Lola Chạy Trốn

Chương 12



Từ sau nhà, Bé Cưng phóng qua phòng khách và hành lang, sủa ầm ỹ như đang theo dấu một con mèo. Nó chạy đến giữa hai chân Lola, và đứng hai chân quay vòng vòng trước mặt Max.

Lola thẳng người dậy khi Max cúi xuống và dùng bên tay còn rảnh bế chú cún của cô lên.

“Này, B.C.,” anh nói, và giơ nó ra để xem xét. “Mày đang mặc cái quái gì thế?”

“Áo ba lỗ lụa của nó.”

“Ừ phải rồi.” Anh quay nghiêng nó đi. “Ngoài cái áo ẻo lả này, trông nó khá ổn đấy. Có vấn đề gì từ khi nó quay về không?”

Lola chọn cách lờ đi lời bình luận thời trang đầy miệt thị đó. “Bác sĩ thú y của nó nói nó bị nhiễm trùng bàng quang nhẹ và hệ thống miễn dịch của nó hơi yếu, nhưng nó sẽ ổn lại ngay khi uống hết thuốc.”

Max ngước mắt lên rời khỏi người Bé Cưng. “Thế còn em thì sao? Em thế nào, Lola?”

Giờ thì phải xem xét. Tim cô đập hơi quá mạnh trong lồng ngực, và đột nhiên cô cảm thấy hơi hụt hơi. Cô dang rộng cánh tay như thể cô cực kỳ khỏe mạnh. “Hôm nay em đã đi làm đấy.”

“Anh thích tóc em.”

“Cảm ơn anh.” Cô vuốt vài lọn loăn xoăn ra sau tai và nhòm qua anh nhìn chiếc Jeep đen đỗ cạnh lề đường nhà cô. “Cái xe đó là của anh à?”

Anh liếc qua vai. “Ừ.”

“Em cứ cho anh thuộc dạng đàn ông lái Hummer cơ.”

Tràng cười nhẹ nhàng của anh lấp đầy không gian giữa haii Bé Cưng sủa ẳng lên và liếm cằm Max. “Nào nào, chó con,” anh nói, và lại một lần nữa bế Bé Cưng lên cách xa khỏi mặt anh. “Bình tĩnh lại đi trước khi mày lại gặp tai nạn.”

“Nó chỉ quá phấn khích khi thấy anh ấy mà.”

Max đặt chú chó xuống hiên, rồi từ từ đứng thẳng dậy. Anh nhìn xuống cô qua hai mắt kính râm đen xì. “Và em thì sao, Lolita? Em có phấn khích khi thấy anh không?”

Tiếng tên cô trên môi anh cắt xuyên qua cô như ánh mặt trời trong một ngày sương mù, nhưng cô không biết mình có đi xa đến mức nói rằng mình phấn khích hay không. Cô còn quá bực mình với anh để thấy phấn khích. Cô nghiêng đầu và kéo dài giọng, “Em gần như phát điên và tự cắn mình ấy chứ.”

“Không thể được thế,” anh nói cùng một nụ cười. “Có lẽ em nên mời anh vào trong, chỉ để anh có thể chắc chắn rằng em không tự làm đau mình.”

Chậc, vì đằng nào anh cũng ở đây rồi thôi đấy. Cô bước lùi lại một bước. “Mời vào.” Khi cô đi vào bếp, cô nghe tiếng anh đóng cửa trước lại và theo sau. Bé Cưng lao trước tới chỗ đồ ăn của nó, và Lola lấy một chai rượu vang khỏi đống túi mua sắm mà cô đã đặt trên mặt bếp.

“Hôm thứ Tư anh đã thấy em trên ti vi,” Max kể với cô khi anh bước vào bếp.

Cô lắc đầu và với tay lấy hai chiếc ly. “Em trông thật khủng khiếp.”

“Em chẳng bao giờ có thể trông khủng khiếp được.”

Anh đang tỏ ra tử tế và cả hai người họ đều biết điều đó, nhưng khi cô ngước lên nhìn anh, trông anh rất nghiêm túc. Anh đã bỏ kính râm ra và đôi mắt màu xanh dương lộng lẫy kia của anh đang nhìn lại cô như thể mỗi từ anh thốt ra đều là thật tâm. “Rượu vang nhé?”

“Không, cảm ơn em.”“Đúng rồi nhỉ. Anh thích uống bia.”

“Ừ, giống các anh em họ của cha em.” Anh đưa cô cái hộp mỏng mà anh cầm trong tay. “Anh không biết em có muốn gặp anh hay không, nên anh nghĩ mình có thể phải mua chuộc em bằng thứ này.”

Cô cầm gói quà và lắc nó. “Sao anh lại phải mua chuộc em cơ chứ?”

“Sau tất cả mọi chuyện, anh cũng biết em có muốn hút cạn máu anh nữa hay không cơ.”

Cô xé giấy bọc và ruy băng và không thể không cười. Một quầng sáng bé nhỏ lố bịch rọi sáng lồng ngực cô và giảm cơn giận của cô đi một cách đáng kể. Không giống các món quà từ những người đàn ông khác trong quá khứ, nó không đắt đỏ cũng không lớn. “Cảm ơn anh,” cô nói. “Trước đây chưa có người đàn ông nào từng tặng em bàn chải đánh răng hết.”

“Nó là một chiếc Oral-B, giống như chiếc cũ của em đấy.”

“Vâng, em thấy rồi.”

“Anh cho là mình nợ em.”

“Có đấy. Em sẽ luôn yêu thương nó.” Cô đặt bàn chải cạnh các túi hàng, rồi kéo một lọ pha lê Waterford từ tủ ly. “Anh biết đấy, em chắc là không nên muốn gặp anh,” cô nói khi đổ đầy nước vào lọ. “Nhưng Bé Cưng và em vẫn phải chịu di chứng của hội chứng Stockholm.”

“Hội chứng Stockholm? Không phải em phải bị bắt cóc mới bị hội chứng Stockholm được sao?”

Cô tắt nước và nhìn sang anh, nhìn ánh sáng từ trần nhà đang rọi sáng tóc anh. Nhìn anh đứng trong bếp nhà cô lấp đầy các giác quan của cô bằng hình ảnh anh và mùi hương nước hoa thoang thoảng của anh. Cô đã nhầm về những vết thâm tím. Màu xanh vẫn đang bôi bẩn một khóe mắt anh. “Chúng ta lại tranh cãi về chuyện đó nữa sao?”

