Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 48



Liễu Thanh Đường một mực ở Từ An Cung chờ hoàng đế cháu ngoại trai ,chờ hắn đến chất vấn về vấn đề xử trí phủ nội vụ .Chỉ là đến chạng vạng cũng không thấy hắn đến ,không khỏi cảm thán , nàng vẫn là xem thường hoàng đế cháu ngoại trai này rồi , quả nhiên là kìm được tức giận .

Ngày hôm sau lâm triều , Liễu Thanh Đường liền nói đến việc này sai người đọc tên một số quản sự ở ngoài cung gây sóng gió thu nhận hối lô từng tội trạng một đọc ra , cuối cùng còn tra xét thêm một số nô tài có tội giống nhau giao cho cung ngục quyết định xử trí ,quang minh chính đại thu hồi quyền hạn của phủ nội vụ .Đến tận lúc này Liễu Thanh Đường cũng không thấy trên mặt hoàng đế có biểu tình gì khác biệt .

Bình thường quá thì sẽ không còn là chuyện bình thường nữa ,hắn là hoàng đế ,làm sao có thể đối với hành vi lạm dụng quyền hành này của nàng mà vẫn thờ ơ ,chỉ là lúc này hắn hiểu được phải nhẫn nại thôi .

Liễu Thanh Đường cảm thấy đời trước mình đúng là bị che mắt ,vì cái gì không nhìn ra hắn là nhân vật lợi hại , vẫn còn nghĩ đến bộ dạng này của hắn không nên dính líu gì đến tranh đấu quyền thế ,cho rằng hắn cần bảo hộ ,ngày đêm lo lắng nếu đem chuyện quốc gia đại sự đặt ở trên người hắn có thế hay không hắn sẽ không gánh vác được .

Cảm giác bị lừa gạt thực không tốt ,cho dù kiếp trước nàng ở trong cung tôi luyện mười mấy năm , đã đem những gai nhọn của Tiểu thư Liễu gia Liễu Thanh Đường mài nhẵn ,nhưng sau khi trọng sinh trở lại , những tật xấu trên người nàng đã lâu không xuất hiện ,nhưng nay lại có dấu hiệu trở lại .

Liễu Thanh Đường mười năm tuổi vẫn còn nhiều tật xấu như hoạt bát thích cười , là tiểu cô nương tính tình thẳng thắn , nàng hiện tại đã hai mươi mốt tuổi rồi ,lại có cảm giác quay về tuổi mười năm .Kiếp trước nàng cảm thấy bộ dáng lúc hơn mười tuổi của mình không tốt ,hiện tại lại cảm thấy khi đó mới là lúc nàng sống chân thật nhất .nói không chừng qua vài năm nữa ,phong thái hành sự của nàng đều biến trở về lúc Liễu Thanh Đường năm mười năm tuổi .

Thời điểm tan triều ,trong lúc vô tình Liễu Thanh Đường trông thấy tên Ngụy Chính kia nghiêm mặt đuổi theo nhạc phụ Ngô Thượng Thư ,không biết đang nói cái gì lại chọc cho Ngô Thượng Thư thổi râu trừng mắt ,nhất thời thấy buồn cười .

Ngụy Chính người này mặc kệ nói cái gì đều có thể chọc cho nhạc phụ tương lai tức giận ,bất quá Ngô Thượng Thư cũng thương nữ nhi ,phỏng chừng dù cho Ngụy Chính chỉ nói chào tạm biệt cũng sẽ không cho hắn sắc mặt hòa nhã .Có thể nói muốn miệng lưỡi trơn tru thì cũng phải có năng lực nha ,người chất phác khô khan không thể hiểu được .

Mỗi lần vào triều đều nhìn thấy bộ dáng ghét bỏ của Ngô Thượng Thư , cùng bộ dáng không có biện pháp lấy lòng của Ngụy Chính cũng là thú vui .Liễu Thanh Đường trong lòng vừa vui sướng khi có người gặp họa , lại vừa cảm thấy mừng cho Ngụy Chính ,tháng bảy này hắn sẽ thành hôn cùng Ngô tiểu thư ,rốt cuộc một đôi có tình cũng thành người nhà .

