Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 31



" Phụ thân người có tin người chết có thể sống lại sao ?"

Liễu Thanh Đường nhẹ giọng hỏi , sau đó không đợi Liễu Thiệu Lệ trả lời , liền nói thêm một câu

" Ta chết vào mùa thu nguyên ninh mười năm năm ."

Liễu Thiệu Lệ nghe nói như thế kinh ngạc thốt ra lời

" Làm sao có thể xảy ra chuyện đó ."

Liễu Thanh Đường nhìn phụ thân mình , trong mắt một mảnh sâu thăm ngữ khí không chút gợn sóng nói tiếp .

" Là hoàng đế ban thưởng rượu độc . Sau khi ta chết ngươi cùng ca ca cũng chết , ngoại thích Liễu gia ý đồ tạo phản , đây là tội danh hoàng đế gắn cho cái chết của Liễu gia ."

Liễu Thiệu Lệ nhìn nữ nhi của mình ,thần sắc nghiêm túc lại ,nhắm mắt không nói gì .Liễu Thanh Đường sâu kín nhìn hắn ,đồng dạng cũng không nói nữa .Qua thật lâu ,Liễu Thiệu Lệ mới mở miệng

" Lời ngươi nói là thật."

" Ta còn nhớ rõ rượu độc chui qua cổ họng thập phần thống khổ ,còn nhớ rõ hồn phách lang thang nhìn thấy phụ thân huynh trưởng đầu rơi xuống , lòng ngập tràn bi thương ,còn nhớ rõ thi thể hai người nằm trong gió lạnh có bao nhiêu là hối hận.....Nếu có thể ta tình nguyện tất cả chỉ là một cơn ác mộng ."

" Nhưng là ta ngày đêm bị cơn ác mộng phức tạp này tra tấn ,không thể sống yên ổn ,không thể giải thoát .Sau đó vốn nên xuống địa ngục luân hồi ,nhưng khi mở mắt ra ta phát hiện chính mình quay trở lại mười năm trước , thời điểm vẫn còn cứu lại hết thảy , từ ngày đó tỉnh lại đã qua mấy tháng ,nhưng cho tới hôm nay ,ta vẫn như trước thường xuyên lâm vào hỗn độn ."

" Phụ thân ngươi biết không ? Ta mỗi ngày đều lo sợ mình sẽ lâm vào bước đường điên cuồng ,bởi vì trong lòng ta ngập tràn hận ý không thể giải...."

Còn có nhìn đến các người đối với mọi chuyện không cảm thấy thống khổ , một mặt cảm thấy các ngươi không cần giống ta bị cảm thấy tra tấn ,một mặt lại cảm thấy không chịu nổi gánh nặng vì chỉ có thể một mình cất giữ bí mật .

Cho dù đời này nàng đem hai tên đầu sỏ thủ phụ đi giết ,ngăn chặn hoàng đế ,nhưng chuyện đời trước xảy ra đã khắc sâu vào đầu nàng không bao giờ có thể xóa đi .Nàng đôi khi nhìn khuôn mặt Tần Thúc sẽ nhớ đến lúc đó nhìn thấy khuôn mặt hắn bị giòi bọ phá hư .Nàng thậm chí cảm thấy ,Tần Thúc ,phụ thân , ca ca đều đã chết đi , mà hiện tại người ở bên cạnh nàng không bao giờ còn là họ nữa .

Nhưng là trọng sinh một lần nữa bắt đầu lại sinh mệnh ,đây là sự kiện cỡ nào nghịch thiên , không có khả năng xuất hiện .Có lẽ lần này cơn ác mộng sẽ một lần nữa phát sinh ,nàng lần này sẽ đại khai sát giới tất cả .Liễu Thanh Đường rất rõ ràng trên thế gian này có chuyện nhân quản , không có tự nhiên sẽ được quay lại ,tựa như không có chuyện tình yêu nào cũng suôn sẻ bình thường .