Max lắc đầu và tựa một vai vào tủ lạnh. “Vậy, em nghĩ em vàem sẽ bị bệnh bao lâu nữa?”

Cô đặt lọ hoa lên quầy bếp, rồi bắt đầu cắm hoa mà cô đã mua ở chợ. Thật lạ lẫm khi có anh nơi đây, trong căn hộ của cô, trò chuyện với cô trong căn bếp của chính cô chứ không phải phòng ăn của tàu Dora Mae . Vậy mà cùng lúc ấy, cũng chẳng hề có cảm giác lạ lẫm chút nào. Như thể cô đã biết anh cả đời vậy. Thêm bằng chứng cho thấy chắc cô điên thật rồi. “Em không thể nói hộ Bé Cưng, và em cũng không chắc về chính mình.”

“Qua bữa ăn chứ?”

Cô ngước lên khỏi một bông hoa tuy-lip màu đào. “Anh sẽ mời à?”

“Tất nhiên. Anh nghĩ chúng ta nên ăn thịt nướng và trò chuyện về kế hoạch lấy các bức ảnh khỏa thân của em xuống khỏi Internet.”

Cô đã đưa kế hoạch mới của mình vào hoạt động rồi. “Em đã gọi một thám tử tư rồi, và thứ Hai tới em sẽ gặp anh ta.”

“Thuê anh thay vào đó đi.”

Nếu anh có bảo cô rằng cô nên thuê anh để đưa cô bay lên mặt trăng thì anh cũng không thể làm cô ngạc nhiên hơn. “Anh đang đề nghị giúp em đấy à?”

“Ừ.”

“Anh sẽ làm việc đó cho em à?”

“Chắc rồi.”

Nếu có ai đó có thể đóng cửa trang web của Sam và lấy lại các bức hình đó, cô chắc chắn đó là Max. Max Điên. Người đàn ông ăn thịt rắn mang bành và giải cứu những chú chó đang chìm. Cứu cô khỏi lũ buôn thuốc phiện và nổ tung chiếc du thuyền. Max người hùng. Cô cảm thấy gánh nặng của mình nhẹ hẳn đi và thêm chút giần giật nơi trái tim cô. “Bao nhiêu?”

“Với em, anh sẽ làm việc rẻ cực kỳ.

“Rẻ thế nào?”

“Chúng ta sẽ nói chuyện đó trong bữa tối nhé.” Anh lấy bó tuy líp khỏi tay cô, chạm vào mũi cô bằng những cánh hoa mềm mại, rồi cắm nó vào bình. “Anh đang đói ngấu đây và anh sáng suốt hơn sau khi được ăn.”

Một trong những điều chót bảng mà Lola thấy muốn làm là mang lại giày. “Em thực sự không thấy thích đi ra ngoài lắm, nhưng em sẽ để anh nấu bữa tối cho em ở đây.”

Anh móc ngón tay vào quai túi và nhìn vào trong. “Em có gì trong này thế?”

“Vài loại rau. Sữa, thịt gà, hamburger, và ít đồ khác.”

“Một chiếc Snicker cỡ lớn,” anh nói khi rút thanh kẹo ra.

“Tất nhiên.”

Anh thả nó lại vào trong túi. “Em có gạo đi kèm món thịt gà đó không?”

Cô chỉ vào một cái tủ bếp phía trên cô. Ngăn đáy được chất đầy đồ ăn, hai giá trên cùng thì có vài quyển sách nấu ăn của nước ngoài mà cô chưa bao giờ dùng đến. “Trên đó.”

Max di chuyển ra sau cô và với tay qua đầu cô, ngực anh chạm nhẹ lưng cô khi anh mở tủ bát và rút ra một cái hộp đỏ sáng màu. Sự động chạm đó chẳng là gì, chỉ là vải chạm nhau nhẹ nhàng, nhưng làm lưng cô nổi hết gai ốc.

“Gạo nấu nhanh ư?” anh nói ngay trên đầu cô. “Anh không thể làm món arroz con polio [23] với gạo nấu nhanh được.”

[23] Món cơm nấu cùng thịt gà truyền thống của châu Mỹ La tinh, đặc biệt là ở Cuba

Lola ép hai tay lên mặt quầy. Dựa vào lồng ngực rắn chắc dễ chịu của anh là việc làm dễ dàng nhất trên thế gian này được anh vòng tay quanh người cô rồi tan chảy vào anh. Để được nhắm mắt lại và để anh quấn sạch mọi thứ khỏi tâm trí cô. Để lại một lần nữa được cảm nhận hơi ấm và sức mạnh của việc được ở cùng anh.

“Arroz con polio là món gì?” cô hỏi.

“Thịt gà, gạo, gia vị, ít sốt cà chua, ít bia và hạt tiêu.”

Trước khi cô có thể đầu hàng ham muốn thôi thúc, anh đặt hộp gạo vào lại tủ bát và đi tới cuối mặt quầy, đặt ra khoảng cách giữa họ. Lola có cảm giác rằng anh đang cố đặt ra không chỉ khoảng cách cơ thể giữa hai người. Như thể anh đang cố tình giữ khoảng cách chuyên nghiệp một cánh tay, và cô lại có cái cảm giác lạ lẫm ấy nữa. Cảm giác lâng lâng giữa không trung và đầy chờ mong. “Anh có nướng được không?”

“Có, anh nướng được.” Anh lấy một bao thịt gà ra khỏi túi. “Lola này?”

Cô cau mày và nhét hoa hồng vào bình. “Vâng?”

“Em chưa hề thực sự trả lời câu hỏi của anh.”

Cô tưởng mình đã trả lời tất cả rồi chứ và ngước lên. “Câu nào cơ?”

“Em thế nào?” Ánh mắt anh rót xuống trên mặt và tóc cô. “Thật sự ấy?”

“Em ổn.” Cô chuyển sự chú ý về với các bông hoa và chọn ra một nụ hoa tulip xinh đẹp. “Mọi thứ đều hơi kỳ cục đôi chút, nhưng em sẽ hòa nhập lại vào nhịp chuyển động của mọi thứ. Đây mới chỉ là ngày đầu tiên em quay lại làm việc, nên em không...”

