Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 9



Liễu Thanh Đường liền nằm im nơi đó ,nhìn Tần Thúc chậm rãi cúi người xuống ,mắt không có chút nào muốn nhắm lại ,ngược lại hứng thú tràn đầy tuần tra biểu tình trên mặt hắn xem có gì biến hóa .

Tần Thúc bị nhìn đến tâm hoảng ý loạn ,vài lần dưới ánh mắt của nàng chật vật muốn thối lui , cuối cùng đều bị lý trí của chính mình kéo trở về , trong lòng có chút hy vọng xa vời chỉ cần tránh đi ánh mắt của nàng , nhìn chằm chằm vào hình dáng đôi môi đỏ mọng .Dựa vào gần sát Tần Thúc cảm giác được hô hấp của Thái Hậu nương nương cùng với hô hấp của hắn đan xen cùng chỗ , lúc này bọn họ có vẻ thân mật , hắn nuốt nuốt nước miếng , hầu kết trượt lên xuống một chút.

Vừa muốn chuẩn bị tiến lên ,Tần Thúc bỗng nghe thấy Thái Hậu nương nương mở miệng .

" Tần Thúc."

Tần Thúc miễn cưỡng tìm về suy nghĩ của chính mình , gian nan dừng lại động tác.

"........dạ."

" Ai gia cảm thấy thật đau đầu."

Tần Thúc cả kinh vội đứng dậy ,nhìn thấy Thái Hậu nương nương sắc mặt hồng nhuận có chút bất thường, vội vàng đưa tay đặt nhẹ lên trán nàng kiểm tra độ ấm .Chợt cảm thấy một trận nóng bỏng , nhất thời tâm tư xao động đều chạy hết ,vội vàng nói.

" Thái Hậu nương nương chờ nô tài chút ,nô tài ngay lập tức gọi thái y đến."

"Thái y vừa mới đi không lâu , thuốc cũng đã uống rồi ,hắn đến cũng không có gì khác biệt ,ngược lại còn làm cho mọi người nhốn nháo ,ai gia nghỉ ngơi chốc lát là được."

Liễu Thanh Đường giơ tay lên sờ trán mình ,thản nhiên nói.

" Quả nhiên là nóng , thể nào ai gia thấy đầu nặng không đứng dậy được."

" Nương nương người hãy nghỉ ngơi cho thật tốt." Tần Thúc chủ động cầm tay Thái Hậu nương nương bỏ vào trong chăn ,lại đem chăn gấm chỉnh lại cẩn thận ,trong mắt không dấu được lo lắng.

Nếu vừa rồi không phải tại hắn chậm chạp không đáp ứng nương nương , cũng sẽ không làm nương nương đi xuống giường ,lại bị lạnh.Đều là lỗi của hắn ,ới có thể làm cho nương nương hiện tại khó chịu như vậy . Nghĩ thế trong lòng Tần Thúc khó chịu không biết nên làm như nào cho đúng .

Thái Hậu nương nương không còn tinh lực để náo loạn ,im lặng để Tần Thúc dùng chăn gấm bao quanh người .Thẳng đến khi nhìn ra hắn đang áy náy mới nói.

" Mới vừa rồi cùng ai gia thân thiết ,cũng không nhìn thấy ngươi bối rối như vậy , nói ai gia bệnh người lại dễ dàng bộc lộ cảm xúc như vậy sao."

"Nô tài sợ hãi." .không phải khi cùng Thái Hậu nương nương hắn không bối rối ,chẳng qua loại bối rối này còn mang theo chờ mong cùng vui sướng ,sợ nhiều người nhìn ra tâm tư ,hắn cố gắng che dấu .

Mà hiện tại nhìn nàng bởi vì ốm đau mà khó chịu , hắn chỉ thấy hoảng hốt cũng lo âu .lo lắng cho chủ tử là điều nô tài nên làm ,mà hắn đối với Thái Hậu nương nương càng có tâm tư khác bởi vậy lúc này hắn càng từ trách chính mình

Liễu Thanh Đường hồi lâu không nói gì ,Tần Thúc cũng không muốn phiền nhiễu nàng nghỉ ngơi , thấy nàng nhắm lại liền lặng lẽ theo mép giường đứng dậy ,muốn ngồi sang ghế bên cạnh , nô tài ngồi trên giường chủ tử là không có đạo lý ,hơn nữa hắn lo lắng mình ngồi bên cạnh Thái Hậu nương nương nghỉ ngơi không được thoải mái.