Bảo vật đẹp có vết rách ,cho dù hiện tại hoàn hảo như lúc ban đầu ,nàng vẫn nhớ rõ vết rách như nào .Nhưng dù thế thì có sao ,bảo vật nàng vẫn sẽ cầm chắc ,không cho người khác có cơ hội . sự việc có thể làm nàng thống khổ ,nhưng không thể đánh đổ nàng , chỉ làm nàng càng thêm bình tĩnh .

trên mặt Liễu Thanh Đường xuất hiện thần sắc mờ mịt thống khổ , gắt gao nắm quyền đứng nơi đó .Rốt cuộc cũng không còn nhìn thấy thời khắc nàng giả vờ bình tĩnh ,trong mắt thường xuất hiện ý cười bây giờ nửa điểm cũng không thấy .

rõ rằng nhìn qua thấy khó chịu nhưng nàng cố tình như cây trúc tuyệt đối không cúi đầu trước số phận ,giống như nàng đứng đó nắm tất cả trong bàn tay .

Liễu Thiệu Lệ nhìn nữ nhi như vậy , nhận ra tâm tình nàng phập phồng , từ trước cho tới bây giờ đều cảm thấy nàng không hề thua kém nam nhân , thế nhưng hiện tại cả người có chút lảo đảo .hắn biết rõ ràng nữ nhi mình là dạng người nào ,nàng cứng cỏi cố chấp muốn mạnh mẽ ,từ nhỏ đến hắn tạ hồ hắn chưa bao giờ thấy nàng yếu đuối ,nhưng hôm nay nàng lại không thể khống chế được biểu hiện bộ dáng này trước mặt hắn .Nếu không trải qua quãng thời gian đó nữ nhi của hắn sẽ không thay đổi thành dạng này , giống như nàng tự tạo cho mình tấm lá chắn vây quanh cự tuyệt người khác đến gần . Làm sao có thể thành như vậy nữ nhi của hắn từ trước đến giờ là đứa nhỏ mềm mại thiện lương .

Mặc kệ chuyện này có kỳ lạ Liễu Thiệu Lệ vẫn tin ,bởi hắn tin tưởng nữ nhi của mình ,tin tưởng đứa nhỏ đêm thân tình cùng trác nhiệm là trọng yếu sẽ không dung loại chuyện này để nói dối lừa gạt phụ thân mình .

một khi tin tưởng ,nhớ tới lời nói của nàng Liễu Thiệu Lệ trong lòng liền dâng lên thật lớn áy náy cùng tự trách .hắn nhiều năm qua bảo vệ ranh giới Nam Triều , bảo vệ Nam Triều không bị người khác xâm phạm , làm cho vô số người Nam Triều cuộc sống bình an .Nhưng hắn lại không bảo vệ được gia đình , khi đó hắn không thể cứu được tính mạng ái thê , không bảo vệ tốt đại nữ nhi , hiện tại ngay cả tiểu nữ nhi cũng không thể bảo vệ tốt .

một lần lại một lần ,Liễu Thiệu Lệ hiểu được bản thân mình bất lực .Nam nhân vững chắc như ngọn núi nản lòng ngồi ở trên ghế ,thần sắc rốt cuộc cũng có chút mỏi mệt .

Cũng là nữ nhi của phụ thân ,Liễu Thanh Đường cũng rõ ràng phụ thân nàng là người như nào ,bởi vậy nàng thu lại cảm xúc của chính mình ,hít một hơi thật sâu đi đến trước mặt phụ thân ôm lấy hắn đang trầm mặc .

" không thể cứu phụ thân cùng ca ca ,không thể bảo trụ Liễu gia ,cho tới nay ta đều đắm chìm trong áy này ,cho dù hiện tại vẫn như trước ."

Liễu Thiệu Lệ thoáng chần chờ , cuối cùng cầm lấy tay nữ nhi đặt trên vai , môi mấp máy vài cái có chút thở dài nói

" Chuyện này vốn không phải ngươi nên gánh vác ,là ta làm không tốt "

Tựa hồ có lời mở đầu câu tiếp theo sẽ dễ hơn ,Liễu Thiệu Lệ yên lặng nhìn nữ nhi khóc sờ sờ đầu nàng trấn an .

