Long Thái Tử Báo Ân

Chương 30



Tuy trên đường đi không gặp kích thích mạo hiểm gì nhưng ai ai cũng đều vô cùng vui vẻ, hơn thế Vương Bồi còn cảm thấy dường như Ngao Du so với trước có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều – mặc dù thỉnh thoảng trông cũng hơi ngốc nghếch mơ hồ, đôi lúc nói chuyện lại có chút kỳ quái mà buồn cười, nhưng dù sao anh ta cũng đã chủ động biết quan tâm đến người khác. Chuyện này xem ra là tiến bộ rất lớn không phải sao?

Giữa trưa hôm sau, cả nhóm mới ra khỏi cánh rừng, tập trung ngoài bìa rừng tại một thôn nhỏ, hăng hái ăn uống những đồ mới. Cảnh Thích và Từ Khiết tạ ơn cả nhóm đã cứu mạng bằng chén rượu mời. Nhưng một lúc sau ai ai cũng đều uống rất nhiều, đến cả Từ Khiết là người bị thương cũng hăng hái cạn chén, nói cũng nói không nên lời nữa.

Mọi người ai cũng vứt hết mọi nỗi phiền muộn bực mình đi hết, sáng hôm sau thức dậy thì tán chuyện ầm ĩ, mới biết rõ xe của họ đều để ở trong cùng một thôn, vẫn cùng chung một đường trở về nên ai nấy đều cùng bật cười ha hả.

Nhưng Cửu Tử và Tiểu Mã Câu đều phải quay trở về trong rừng, mọi người ai cũng luyến tiếc không thôi. Nhất là Cửu Tử, tuy mới ở cùng mọi người có ba ngày nhưng cậu bé này tính tình hoạt bát nhanh nhẹn đều làm cho ai ai cũng rất thích. Cửu Tử cũng vốn là một cậu bé biết điều, vẻ mặt nghiêm túc đi tới trước mặt Ngao Du yên lặng hành lễ, hướng họ vẫy vẫy tay chia tay, sau đó nắm Tiểu Mã Câu đi vào trong rừng. Nhanh chóng đã biến mất trong đám rừng cây rậm rạp.

Ngả Đông tìm được một chiếc máy kéo trong thôn, mọi người ai cũng leo lên ngồi trên chiếc ghế nhỏ rất vui vẻ trở về. Đợi đến thôn phía trên mông người nào người nấy đã ê ẩm, hai đùi thì nhũn ra như con chi chi.

Cảnh Thích và Từ Khiết xuống xe trước, chiếc máy kéo lại tiếp tục đi tiếp rồi tất cả đều trở lại khách sạn trước. Cách thời gian ước định với lão Trương còn hai ngày nữa, nên ai ai cũng không vội, quyết định ở lại trấn trên nghỉ ngơi thêm nửa ngày nữa, nếu còn có tinh lực thì lại đi tới thôn gần bên ngắm cảnh.

Tới tối thì Cảnh Thích và Từ Khiết cũng tìm tới đây, thái độ thì vô cùng nghiêm túc, hỏi ra mới biết được thì ra Trương Mậu Lâm và Trần Kỳ Trúc hai người đó đến giờ vẫn chưa trở về.

Đoàn của họ vốn có người bị thương lại thêm đi đường vòng nữa, tính ra là đi khá chậm, nếu theo tình hình bình thường suy đoán thì nhóm Trương Mậu Lâm ít nhất cũng phải rời núi sớm trước một ngày mới đúng, sao lại kéo dài vậy, đến giờ vẫn còn chưa quay trở về. Chẳng lẽ trên đường đã xảy ra biến cố gì rồi? Trong lòng ai cũng nghĩ vậy, nhưng cũng không có ai nói gì.

Tuy ấn tượng của mọi người với hai người kia không tốt cho lắm nhưng nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì cũng không thể khoanh tay mà làm ngơ được. Nghĩ một hồi cuối cùng Chu Tích Quân thở dài nói: “Chỉ còn cách đi báo công an thôi” Họ vốn không phải là những người làm công chuyên nghiệp, hơn nữa chỉ vì dựa vào cảm tình mà nói cũng không phải vì hai người như thế mà quay trở lại trong rừng một lần nữa. Nếu có khả năng để làm thì chỉ còn cách đó là báo công an mà thôi.

