Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 36



Thái Hậu nương nương muốn đưa lễ vật cho hắn ? Tần Thúc trong nháy mắt liền thụ sủng nhược kinh , mười mấy năm qua hắn đều một mình , cho tới bây giờ không có người để ý sinh nhất hắn , lại càng không nói muốn đưa lễ vật cho hắn.

" Ân chính là một lễ vật nho nhỏ thôi ."

Liễu Thanh Đường nói xong liền nhìn xung quanh thấy mấy đứa nhỏ đang chơi đùa cách đó không xa ,liền để Tần Thúc chờ ở nơi đó ,chính mình cất bước đi qua .Tần Thúc cầm theo đèn lồng đứng ở tại chỗ ,nhìn Thái Hậu nương nương đứng ở giữa những đứa nhỏ lại giơ tay chỉ chỉ hắn , tiếp theo liền dẫn mấy đứa nhỏ theo trở về .

" Tốt lắm ,nói đi ." Liễu Thanh Đường vỗ tay vẻ mặt có ý cười nói .

Bọn nhỏ ta nhìn ngươi ,ngươi nhìn ta ,cuối cùng vẫn là một đứa nhỏ thoạt nhìn hơi lớn tuổi một chút mở miệng nhìn Tần Thúc lớn tiếng nói .

" Ca ca sinh nhật vui vẻ ."

Tần Thúc sửng sốt còn Liễu Thanh Đường gật đầu khen ngợi nói .

" không sai ,không sai ,thanh âm rất to đến đây cho ngươi một cái đèn lồng ."

nói xong nàng rút một cái đèn lồng ở trên tay Tần Thúc đưa cho nam hài kia .Mấy đứa nhỏ còn lại thấy bạn thật sự được nhận đèn lồng ,phía sau dồn lên nói với Tần Thúc sinh nhật vui vẻ .

Tần Thúc bị mấy đứa nhỏ nhiệt tình không tự giác lui từng bước ,mấy đứa nhỏ lúc này đều muốn được đèn lồng ,bình thường biểu tình của hắn có thể dọa mấy đứa nhỏ ,nhưng một đứa lấy được chúng nó đâu có sợ vây quanh xì xèo chúc sinh nhật vui vẻ. Liễu Thanh Đường thấy Tần Thúc đối với mấy đứa nhỏ luống cuống chân tay ,đứng một bên xem kịch vui ,cảm thấy đủ rồi mới chậm rì rì tiến lên ngăn mấy đứa nhỏ lại .

" Như vậy không được ,lại từng người từng người một lên ,nếu không sẽ không có đèn lồng cho các ngươi ."

Mấy đứa nhỏ nghe Liễu Thanh Đường nói xong cuối cùng cũng chịu yên ổn đi xuống ,bắt đầu xếp hàng một đứa một chúc mừng Tần Thúc sinh nhật vui vẻ ,sau đó cao hứng lấy đèn lồng từ tay Liễu Thanh Đường .

Chờ Tần Thúc phát đủ mười đèn lồng trong tay đi ,Liễu Thanh Đường liền lôi kéo Tần Thúc hướng vào trong chợ đèn lồng bước đi .Vừa bị một đám trẻ con hoạt bát nói sinh nhật vui vẻ Tần Thúc còn chưa biết phản ứng thế nào ,liền nhìn thấy Thái Hậu nương nương lại bắt đầu đoán câu đố .

Lần này nàng không cố ý xấu kêu hắn đoán mà tự mình đoán luôn .Nàng đoán rất nhanh ,cơ hồ chỉ nhìn lướt qua là có thể nói đáp án , cùng với bộ dáng nửa ngày suy nghĩ vừa nãy khác hoàn toàn cũng thu hút ánh nhìn của nhiều người .

một đường đi một đường đoán ,cơ hồ Liễu Thanh Đường không dừng lại .Rất nhanh trên tay Tần Thúc lại đầy đèn lồng ,trên tay Liễu Thanh Đường cũng cầm đầy đèn lồng ,cho đến khi hai người đều không cầm được nữa ,Liễu Thanh Đường mới dừng lại ,ngay tại ven đường tùy tiện ngăn cản một đôi tình nhân đi ngang qua , chỉ chỉ về phía Tần Thúc nói với bọn họ .

" Sắp đến sinh nhật hắn , nếu các ngươi nguyện ý nói với hắn một câu sinh nhật vui vẻ , ta sẽ đưa các ngươi một cái đèn lồng được không?"