Cho nên khi Liễu Thanh Đường vừa tỉnh dậy ,liền thấy Tần Thúc ngồi ở trên ghế ,khoa chân mua tay làm gì đó

Liễu Thanh Đường lẳng lặng nhìn trong chốc lát mới phát hiện hắn đang luyện chữ ,đem chữ mấy ngày nay nàng dạy mang ra để rèn luyện .trên người hắn không nhìn thấy khả năng trời cho ,nhưng hắn dị thường chăm chỉ .Bình thường nàng trước dạy hắn một ít kí tự , nếu hôm đó hắn ở trước mặt nàng không thể nhớ kĩ , thì ngày thứ hai nhất định liền thuần thục nhớ kỹ ,hơn nữa có chút thản nhiên nhợt nhạt.

Biết được hắn chăm chỉ ,lo lắng buổi tối hắn nghỉ ngơi không đủ ,Liễu Thanh Đường liền cố ý giảm bớt số lượng .Nhưng mà hắn lại tự học thêm mỗi ngày giống nhau đều nhớ rất nhiều kí tự , thậm chí còn thêm lượng lớn , tựa hồ như muốn nói hắn có thể làm đến trình độ này .

Tần Thúc tính tình quật cường không làm cho người thích ,bất quá lại cùng với tính cách của nàng phá lệ giống nhau.

Nhớ lại ngày đó phụ thân ngay thẳng công chính còn từng bị nàng làm cho sượng mặt ,đơn giản nàng không nghe khuyên bảo khư khư cố chấp.

Khi đó nàng mới trở thành Hoàng Hậu ,tiên hoàng bị bệnh ,ngay cả phong đại điển cũng một tay nàng lo liệu .Sau khi nàng lên làm hoàng hậu chưa đến một tháng ,hoàng đế liền băng hà , dưới gối tiên đế con nối dòng đơn bạc ,trừ hoàng tử con tỷ tỷ nàng Tiêu Hoài Húc ,cũng chỉ có một đứa nhỏ trời sinh đã si ngốc Tiêu Hoài Dư .

Mặt khác còn có vị hoàng thúc đang thời kì sung mãn Tiêu Nam Hòa .Bởi vì tiên đế chưa kịp lưu lại chiếu thư đã ra đi , lúc ấy trong triều chia làm hai phái .một phái ý định cho tiểu hoàng tử Tiêu Hoài Húc kế vị .một phái ý định Tiêu Nam Hòa kế vị .Bọn họ Liễu gia bởi vì là ngoại thích ,cho dù bọn họ lựa chọn Tiêu Nam Hòa kế vị ,tân hoàng đế sau này cũng sẽ đối với bọn họ lo lắng ,sẽ nghĩ biện pháp trừ khử bỏ họ ,cho nên bọn họ không có lựa chọn khác chỉ có thể đứng sau lưng hoàng tử Tiêu Hoài Húc giằng co cùng với Tiêu Nam Hòa .

Ý của phụ thân nàng chuyện trên triều đại sự là chuyện của nam nhân ,nàng chỉ cần ở phía sau cung lẳng lặng chờ kết quả .Tiêu Nam Hòa đối với ngôi vị hoàng đế sớm đã có mơ ước ,ngày ngày đút lót đại thần ,thanh thế dần lên cao ,Liễu gia liền ở thế bại ,có một ngày phụ thân nàng vào hậu cung tìm nàng thương lượng ,nếu tình thế cứ như vậy đi xuống , hắn sẽ buông tha ngôi vị hoàng đế ,thỉnh cầu tha nàng cùng tiểu hoàng tử về đất phong phía tây.

Liễu Thanh Đường làm sao không biết phụ thân muốn hy sinh Liễu gia để đổi cho bọn họ một đời bình an ,nàng vô luận thế nào cũng không đồng ý ,phụ tử mỗi người theo ý kiến riêng của mình ai cũng không phục ai ,cuối cùng tan rã trong không vui .