“Anh không hỏi về công việc của em đâu.” Anh đặt ngón tay dưới cằm cô và nâng ánh mắt cô quay về với anh. “Anh đang hỏi về em cơ.”

Chút động chạm nhẹ nhàng của anh làm tóc sau sọ cô dựng đứng và họng cô hơi râm ran. Cô đặt bông tulip xuống mặt quầy và nhìn vào đôi mắt xan của anh. Nhìn vào khuôn mặt của người duy nhất có thể hiểu thấu – thậm chí cả những thứ mà chính bản thân cô cũng không hiểu.

“Em không biết cảm giác thế nào nữa. Em biết mình đáng lẽ phải vui mừng khi ở nhà, và em có vui mừng. Nhưng cùng lúc, em cảm thấy như có thứ gì đó đã thay đổi và em lại không biết đó là gì. Ngôi nhà, công việc, cuộc sống của em, tất cả đều trông giống cũ, nhưng chúng... em không biết nữa. Tất cả đều mang lại cảm giác lạ lẫm. Lạc lối. Kỳ cục.”

Lông mày anh nhíu xuống, anh hơi cúi đầu xuống, và nhìn thẳng vào mắt cô. “Em có hồi tưởng hay khó ngủ tí nàokhông?”

“Không.”

“Ác mộng?”

“Em đã mơ rằng em không thể Bé Cưng ra khỏi trại nhốt động vật.”

“Hmm. Thế còn mơ về cái chết hoặc sắp chết thì sao?”

Cô lắc đầu. “Không.”

“Hoảng hốt?”

“Không.”

“Sợ hãi?”

“Từ lúc em quay về thì không.” Cô nhún vai. “Em chỉ gặp rắc rối trong việc tập trung thôi.”

Anh đặt cả hai tay lên khớp vai cô. “Nghe giống như là em có thể bị mắc chứng mệt mỏi. Bệnh đó không hề bất thường với những người đã trải qua nhiều thảm cảnh. Có lẽ em nên gặp gỡ ai đó.”

“Bác sĩ tâm lý ư?”

“Ừ.”

Không, cô không muốn nói chuyện với bác sĩ. Trước đây cô đã từng điều trị tâm lý rồi. Vài năm lận, và lúc nó có giúp ích được cô, nhưng chuyện này không mang cảm giác cô phải cần đến một chuyên gia mới giúp cô qua được. Cô chỉ muốn nói chuyện với Max. Chỉ lòng bàn tay ấm áp của anh chạm vào cánh tay cô cũng khiến cô cảm thấy khá lên rồi. Cũng như nó đã giúp cô cái đêm bão tố và buổi tối họ làm tình.

“Anh từng gặp bác sỹ tâm lý rồi à?”

Anh bật cười. “Không, anh sợ những gì họ sẽ tìm ra lắm.”

“Kiểu như có thể anh điên hệt như một con cú muỗi sao?”

“Chắc chắn rồi.” Anh lướt tay dọc cánh tay cô xuống tới khuỷu tay cô, và lại một lần nữa cô phải chống lại thôi thúc dựa vào người anh. “Em vẫn ăn chứ?”

Cô chỉ gặp ít rắc rối với việc đó. Cô vẫn đang phải nhắc nhở bản thân hãy ăn đi, nhưng cô đã từng gặp cảnh này trước đây và biết rõ lề thói của nó. Chẳng có gì mà cô không thể xử lí. Chẳng có gì mà cô không thể chinh phục, và cũng chẳng có gì mà cô muốn chuyện trò đến. “Tất cả những câu hỏi này là sao?”

“Anh cần biết rằng em vẫn ổn.” Anh buông tay xuống hai bên người, mang theo hơi ấm từ sự động chạm của anh theo cùng. “Trong đời anh, anh từng làm vài việc mà anh không tự hào cho lắm, nhưng anh chưa bao giờ làm đảo lộn cuộc sống của một phụ nữ vô tội. Anh đã làm thế với em, và anh xin lỗi.” Anh nhìn vào mắt cô như thể anh có thể đọc được ý nghĩ của cô. “Anh muốn đảm bảo rằng em sẽ ổn, và anh muốn giúp em gỡ những bức hình đó khỏi mạng. Anh nợ em từng đó.”

Anh nói ra nghe như thể lý do duy nhất anh đến là vì anh cảm thấy có trách nhiệm với cô. Như thể anh ở đây vì anh cảm thấy mình có một món nợ chưa trả. Như thể cô chỉ là một công việc khác anh cần hoàn thành trước khi gạch cô khỏi danh sách và làm lương tâm anh dịu đi. “Anh chẳng nợ nần gì em cả. Em có thuê ai đó để giúp em xử lí Sam. Và anh cũng không phải lái cả quãng đường dài xuống đây từ tận Alexandria chỉ để chắc chắn rằng em ổn. Anh đáng lẽ có thể gọi cho em để biết mà.”

“Anh đang trên đường tới Charlotte.”

“À.” Cô chỉ là một chặng dừng trên đường anh tới một chỗ khác, và cô xấu hổ vì thấy đau đớn khủng khiếp.

“Dẫu sao anh cũng sẽ đến.”

“Vì sao chứ?”

“Em và anh đã... ờ... chúng ta...” Anh ngắc ngứ tìm đúng từ, y hệt như buổi chiều trên tàu Dora Mae lúc anh cố tẩy sạch ngôn ngữ của mình vì cô. “Anh nghĩ chúng ta đang hòa thuận hơn. Dẫu sao cũng là thân thiện hơn.”

Phải rồi, cô sẽ nói làm tình là thân thiện hơn đấy. Cô tự hỏi anh đang cố đạt được điều gì. Có phải anh đang cố đạt được một điều gì đó hay không nữa. Với Max, thật khó mà nói được. “Anh đang cố nói anh muốn là bạn đấy à?”

Anh khoanh tay ngang ngực và dồn trọng lượng lên một chân. “Bạn bè là tốt,” anh nói, dù anh trông không vui lắm trước viễn cảnh đó. “Chúng ta có thể làm thế.”

Người đàn ông đã đứng trên thảm chùi chân của nhà cô, nhìn cô như thể anh đang đánh giá cô để làm bữa ăn kế tiếp của anh, không hề đến vì tình bạn. Nhưng người đàn ông trước mặt cô lúc này đây cũng gợi cho cô nhớ tới anh chàng Max đã bảo cô rằng cô có thể lởn vởn xung quanh trần truồng và anh ta cũng sẽ chẳng cảm thấy gì hết. “Anh từng có bạn nữchưa?”

