế an ổn ngôi vị .Nhưng hiện tại hoàng đế tuổi đã lớn ,ngươi nên chậm rãi buông bỏ quyền lực ,không nên giống lúc trước cường thế ."

Nếu không ngày sau hoàng đế trưởng thành ngươi làm sao có thể yên ổn ,còn có đại thần tâm phúc của hoàng đế bên tai nhắc nhở cảnh tỉnh ,lúc đó nàng cùng hoàng đế tự nhiên sẽ sinh ra hiềm khích .

Liễu Thiệu Lệ tuy rằng trong lòng lo lắng cho nữ nhi ,nhưng nói ra miệng lại là ngữ khí bất mãn hơn nữa biểu tình đông lạnh mày cau lại ,toàn bộ là bộ dáng giáo huấn người .

" Trong khoảng thời gian mấy ngày nay ,ngươi làm việc quá mức vội vàng thay đổi thất thường dễ xao động ,lúc trước ngươi nổi trận nôi đình dùng thủ đoạn làm người ta kính sợ , hiện tại phải dùng lòng khiến người tin phục ,lại càng không nên gây thù hằn gì ở trên triều ."

Liễu Thanh Đường rũ mắt nhìn đồ rửa bút ở trên bàn xuất thần .Nàng kiếp trước cũng có suy nghĩ giống phụ thân ,tiếp qua hai năm hậu cung có người nàng bắt đầu đem đại bộ phận quyền lực đưa cho hoàng đế , còn có huyết mạch kinh doanh của mình nhiều năm cũng toàn bộ đưa cho hắn ,chính mình ở phía sau làm Thái Hậu an nhàn .

Phụ thân lại càng thu nhỏ chức vụ ,thậm chí vì không muốn hoàng đế cháu ngoại trai cảm thấy bực bội , vì không muốn hắn cảm thấy bên ngoại lạm quyền ca ca nàng vĩ đại như vậy cũng không cho tiến vào triều đình , cùng với các vị công tử khác chơi bời lêu lổng liên miên .

Nàng còn nhớ rõ trước đây ca ca từng cùng với nàng nói qua , ngày sau trưởng thành muốn vào triều làm một vị đại quan trừ gian giệt ác .Nhưng bởi vì nàng thân là Thái Hậu nương nương quyền cao chức trọng ,phụ thân một tay cầm binh quyền ,ca ca có chí mà không được trọng dụng .Nhưng hắn chưa từng oán giận qua ,vẫn tươi cười khi gặp nàng cùng phụ thân .Kiếp trước nhiều năm nàng không về nhà , lúc bắt đầu vài năm còn có thể gặp phụ thân ở thời điểm lên triều , nhưng không thế gặp qua ca ca , nàng đúng là mười mấy năm cũng chưa thấy hắn .

Mới vừa rồi ở ỷ trúc uyển ,nàng có bao nhiêu gian nan mới có thể đè nén áy náy cùng với lệ nhìn qua như không có gì đặc biêt cùng hắn đùa giỡn .Nhưng chính là nhanh chóng ném Tần Thúc lại vội vàng bỏ chạy .

Kỳ thật nàng hiện tại càng ngày càng rõ ràng ,mặc kệ bọn họ làm như thế nào , chỉ cần nàng vẫn là người từng có công với hoàng đế ,lúc hoàng đế tuổi nhỏ xử lý chính sự ,hoàng đế sẽ không thể nào cùng nàng trở mặt .Bởi vì thời điểm hắn kêu nàng là mẫu hậu giống như là nhắc nhở hắn ,ngôi vị hoàng đế này là nàng cho hắn , là nàng bảo vệ hắn , nàng tựa như một toàn núi lớn ở trong lòng hoàng đế .Làm một hoàng đế trong lòng hắn làm sao có thể vui vẻ? Chỉ sợ ở trong lòng đã sớm hận chết đi được.

