Long Nữ Đế

Chương 5: Cường thủ đoạt hào



Ngọc Dao bình tĩnh mở mắt, hoàn toàn không có dáng vẻ bị mê hương làm cho bất tỉnh của một khắc trước đó . Khó chịu nhìn một màu đỏ vô cùng chói mắt của khăn hỷ đang đội trên đầu , thuận tay kéo xuống vất vào một góc , thân thể đang dựa vào giường cũng mau chóng linh động bật dậy .

Trong phòng không có một ai, xung quanh cũng chỉ là một màu đỏ bao phủ .

Nhìn lại, trên người mình cũng là giá y đỏ thẫm , trên đầu còn đội mũ phượng nữa . Ngọc Dao mau chóng đem thứ nặng chịt trên đầu nàng gỡ xuống, thở phào một hơi, trong bụng rủa xả một trận .

Xuống giường đi loanh quanh phòng dò xét một hồi. Này thì có, cặp đèn cầy long phụng đang cháy bập bùng , rượu hợp cẩn cùng chữ hỷ bự dán trên tường. Ngoài ra , cùng với trướng rũ màn che , chăn gối thêu uyên ương cảnh tượng ướt át . Đây không phải tân phòng thì là gì?

Còn thiếu tân lang là hoàn hảo nhỉ?

Nàng kết luận, còn đưa tay với miếng điểm tâm trên bàn bỏ vào miệng ăn.

Lại không ngờ, điểm tâm này ngon miệng đến vậy , Ngọc Dao tìm thấy một cái khăn tay trắng gói tất cả điểm tâm vào trong ấy , nghĩ bụng đem về cho Uy Viễn ăn nhất định sẽ rất thích.

Két ________

Cửa phòng mở ra, nàng lờ mờ thấy một bóng áo đỏ đi vào. Sau đó, nhanh chóng quay người đóng cửa lại.

Trên người cũng mặt đồ đỏ, không phải tân lang thì là ai. Mà tân lang này, không ai khác chính là Thế tử Định Vương phủ ban ngày đã gây rối với nàng .

Trong mắt hắn hiện lên tia bất ngờ ,vì nàng đã tỉnh lại nhanh như vậy, mê hương mà đám thuộc hạ hắn dùng còn nói phải có hiệu quả đến hai canh giờ , mà bây giờ mới chỉ có nửa số thời gian đó đã hết hiệu lực , liền thấy buồn bực vì nuôi một đám ăn hại , thế nhưng hắn vẫn trấn tỉnh , mỉm cười nói với nàng : “ Nương tử nàng đã tỉnh ”,mở miệng lại là cái giọng điệu ôn nhu mà nàng nghe liền thấy cuộn dạ dày.

Thấy nàng không nói gì , hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt : “ Nương tử , nàng đừng lo lắng . Ta là Tề Hiếu Phàm , thế tử phủ Định Vương cai trị cả thành An Đô này . Vô tình gặp gỡ đã nhất kiến chung tình với nàng , muốn được cùng nàng kết tóc se duyên bạc đầu giai lão nên ta mạo muội tự mình định hôn sự này, mong nương tử đừng giận ” lại dùng giọng điệu khẩn khiết dỗ dành nàng rằng : “ Nàng đi theo ta vinh hoa phú quý hưởng không hết , ta hứa cũng không lập thêm thê thiếp, cả đời chỉ đối tốt với một mình nàng . Tương lai sẽ cho nàng làm vương phi , đổi lại mong ước của ta chỉ là cùng nàng trở thành một đôi thần tiên quyến lữ chết không xa rời ”.

Tề Hiếu Phàm vẻ mặt thâm tình vô hạn cứ như là hắn đối với nàng đã là mấy mươi năm tình cảm rồi vậy, còn Ngọc Dao ngồi một bên vừa cắn hột dưa vừa uống rượu , nghe được lời của hắn cũng không khỏi giơ ngón tay cái khen hay.

Nàng tim không đập nhanh chân không run rẩy, cũng không mang bộ dạng hồ nháo khóc lóc cầu xin hắn . Trong tình huống này, mà vẫn còn nhàn nhã uống rượu, hắn mừng thầm một phen , lẽ nào nàng đã chấp nhận hắn ?