“Chưa.”

“Anh chắc mình có thể xử lý chuyện chỉ là bạn với em thôi chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

Cô nhét một bông hoa vào lọ và nhìn anh qua khóe mắt. “Bởi vì em nhớ có vài lần khi mà anh hôn em và, trước cả khi em biết, đôi bàn tay vụng trộm của anởi hết quần áo em ra.”

“Anh có thể giữ chặt tay bên người,” anh đảm bảo với cô. “Em có thể không?”

“Không vấn đề.”

Anh nghiêng đầu sang một bên và nghiên cứu cô dưới hàng lông mày trĩu xuống. “Em chắc chứ?”

“Quả quyết đấy.”

“Bởi vì anh nhớ em đã thò tay xuống quần anh và nắm lấy hai viên bi của anh.”

Miệng Lola há hốc và Max mỉm cười. Cô đã quên béng mất anh có thể thô lỗ đến mức nào. “Chà chà, đó chỉ là vì em tưởng chúng ta sắp chết. Vì em không định rơi vào tình thế đó một lần nào nữa, cơ... cơ thể của anh an toàn.” Cô hếch cằm lên. “Phải, em nghĩ chúng ta có thể là bạn bè đơn thuần thôi,” cô kết thúc. Nhưng họ có thể không? Cô thực sự cảm thấy thế nào về Max? Chủ yếu là bối rối. Và anh cảm thấy gì về cô? Cô chẳng biết mảy may.

“Em chưa từng có bạn nam trước đây. Chậc, dẫu sao cũng là bạn mà không phải gay ấy, nên chuyện này có thể rất thú vị đây.” Cô cắm nốt chỗ hoa còn lại vào bình và tự hỏi liệu cô và Max có thể là bạn sau tất cả những gì họ đã trải qua hay không. Chỉ là bạn thôi sao? Có lẽ, nhưng cô rất nghi ngờ. Cô không biết liệu mình có thể thực sự làm bạn với một người đàn ông đã từng làm cô choáng váng về mặt tình dục nữa hay không.

“Được rồi,” cô nói, “sao anh không đặt gà lên vỉ nướng ở sân sau, và em sẽ đi thay đồ nhỉ?” Cô đi qua chỗ anh nhưng dừng lại ở ngưỡng cửa. “Giờ chúng ta sẽ gọi nhau là ấy tớ sao?”

“Không, em sẽ gọi anh là Max, và anh sẽ gọi em là Lola.”

Khói phun lên từ lò nướng điện khi Max nhấc nắp và lật con gà lại. Anh quét sốt nướng lên cả ức lẫn đùi gà và nhìn chuồng chó của Bé Cưng, hay phải nói là lâu đài của nó. Nó nằm trong phần vườn có mái che, bao quanh bởi những khóm cây màu hồng màu tím trĩu chịt những bông đang nở rộ, và trông như thể có một cô tiên nào đó sống trong ấy. Nó có màu xanh nhạt, oải hương, và có vài lá cờ trong các ngọn tháp trong góc. Nó rộng khoảng một nhân một mét rưỡi và có một cây cầu rút làm cửa. Ngoài khu vực trong nhà, nó là thứ yểu điệu nhất anh từng thấy.

Trên đường lái xe xuống phía nam, Max đã tự hỏi nhà của Lola trông sẽ thế nào, và anh đoán không sai lắm. Tường sáp mịn màu kẹo bông, gối bọc vỏ họa tiết móc trên sô pha da màu tím sẫm, và rèm đăng ten. Thảm trải nhà trắng tinh và hoa hoét trên giấy dán tường. Đó là loại vật liệu có thể hút cạn hooc môn nam tính và làm hạch của một thằng đàn ông teo lại nếu hắn ta không cẩn thận.

Max nhìn xuống chú chó cạnh chân anh và dùng một cái kẹp thịt chỉ vào tòa lâu đài. “Thứ đó không khiến mày cảm thấy giống một nàng tiên bé nhỏ sao?”

Bé Cưng sủa và lông mày anh nhíu lại.

“Nếu mày không cẩn thận, mày sẽ bị sơn móng chân bóng hồng và đeo nơ hồng lên tai đấy.”

“Bé Cưng không gặp nguy hiểm gì với tính đực của nó hết,” Lola nói khi bước qua cánh cửa Pháp ra sân trong lát gạch.

Max lắc đầu và lật một chân gà. “Cưng à, chú chó của em đã bị hút kiệt mọi tinh hoa ra khỏi người rồi. Chắc đó là lý do nó có cái tôi to tướng đến thế.” Anh liếc qua chỗ Lola, nhưng những bình luận xa hơn chết cứng trên lưỡi anh. Cô di chuyển về phía anh với một ly rượu vang trong một tay, một chai bia Samuel Adams trong tay còn lại. Cô mặc một chiếc quần sooc jean rộng cạp trễ, và một chiếc áo phông trắng. Nhưng không phải một chiếc áo phông bình thường. Nó chặt đến mức bó sát vào cô như lớp da thứ hai, và ngang bộ ngực đầy đặn của cô là dòng chữ HÃY ĂN TÔI Ở ST.LOUIS màu chanh.

“Áo đẹp đấy.”

Cô nhìn xuống người và mỉm cười. “Một người bạn của em đã mở một nhà hàng ở St.Louise cách đây vài năm, và đây là tên anh ấy đặt cho nó,” cô nói, và đưa Max chai bia. “Thú vị

“Một anh bạn trai à?”

“Không, Chuck là gay. Lúc đó em đã quảng cáo miễn phí đôi chút cho anh ấy, và anh ấy đã tổ chức một bữa tiệc cho em. Nhà hàng đã sập, nhưng em vẫn còn chiếc áo phông Ăn Tôi Đi này. Nó là một trong những chiếc áo ưa thích nhất của em, nhưng tất nhiên là, em không dám mặc nó đi đâu hết.”

Tất nhiên là không rồi. Chỉ trước mặt anh thôi. Chỉ để làm mắt anh nhức mỏi và não anh đặc lại. Chỉ để khiến anh băn khoăn xem cô sẽ làm gì nếu anh ném cô xuống đất và chấp nhận lời mời mọc đó.

“Thịt gà thế nào rồi?” cô hỏi.