Sau đó nhóm họ và Cảnh Thích chào tạm biệt, hơn nữa nếu có tin tức của nhóm Trương Mậu Lâm thì Cảnh Thích nhớ báo tin một tiếng là được. Nhưng cho đến mãi lúc nhóm Vương Bồi trở lại thị xã J cũng không nghe thấy tin tức gì của nhóm Trương Mậu Lâm cả – đấy là chuyện sau này.

Chân bị thương của Chu Tích Quân cơ bản đã khỏi hẳn, vì vậy nhóm bốn người họ ở lại thôn Thổ Gia gần bên đi dạo một vòng, cảm thụ phong cảnh khác nhau của Miêu tộc và Động tộc. Đến ngày thứ ba họ cùng đi đến trấn nhỏ trên tập hợp với lão Trương.

Lúc tập hợp cả đoàn xe thiếu mất hai người là lão Ngô và Đổng Thiến. Lão Trương cứ nhắc tới hai người họ là phát bực, vừa mất hứng vừa oán giận. Thì ra là hai người này chịu không nổi đơn độc và chán nản nên mấy ngày trước đã rời khỏi nhóm trở về thị xã J rồi, càng quá đáng hơn nữa là họ dám giữ lại xe của Chu Tích Quân nữa chứ.

Thế mà Chu Tích Quân thì lại vô cùng cao hứng, đứng dậy an ủi lão Trương: “Được lắm, như vậy càng tốt, trở về chúng ta cũng rộng rãi hơn nhiều.”

Lúc trở lại thị xã J thì ai nấy cũng đều mệt mỏi cả, có vẻ như là rời nhà đã lâu, có vẻ như là còn rất nhiều việc phải làm, vì thế trong vòng một đêm ai nấy đều cố trở về, chỉ dám nghỉ chân hai lần.

Nhìn thấy ánh đèn quen thuộc ven đường, Vương Bồi cũng thoải mái hơn nhiều. Đến lúc xuống xe, Ngao Du cũng không đi cùng cô trở về nhà. Anh ta đi gọi điện thoại bảo rằng có bạn xảy ra chuyện muốn anh ta đi giúp, nói xong thì vội vã đi mất.

Từ lúc Ngao Du đến, Vương Bồi không phải một hai lần to tiếng đuổi anh ta đi, thế mà hiện giờ trơ mắt nhìn anh ta lái xe đi dần dần biến mất trước tầm mắt của cô thì bỗng dưng cô lại có cảm giác gì đó mất mát.

Dường như cô đã quen có một người luôn ở bên cạnh mình to tiếng huyên náo rồi, nói thì vừa ngây thơ vừa buồn cười, cái gì cũng cho mình là đúng, hoặc lúc nào cũng muốn người khác khen ngợi mình, thỉnh thoảng lại còn động tay động chân đánh lén nữa, nhưng dù vậy cũng tuyệt đối không quá hạ lưu và quá phận…

Vậy mà anh ta tự dưng nói đi – thì đi luôn sao? Trước đó đến cả nói trước cũng không nói, để người khác chuẩn bị tâm lý trước cũng không, thật sự là – hơi quá đáng đấy!

Tối Vương Bồi nghỉ ở nhà trọ Mùa Xuân tại thị xã J, mở cửa sổ, ngồi trên giường sạch cảm thấy thư thái. Gió đêm khá lớn, cô nằm trên giường nhìn xuyên qua cửa sổ ra ngoài xem cảnh đêm, phía xa ánh đèn nê ông lóng lánh chói mắt, gần đó có tiếng ai hô hào truyền tới, trong đêm yên tĩnh có chút phá màn đêm trong trẻo lạnh lùng.

Cô không thèm lo lắng nghĩ đến Ngao Du xảy ra chuyện gì đâu! Vương Bồi chui vào trong gối lo âu nghĩ ngợi.