Về sau nàng giả vờ buông tha ngôi vị hoàng đế ,ai cũng đều cảm thấy nàng là nữ tử sẽ chẳng thể làm ra được chuyện gì , nhưng chính nàng lại âm thầm liên hệ bạn cũ cùng cấp dưới của phụ thân ,mang binh mai phục .Nàng ở trong cung tổ chức yến tiệc chiêu đãi Tiêu Nam Hòa cùng chúng đại thần nhận hối lộ ,kìm hãm bọn họ ở trong cung , ở yến hội nàng đối với Tiêu Nam Hòa đùa giỡn vui vẻ khiến hắn đắc ý dạt dào ,bất chợt binh mã ở đâu xông ra khiến bọn hắn trở tay không kịp ,yến hội liền 1 mảnh chết chóc máu chảy thành sông.

Tính tình quật cường ,lòng tự trọng lại cao ,làm việc mạnh mẽ không chịu nhận thua .Kỳ thật nàng chỉ là cô gái hơn mười tuổi thôi ,thấy người bị chết sao có thể không sợ hãi ,nhưng nàng chỉ có thể cố gắng chống chọi kinh hoảng trước mắt chúng đại thần , mặc kệ ánh mắt chán ghét ,e ngại ,khiển trách của họ , làm bộ trấn định phù tiểu hoàng tử Tiêu Hoài Húc lên ngôi vị hoàng đế ,xử trí Tiêu Nam Hòa cùng dư đảng còn xót lại .

Tiểu hoàng đế sau khi kế vị nàng liền trở thành Thái Hậu ,tuổi nhỏ tiểu hoàng đế cái gì cũng không biết ,nàng chỉ có thể nhận trọng trách về phía mình , bắt đầu buông rèm nhiếp chính .Nhưng chính nàng cũng làm sao nhận biết được nhiều chuyện ,chỉ có thể ngày ngày chong đèn đọc sách cổ ,chậm rãi xử lý mọi chuyện .

Đại thần trong triều luôn nói hậu cung không thể can thiệp vào chuyện triều chính , chắc muốn tư lợi riêng cho mình , âm mưu đoạt quyền . Tham gia chính sự đã là tội danh bêu rếu ,nàng lại giết người như ma tâm ngoan thủ loạt , trong triều rất nhiều quan viên đáy lòng ghét cay ghét đắng nàng.

Ngay cả phụ thân cũng bắt đầu hoài nghi ,hỏi nàng có phải hay không thật sự muốn đoạt ngôi vị của cháu ngoại trai tiểu hoàng đế .cũng bởi vì nàng cầm quyền lực to lắn mà bắt đầu cùng nàng tị hiềm ,rất ít khi đến cung thăm nàng.

Rất nhiều khổ sở cùng ủy khuất nàng đều cắn răng nuốt vào bụng Liễu Thanh Đường hoàn toàn trở thành Thái Hậu nương nương . Cái tiểu nha đầu từng nghịch ngơm ,hoạt bát ,hay cười hay nháo khiến cho cao thấp Liễu gia đều đau đầu Liễu Thanh Đường biến mất.

không ai dám hô thẳng tên nàng ,cũng không dám xem nhẹ nàng ,cứ như vậy ngày qua ngày nàng đeo khuôn mặt đoan trang xuất hiện trong triều ,thay hoàng đế phê chuẩn tấu chương ,quyết định đại sự lớn nhỏ ,còn bị gánh vác tội danh thiên cổ .

Thời điểm nàng gian nan ,ệt mỏi cũng không dám lộ ra nói , sợ những đại thần bất mãn với nàng tìm được cơ hôi hạ bên nàng ,lại sợ một khi mình bệnh tiểu hoàng đế không thể một mình giải quyết chính sự ,cũng sợ chính mình làm chậm trễ quốc gia đại sự trong triều .Sắc mặt trắng bệch cũng chỉ có thể trang điểm một lớp thật dày để che dấu ,còn vì không điều dưỡng tốt thân thể liền có tật xấu ,hàng tháng đến nguyệt sự đều đau không động đậy người được

Kỳ thật trò bỏ cung điện tráng lệ ,tôi tớ thành đàn ,nàng căn bản cái gì cũng không có .Nàng tự như gốc cây đại thụ bên ngoài rực rỡ bên trong héo rũ .

Con người a khi bị bệnh sẽ thực yếu ớt luôn nhớ một số chuyện cũ năm xưa .Liễu Thanh Đường lúc đầu còn lẳng lặng nhìn Tần Thúc luyện chữ ,sau liền biến thành mình nằm trên giường ngẩn người suy nghĩ ,tới khi Tần Thúc gọi ,nàng mới giật mình mờ mịt nhìn hắn.