" Năm đó khi mẫu thân ngươi qua đời , lôi kéo tay ta nói ta phải chiếu cố ba huynh muội các ngươi thật tốt ,thế nhưng ta lại không biết nói nên làm thế nào , nay lại có thêm điểm này chứng minh ,nếu nàng biết nhất định sẽ hung hăng mắng ta ."

" trên đời này còn có người dám mắng phụ thân sao ? Ngươi cau mày liền dọa chết người ."

Liễu Thanh Đường không muốn phụ thân nhìn thấy mắt mình sưng đỏ liền dựa vào bả vai dày rộng của hắn ,dùng âm thanh có chút khàn khàn cười nói .

" Nương ngươi trước kia thích nhất là mắng ta , chỉ có nàng chưa bao giờ sợ ta .Ngươi không chỉ có hình dáng rất giống nhau , tính tình cũng thực giống nhau ,chưa bao giờ quản sắc mặt của ta , muốn tự bản thân mình làm mọi chuyện ."

Nàng cho tới bây giờ chưa nghe qua ai nói mẫu thân mình sang sảng ,nhiệt tình ôn nhu lại hào phóng , cả nằm mơ cũng chưa từng .Nàng từng nghĩ tỷ tỷ giống tính cách mẫu thân ,khát vọng yêu thương của mẫu thân , mẫu thân nàng mất nàng liền dồn tình cảm của mẫu thân sang tỷ tỷ , về sau nàng cũng mất thân cận bên cạnh nàng chỉ có phụ thân cùng ca ca .

" Phụ thân , thực xin lỗi , ta chỉ sợ sau này có thể làm một vài chuyện ngươi cảm thấy không vui ."

Liễu Thanh Đường buông phụ thân lui ra phía sau từng bước ,ánh mắt kiến định nhìn thẳng hắn

" Ta không có khả năng buông tha cho báo thù , những kẻ kiếp trước tổn thương chúng ta , ta một người cũng không bỏ qua . Ta có lẽ sẽ làm một ít chuyện ngay cả chính bản thân cũng không tưởng tượng được , biến thành một Liễu Thanh Đường hoàn toàn khác với trước kia , có lẽ sẽ làm phụ thân khó xử .Nhưng mà hãy tha thứ cho nữ nhi bất hiếu , ta nhất định sẽ làm theo ý nghĩ của chính mình ."

" Hoài Húc.....hoàng đế ngươi cũng muốn giết sao?"

Liễu Thiệu Lệ trầm mặc thật lâu lúc sau chỉ hỏi một câu như vậy .

" Nếu hắn vẫn nhất quyết như trước dồn Liễu gia vào chỗ chết ." Liễu Thanh Đường nói lời này ngữ khí kiên nghị mà lãnh khốc , nhưng lại lo lắng đến phụ thân ,ngữ khí nàng nhẹ lại nói

" không đến vạn bất đắc dĩ ,ta sẽ không động vào hoàng đế , dù sao hắn cũng có dòng máu Liễu gia ."

" Nếu nhất định phải làm chuyện đó , để cho ta ra tay làm đi ."

Liễu Thiệu Lệ bỗng nhiên mở miệng nói , thần sắc cùng Liễu Thanh Đường kiên nghị như nhau , không buông tha cự tuyệt .Tính tình của hai phụ tử tại một khắc này là giống nhau .

Liễu Thanh Đường mở to hai mắt nhìn , tựa hồ không thể tin được phụ thân mình lại nói như vậy . Ở trong lòng nàng phụ thân sẽ không cho phép nàng có tâm tư mưu phản ,vốn tưởng rằng hắn nhiều nhất chính là đối với mình mắt nhắm mắt mở ,nhưng là hiện tại hắn lại nói , hắn muốn chính mình tự ra tay ? Liễu Thanh Đường ngẫm nghĩ một chút liền hiểu được ý tứ của hắn , có chút chấn động hô một tiếng .