Max rời mắt khỏi áo cô và nhìn vào vỉ nướng. Cái trò bạn bè này sẽ chẳng đến đâu hết. Anh hớp một ngụm bia lớn trước khi trả lời. “Khoảng thêm mười phút nữa.”

“Em đã gần xong món salad rồi. Anh muốn ăn bên trong hay ngoài này?”

Nắm tay anh siết chặt quanh chai bia và anh tự hỏi có phải cô đang cố tình tra tấn anh hay không. “Ngoài.”

Cô mỉm cười với anh, hoàn toàn ngây thơ, như thể cô không hề biết cơn hỗn loạn mà mình tạo ra chỉ mỗi bằng việc hít thở. “Vậy thì em sẽ xếp bàn ngoài này vậy.”

Max quan sát cô đi vào nhà, mắt anh di chuyển dọc lưng cô, qua mông, và xuống cặp chân dài của cô. Đến đây đúng là một sai lầm. Anh đã biết điều đó ngay từ khi chất đồ lên xe Jeep chiều nay.

Quay sự chú ý về vỉ nướng, anh lật một đùi gà. Anh đã lấy chuyến đi tới Charlotte ra làm cớ để gặp cô, đơn giản và rõ ràng là thế. Anh không phải đi đâu cho tới sáng thứ Hai, và thực ra thì, anh có một cặp vé khứ hồi nhét trong vali. Anh đã đặt chuyến bay này vài tuần trước để chuẩn bị cho việc kinh doanh ở Charlotte. Anh không cần thiết phải lái xe cả một quãng đường dài – ngoại trừ để gặp Lola. Anh phải tự mình thấy rằng cô vẫn ổn. Việc không biết gì đã làm anh phát điên vàc chong chong suốt đêm.

Bé Cưng thả một món đồ chơi kêu chít chít dưới chân Max, và anh nhặt nó lên rồi ném cho chú chó. Nó đáp vào một bụi cây trúc đào, và Bé Cưng nhảy bổ vào bụi cây rồi biến mất. Anh liếc khắp sân sau, nhìn chùm thường xuân vươn lên khắp hàng rào cao và vô số những bông hồng. Nhìn cái ghế băng nhỏ dưới một cây mộc lan, và tự hỏi mình đang làm gì ở đây.

Cô nói đúng. Anh đáng lẽ có thể gọi điện và xác định rằng cô rất ổn. Cũng như anh có thể gọi một tá người khác mà anh biết có thể giải quyết rắc rối của cô với tên hôn phu cũ. Anh không cần phải tự lôi mình vào. Đây là cuộc sống, nhà, thế giới của cô, và anh không phù hợp. Anh sẽ chẳng bao giờ phù hợp. Anh là Max Zamora. Hoạt động mờ ám, tồn tại trong một thế giới mà anh hiểu rõ. Sống cuộc đời duy nhất mà anh biết. Cuộc đời duy nhất mà anh từng mong muốn.

Nhưng thậm chí nếu anh có từng mong muốn nhiều hơn trong đời, anh biết nó cũng không có khả năng dành cho anh. Lola không dành cho anh. Cô là một giấc mộng, và một giấc mộng thì sẽ kéo dài bao lâu? Cho tới khi chuông tin nhắn của anh réo lên và anh sẽ phải ra đi vào giữa đêm? Cô có thỏa mãn với một nụ hôn tạm biệt mà không lời giải thích hay không?

Không. Cô sẽ không thấy thế. Chẳng một người phụ nữ nào thấy thế được cả. Và sao anh lại có thể bắt đầu hình dung ra một cuộc sống cùng cô, khi có khả năng vô cùng lớn là anh sẽ biến cô thành góa phụ trước khi cô bước sang tuổi bốn mươi cơ chứ? Max không phải đồ ngốc, anh đã rất may mắn, nhưng trong nghề nghiệp của anh, thời gian của một người chỉ có chừng mực. Làm sao anh có thể mong chờ một người phụ nữ lại muốn ổn định với loại cuộc sống đó? Đặc biệt là một phụ nữ như Lola người có thể làm được tốt hơn thế rất nhiều.

Lola đi qua cánh cửa kiểu Pháp và đặt một khay trắng cạnh vỉ nướng. “Max, có một chuyện em đã muốn nói với anh từ cái đêm chúng ta trốn khỏi hòn đảo ấy,” cô khi đi tới cái bàn đặt trong góc sân. “Nhưng có quá nhiều chuyện diễn ra nên em không có cơ hội.”

“Gì thế?” Anh hớp một ngụm bia và quan sát quần sooc của cô trượt lên sau chân cô khi cô trải khăn trải bàn kẻ caro

“Anh đã cho nổ tung tàu Dora Mae à?”

“Ừ.”

“Bằng cách nào thế?” Cô đi tới bên kia bàn và ngước lên nhìn anh. “Trời thì tối và em biết anh có một khẩu súng trường. Anh đã bắn vào thùng dầu à?”

“Không. Anh đã mang ít bom cùng dây dẫn nổ và nhét chúng vào một trong mấy cái bao cao su trên thuyền, rồi anh buộc nó vào chữ O trong chữ Dora . Khi chúng ta đã đi đủ xa, anh bắn nó bằng một khẩu nòng .50. Vụ nổ thứ hai là do thùng dầu bắt lửa.”

Cô mỉm cười và những rãnh nhỏ xuất hiện trên hai khóe mắt của cô. “Tay em lúc ấy run lẩy bẩy, em hầu như không thể nắm lấy bánh lái nữa. Và trời thì tốt mịt, sao anh lại xoay xở làm được một việc như thế?”

“Luyện tập,” anh nói. “Hàng năm trời luyện tập.”

Cô lắc đầu và luồn khăn ăn đồng bộ qua mấy cái nhẫn nhỏ hình dưa hấu. “Chậc, anh đúng là một người bình tĩnh. Khi những động cơ đó không khởi động và chùm đạn bắt đầu bắn vào mặt nước, máu đã rút hết khỏi đầu em và em gần như đã ngất xỉu.”

“Lúc đó em trông cũng như thể sắp bất tỉnh.” Anh đặt thịt gà lên khay và đóng nắp lò nướng lại. “Dù vậy em đã rất giỏi.”

“Không.” Cô lắc đầu và đặt dao nĩa cạnh hai cái khay đỏ. “Em đã sợ đến mức tê liệt, nhưng anh... anh chẳng hề sợ hãi chút nào.”

