Lời Yêu Chỉ Nói Cùng Em

Chương 9: Ngả bài




Tần Tử Tấn lưu loát đem xe tiến vào gara, xuống xe liền nhanh chóng đi tới phòng lớn.

Thuận tay đẩy cửa lớn đi vào, tiến vào đại sảnh, anh có chút ngây người, giương mắt nhìn bốn phía, đèn trong nhà được trang trí lại hoàn toàn, bức màn thanh lịch treo chạm đất giờ đổi thành một màu đỏ tươi bắt mắt, bánh sinh nhật trên bàn tròn vẽ rõ tên của anh.

Anh bước nhanh đi về phía bàn tiệc, không ngờ Quan Dĩnh cũng từ trong sảnh bước ra.

Tần Tử Tấn nhìn về phía người đang tới gần, có chút muốn tránh, nhưng xem ra không kịp, liền bị kéo vào trong sảnh.

Tần lão gia nhìn thấy con trai đến không khỏi hừ một tiếng, nhưng ngay lập tức bị Tần phu nhân dùng ánh mắt nhắc khéo.

Tần Tử Tấn ngồi xuống cạnh Tần phu nhân, Quan Dĩnh cũng theo anh ngồi xuống. Ngày thường bàn ăn là hình vuông, hôm nay được đổi thành bàn tròn, bốn người ngồi cùng nhau làm thành một vòng viên mãn.

Thấy mọi người đã có mặt đông đủ, Tần phu nhân vui vẻ, bắt đầu trêu chọc; “Vừa rồi lúc con chưa có về, Tiểu Dĩnh vẫn có dự cảm con chắc chắn sẽ về, cô dâu mới này thật ăn ý với con nha.”

Quan Dĩnh cũng khách khí đáp lại: “Dì đừng nói như vậy, Tử Tấn là người con có hiếu, chắc là trên đường có chút chuyện nên mới trì hoãn, dù sao chỉ phải chờ nửa tiếng là rất ngắn rồi. Tử Tấn không nỡ để cho dì và chú đợi lâu đâu.”

“Vẫn là nha đầu này tốt bụng, nhìn dáng vẻ thằng con này, chú đây chỉ thấy tức, chuyển đi ra ngoài cũng không biết đường mò về thăm ba mẹ, suốt ngày không biết bận rộn cái gì. Chú thấy chẳng qua là thiếu quyết đoán, hai đứa tốt nhất là nhanh nhanh kết hôn, sinh con, thằng nhóc này có gia đình rồi hẳn là sẽ có trách nhiệm hơn.”

Tần Tử Tấn muốn nổi nóng, lại bị Tần phu nhân kéo góc áo, bà lắc đầu ra hiệu với con trai, ý nói không nên.

Quan Dĩnh nhìn thấy cả, chỉ ngầm cười trong lòng, mà cũng không nói lời nào, xem mọi người phản ứng ra sao.

Tần phu nhân gắp thức ăn cho Tần lão gia, vui vẻ nói: “Con mới trở về, lại là sinh nhật của nó, ông không thể để cho nó yên ổn ăn hết bữa cơm sao, đừng nói là không đấy. Người một nhà nên cùng nhau vui vẻ ăn một bữa cơm chứ. Thời gian còn nhiều, những chuyện khác cứ để bàn sau.”

Tần lão gia biết ý của Tần phu nhân, muốn đổi chủ đề nên cũng phối hợp mà chuyên tâm ăn cơm.

“Nào, Tử Tấn, đều là đồ ăn con thích, thịt kho tàu, cá hấp, để mẹ gắp cho con … May mắn là trong phòng cũng ấm áp nên đồ ăn vẫn giữ nhiệt được, Tiểu Dĩnh, con cũng đừng lo lắng gì, dùng bữa đi.”

Cuối cùng bữa cơm cũng trôi qua trong bình an vô sự.