Đôi nam nữ vui vẻ cười cười ,không nói hai lời đối với Tần Thúc chúc sinh nhật vui vẻ .Thời điểm bọn họ cầm đèn lồng rời đi ,Tần Thúc còn nghe nữ tử giọng nói hâm mộ hướng nam tử nói .

" Bọn họ thật ân ái a ~"

Bỗng nhiên Tần Thúc cảm thấy tâm trạng của mình như đang có hàng ngàn vạn đám mây trôi nổi bồng bềnh .

" Quấy rầy các vị một chút , sắp đến sinh nhật hắn , có thể nói với hắn một câu sinh nhật vui vẻ không ? Ta có thể đưa các ngươi đèn lồng ."

Liễu Thanh Đường không có chút ý tứ dừng lại ,một người lại một người qua đường túm lấy họ nói như vậy .Rất ít người từ chối ,tại không khí ngày hội này tựa hồ mọi người đều dễ tính hơn .

Đôi vợ chồng nhỏ tuổi , một nhà đi qua ,đôi bạn già đi xem đèn lồng ,những đứa nhỏ ở chợ hoa chạy loạn ,những người ở quán ven đường ....nam nữ già trẻ đủ loại người ,Liễu Thanh Đường chạy khắp nơi trong tay hết đèn lồng nàng lại đi đoán ,chờ đi đến cuối chợ hoa nàng đã không nhớ rõ chính mình đưa bao nhiêu cái đèn lồng nữa .

Liễu Thanh Đường biết Tần Thúc chưa bao giờ trải qua sinh nhật ,nghĩ ngày hôm nay muốn bù lại mười mấy năm trước của hắn ,mới nhờ người qua đường chúc hắn sinh nhật vui vẻ .Giờ khắc này nàng không còn là vị Thái Hậu tôn quý người người nhìn lên ,mà chỉ là một nữ tử muốn người trong long vui vẻ chạy nơi nơi nhờ người khác chúc phúc hắn .

Thời điểm thấy nàng còn muốn chạy đi chợ hoa tiếp Tần Thúc vẫn không lên tiếng chợt kéo tay nàng lại .hắn giữ chặt tay nàng nhẹ giọng nói .

" Tiểu thư đã đủ rồi ."

Liễu Thanh Đường cười cười nắm lại tay Tần Thúc kéo hắn đi đến bờ sông dưới tàng cây liễu rủ ,nàng giơ tay sờ mặt hắn .

" Tuy rằng sớm một ngày nhưng mà tạm thời nói trước với ngươi một câu , sinh nhật vui vẻ ."

Cổ họng Tần Thúc trượt lên xuống một chút bỗng nhiên mở miệng nói .

" Tần Thúc , hiện tại có thể ....hôn tiểu thư một chút không?"

" Phốc ." Ánh mắt Liễu Thanh Đường lấp lánh ,dùng ngữ khí vui vẻ trả lời hắn .

" Có thể a ~"

Vì thế Tần Thúc tràn ngập hạnh phúc vóc dáng gầy gầy cúi đầu chuồn chuồn lướt nước ở trên môi Liễu Thanh Đường hôn một cái .hắn tựa hồ dễ dàng thỏa mãn ,mà ngày hôm nay hạnh phúc quá mãnh liệt hắn cơ hồ có chút không thể thừa nhận .Tần Thúc nghĩ ,trên đời không chừng thật sự có người vì vui vẻ quá mà chết đi .

" Tần Thúc , nói hôn một chút ,ngươi thật đúng là chỉ hôn một chút a ."

Liễu Thanh Đường nhìn Tần Thúc nhẹ nhàng cọ môi nàng một chút mà bộ dáng giống như chiếm được tiện nghi to lớn ,không nhịn được cười nhẹ .Nàng cũng không phải hôn hắn như thế ,như thế nào mỗi lần hắn đều phản ứng đáng yêu như vậy .

" Vậy ta có thể hôn lại một chút?"

Tần Thúc lần đầu tiên đối với Thái Hậu nương nương được một tấc lại muốn tiến một thước ,có chút khẩn trương chờ câu trả lời của nàng .

" Ta còn chuẩn bị đem chuyện này làm lễ vật thứ hai , nếu là như thế này cũng không thể qua loa được ."