Cô sai rồi. Anh cũng đã sợ. Anh đã sợ hãi hơn bất kỳ lúc nào trong đời. Không phải cho bản thân anh, mà cho cô. Anh đi tới bàn và đặt cái khay vào chính giữa cạnh hai ngọn nến đang cháy trông y như hai quả lê. “Anh đã học được cách đối phó với sợ hãi,” anh bảo cô. “Anh không để nó xía vào những mong muốn anh cần làm.”

“Chậc, em s không muốn học cách đối phó với sợ hãi nữa, bởi vì em không muốn lại bị đắm tàu và bị bắn một lần nào nữa.” Lola đi vào nhà và quay lại chưa đầy một phút sau cùng đĩa salad và một giỏ bánh mỳ Pháp cắt lát. “Khi chúng ta đến được trung tâm tối hôm đó, anh đã đi đâu thế?”

Max kéo ghế cho cô khi cô ngồi xuống. “Đài phát thanh hải quân ngay cạnh trung tâm bảo vệ bờ biển. Chưa đầy một giờ sau anh đang trên đường về Washington D.C.”

“À.” Trán cô hơi cau lại khi cô đặt một đùi gà nướng lên khay. “Em đã cố thức đợi anh.”

Anh ngồi cạnh cô và múc salad vào mấy cái bát trông như cây rau diếp khoét lõi. Anh đưa một bát cho cô, rồi trải khăn ăn lên lòng. “Anh xin lỗi,” anh nói, y như anh vẫn làm tất cả những lần khác, với tất những phụ nữ khác mà anh đã làm thất vọng qua các năm.

“Không, em không muốn anh xin lỗi.” Cô chọn một mẩu bánh mỳ, rồi đưa anh cả giỏ. “Anh chưa bao giờ nói sẽ đến gặp em, nên chẳng có gì để anh cảm thấy xin lỗi cả,” cô nói, nhưng anh không tin cô, không tin lắm. Cô cắn một miếng salad và nuốt nó xuống bằng rượu vang. “Anh có công việc gì ở Charlotte vậy? Có một vụ bắt cóc nào đó mà những người như bọn em không biết đến à? Hay một hội nghị điệp viên?”

“Anh sợ là chẳng có gì thú vị đến thế đâu. Duke Power đã thuê anh đến kiểm tra tình hình an ninh của họ.”

“Sao thế? Có đe dọa khủng bố à?”

“Không. Họ thuê anh vì đó là việc anh làm. Anh là một chuyên gia tư vấn an ninh.”

Cô nhìn anh. “Ý anh là anh có một công việc thực sự .”

“Anh có một công việc thực sự và một công ty thực sự.” Anh với tay vào túi quần sau và rút ví ra. “Đây,” anh nói, và đưa cô danh thiếp của anh.

Khi cô ăn một mẩu bánh mỳ, cô xem xét tấm thiệp. “Công ty an ninh Z. Anh là Z này đây hả

“Vâng, thưa bà.” Anh xiên miếng thịt gà. “Đó là anh.”

“Anh có một công việc thực sự, vậy mà anh vẫn làm tất cả những việc điệp viên bí mật bên cạnh đó ư? Là do tiền sao?”

“Không, nhưng số tiền rất lớn.”

“Vậy là do anh bị điên phải không?”

Anh lau miệng bằng khăn ăn. “Chắc thế.”

“Bởi vì em không nghĩ người bình thường thích bị bắn đâu, Max.”

“Anh cũng không thích bị bắn mà Lola,” anh nói, và với lấy chai bia của mình. “Nhưng nó đi kèm với công việc.”

“Nhưng chỉ là thế này, anh có một công việc thực sự. Anh không phải dính líu tới lũ buôn thuốc phiện hay làm nổ thuyền.”

“Anh biết anh không phải làm thế.” Anh cắt thêm một miếng thịt gà nữa và đặt nó lên đĩa của mình. Anh đã từng có nhiều phiên bản khác nhau trò chuyện về việc này. Với những phụ nữ khác. Mặc dù Lola là người phụ nữ duy nhất biết việc anh làm cho chính phủ, người duy nhất biết mặt tối của những việc anh làm, dẫu sao nó vẫn luôn quay về cùng một thứ cơ bản. Sao anh lại không thể ổn định và sống một cuộc đời bình thường ở ngoại ô và nuôi dưỡng hai đứa trẻ và lái một chiếc xe chở khách nhỏ? Anh không có câu trả lời nào ngoài sự thật. Anh chỉ là không thuộc loại đàn ông đó.

Anh ngước lên và bắt gặp cô đang chằm chằm nhìn anh. Mặt trời đã bắt đầu lặn, và ánh sáng từ hai cây nến đu đưa khắp cả bàn và chiếu lên khay đồ ăn của cô lẫn tay cô. Một cơn gió nhẹ thổi xù mái tóc vàng xoăn mới của cô, và lông mày cô trĩu xuống. “Sao nào?”

“Vậy thì anh thích nó hả. Anh thích nỗi sợ hãi gặm cắn gáy anh và cướp bóc hơi thở của anh. Và cả việc không biết liệu anh có sống sót qua ngày ôm sau không nữa.”

“Anh thích những gì mình làm, phải,” anh trả lời.

“Không ngạc nhiên là anh không dính đến chuyện tình cảm với bất kỳ ai. Em hình dung là sẽ cực kỳ khó khăn để có một mối quan hệ nghiêm túc với một phụ nữ khi mà anh phải rời đi giữa đêm để cứu thế giới nhỉ. Đặc biệt là khi anh không biết khi nào hoặc là liệu mình có quay về nhà nữa hay không.” Cô lắc đầu và cắn một miếng thịt gà lớn.

Anh với lấy chai bia của mình và quan sát cô qua chai khi uống. Anh tự hỏi có phải cô đang mỉa mai hay không, nhưng trông cô không có vẻ thế. “Các mối quan hệ rất khắc nghiệt trong ngành nghề của anh, phải,” anh nói, mà còn là nói giảm. Các mối quan hệ là bất khả thi.

Cô gật đầu. “Cả của em cũng vậy. Thật khó khi mà em không biết một anh chàng muốn ở cùng em vì em, hay chỉ muốn được nhìn thấy đi cùng em.” Cô ngồi tựa ra sau, mắt mở to. “Ái chà, nghe rất tự phụ đấy nhỉ?”