" Nương nương , người có chỗ nào không thoải mái sao?"

Tần Thúc đứng trước đầu giường cẩn thận hỏi .vừa rồi lúc hắn khoa chân mua tay luyện chữ trong chốc lát , trong lúc vô ý ngẩng đầu liền phát hiện Thái Hậu nương nương đã tỉnh .Vốn không định kêu nàng ,nhưng hắn nhìn thấy biểu tình trên mặt nàng ......không biết suy nghĩ cái gì ,thập phần làm cho người ta đau lòng ,nhịn không được đã kêu nàng.

" Tần Thúc ngươi qua đây ngồi ."

" Quần áo nô tài...."

Nhìn nhìn chính mình vừa rồi ngồi chân đạp phải có chút bẩn ,lại nhìn Thái Hậu nương nương đang chỉ vào sườn giường ,Tần Thúc có chút khó xử.

" Ai gia cảm thấy đầu có chút choáng váng ."

Tần Thúc không thèm cân nhắc liền đứng dậy đi qua ngồi .

Liễu Thanh Đường ngồi dậy, đầu dựa vào trên vai hắn ,Tần Thúc chỉ cảm thấy bả vai có chút nặng ,bộ dáng Thái Hậu nương nương dựa vào hắn có vẻ mệt mỏi .Khuyên bảo đến miệng liền nuốt trở lại ,một bên vai Tần Thúc bị dựa vào không dám lộn xộn ,chỉ có thể dùng tay còn lại kéo cao áo choàng bằng gấm trên người nương nương , miễn cho nàng không bị cảm lạnh.

Liễu Thanh Đường liền lại sát một chút đầu để ở hõm vai hắn

" Tần Thúc , ngươi có biết ai gia tên gì không?"

" Khuê danh của nương nương ,không phải nô tài thân tín làm sao biết được ."

" nói thẳng không biết là được , ngươi như nào lại dùng câu nói văn vẻ đây ."

Liễu Thanh Đường nâng tay hơi véo một chút cằm của Tần Thúc liền lui về ,nói tiếp

" Ai gia nói cho ngươi , ngươi nhất định phải nhớ ."

" Liễu Thanh Đường , thanh trong thanh minh , đường trong hoa đường . Mẫu thân thích đường lê , ta lại không thích , trong muôn hồng nghìn tía so sánh ta thích cây liễu ,tuy nhìn qua nhu nhược nhưng lại cứng cỏi kiên cường ." không đợi Tần Thúc lên tiếng trả lời nàng lại có chút thầm oán .

" Cả ngày cứ xưng ai gia , ta cũng cảm thấy mình thành bà lão tám mươi tuổi rồi ."

Hai năm đầu nàng còn thường cùng mama ,Đào Hiệp đùa giỡn câu này , sau cùng thói quen này cũng dần dần không nói .

Thanh Đường , Thanh Đường ......Trong lòng mặc niệm hai câu Tần Thúc khô khốc nói

' Tên Thái Hậu nương nương hay lắm ."

Giống như trừ bỏ nói hay lắm ,hắn không nghĩ ra nên hình dung từ nào để khen ngợi tên này ,Thái Hậu nương nương ở trong lòng hắn , bất luận là làm gì hắn đều thấy ,hay lắm tốt lắm.

Thái Hậu nương nương tôn hào là Từ Nhân Thái Hậu , trong cung trực tiếp gọi nàng Thái Hậu nương nương ,ngoài cung dân chúng kêu nàng Liễu Thái Hậu ,không ai đi tìm tòi nghiên cứu xem nàng rốt cuộc tên gọi là gì , nhưng nay hắn may mắn biết được khuê danh mà chỉ có nô tài thân cận mới biết . Đây có phải là cho thấy hắn trong lòng Thái Hậu nương nương cũng là đặc biệt ?

" Tần Thúc người ngay cả một câu khen cũng chỉ có một từ ,nếu là ngày sau ta muốn nghe ngươi chẳng lẽ không nói được câu nào khác . Hôm này cho dù có phải nói lại bao nhiêu lần cũng phải nói ,đến khi ta vừa lòng mới được ,còn có , nếu tên hay , ngươi gọi một tiếng Thanh Đường ta nghe chút , đã bao lâu không có nghe thấy ai gọi tên này , thật là có chút hoài niệm."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.