Liễu Thanh Đường nói xong một phen kéo cổ Tần Thúc xuống ,hôn lên môi hắn ôm hắn thật chặt để nụ hôn thêm nồng nhiệt .Hai người dây dưa trong chốc lát ,Tần Thúc dần dần bắt đầu chủ động , kéo thắt lưng Liễu Thanh Đường lại gần ôn nhu mà trằn trọc hôn nàng .Nụ hôn của Liễu Thanh Đường không câu nệ thích gì làm đấy bất đồng với Tần Thúc hôn khắc chế lại thận trọng ,hơn nữa so với Liễu Thanh Đường ôn nhu rất nhiều ,khiến cho lòng người ngứa ngáy thế nào cũng không thỏa mãn , nhưng là tiến vào trong đó liền đắm chìm không muốn rời xa .Dưới bóng cây vành tai tóc mai chạm vào nhau , đêm khuya trăng sáng cảnh đẹp khiến lòng người chìm đắm .

Thời điểm tách ra Liễu Thanh Đường nhìn thấy trong mắt Tần Thúc thần thái sáng lại , như hai ngọn lửa nhỏ lẳng lặng thiêu đốt .

" Nương nương , nô tài .....Ta ....yêu Người ."

Sau đó Liễu Thanh Đường nghe thấy Tần Thúc nói như vậy .Đời trước hắn che dấu tình cảm vài chục năm , bây giờ cứ như vậy bày ra trước mặt nàng không chút nào che dấu .Tần Thúc người này tự ti lại cẩn thận ,trước đó vài ngày vẫn lo lắng xem tâm tư nàng , sợ hãi nàng sẽ chán ghét hắn .Nhưng hiện tại ,chỉ vì nàng đối tốt với hắn một chút , liền có thể mở miệng đem bí mật khó nói nhất nói cho nàng .

rõ ràng bây giờ vẫn còn sợ hãi không phải sao ? Liễu Thanh Đường cầm hai tay Tần Thúc có chút run run nhường mày cười .

" Ai gia chuẩn ,nếu ngươi đã nói như vậy thì vĩnh viễn không được thay đổi ."

" Ý chỉ , ngươi không tiếp?"

Tần Thúc hơi cúi thắt lưng che dấu ánh nước trong mắt nâng bàn tay Liễu Thanh Đường ,đem cái trán nhẹ nhàng để lên trên .

" Dạ , nô tài tuân chỉ ."

Cả đời này của hắn nhất định vì người mà sinh ,vì nàng mà chết . Nếu nói trước kia hắn là cỏ dại ,như vậy vì Thái Hậu nương nương hắn sẽ biến mình thành bụi cây ,cẩn thận sinh trưởng xung quanh khóm hoa ,che chở nàng để nàng nở rộ .

" Hôm nay ,ta còn muốn mang ngươi đi gặp một người ."

Rời xa chợ hoa bỏ lại sau lưng những tiếng cười đùa thét to ,hai người nắm tay đi lên Xuất Vân tự .Xuất Vân tự ở kinh thành không thể coi là chùa có hương khói cường thịnh ,nhưng theo lời phụ thân nàng nói ,mẫu thân nàng lúc còn sống thích nhất đi đến đây dâng hương ,nói là ở kinh thành nơi nơi đều náo nhiệt , chỉ có Xuất Vân tự phá lệ yên tĩnh thanh nhã làm cho ngươi ta lưu luyến ,cho nên nơi này cũng có bài vị của mẫu thân nàng .

Lúc nàng chưa còn vào cung ,mỗi năm đến nguyên tiêu ,nàng cùng ca ca bọn họ đi ngắm cảnh xong sẽ đến nơi này dâng hương cho mẫu thân . đã nhiều năm trôi qua nơi này cảnh vật vẫn như như trước không sửa chữa .

đi qua một sơn đạo không lâu lắm cây cối xanh um chỉ thấy trước cửa chùa Xuất Vân có hai ngọn đèn đang tỏa ra ánh sáng .Liễu Thanh Đường tiến lên gõ cửa lập tức có tiểu hòa thượng mở một khe nhỏ ở cửa đôi mắt đen nháy nhìn hai người một lượt rồi hỏi .

" Là Liễu thí chủ sao?"

Được câu trả lời khắng định , tiểu hòa thượng lúc này mới mở rộng cửa ,nghênh đón hai người đi vào . Đem người đi đến một điện nhỏ ở bên sườn hai tay chắp lại cúi đầu niệm một câu a di đà phật liền ly khai .