Chớp mắt ,Liễu Thanh Đường lại nhìn ca ca đang ở phía xa nhìn nàng ,còn đối với nàng giơ giơ nắm tay ,liền theo bản năng trừng hắn .hắn quả thật vào hộ bộ , cùng thám hoa lang Kinh Sở Ngôn trở thành bạn tốt , nhưng muốn hỏi Liễu Thanh Đường có gì bất mãn thì chính là chuyện hắn chưa tìm được cho nàng một vị tẩu tử .

Có lẽ kiếp trước nhìn Liễu gia tuyệt hậu đã làm cho nàng bị kích thích , hiện tại bức thiết muốn nhìn đến hậu nhân tiếp theo của Liễu gia , có lẽ sinh mệnh mới có khả năng làm cho nàng bớt lo lắng một chút .

Liễu Thanh Đường theo bản năng đem huyết mạch Liễu gia Tiêu Hoài Húc quên đi .có lẽ ở trong lòng nàng đã không còn cháu ngoại trai mà năm đó nàng kiên cường bảo vệ nữa .

Từ sau khi nương nàng qua đời cha chính là một mình nuôi con ,một chút ý tứ muốn lấy vợ ,một vị di nương cũng không có ,không cần trông cậy vào hắn càng già càng dẻo dai thêm cho nàng một vị đệ đệ hay muội muội .Thân phận nàng không có khả năng sinh đứa nhỏ ,hơn nữa Tần Thúc cũng không thể sinh....Lại nói nếu hắn có thể nàng sẽ không để ý thân phận sinh một đứa nhỏ của Tần Thúc .

Tóm lại bọn họ chưa có biện pháp ,chỉ có thể dựa vào ca ca nàng , kết quả ca ca nàng đã lớn tuổi đi xem mặt không vừa mắt một ai ,cả ngày chỉ nhăn nhở trêu cợt nàng ,thật muốn đánh đòn !

Cố tình vài ngày trước đó phụ thân nàng cáo ốm không muốn vào triều , nói là chuẩn bị cho một năm sau đánh giặc ,mỗi ngày ở nhà hoạt động gân cốt , nhân tiện một lòng dạy dỗ vị đồ đệ thiên phú cực cao Tịch Lam .Liễu Thanh Đường hiểu được phụ thân không muốn nhìn thấy nữ nhi cùng cháu ngoại tranh đấu , rõ ràng chỉ muốn nhắm mắt làm ngơ .

Nàng vào triều muốn nhìn người nhà cũng chỉ có thể nhìn được ca ca ,thật sự là nhịn không được mới trừng hắn , đã lớn tuổi rồi còn không chịu thành gia lập thất cho thật tốt đi .

Vừa mới nhắc đến ca ca xong , trở lại Từ An Cung ,Liễu Thanh Đường nhận được thư hồi âm của Dương Tố Thư .

" không yên lòng , sẽ chiếu cố hắn .......việc thương nghị tạm hoãn?"

Liễu Thanh Đường lộ ra thần sắc thản nhiên , Tố Thư quả nhiên có ý tứ đối vói Tiêu Hoài Cùng , có ý là tốt rồi ,chỉ sợ nàng giống như trước đây đối với ai cũng thờ ơ chướng mắt .Tiêu Hoài Cùng tuy ngốc ,nhưng tốt xấu gì bên người Tố Thư cũng có người sống cùng .

Về phần Tố Thư nói tạm hoãn việc thương nghị là hôm qua nàng đề nghị Tố Thư khôi phục thân phận tiểu thư Dương gia ' Dương Tố Cẩm ' danh chính ngôn thuận gả cho Thuần Vương làm Thuần Vương Phi ,sau đó ngày thường như trước dùng thân phận nam nhân hiện nay .Đối với người ngoài chỉ cần nói năm đó Dương Tố Cẩm không phải đã sớm chết mà thân thể không tốt dưỡng bệnh ở Lư Dương ,hiện tại trở về nên mới làm mối .

Dù sao cũng không có người sẽ đi chú ý vị tiểu thư của một vị thái y nhiều năm trước .không thể đi ra khỏi khuê phòng vị tiểu thư ' ấm sắc thuốc ' cùng với vị ngốc Vương gia chuyện gì cũng không biết , vừa miễn cho bị người khác quấy rầy , người khác cũng ít lui tới ,đối với Tố Thư mà nói là thích hợp nhất .