Còn có phụ thân chỉ cần hắn còn nắm binh quyền , hoàng đế cùng hai vị thủ phụ sẽ không thả lỏng tâm với bên ngoại này .Trừ phi phụ thân buông thả binh quyền ,nhưng một khi buông binh quyền này sẽ là dao hai lưỡi ,không đợi hoàng đế xuất thủ , đối thủ của phụ thân cũng sẽ đem hắn kéo xuống .

Nàng cùng phụ thân từng nghĩ đến lui bước để cho họ thấy tâm ý của chính mình , liền có thể bình an vô sự .Nhưng bọn họ đều sai lầm rồi , lui một bước rồi lại một bước đến cuối cùng không thể lùi nữa chờ họ chính là kết cục chết .Cho nên lần này nàng không thể lui ,cũng không nguyện lui !

" Ngươi có nghe ta nói chuyện sao?"

Liễu Thiệu Lệ quả thực cũng bị bộ dáng không sao cả của Liễu Thanh Đường làm cho gấp gáp , hắn ở đây lo lắng lâu như vậy , bộ dáng nữ nhi lại là việc không đáng lo .

" Nghe được , phụ thân yên tâm nữ nhi đều có chủ trương ."

Liễu Thanh Đường lạnh nhạt nói lại làm cho Liễu Thiệu Lệ nghe được biến sắc ,hắn nhìn nữ nhi im lặng ngồi ở kia uống trà , một lúc sau có chút gian nan hỏi .

" nói cho ta biết , ngươi có phải trong lòng sinh ý mưu phản."

Trong phòng nhất thời lạnh lẽo , tay Liễu Thanh Đường run lên đen chén trà đặt lên bàn phát ra tiếng 'khách' nhỏ .Ngẩng đầu nhìn về phía phụ thân , nàng nhẹ giọng mở miệng nói .

" Nếu ta nói là đúng thì sao."

Liễu Thiệu Lệ nghe như vậy ánh mắt phức tạp nhìn về phía nữ nhi , thật lâu không biết nên nói cái gì . hắn nên nói như thế nào ? Chẳng lẽ vì vậy bắt nàng sao ? Đây là hòn ngọc quý trên tay hắn cùng với thê tử đã mất của hắn bộ dạng giống như đúc , là đứa nhỏ mà nàng phải đau mấy ngày tiểu nữ nhi , chỉ cần người khác nói trên người nàng một câu hắn đều sẽ mang người đi giáo huấn người nọ , bản thân hắn làm sao có khả năng tổn thương nàng .

" Phụ thân không cần lo lắng , nữ nhi bất quá chỉ đùa một chút thôi ."

Liễu Thanh Đường đúng là vẫn không đành lòng nhìn phụ thân dằn vặt giữa gia đình cùng quốc gia ,chủ động mở miệng nói .

" Liễu gia chúng ta nhiều thế hệ đều là trung thần , ta làm sao có thể làm Liễu gia hổ thẹn ,ta sẽ làm Thái Hậu tốt phụ tá hoàng đế ."

Lời nói của Liễu Thanh Đường cũng không làm Liễu Thiệu Lệ cảm thấy yên tâm , hắn biết rõ tính cách nữ nhi nhà mình đến tột cùng là như nào .Nếu nàng thật sự không có loại ý nghĩ này sẽ cưỡng ép cùng hắn nháo loạn ,cảm thấy hắn không nên hiểu lầm nàng .Nhưng nàng hiện tại biểu hiện thật sự bình tĩnh làm cho hắn càng ngày càng lo lắng .

" Thanh Đường , ngươi có phải hay không đã gặp chuyện gì ."

" Gặp chuyện gì?"

Liễu Thanh Đường bỗng nhiên nở nụ cười , nàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ đẩy hai phiến trúc ở cửa sổ ,nhìn bên ngoài một mảnh xanh mướt bình phục tâm tình sau đó quay đấu , dùng ngữ khi vững vàng nói .

" Phụ thân , ngươi có tin tưởng người chết rồi có thể sống lại không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.