" Phụ thân...."

" Ta là một vị phụ thân , làm sao có thể đem trách nhiệm của ta để cho nữ nhi mang trên lưng ." Liễu Thiệu Lệ đứng dậy thẳng lưng nhìn vào bức tranh núi sông treo trên tường thư phòng .

" Hơn nữa ta bảo vệ là bảo vệ toàn bộ Nam Triều bình an ."

Tại một khắc này gánh nặng trong lòng Liễu Thanh Đường đã được buông bỏ . Lúc ban đầu nàng nghĩ kết quả xấu nhất là phụ thân không tin mình , muốn cùng hắn quyết liệt làm nữ nhi bất hiếu , may mà hắn lựa chọn tin tưởng ,chuyện nàng sợ hãi không xảy ra .Nghe lời nói của phụ thân Liễu Thanh Đường cảm thấy những tính toán trong lòng được buông xuống ,lại thập phần muốn khóc , bởi vì tâm rốt cuộc cũng cảm thấy an lòng cùng thả lỏng .

Sau đó đại khái đem ân oán đời trước nói cho phụ thân nghe , Liễu Thanh Đường lại nói .

" Có lẽ phụ thân trong lần không thể tin được , dù sao loại sự tình chết mà sống lại này quá ly kỳ . Như vậy đi cho ta thời gian một năm làm cho phụ thân tin tưởng .Một năm sau , Chu quốc sẽ cùng Nam Triều phát sinh chiến tranh , mà kết cục cuối cùng là Chu Quốc chiến bại ."

" Chu Quốc tuy rằng không như Nam Triều chúng ta cường thịnh , nhưng bọn họ có vị tướng quân được tôn sùng là thần tướng làm sao có thể dễ dàng diệt vong ."

Liễu Thiệu Lệ có chút không tin , nếu trên đời này có người hắn coi là đối thủ chính là vị Trịnh tướng quân Chu Quốc , đó là đối thủ của hắn cũng là bằng hữu , cái gọi anh hùng gặp anh hùng đại khái chính là như thế .

" Bởi vì Chu Quốc xảy ra nổi loạn vị tướng quân kia chẳng may bị hoàng đế nghi kị , chết ở trên chiến trường , thậm chí hài cốt của hắn chính phụ thân người thu ."

Cho dù hắn là tướng quân của Chu quốc ,nhưng là Liễu Thanh Đường đồng dạng đối với vị Trịnh tướng quân rất thưởng thức ,giờ phút này không khỏi có chút cảm thán .Bất quá chỉ là cảm thán thôi ,nàng rất nhanh nghiêm túc sắc mặt nói .

" Ta hiểu đáy lòng phụ thân còn chút nghi ngờ ,như vậy chúng dùng chuyện một năm này làm ước định , nếu thật sự xảy ra ,xin phụ thân hoàn toàn tin tưởng ta ."

Liễu Thiệu Lệ thật sâu nhìn nữ nhi một cái , hắn sao có thể không rõ kỳ thật nữ nhi cho hắn một thời gian chấp nhận chuyện này .Nàng biết hắn tin tưởng ,nhưng hắn đối với cháu ngoại trai yêu thương lâu như vậy , tự tay đi nhiễu loạn triều đình , hắn quả thật còn một chút thời gian để chấp nhận ,cho nên mới cho hắn thời gian một năm .

Ngầm đồng ý với suy nghĩ này của nữ nhi ,trong lòng Liễu Thiệu Lệ nhất thời vui mừng lại có chút phức tạp . Vốn tưởng nữ nhi nói chết mà sống lại cùng với chiến tranh một năm sau , đã làm cho chính mình không thể trấn định mà chống đỡ ,nhưng Liễu Thiệu Lệ không nghĩ tới thời điểm dùng cơm trưa , nữ nhi lại vứt cho hắn một tin tức đủ để cho hắn cảm thấy khiếp sợ .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.