Liễu Thanh Đường vuốt cằm suy nghĩ trong chốc lát ,cảm thấy việc này Tố Thư có thể đồng ý ,hơn nữa càng nghĩ càng cảm thấy thích hợp .Kiếp trước kiếp này nàng quan tâm nhiều năm như vậy chỉ có việc chung tâm đại sự của bạn thân ,nay thấy đại sự có thể giải quyết ,không khỏi tâm tình thư sướng .Bạn tốt cùng thân nhân kiếp trước gặp bi kịch là nỗi ám ảnh trong lòng Liễu Thanh Đường ,bọn họ bây giờ có thể hạnh phúc thật tốt quá , ám ảnh lâu nay của Liễu Thanh Đường có thể giải tỏa rồi .

Theo thời gian trôi qua ,Liễu Thanh Đường càng ngày càng cảm thấy kiếp này nàng trọng sinh không phải để nàng ghi khắc cừu hận , điều quan trọng nhất là đem những tiếc nuối hóa giải .Tuy rằng trong lòng nàng như cũ vẫn có oán hận ,nhưng đã không chỉ còn mỗi cừu hận nữa .Nàng không thể cô phụ tâm ý người nhà , muốn quan tâm bồi thường cho bạn thân

Tang lễ Liên Thái Phi nhìn qua bề ngoài thực long trọng cuối cùng cũng chấm dứt .đi tham gia lễ tang người nào cũng sắc mặt trầm trọng ,không có một ai chân chính bi thương , chân chính để ý , sợ rằng cũng chỉ có Dương Tố Thư ở chung với Liên Thái Phi một thời gian , cùng với ngốc tử Tiêu Hoài Cùng mà người ngoài cho rằng cái gì cũng không biết .

Mấy ngày nay Dương Tố Thư đều ở phủ Thuần Vương hỗ trợ lo liệu , nàng là người tận mắt nhìn Liên Thái Phi qua đời ,Liên Thái phi trước khi qua đời còn đau khổ cầu xin nàng chiếu cố con mình ,giống như vô số mẫu thân trên đời này yêu con như mạng , bất chấp Dương Tố Thư kỳ thật cùng họ không có quan hệ gì ,bất chấp biết rằng yêu cầu của mình thực đường đột , cuối cùng nàng mang theo lo lắng không dấu được mà qua đời .

Sau khi Liên Thái phi nhắm mắt lại ,Tiêu Hoài Cùng liền lôi kéo tay bà kinh ngạc ,hồi lâu cũng chưa động .Dương Tố Thư cẩn thận huých bả vai hắn ,đã thấy ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm khuôn mặt Liên Thái Phi , đôi mắt trong suốt bỗng nhiên trào ra hai hàng nước mắt ,giống như những viên ngọc châu lăn dài trên hai gò má .Mặt hắn như trước không có biểu tình ,khóc cũng không có âm thanh , nhưng ánh mắt của hắn khiến cho người khác nhìn thấy thật đau lòng , trong đó bi thương dày đặc lan tràn .Dáng vẻ thân thiết đau lòng cùng với khuôn mặt đờ đẫn đối lập nhau , nhìn có vẻ ghê người .

Mỗi người đều nghĩ ngốc Vương gia cái gì cũng không biết , không biết nói ,ngay cả âm thanh a a đều rất ít ,trừ bỏ ngẩn người chính là ngẩn người .hắn đối với nhiều sự việc đều phản ứng thật trì độn ,nhưng Dương Tố Thư cảm thấy hắn so với nhiều người khác thì đều coi trọng tình cảm hơn .Chỉ cần thật sự quan sát sẽ hiểu biết hắn ,sẽ biết hắn có vẻ bề người ngốc nghếch ngu si , nhưng lại có tấm lòng thuần túy sạch sẽ .hắn có lẽ không biết biểu đạt tình cảm cùng với cảm giác của mình ,nhưng không phải hắn không có cảm giác .

Dương Tố Thư thủy chung nhớ rõ ,bộ dáng khi đó Tiêu Hoài Cùng cẩn thận ôm gói thuốc nàng đưa cho hắn khi Liên Thái Phi bị bệnh .

