Lộng Triều

Quyển 10 - Chương 50



Trèo lên đỉnh Thương Long dục, mắt hắn sáng rực lên. Những cây tùng phân bố dọc trên đỉnh Thương Long dục, đất thuộc loại đất đỏ có độ phèn cao.

Triền núi nhìn từ ngoài thì thấy khá hiểm trở, mặc dù cũng rải rác phân bố một vài cây tùng nhưng nhiều chỗ thẳng tắp, thi thoảng có vài cây mọc ra từ vách đá. Một con sông nhỏ rộng tầm mười mét chạy quanh chân núi, có lẽ là sông Hồn mà Mai Dã Bình nói.

Triệu Quốc Đống mặc dù không phải thầy phong thủy nhưng cũng biết những chỗ phù hợp để lập nghĩa trang.

Hồi học cấp hai hắn hay theo sư phụ chạy quanh. Mà sư phụ hắn có nguồn thu lớn nhất là xem phong thủy, xem mộ địa, khí mạch, bệnh tình cho người. Sư phụ của hắn cái gì cũng có thể nói vài tiếng. Hồi bé Triệu Quốc Đống ăn nói không tốt, sau đó cũng theo học sư phụ mà tốt hơn.

Núi này được gọi là Thương Long dục cũng không phải không có nguyên nhân. Thanh Long Bạch Hổ được xưng là thần thú, từ từ trước đến giờ luôn được coi là hai hộ vệ tốt nhất trông nhà. Mà Thương Long dục này cũng ẩn chứa Thanh Long, có cây tùng, có sông bao trùm trên núi, sườn núi uốn lượn, tay rồng, đầu hổ đối diện nhau.

Nhất là bên ngoài thân rồng còn có một con sông càng tạo thành địa mạch, làm cho thế long hổ có cả âm lẫn dương. Triệu Quốc Đống tin nếu không phải mình nhìn nhầm thì đây đúng là nơi có phong thủy tốt, đương nhiên đó là Âm trạch. (Âm trạch là đất táng ông bà cha mẹ, mưu đồ cho con cháu về sau, vong linh yên ổn thì con cháu thành đạt. Người xưa xem âm trạch là gốc còn dương trạch là nhánh ngọn, nên chăm lo mộ phần rất chu đáo (họ có thuyết cho rằng trần sao âm vậy)

Khó được nhất chính là Thương Long dục nằm ở ngoài cùng của yw, lại thuộc về đất của yw. Nếu như muốn lợi dụng khai thác Thương Long dục thì cũng thuận tiện. Đối với Triệu Quốc Đống mà nói, nơi này có hàm nghĩa khác so với thầy phong thủy nói. Nếu như có thể lợi dụng thì không chừng sẽ là một nơi cung cấp tài chính lớn cho chính quyền Thị xã Hoài Khánh.

Chẳng qua chuyện này còn phải tính toán kỹ, làm như thế nào để lợi dụng tốt nhất nơi này, hơn nữa còn phải phát huy giá trị của nó tới mức cao nhất thì còn nhiều điều cần suy nghĩ. Chẳng qua Triệu Quốc Đống nếu đã nghĩ tới thì cũng không sợ nó bay đi.

Đoàn người không ai hiểu tại sao Triệu Quốc Đống lại đột nhiên có hứng thú với một ngọn núi hoang này. Thấy hắn rất hăng hái đi dọc theo sườn núi xuống chân núi giống như một thầy phong thủy làm mọi người phải há hốc mồm. Không ai ngờ đến Thị trưởng Triệu lại hiểu về phương diện này như vậy.

Triệu Quốc Đống về văn phòng liền gọi Cục trưởng cục Dân chính Đoạn Kỳ Ngôn đến.

Hắn không quá quen Đoạn Kỳ Ngôn, nhưng cũng đã gặp vài lần. Hắn biết đây là người giỏi nắm bắt cơ hội.

Triệu Quốc Đống gọi chưa đầy mười phút Đoạn Kỳ Ngôn đã tới nơi. Mặc dù bây giờ là giờ nghỉ trưa nhưng gọi vào lúc này chứng minh lãnh đạo coi trọng anh, nếu không đợi đến lúc đi làm mới thông báo.

Triệu Quốc Đống tìm Đoạn Kỳ Ngôn tới cũng là muốn hỏi về các chính sách liên quan đến việc xây dựng và phát triển công viên nghĩa trang.

Đoạn Kỳ Ngôn đúng là rất khó hiểu sao Thị trưởng Triệu gọi mình tới gấp chỉ để hỏi việc này. Nhưng tiếng xấu của Triệu Quốc Đống sớm truyền xa, y không dám hỏi nhiều mà chỉ cẩn thận nói về chính sách liên quan.

Triệu Quốc Đống coi như hiểu được, thì ra muốn kinh doanh công viên nghĩa trang cũng không hề đơn giản. Nói cách khác trên nguyên tắc việc kinh doanh công viên nghĩa trang đều phải có ngành Dân chính tham gia, phải có đơn vị chuyên nghiệp tiến hành.

Chẳng qua Triệu Quốc Đống đã quyết định phải làm việc này.