Anh bật cười khi ánh nến bập bùng chiếu qua môi cô. “Phải, đúng thế, nhưng anh hình dung đó cũng là sự thật.”

“Chỉ là nếu có ai đó nhận tiếng xấu, vì bất kỳ lí do gì, cũng có những người muốn lợi dụng anh để chường mặt lên các phương tiện truyền thông. Để thu hút sự chú ý. Họ không thích anh, họ chỉ muốn được nhìn thấy đi cùng anh.” Cô luồn tay qua phần tóc trên đầu và cào nó khỏi trán. “Nhớ John Wayne Bobbitt không? Vợ hắn cắt bỏ của quý của hắn ta đi, và đột nhiên hắn ta trở nên nổi tiếng, hay phải nói là tai tiếng, và được đầy những vũ nữ thoát y và nữ hoàng khiêu dâm bao quanh. Và anh biết đấy mấy cô nàng đó sẽ không mảy may chú ý đến hắn nếu hắn ta không lên ti vi trò chuyện nhận lấy mười lăm phút vang danh.”

Cô khoanh tay dưới ngực và tràn đầy phẫn nộ đến mức anh phải bật cười. “Có lẽ John Wayne có nhân phẩm tốt. Có lẽ hắn là một anh chàng rất tuyệt.”

Khóe miệng cô trĩu xuống. “Max,” cô nói như thể đang trò chuyện với người thiểu năng, “hắn đã khiến vợ hắn phát rồ đến nỗi cô ấy lấy một con dao và...” Cô dừng lại ng tay làm động tác xoẹt. “Xén phăng của quý của hắn.”

“Chết tiệt.” Anh rít mạnh không khí giữa hai hàm răng. “Chúng ta có thể nói về chuyện gì khác không?”

“À, xin lỗi,” nhưng trông cô không có vẻ xin lỗi gì hết. Khóe miệng cô cong lên và cô cười toét trắng bóng với anh. “Em nghĩ mình bị phấn khích quá. Những người bạn khác của em và em hay nói về những chuyện như thế.” Cô ngồi thẳng dậy và cắn một miếng salad. “Anh và bạn bè anh hay nói về chuyện gì?”

Chẳng có gì anh sẽ chia sẻ với cô hết. “Thể thao.”

“Cái đó chán ngắt. Em cá các anh nói chuyện về phụ nữ.”

Anh nghĩ không nên bình luận gì là khôn ngoan, và thay vào đó tập trung vào bữa ăn của mình.

“Đi nào. Anh có thể kể cho em mà. Chúng ta là bạn bè, nhớ chưa?”

Anh lắc đầu và nuốt xuống. “Quên đi. Nếu anh kể cho em, chúng ta sẽ không làm bạn được đâu.”

“Tệ đến thế hử?” Thay vì bỏ qua, cô bám dính như một con rệp. “Em sẽ kể cho anh phụ nữ nói về chuyện gì nếu anh kể cho em đàn ông hay nói gì.”

Khi trưởng thành, chẳng bao giờ có bàn tay phụ nữ trong nhà Max. Bố anh đã có vài mối quan hệ thất thường, nhưng chưa có gì lâu dài đủ để có tác động lên anh. Những phụ nữ độc thân mà Max biết dường như chủ yếu nói về công việc và các mối quan hệ trong quá khứ của họ, trong khi vợ các bạn anh thì lại trò chuyện về đau đớn khi sinh đẻ. Và trong khi Max chỉ hơi tò mò muốn biết phụ nữ nói gì khi đàn ông không ở xung quanh, anh cũng cho là cuộc trò chuyện này sẽ có khả năng làm mặt anh nổ tung vì xấu hổ. “Lần cuối cùng em nói chuyện với hôn phu cũ của mình là khi nào?” anh hỏi, đổi chủ đề.

Cô vắt tay dưới ngực. “Để xem nào. Lần cuối cùng em nói chuyện với hắn ta là khi em đề nghị cho hắn tiền đổi lại các bức ảnh kia. Lần cuối cùng em thấy hắn ta là trong tòa án vài tháng trước. Hắn xuất hiện diện bộ vét Armani và giày Gucci. Em chắc chắn hắn trả tiền bộ vét và giày từ tiền hắn kiếm được nhờ em, và em chỉ muốn đặt tay quanh cổ hắn và bóp ngạt hắn mà thôi.”

Max cũng muốn bóp cổ hắn ta. Cầm cổ hắn lôi lên cho tới khi chân hắn đung đưa trên mặt đất, nhưng chủ yếu không phải vì bộ vét, giày, hay trang web trên mạng. Không, mà vì Lola đã yêu hắn. Ghen tuông, nồng đậm và gay gắt, sôi sục trong ruột anh. Max chưa bao giờ ghen tị vì một phụ nữ, và anh không thích điều đó. “Hắn không có tiền trước vụ trang websao?”

“Khi em ở cùng hắn ta thì hắn có. Nhưng hắn đã đầu tư mạnh bạo vào cổ phiếu công nghệ, và khi thị trường đi xuống, thì tiền của hắn cũng thế. Đó cũng là lý do chính cho vụ trang web. Sam yêu tiền.” Cô nhún vai. “Và hắn ghét em.”

“Sao hắn lại ghét em?”

“Bởi vì em đã hủy hôn ba tháng trước đám cưới. Hắn không thể chịu nổi. Em nghĩ chủ yếu vì em là phụ kiện cho hắn.”

Anh đẩy cái đĩa không sang một bên. “Đó là lý do em hủy hôn à?”

“Không, em đã không thấy được phần đó trong quan hệ của bọn em cho tới khi đã thoát ra. Em hủy hôn vì khi em quyết định ra khỏi ngành người mẫu, hắn không hề ủng hộ quyết định của em. Thực ra thì, hắn còn cố phá hoại việc chữa bệnh của em. Hắn muốn Lola mảnh mai cuồng ăn cuồng nôn cơ.” Cô dang rộng hai tay. “Đó không còn là em nữa.”

Có lẽ không, nhưng cô trông rất tuyệt đối với anh. Tuyệt vời đến mức anh phải tập trung vào câu hỏi kế tiếp của mình. “Sam sống ở đâu?”