Sau khi uống rượu thỏa thê, Ngọc Dao buông ly đứng dậy chắp tay chào Tề Hiếu Phàm , nói : “ Ta uống đủ rượu ngon của ngươi rồi. Xin cáo từ ”, xoay ngừơi muốn rời đi.

Tề Hiếu Phàm nhìn nàng cứ tự nhiên ra đến cửa , cuối cùng cũng không nhịn được chặn nàng lại , dùng ngữ điệu sắc bén khác hẳn vẻ nhu tình khi nãy nói với nàng : “ Khoan đã ! Nàng tưởng vào phủ Định vương rồi có thể dễ dàng rời đi như vậy sao ? Cho dù hôm nay trời có sập xuống ta cũng phải cùng nàng động phòng kết thành phu thê , nàng đừng hòng trốn thoát ”, hắn quay đầu ra lệnh : “ Người đâu.”

Dứt lời , hộ vệ từ cửa bỗng ập vào nhanh chóng bao vây nàng.

Aizzz ~ cái tên Tề Hiếu Phàm này, xét về bối phận hắn chính là biểu đệ của nàng , bây giờ còn dám diễn cái vở cường thủ đoạt hào như vậy sao? Tất nhiên, hắn làm sao biết được nàng là thập thất công chúa năm đó.

Nể tình là cùng mang một họ, nàng mới không muốn truy cứu cái việc hạ lưu hắn làm, dám dùng mê hương cưỡng ép nàng làm tân nương của hắn . Dĩ nhiên, mê hương đó đối với nàng chỉ là đồ muỗi, nhưng nàng kiên trì theo hắn xem xem hắn còn bày ra được cái trò mèo gì.

Chậc, bây giờ còn vô sỉ muốn dùng bạo lực ép nàng động phòng à? Đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà , xem ra đúng là làm người tốt khó sống nha .

Nàng niệm quyết, rút ra thanh kiếm Bích Hải bị bỏ xó đã lâu. Giá y đỏ càng làm tôn thêm nước da trắng ngần của nàng . Khoảnh khắc này , làm nàng trở nên đẹp mê hoặc. Khác xa cái vẻ ngây ngốc thường ngày , trở nên sống động tà mị.

Thủ hạ của Định Vương phủ , đồng loạt lao tới bắt lấy nàng, chỉ kịp thấy ống tay đỏ thẫm phấp phới theo từng đường kiếm uyển chuyển mà uy lực của nàng . Xoay người hai vòng, nàng né tránh lưỡi đao của hai tên thủ hạ lần lượt uy hiếp . Sau đó, tung người quyết hạ kiếm một đường hình cung, chưa đầy mười chiêu, thủ hạ của thế tử đã phủ bại dưới chân nàng .

Ngọc Dao cầm kiếm Bích Hải, chân bước vững vàng qua những tên thuộc hạ đang nằm la liệt dưới nền đất. Bọn họ không chết, chỉ là bị nàng đánh ngất mà thôi.

Quay người nhìn thế tử đang thảng thốt không nói nên lời, Ngọc Dao tiến tới lật đổ cao đường , chém gãy đèn cầy long phụng , vung kiếm xoẹt xoẹt mấy tiếng toàn bộ trướng rủ rèm che, chăn gối thêu uyên ương phút chốc hóa thành ngàn mảnh tung bay trong không trung tựa những bông tuyết đỏ .

Nàng cười ngây ngô một cái, nhưng ngay sau đó mắt liền sáng quắc lên tay còn vỗ vỗ mặt hắn, khinh miệt nói : “ Lần sau muốn chơi trò bắt cóc tân nương nhớ tìm hiểu cho rõ nha, không phải ai cũng nương tay như ta đâu .. biểu đệ ”

Sau đó nàng liền bước khỏi cửa, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong đêm tối tịch mịch .

Tề Hiếu Phàm vẫn chưa khỏi hoàn hồn , miệng lấp bấp khó hiểu : “ Biểu ... đệ ..?”