Liễu Thanh Đường chưa nói đến đây để làm gì Tần Thúc cũng không nói ,thẳng đến khi Liễu Thanh Đường đẩy một cánh cửa vang tiếng chi nha ,hắn nhìn đến bên trong điện có bài vị trên đó viết tên Liễu thị Tô Bạch Yến ,mới ẩn ẩn đoán được một ít .

Quả nhiên chợt nghe Thái Hậu nương nương nói .

" Phụ thân ,ca ca còn có Tố Thư ngươi đã gặp đc hiện tại ta mang ngươi đến cho mẫu thân ta xem ."

Liễu Thanh Đường nói xong cầm que hương bên cạnh châm vào ngọn nến .

" Ta sinh được mấy tháng thì nương nương qua đời ,ta đối với nàng không có chút ấn tượng nhưng là theo phụ thân ca ca tỷ tỷ nói ,ta thường có thể nghe thấy ta cùng nương nương rất giống ,cho nên nàng nhất định cũng sẽ thích ngươi ."

rõ ràng đối mặt chính là một bài vị lạnh như băng ,Tần Thúc cũng không tự giác được cảm thấy thật khẩn trương ,giống như hiện tại hắn là đến để nhạc mẫu xem kỹ .Liễu Thanh Đường vừa thấy hắn như vậy liền nở nụ cười ,lôi kéo hắn quỳ xuống vừa dâng hương vừa dập đầu .

" Nương , người bên cạnh nữ nhi là Tần Thúc ,là người chính bản thân mình tuyển làm phu quân ,mang đến cho ngài nhìn xem .Nữ nhi thích ,nương người cũng sẽ thích đúng hay không ~"

Liễu Thanh Đường nói xong liền nghiêng đầu nhìn Tần Thúc .Tần Thúc liền ấp úng mở miệng nói .

" Phu nhân...."

Vừa nói hai chữ liền bị Liễu Thanh Đường cấu vào thắt lưng .

" Ngươi gọi nương ta là gì?"

" Nương...."

Xưng hô này cũng không khó như chính mình tưởng tượng ,Tần Thúc hơi dừng một chút liền nói tiếp .

" Ta là Tần Thúc ngày sau ta nhất định sẽ hảo hảo đối xử với nương nương...."

Chưa nói xong hắn lại bị Liễu Thanh Đường cấu một chút thắt lưng. Tần Thúc lại lập tức sửa miệng .

" Hảo hảo đối tốt với.....Thanh Đường ."

nói xong một bộ dáng làm sai nhìn sang Liễu Thanh Đường .Liễu Thanh Đường không nói hai lời cấu nhẹ thắt lưng hắn một chút .

" thật khờ!"

Cho đến tận lúc bọn họ trở về Liễu phủ ,Tần Thúc rửa mặt thật tốt nằm ở trên giường vẫn còn suy nghĩ đến khi đó Thái Hậu nương nương bất đắc dĩ lại nhu hòa cười ,thật động lòng làm cho người ta cam tâm tình nguyện say mê trong đó không muốn tỉnh lại .

Đây là đêm nguyên tiêu tốt nhất ,không phải nói là ngày tốt nhất đời này .Liền cảm thấy cảnh trong mơ cũng không tốt đẹp như thế .

Mặc kệ nhắm mắt hay mở mắt Tần Thúc phát hiện đều là thân ảnh Thái Hậu nương nương trước mắt .Mỉm cười ,buồn bực ,vui ,trầm tĩnh ,mỗi một biểu hiện đều hiện ra trước mặt hắn .Khi xem kỳ lân biểu diễn trên mặt lấp lánh ánh cười ,khi ăn bánh trôi nước bộ dáng mi mắt hơi rung rung , đối với miếng bánh trôi ở trong thìa phồng má thổi phù phù ,thật đáng yêu ,khi đứng ở bên đường chặn người qua lại để hướng về hắn nói sinh nhật vui vẻ ,dưới tàng cây nghe hắn nói câu kia ,không hề vướng mắt lại tiêu sái thật sự nói nàng chuẩn cho hắn yêu....

Tần Thúc đưa tay gác lên trán khóe miệng hơi nâng len ,cứ như vậy ở trong bóng đêm tưởng niệm lại bóng dáng người mới tách ra không lâu , làm sao cũng không nguyện đi vào giấc ngủ .

không biết qua bao lâu trên cửa sổ vang lên tiếng gõ ,Tần Thúc trên giường cả kinh ,còn chưa lên tiếng chợt nghe bên ngoài cửa sổ truyền đến thanh âm Thái Hậu nương nương .

" Tần Thúc ,ngươi đã ngủ chưa?"