“Hắn hồi trước sống ở Manhattan, nhưng khi hắn sạt nghiệp, hắn đã bị buộc phải chuyển đi. Lần cuối cùng em biết, hắn đang sống ở Baltimore và tự làm ông chủ. Giờ thì hắn kiếm sống qua ngày và điều hành trang lolarevealed.com. ” Cô ăn nốt thịt gà và đẩy đĩa thức ăn sang một bên. Ánh nến lung linh trên mặt và ngực áo của cô. “Vậy, kế hoạch là

“Anh chưa biết,” anh trả lời. Hoa hồng và mộc lan ngát hương theo làn gió nhẹ, và Max lại tự hỏi anh đang làm gì mà ngồi ở sân sau nhà Lola Carlyle, nghe âm thanh giọng cô, trong lúc chú chó của cô nhảy nhót và tớp đom đóm. Thường thì, tối thứ Sáu và thứ Bảy anh chơi bi-da hoặc phi tiêu với các bạn trong quán bar tối om nơi mà bia mát lạnh và rì rào những câu chuyện phiếm. Nơi bạn có thể ném vỏ đậu phụng xuống sàn và các trận đấm đá nổ ra thành chu kỳ. “Anh sẽ phải tiến hành điều tra đôi chút. Tìm ra chính xác nơi hắn sống và liệu hắn còn làm việc ngoài nhà hay không. Lịch trình của hắn. Nơi hắn đi và việc hắn làm.”

“Hắn hâm mộ cuồng tín môn bóng chày. Nếu hắn còn ở Baltimore, thì em chắc chắn rằng hắn có vé trọn gói xem đội Orioles.”

“Anh sẽ xem xét chắc chắn.”

“Chúng ta sẽ theo dõi hắn à?”

“Chúng ta ấy à?”

“Phải, em là một phần kế hoạch mà.”

“Không đâu.”

Cô rướn người tới trước và nắm lấy tay anh. “Max, em muốn giúp tóm được hắn.”

Anh rút tay ra khỏi tay cô và khép chặt tay lại trên hơi ấm còn nấn ná từ sự động chạm của cô. Có gì ở cô mà lại khiến anh nói có ngay cả khi anh định nói không với cô? Không chỉ là khuôn mặt và cơ thể xinh đẹp của cô, mặc dù đúng là rất khó bỏ qua vỏ bọc để nhìn thấy những gì nằm bên dưới. Nhưng anh đã thấy nó nhiều lần rồi.

Đêm cuối cùng họ ở cùng nhau, anh đã nhận ra nó như thế nào. Lola là một chiến binh. Cô là một chiến binh với bộ ngực đầy đặn, cái mông xinh đẹp, và đôi môi mềm mại van nài được hôn, nhưng cô là một chiến binh từ trong tim. Cô không giỏi lắm, nhưng sâu tận cốt lõi đáng tính, cô cũng là một võ sĩ như Max. “Em phải làm chính xác như anh bảo em, Lola. Không để cảm xúc của em dính vào. Ngay phút em làm thế, chúng ta sẽ bị tóm.

“Em sẽ không thế đâu.” Qua bóng tối và ánh nền bập bùng, cô mỉm cười.

“Tất cả những gì anh muốn nghe từ em là, ‘Vâng Max.’”

Cô cau mày nhưng đồng ý. “Được rồi. Khi nào thì chúng ta bắt đầu?”

“Khi anh quay về từ Charlotte.”

“Khi nào thì anh phải rời đi tối nay?”

“Anh không phải gặp người của Duke cho tới sáng thứ Hai. Anh sẽ lấy một phòng ở đâu đó quanh đây và khởi hành sáng mai.”

“Nó chỉ cần lái xe hai tiếng rưỡi. Anh sẽ làm gì cho tới sáng thứ Hai?”

“Nghiên cứu khu vực,” anh nói dối. Khi anh ném va li của mình vào xe Jeep, anh chẳng có một kế hoạch nào, chỉ có vài ý nghĩ mơ hồ phải gặp Lola, có lẽ dành chút thời gian với cô, bảm đảm rằng cô sẽ ổn. Và phải, anh hy vọng được kết thúc trần truồng, cúi mặt vào khe ngực cô.

“Anh có thể ở đây. Em có một phòng ngủ dành cho khách.”

Được rồi, vậy là chắc không có hy vọng lăn lộn trần truồng trong giường cô rồi, nhưng đó cũng không phải lý do duy nhất cho chuyến đi của anh. Anh có thể giữ chặt tay và tất cả những bộ phận khác dính vào người. Anh sẽ cư xử đàng hoàng, nhưng anh biết không đời nào có chuyện sẽ ngủ say được cả. “Nghe tuyệt đấy.”

“Tốt. Vài năm rồi em không có người bạn nào ngủ lại cả. Sẽ vui lắm đấy.”

Anh với lấy chai bia của mình và gầm gừ, “Còn tùy xem định nghĩa vui vẻ của em là gì.”

“Sao cơ?”

“Không có gì đâu.”

Lola nhỏm dậy và thu gom đĩa. Cô di chuyển ra sau ghế của Max, và khi mà đáng lẽ anh định đứng dậy, cô đặt tay lên vai anh ngăn anh lại. “Em sẽ lấy nó,” cô nói, và cúi qua người anh. Bụng cô chạm nhẹ vào lưng anh, và nếu anh quay đầu, mũi anh sẽ vùi vào thành ngực cô.

“Tối nay hãy làm chuyện gì đó thật vui nhé.”

Ồ tuyệt. Anh có thể nghĩ ra vài thứ rất vui để làm. Đầu tiên là ăn sạch cái áo Ăn Tôi Đi của cô. “Như là?”

“Hãy rang bỏng ngô và xem phim Kiêu Hãnh và Định Kiến nhé. Em có bản truyền hình cáp đấy. Nó dài sáu tiếng, nhưng em sẽ tua nhanh tới những phần hay.” Cô vỗ vai anh. “Và sáng mai là buổi hội họp gia đình bên cha em. Em định sẽ không đi đâu, nhưng giờ anh đã ở đây, thì chúng ta có thể đi cùng nhau.” Cô hơi siết vai anh. “Anh sẽ thích nó lắm đấy.”

Anh nhắm mắt lại. Chúa ơi, cô đang cố tình tra tấn anh đây mà. Cô đang trả đũa anh vì trói cô lại hôm tuần trước và đe dọa đá con chó của cô ra khỏi tàu Dora Mae .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.