Dương Tố Thư không biến nên an ủi Tiêu Hoài Cùng đang rơi lệ như nào , chỉ có thể ngồi ở bên cạnh hắn .Khi đến lúc trang điểm cho Liên Thái Phi để nhập quan ,Dương Tố Thư còn lo lắng không biết nên làm thế nào mới để Tiêu Hoài Cùng buông tay Liên Thái Phi , đã thấy hắn giống như hiểu được liền nhẹ nhàng buông bàn tay lạnh như băng của Liên Thái Phi .Sau đó hắn liền đứng ở nơi đó canh giữ quan tài giống như những bức tượng đá trong miếu Bồ Tát .

Đợi cho ngày hạ táng Liên Thái Phi xong , mọi người tản đi ,Dương Tố Thư lo lắng cho Tiêu Hoài Cùng liền vẫn đi theo hắn , sau đó hắn thấy nàng trầm mặc trở về Thuần Vương phủ ,giống như mỗi ngày dĩ vãng đứng ở trước cửa nhìn chiếc giường Liên Thái Phi vẫn nằm ngủ kia , tựa như nơi đó vẫn có bóng dáng tiều tụy nằm ôn nhu vẫy vẫy hắn .

hắn đứng yên lặng ở nơi đó thật lâu , giống như quên thời gian , hoặc là đã biến thành khối đá .Dương Tố Thư đứng cách đó không xa ,nàng đem tầm mắt đang nhìn Tiêu Hoài Cùng quay đầu nhìn mắt trời dần dần xuất hiện chấm nhỏ , lộ ra nụ cười khổ nhận mệnh .Sau đó nàng cất bước đi đến bên người Tiêu Hoài Cùng ,kéo tay hắn ,giống như dĩ vãng Liên Thái Phi vẫn làm , cụng trán với trán hắn một chút

" Hoài Cùng , Thái Phi nhờ ta tiếu cố ngươi ta đáp ứng rồi , sau này ta sẽ thay nàng chiếu cố ngươi thật tốt ."

Mấy ngày nay Dương Tố Thư vẫn xưng hô với hắn là Thuần Vương điện hạ ,tuy rằng thời gian ở cùng hắn rất nhiều nhưng không thân cận .Nhưng giờ phút này ,nàng lại chủ động tới gần ,hơn nữa lời nàng nói ra tương đương với lời thề .

Con người luôn luôn có bản năng gà mẹ, sở dĩ cố ý bảo trì khoảng cách là sợ đến một ngày chính mình sẽ để ý .Nhưng là có một số thời điểm ,có một số việc cũng không phải chính mình có khả năng quyết định .

" Hoài Cùng , đừng lo lắng cho Thái Phi , cùng ta trở về nhà sống cho thật tốt được không?"

Dương Tố Thư còn thật sự nhìn vào ánh mắt Tiêu Hoài Cùng, chậm rãi nói .Đợi thật lâu nàng nắm tay hắn cảm giác được một chút lực đạo rất nhỏ nắm lại .Dương Tố Thư nắm tay Tiêu Hoài Cùng đem hắn về Dương gia .

Ngày thứ hai ,Liễu Thanh Đường nhận được thư tín của Dương Tố Thư .

" ha ha ha ~ nhanh như vậy Tố Thư đã nghĩ rõ ràng ~" Liễu Thanh Đường cầm thư cười vui vẻ một phen nhào lên lưng Tần Thúc ngồi bên cạnh , đang dùng con dao nhỏ cắt quả đào cho nàng ăn , ép thân hình Tần Thúc thấp xuống .

Thấy nàng như vậy Tần Thúc liền cảm thấy trong lòng mềm đến rối tung rối mù , ừ nhẹ một tiếng ,bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng

" Lại nhìn ta liền hôn ngươi nha ~"

Liễu Thanh Đường vừa nói xong ,Tần Thúc liền lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai , hôn nhanh lên gương mặt nàng đang cười đỏ rực như uống rượu ,sau đó lập tức quay lại làm bộ như lạnh nhạt tiếp tục động tác gọt đào trong tay .Sau đó ......hắn liền cắt luôn vào tay chính mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.