Nương nương lúc này còn chưa ngủ? Tần Thúc vội vàng xuống giường đi mở cửa sổ ,bởi vì quá mức vội vàng liền đụng vào cạnh bàn ,đau thét lớn một tiếng lại vội vàng nén lại .

hắn đẩy cửa sổ ra ,nhìn thấy Thái Hậu nương nương quả nhiên đứng bên ngoài ,nàng vẫn đang mặc quần áo hôm nay đi chơi hội đèn lồng ,trên tay bưng một cái khay ,trên mặt có một cái chén có sợi mỳ dài còn có hộp gỗ dài bên cạnh.

Thấy hắn mở cửa sổ liền đem khay đưa tới ngữ khí có chút nhanh nói .

" Đây là mỳ trường thọ là......là ta sai đầu bếp nữ trong phủ làm ,cho ngươi ăn khuya .Bên trong hộp gỗ là lễ vật ta tặng sinh nhật ngươi ,ngươi nghỉ ngơi đi ta đi trước ."

Nàng nói rõ mục đích bản thân xong liền vội vội vàng vàng bỏ đi ,cũng không chờ Tần Thúc lên tiếng ,loáng một cái liền biến mất trong đêm .Tần Thúc bưng khay nhìn hơi nhoài người ra cửa sổ ,chỉ nhìn thấy một góc vạt áo của nàng ẩn hiện ở hành lang , giống như con bướm bay lượn trong đêm.

Ở cửa sổ đứng một lát thấy có chút lạnh cúi đầu Tần Thúc mới phát hiện bản thân mình vừa rồi nóng vội ,quên không đi giầy .Tần Thúc đóng lại cửa sổ ngồi trước bàn nhìn nhìn cái bát mỳ trường thọ còn tỏa nhiệt ,hắn mở hộp gỗ trước .Bên trong là một quyển trục ,Tần Thúc cầm lấy chậm rãi mở ra ,bức ảnh chợ hoa đèn lồng liền đập vào mắt .

Chỉ cần ánh mắt đầu tiên nhìn thấy bức họa Tần Thúc liền rõ ràng đây là vẽ tối nay hắn cùng Thái Hậu nương nương xuống chợ đêm . Sạp bánh trôi ,hàng người nối dài không dứt xem biểu diễn ,ánh trăng im lặng bên bờ sông liễu rủ ,ở bên trong bức họa ,phồn hoa nhưng trong trẻo ,lạnh lùng ,huyên náo cùng yên tĩnh ,ở bên trong bức vẽ hài hòa quyện vào nhau .

Ở một góc còn vẽ một nữ tử đáng đoán chữ dẫn theo một nam tử tay cầm rất nhiều đèn lồng ,tuy rằng chỉ là một hình vẽ đơn giản nhưng Tần Thúc biết rõ ràng đó là Thái Hậu nương nương cùng hắn .

Tần Thúc vươn tay sờ nhẹ vào thân ảnh nữ tử trong tranh ,tựa hồ muốn vuốt ve che chở ,nhưng giơ đến một nửa lại lo lắng sẽ phá hư liền rút bàn tay trở về ,chỉ nhìn bức họa ngẩn người nhìn lâu thật lâu không tha ,hắn mới cẩn thận đem bức họa cuộn tròn trở về , cho vào hộp gỗ đóng lại cẩn thận tiếp theo cầm để trên đầu giường .

Nhìn thấy đã cất hộp gỗ thỏa đáng hắn mới ngồi trở lại bàn nâng bát mỳ đã nguội lạnh trước mặt lên .hắn nhìn bức vẽ kia lâu đến nỗi trong bát đã kết một tầng váng mỡ Tần Thúc cũng không quản liền nhấc đũa liền ăn .Thái Hậu nương nương đưa tới ,cho dù là độc dược hắn mắt cũng không thèm chớp ăn bằng hết .Mỳ đã lạnh hương vị không tốt hơn nữa ăn vào miệng còn có một chút mùi khét thoang thoảng .Tần Thúc ăn một ngụm liền sửng sốt nhưng không nhổ ra ,nghĩ đến Thái Hậu nương nương khi nói đây là đầu bếp làm sắc mặt có chút không được tự nhiên lập tức liền hiểu được .Chỉ sợ đây là do nương nương chính nàng động thủ làm .

Tần Thúc cúi đầu xuống không rõ biểu tình cầm bát nhỏ ăn .Bỗng nhiên có một giọt nước rơi vào trong bát .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.