Vương Bồi mua khá nhiều đặc sản ở Tương Tây, gói thành mấy gói to mang về. Giáo sư Vương và Thái Hậu cũng đã trở về rồi, lúc Vương Bồi mở cửa cô đã nghe thấy giọng hai người đang hát hí khúc, một người kéo đàn nhị, một người đánh đàn tỳ bà, cứ y y nha nha, hừ hừ ha ha, xem ra là vô cùng vui vẻ.

“Đã về rồi à” Thái hậu liếc cô một cái đến cả một chút nhung nhớ cũng không có. Vương Bồi tức lên rồi, ném toàn bộ này nọ xuống sân, lớn tiếng bảo: “Mẹ, mẹ hát như thế….khúc này….đều nghe không lọt tai được, mẹ có biết không hả?”

Thái hậu liếc xéo nàng một cái chậm rãi bảo: “Con có biết mẹ hát khúc gì hay không?”

Vương Bồi sững sờ một chút rồi đắn đo hỏi: “Là….(Tô Tam khởi giải)..?”

“Là (Tam nương dạy con) !” Giáo sư Vương cười ha hả, tay tiếp tục kéo đàn nhị, lại bắt đầu hát: “…”

Vương Bồi lẳng lặng đi vào nhà, lúc đến chân cầu thang lại nghe thấy Thái Hậu hỏi: “Ngao Du đâu rồi?”

“Đi rồi ạ” Vương Bồi giậm chân mạnh đi lên lầu, phát ra tiếng “binh binh, bang bang”. Có tiếng người sau cửa hỏi nhỏ: “Bồi Bồi à, sao vậy, sao lại tức giận đến thế hả?”

Nước mắt Vương Bồi bắt đầu trào ra, quay người nhìn xuống dưới lầu bảo: “Bà nội, bà đã trở lại sao, cha cháu mẹ cháu bắt nạt cháu kia kìa”

Ông nội Vương và bà nội từ Côn Minh đi nghỉ hè đã trở về! Trong nhà lúc này chắc náo nhiệt vô cùng.

Tối Vương Bồi vẫn làm nũng với ông nội và bà nội, cố ý mách cha cô mẹ cô làm bậy, từ nhỏ cô đã ở cùng bà nội suốt nên tình cảm vô cùng tốt. Bà nội vừa nghe vậy thì gọi giáo sư Vương tới lên lớp giáo huấn: “…Không phải mẹ đã bảo anh rồi sao, he, lúc ra khỏi nhà cũng không gọi điện thoại cho Vương Bồi, anh làm cha như thế sao?”

Giáo sư Vương hướng Vương Bồi cảnh cáo, Vương Bồi nhìn lại cha nhăn mặt. Trong lòng cục tức một ngày bắt đầu có chỗ phát tiết đây.

“Ngày kia, tiểu thúc thúc của cháu trở về, cháu làm con gái của tiểu thúc thúc đi, đừng để ý tới cha cháu nữa” Ông nội cười hơ hớ, lúc nói chuyện lại mở gói trà Vương Bồi mang về, rất vừa lòng gật đầu. “Mùi trà này rất thơm, đúng là tốt lắm, tốt lắm. Vương Bồi nhà chúng ta thật là hiếu thuận ha”

Tâm Vương Bồi lại đập rộn nhảy vội lên hỏi: “Tiểu thúc thúc – chú trở về khi nào vậy hả?”

“Một tuần nữa thì trở về rồi” Bà nội bảo: “Tối hôm qua gọi điện tới, lại còn hỏi Vương Bồi nữa đó. Cháu là do nó chăm sóc lớn đấy chứ”

Vương Bồi vừa cao hứng lại vừa buồn bực, tiểu thúc thúc đã về rồi, thật là hay quá, đừng nói là chú đã chăm sóc cô lớn đó nhé, chú chỉ có lớn hơn cô có mười tuổi thôi hà!

“Mẹ cháu bảo trong nhà còn có một tên nhóc đẹp trai nữa cơ mà, sao giờ không thấy vậy?” Người tuy đã lớn tuổi nhưng bà nội không bao giờ đãng trí, hỏi dò.