Hôm sau , đã là một ngày xanh trong nắng vàng vàng thế gian đẹp rực rỡ chói sáng.

Ngọc Dao đang vừa đi vừa vừa cắn hạt dưa, trên người vẫn mặc bộ giá y hôm qua . Đang lúc đi trên con đường trải dài hai hàng cây rẻ quạt, phủ đầy sắc vàng óng ánh của những cánh hoa như những chiếc quạt xòe ra , thì bỗng nghe tiếng nói quen thuộc từ trên cành cao:

“ Ngọc Dao tỷ tỷ, đã tìm hiểu xong thế thái dân tình chưa? ”

Ngước mắt về phía giọng điệu đầy ý bỡn cợt đó, liền thấy Uy Viễn mặc thanh y, nửa nằm nửa ngồi trên cành cây vừa cao vừa to nhất. Hai tay gối sau đầu, một chân đong đưa giữa không trung, miệng còn ngậm một cọng cỏ đuôi chó , dáng vẻ lười biếng nhưng vô cùng tiêu sái thuận mắt . Đôi mắt chỉ nhắm hờ, khuôn mặt chưa trưởng thành hoàn toàn, lại pha lẫn chút nét trẻ con làm người ta thập phần vừa mắt.

Còn nữa nằm ở cây nào không nằm ,lại chọn cây rẽ quạt đang mùa rợp sắc vàng , nắng sớm chiếu xuống làm cho khung cảnh tựa như chốn thần tiên .

“ Đệ mau xuống đây ”, Ngọc Dao cố nói với một giọng điệu nghiêm túc.

Uy Viễn mở mắt nhìn nàng, thấy lạ khi Ngọc Dao có giọng điệu kiểu đó nói chuyện với mình . Hắn nhảy xuống, hướng nàng tiến tới không hề phòng bị, sau lưng là cành cây bị chấn động, mấy cánh hoa rơi lả tả cuốn vào gió bay vào thiên không.

Hoa vươn đầy đầu và vai áo của hắn , Uy Viễn vừa đi đến bên Ngọc Dao vừa lấy tay phẩy phẩy cho chúng rơi xuống, không nhìn nàng mà hỏi : “ Có chuyện gì sao, tỷ tỷ ?”

Chẳng nói chẳng rằng, nàng đưa tay bẹo má trái của Uy Viễn. Sau đó, còn bất ngờ hơn nàng ...nàng vậy mà thơm má hắn !

Uy Viễn thụ sủng nhược kinh, lùi lại hai bước mắt đã trợn trắng, lưỡi như bị mèo ăn không thốt nên lời .

Nàng như vậy mà khinh bạc hắn ? Dám kinh bạc hắn?

Ngọc Dao mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết, môi hồng răng trắng đều lộ ra : “ Gà ngốc à , chớ trách tỷ tỷ ! Thật là một nam hài dễ thương !” . Làm tỷ tỷ không nhịn được mà phải thơm đệ một cái mới hài lòng hả dạ .

Hi hi hi ...

Rõ ràng tiếng cười của một cô nương, nhưng cũng không phải là của Ngọc Dao.

Giọng rất trong trẻo, vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hồi sau , vẫn không thấy một ai cả ngoài Ngọc Dao và Uy Viễn đang nhìn nhau vẻ không hiểu nổi.

Một trận gió lớn đột ngột nổi lên cuốn tung mù mịt , Ngọc Dao lấy tay áo che mặt vô ý lùi lại một bước , dẫm phải chân Uy Viễn hơi mất thăng bằng. Hắn nhanh tay đỡ lấy nàng , đợi khi cả hai đưa mắt liền thấy trước mặt họ là hàng ngàn cánh hoa rẻ quạt cuộn mình bay lượn như ngàn cánh bướm dập dờn , sau đó tụ lại hóa thành một dải sáng vàng , từ ánh sáng đó lại bước ra một nhân dạng yêu kiều.

Một cô nương vận áo vàng như sắc hoa rẻ quạt , dung mạo thanh tú động lòng người đang dùng tay áo che miệng cười . Nàng bước đến hành lễ, thanh âm vang lên như ngọc : “ A Nguyên , xin ra mắt hai vị tiên giả !”