Sau khi ăn xong, Tần Tử Tấn tiễn Quan Dĩnh ra khỏi cửa, hai người ngồi ở trong xe, không khí khá là căng thẳng.

“Như thế nào? Anh có ý kiến gì về việc ba anh nói không, nói em nghe một chút xem nào?” Quan Dĩnh cười trào phúng, ngữ khí không hề dễ chịu.

“Trong lòng cô thừa biết, Quan Dĩnh, vẫn là không thể, đừng cố gắng giày vò tôi nữa, chỉ lãng phí thời gian thôi, nên tìm người tốt với cô thì hơn.” Tần Tử Tấn nói lời khuyên nhủ, không thể hiểu sao tiểu nha đầu đáng yêu trước kia nay sao lại trở nên bướng bỉnh như vậy.

Anh cũng biết mình có phần không đúng, không nên để cho cô ấy có cơ hội hi vọng. Lễ đính hôn kia lẽ ra anh nên cự tuyệt tới cùng. Bây giờ chuyện giữa hai nhà lại càng phức tạp.

“Anh đừng có nghĩ nói như vậy là cho qua mọi chuyện, không dễ dàng vậy đâu. Là anh hất bỏ tôi, dựa cái gì nói tôi buông tay. Anh đi mà nói chuyện với người lớn trong nhà, họ không có ý kiến, tôi dĩ nhiên sẽ không bám lấy anh mà dây dưa … Quan Dĩnh tôi không bao giờ muốn lãng phí chính mình thêm nữa, tốt nhất là vô tâm mà sống cho thoải mái!”

Không chờ Tần Tử Tấn nói gì, Quan Dĩnh hai hốc mắt hóa đỏ, giận dữ mở cửa xem rời đi, dường như không muốn Tần Tử Tấn nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của mình lúc này, trước mắt anh, cô đã đủ mất vẻ tôn nghiêm rồi.

Tần Tử Tấn không đuổi theo, thần sắc có chút buồn vô cớ, nặng nề tựa vào ghế.

Cứ như vậy đi, kết thúc triệt để, tránh phải nghĩ thêm nhiều.

Tần lão gia cùng Tần phu nhân sau bữa cơm chiều thường cùng nhau tản bộ trong hoa viên, trở về nhà xem TV sau đó liền sớm lên giường nghỉ ngơi. Dù sao cũng đã xấp xỉ năm mươi, không thể như người trẻ tuổi có sức chịu đựng tốt, vẫn là phải chú ý tới sức khỏe hơn.

Tần lão gia nằm ở trên giường trằn trọc, khiến cho Tần phu nhân ở bên cạnh không thể ngủ yên, bắt đầu phàn nàn: “Ông đang nghĩ cái gì vậy, nãy giờ cứ trăn trở làm người khác không yên!”

“Tôi cảm giác hai đứa chúng nó không được.” Tần lão gia dứt khoát mở đèn, quay qua nhìn Tần phu nhân: “Hai đứa là vị hôn phu, hôn thể của nhau mà sao lại lạnh nhạt, bình thường cũng chẳng thấy con trai mình đến nhà anh chị Quan, ngay cả ngồi cùng nhau ăn một bữa cơm cũng không thấy hai đứa có không khí tình nhân gì cả. Không phải bọn trẻ bây giờ yêu đương rất nhiệt tình, một ngày 24 giờ đều ước được dính lấy nhau, sao biểu hiện của con chúng ta lại như thế?”