Vương Bồi nghe nói tới chuyện này thì mất hứng tức quá bảo: “Thôi không nói tới anh ta nữa, lúc hai giờ ở Lăng Thần, tự dưng anh ấy bảo có việc thế là đi, thật tức quá mà” Càng tức ở chỗ là, đã đi lâu như thế đến cả gọi điện thoại anh ta cũng không gọi về, tức chết lên được.

“Cha cháu lúc trẻ cũng đẹp trai lắm” Vẻ mặt bà nội lại hoài niệm chuyện trước đây thở dài bảo: “Thế mà giờ thì thế nào đã béo quá, đấy là mới chỉ có hơn năm mươi tuổi thôi đấy”

Ông nội thì cười tủm tỉm xen vào: “Nó ăn nhiều quá, lại không vận động gì cả. Lần trước tôi bảo nó đi vẽ phong cảnh ở Hoàng Sơn nó có đi đâu”

Vương Bồi trong lòng càng tức khí nói thêm: “Ông nội à, ông bảo cha đi vẽ phong cảnh ở Hoàng Sơn lúc nào vậy hả?”

“Tháng Sáu sao? Không phải, chắc là tháng Năm” Ông nội khẳng định gật đầu, bưng chén rượu lên uống một ngụm, bộ dạng vô cùng tự đắc. Ông lão cũng đã gần chín mươi rồi, thế mà tinh thần còn phấn chấn lắm – nhưng mà đi Hoàng Sơn có phải là quá kích thích mạo hiểm không nhỉ. Nếu là cô cũng không dám đi cùng ông nội nữa.

Vương Bồi nhanh chóng chuyển đề tài, cứ sợ ông nội hứng lên lôi kéo cô theo cùng thì gay. Không nói Hoàng Sơn, kể cả đi Lư Sơn cô cũng không dám.

“Bà nội à, cháu nói cho bà nghe, tên Ngao Du kia rất đẹp trai, cháu không thể so với anh ấy được” Cô nghĩ rồi nhanh tay lấy di động ra, cho bà nội xem bức ảnh Ngao Du trong máy, “Bà xem này, rất đẹp trai phải không, đẹp như yêu tinh đó”

“Cháu sao lại nói như thế chứ” Bà nội cười oán trách, cố lấy kính trong ngăn kéo ra đeo vào, cầm lấy điện thoại nhìn kỹ, giọng thì chậc chậc: “Ôi chao đúng là đẹp trai thật, rất giống thần tiên. Sao lại không đưa về để bà xem xem..”

Ông nội cũng lại gần ngó xem, rồi phát biểu vài câu khen ngợi.

Lúc ăn cơm Vương Bồi nhớ tới chuyện Chu Tích Quân nhờ vả, mới trịnh trọng nói với giáo sư Vương chuyện này, còn cố ý tâng bốc nhân phẩm Chu Tích Quân lên, lúc nói thấy Thái Hậu cứ nhìn cô chằm chằm ánh mắt còn lộ ra nét quái dị.

Nếu là chuyện con gái nhờ vả thì giáo sư Vương cũng dễ dàng đáp ứng ngay, đến cả ông nội cũng cười ha hả bảo: “Lúc ta ở Côn Minh cũng vẽ mấy bức, khi nào đem về sẽ đưa cho Tiểu Chu” Những lời của ông nội nói cũng có trọng lượng hơn nhiều so với giáo sư Vương, Vương Bồi vội vàng gọi điện thoại ngay cho Chu Tích Quân bảo yên tâm.

Tối Vương Bồi ngủ không được, cứ lăn qua lộn lại trên giường, lúc lúc lại lấy điện thoại ra xem, vẫn không thấy có tin tức gì của Ngao Du. Tên nhóc hỗn đản kia, thật đúng là chả biết điều tý nào cả.

Càng nghĩ Vương Bồi càng tức, liền gọi trực tiếp cho anh ta nhưng mà đầu dây bên kia cũng không có tín hiệu gì. Vương Bồi càng tức lên rồi, lập tức nhắn tin gửi đi. “Ngao Du anh được lắm, nếu tối hôm nay anh không gọi điện lại cho tôi, sau này anh đừng có gọi tới đây nữa nhé”

Sau đó cô tắt máy đi ngủ luôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.