Ngọc Dao hiếu kỳ đưa mắt nhìn kỹ , không giấu được tò mò , hỏi : “ Cô nương , cô là ai ?”

“ Tinh linh trông coi rừng hoa rẻ quạt”, không đợi A Nguyên trả lời , Uy Viễn đã bình tĩnh đáp lại lời nàng.

A Nguyên thành kính nói : “ Vị tiên giả đây thật tài tình , A Nguyên chỉ là một tinh linh nhỏ bé lại có duyên hạnh ngộ hai vị đại tiên thật lòng vui mừng khôn xiết .’’

Ngọc Dao khua tay ,liền đáp : “ Không không không , ta chỉ là bán tiên còn tiểu tử này chỉ là một con gà rừng tu thành , không phiền nàng cung kính như vậy đâu ”

A Nguyên nhẹ nhàng mỉm cười , hai mắt sáng trong nhìn Ngọc Dao và Uy Viễn , ôn tồn hỏi : “ Có thể cho A Nguyên biết danh xưng của hai vị không?”

“ Cứ gọi ta là Uy Viễn còn tỷ ấy là Ngọc Dao là được rồi ”. Uy Viễn tích cực chặn lời Ngọc Dao. Mặt rất đắc ý , trong lòng thầm nghĩ, nếu để nàng mở miệng trước chắc chắn lại gọi ta là Gà ngốc thì vô cùng mất mặt.

A Nguyên khẽ gật đầu, lại nói : “ Chuyện lúc nãy thứ lỗi cho A Nguyên thất lễ , thấy hai vị thật cao hứng nên không kiềm chế được mình , đã khiến hai vị chê cười rồi ”, nàng xấu hổ muốn nhún người hành lễ.

Ngọc Dao vội vã tiến lên nâng A Nguyên, cản lại hành động của nàng : “ A , không cần, không thất lễ, không thất lễ , A Nguyên cô nương đừng khách khí như vậy, ta chỉ trêu chọc đệ đệ một chút thôi không sao đâu .”

A Nguyên tròn mắt ngạc nhiên, hỏi : “ Hai vị đây không phải là ... một đôi sao ?”

“ Hiểu lầm rồi, chúng ta là tỷ đệ”, Ngọc Dao xua tay cười xoà.

Uy Viễn không nói gì, chắp tay sau lưng quay người không thấy được phản ứng của khuôn mặt, nhưng vành tai đã ửng đỏ khả nghi.

A Nguyên cúi đầu : “ Vậy A Nguyên hồ đồ rồi” .

Ngọc Dao cười cười , nắm tay nàng vỗ vỗ an ủi : “A Nguyên cô nương đừng để trong lòng , chuyện nhỏ mà ,không sao đâu.”

Theo như bí tịch của sư phụ để lại , Ngọc Dao nhớ rằng một tinh linh bình thường tu thành hình người cũng phải mất cả năm trăm năm, nhìn A Nguyên đây theo nàng đoán chừng đạo hạnh cũng cỡ bảy tám trăm năm, không biết nàng ta sống lâu như vậy rồi ,nhiều khi thế sự cũng có một chút hiểu biết ?

“ A Nguyên cô nương , ta có thể hỏi cô đôi lời không ?” Ngọc Dao đánh bạo hỏi thẳng thừng.

A Nguyên gật đầu : “ Ngọc Dao tỷ tỷ xin cứ tự nhiên” .

Ngọc Dao bặm môi cúi mắt suy nghĩ giây lát , nói : “ A Nguyên cô nương ở đây chắc lâu rồi, vậy có nghe danh một vị người đời thường gọi là Vương Hạo Chân nhân có từng ngang qua đây không ?”