“Còn tưởng rằng ông không bao giờ thông suốt mọi chuyện chứ, hóa ra cũng có lúc ngẫm ra chuyện.” Tần phu nhân đã tỉnh ngủ hẳn, miệng bắt đầu phát thanh: “Ông không ngẫm lại, con chúng ta từ nhỏ có thân thiết với nữ nhân nào ngoài mẹ nó, tức là tôi, vợ của ông chưa? Nó từ bé đã có vẻ bề ngoài tốt, nên thường bị bạn bè trêu chọc ghép đôi với bạn học nữ, lâu dần sinh ra bực bội, không có thiện cảm với người khác phái. Quan Dĩnh chẳng qua là một cô bé tốt, khi còn bé hai đứa từng chơi với nhau, cũng hòa thuận vui vẻ, nhưng cũng không thấy có vẻ gì là Tử Tấn khi lớn lên sẽ có tâm ý với con bé. Lại nói lúc này, con mới về nước có một năm, ông đã vội cùng anh Quan thu xếp đính hôn, không thèm nói với nó một tiếng, khiến cho nó không thể cự tuyệt, tất nhiên sẽ làm nó mất hứng. Tuy Tiểu Dĩnh rất tốt, nhưng mà con mình lại không thích con bé!”

“Nhưng ván đã đóng thuyền, cũng đã đính hôn rồi. Kết hôn cũng không phải chuyện khó khăn gì, chỉ là, những thứ như tình yêu kia … cũng không thể giúp cho no bụng! Chỉ cần hai nhà ủng hộ, hỗ trợ lẫn nhau là sẽ thành, sau khi kết hôn con nó cũng sẽ hiểu ra. Hơn nữa tôi cùng lão Quan cũng hiểu rõ lẫn nhau, hai nhà môn đăng hộ đối, có thể bớt đi rất nhiều phiền não lo lắng.” Tần lão gia nhíu mày, phát biểu quan điểm của mình.

Tần phu nhân không đồng ý, hùng hồn nói ra lý lẽ của mình: “Khó trách con không thể gần gũi với ông, ông già tư tưởng cổ hữu! Cái gì mà gia đình danh giá liên minh, hợp tác. Tôi thấy chẳng có gì đúng, nhà chúng ta tuy có của cải hơn người đôi chút, nhưng vẫn là những kẻ kinh doanh bình thường mà thôi, trong khi anh Quan lại là một giáo sư đại học. Phải chăng ông vì mình không có được học hành lên cao, muốn kéo nhà giáo sư đại học làm thân gia, vì mong muốn của bản thân mà ngay cả ý nguyện của con trai cũng không để ý, thật không biết xấu hổ!”

“Làm gì có, tôi chỉ là thấy con trai cũng sắp 30 tuổi rồi, bạn gái cũng chưa có, tôi sốt ruột! Lão Trịnh ở Thành Bắc mới khai trương khách sạn, vài ngày trước còn đem theo cháu nội đến khoe với tôi, rõ ràng là có ý cạnh khóe tôi! Hơn nữa Tiểu Dĩnh cũng là đứa con gái tốt, có quen biết trước, lại là con của anh Quan, điều kiện đều tốt đẹp, nên tôi nghĩ muốn tác hợp cho hai đứa chúng nó. Chưa được cảm ơn tấm lòng đã bị cho là người xấu rồi!” Tần lão gia nhăn nhó rất là bất mãn.

Ông già này, quả thật là như trẻ con!

Tần phu nhân cười thầm, làm bộ đứng đắn nói: “Thì ra là ông muốn mau có cháu trai à, vậy nếu con trai để ý tới con gái nhà ai rồi, ông sẽ không ngang ngược can thiệp chứ?”

“Nó nếu đã có bạn gái, còn muốn kết hôn, tôi cầu còn không được, thậm chí còn đốt pháo chúc mừng!”

Nghe chồng trả lời, Tần phu nhân cũng thật vui vẻ: “Đây chính là ông đã nói ra đấy, đừng đến lúc đó lại can thiệp vào!”

“Tất nhiên là sẽ không, cùng lắm là nói chuyện với lão Quan, mong anh ấy nể tình cái mặt mo này mà hủy chuyện đính hôn!”

“Tốt thôi, tôi cũng sẽ vậy, vì hạnh phúc của con trai, có bị xem là mặt mo cũng không sao!”

Tần phu nhân cười dỗ dành Tần lão gia, sau đó tắt đèn ngủ. Chà, việc này cuối cùng cũng tốt đẹp rồi!