A Nguyên theo lời nàng suy nghĩ về cái tên đó thật lâu, nhưng cuối cùng đành cười ngượng ngùng, đáp : “ Thật tình , A Nguyễn chưa từng nghe danh qua”. A Nguyên chỉ là một tinh linh nhỏ bé trông coi rừng hoa rẻ quạt này không hiểu nhiều chuyện thế gian nhưng mắt thấy Ngọc Dao vẻ mặt tràn đầy thất vọng , cũng vô cùng bối rối , nói thêm một câu khích lệ : “ Không biết vị Vương Hạo chân nhân nọ dáng vẻ ra sao ? Có thể, có thể .. A Nguyên từng gặp rồi cũng nên.”

Ngọc Dao mắt sáng hẳn lên, miệng không ngừng nói : “ Vương Hạo chân nhân là sư phụ của ta , tuy gọi là chân nhân nhưng ba ngàn sợi tóc không hề nhiễm một sợi bạc, dung mạo nghiêm cẩn nhưng trẻ trung , trên người khí khái bất phàm , gặp rồi sẽ không quên.”

Ánh mắt A Nguyên dừng trên người Uy Viễn, e dè đáp : “ Ngọc Dao tỷ tỷ không phải người đó đang ở bên cạnh tỷ sao ? Uy Viễn đệ đệ của tỷ dáng vẻ cũng giống như vậy mà ”. Lại cười mủm mỉm , nói “ Gặp rồi sẽ không bao giờ quên , khí khái bất phàm ?”

Uy Viễn quay lại trừng mắt nhìn A Nguyên.

Ngọc Dao nhướn nhướn mày, phủ định lời nàng ta : “Ấy, sao mà giống được. Sư phụ ta dáng vẻ bên ngoài cũng đã hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi , đâu có vẻ ngoài tiểu thiếu niên như vậy ”.

A Nguyên im lặng cuối đầu suy nghĩ về năm chữ “gặp rồi sẽ không quên”, trong trí nhớ nàng ngoại từ người kia thì còn ai có thể như vậy nữa ?

Nàng ta bỗng “a” lên một tiếng , trong đầu như nhớ lại chuyện gì , vội xoay sang Ngọc Dao , nói : “ A Nguyên nhớ rồi , ba năm trước có một nam nhân dung mạo như tiên như thần cũng tại cánh rừng hoa rẻ quạt này của ta mà gảy một khúc phổ cầm . Hôm đó, cánh rừng này của ta nháo loạn cả lên vì các tiểu yêu tinh và tinh linh khác đến xem trộm ”, nàng ta hoa chân múa tay, diễn tả vô cùng sinh động.

“ Hả, thật sao ? Vậy thật là sư phụ đã từng đến đây?” Ngọc Dao cố kìm chế kích động.

A Nguyên thành thật gật đầu , sau đó nói tiếp : “ Người đó trầm ngâm ngắm nhìn rừng hoa rẻ quạt nửa ngày , sau có một vị cô nương đến , hai người cùng nhau nói gì đó rồi bỏ đi.”

Ngọc Dao âm thầm nhét nắm đấm vào trong miệng, không thể tin được . Sư phụ có nữ nhân bên ngoài ? Ta đã có sư nương sao ? Nghĩ cũng đúng, sư phụ tướng mạo tốt như vậy mà không có đoạn phong nguyệt nào mới lạ đó ?

Uy Viễn nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe hai nàng trò chuyện , nhưng không ai chú ý, mặt mũi hắn đã trở sâu xa khó đoán.

Lúc này, A Nguyên mới chú ý thấy dáng vẻ của Ngọc Dao, gãi gãi đầu hỏi : “ Thứ cho A Nguyên tò mò , Ngọc Dao tỷ tỷ sao lại mặc giá y , tỷ vậy là đã thành thân rồi ư?”

Ngọc Dao thở dài bất đắc dĩ , nhìn lại quần áo đang mặc trên người , tay xoa xoa mi tâm , cáu kỉnh nói: “ Không phải là ta xuất giá . Tất cả là do cái tên thế tử Tề hiếu Phàm bỉ ổi vô sĩ bắt cóc ta thành thân cùng hắn. Cũng may, là ta không dễ bắt nạt, không những trốn thoát mà còn cho hắn một bài học ”.

A Nguyên nghe xong thì mặt liền tái lại, giọng run rẩy : “ Cô.. đã làm gì Phàm ..ca ca ..?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.