Thương Long dục có điều kiện tốt như vậy, hơn nữa Hoài Khánh cũng là nơi có danh tiếng lịch sử trong tỉnh và cả nước, muốn xây dựng công viên nghĩa trang Thương Long dục là không phải không thể. Nhất là Đoạn Kỳ Ngôn giới thiệu về việc có những công ty Hongkong rất quan tâm tới lĩnh vực này thì việc càng có thể thực hiện hơn. Theo Triệu Quốc Đống nghĩ thì tài chính Hoài Khánh bây giờ đang thiếu hụt, nếu có thể khai thác Thương Long dục như một khu vực bất động sản để kiếm tiền thì có lẽ sẽ giải quyết được tài chính khó khăn của Hoài Khánh.

Nếu đã quyết định, Triệu Quốc Đống liền xem làm như thế nào để hoàn thành việc này. Hắn không quan tâm sau này ai sẽ khai thác Thương Long dục để xây dựng thành công viên nghĩa trang. Ít nhất nếu dùng cách này khai thác Thương Long dục sẽ có giá trị hơn bất cứ lĩnh vực nào khác.

Triệu Quốc Đống cũng tính toán qua, địa thế của Thương Long dục khá rộng rãi, chẳng qua nó hơi mấp mô, địa mạch phong phú, tài nguyên để làm các khu mộ khá nhiều, có thể nói là đất vàng để làm công viên nghĩa trang. Nếu có thể đưa tới công ty bên Hongkong đến thì tương lai của việc này là không thể hạn lượng.

Đương nhiên Triệu Quốc Đống cũng biết việc này có chút mạo hiểm, anh muốn khai thác khu đất này, đạt được tiền lãi theo dự định là một chuyện. Nhưng có người sẽ nói anh mê tín, đây là con dao hai lưỡi. Mặc dù anh tăng được giá trị khu đất, nhưng sẽ có người công kích anh.

Chẳng qua Triệu Quốc Đống đã hạ quyết tâm thì nhất định sẽ không thay đổi, dù khó khăn và mạo hiểm hơn nữa thì cũng không bằng tài chính khó khăn của Hoài Khánh.

….

Triệu Quốc Đống nói làm là làm. Hắn vừa thu thập tài liệu liên quan vừa khu đất Thương Long dục, vừa cẩn thận tìm hiểu lịch sử của Thương Long dục. Chỉ cần hơi dính dáng tới Thương Long dục thì hắn đều phải bắt nó đưa vào lịch sử của Thương Long dục. Lúc này hắn mới cảm thấy bên cạnh mình không có người đáng tin tưởng đúng là rất khó chịu. Lệnh Hồ Triều mặc dù cũng khôn khéo, có năng lực nhưng chuyện này giao cho y thì Triệu Quốc Đống không quá yên tâm. Nếu có Quế Toàn Hữu ở đây thì hắn sẽ đỡ hơn.

Mất một tuần thu thập tài liệu, Triệu Quốc Đống cũng đã có ý tưởng sơ bộ. Hắn không báo cáo ý của mình với Hà Chiếu Thành mà trực tiếp đến tìm Trần Anh Lộc.

- Cậu đến tìm tôi là vì việc khai thác Thương Long dục thành công viên nghĩa trang ư?
Trần Anh Lộc có chút khó tin nhìn Triệu Quốc Đống. Triệu Quốc Đống rất thần bí xin báo cáo với mình, uổng công mình còn hủy hai cuộc gặp mà nghe, chẳng lẽ chỉ là việc này?

- Đúng, đây là Thị xã chúng ta khai thác hoặc có thể thu hút đầu tư vào khai thác.
Triệu Quốc Đống biết Trần Anh Lộc còn chưa hiểu rõ giá trị của việc này. Chẳng qua đừng nói Trần Anh Lộc, dù là ai mà không hiểu về phương diện này thì có lẽ sẽ nghĩ hắn việc nhỏ lại làm to chuyện.

- Quốc Đống, cậu cảm thấy việc này đáng giá để một Phó thị trưởng thường trực và Bí thư Thị ủy phải dùng mấy tiếng nghiên cứu sao?
Trần Anh Lộc có chút tức giận nói.

- Bí thư Trần, ngài thấy tôi là người không biết nặng nhẹ ư?
Triệu Quốc Đống nghe ra ý không hài lòng của Trần Anh Lộc nên vội vàng nói:
- Nếu như ngài kiên nhẫn nghe tôi phân tích thì ngài sẽ cảm thấy đây không phải việc nhỏ.

Trần Anh Lộc nhìn chằm chằm Triệu Quốc Đống rồi nói:
- Được, tôi nghe cậu giải thích.

Triệu Quốc Đống liền nói về sự phát triển của ngành kinh doanh nghĩa trang mấy năm qua, đồng thời cũng giới thiệu về vài điểm sáng trong lĩnh vực này ở khu vực duyên hải. Sau đó hắn cũng giới thiệu chi tiết về việc các nhà giàu có ở Hongkong chú trọng nơi an tang ra sao, chấp nhận bỏ tiền như thế nào. Cuối cùng Triệu Quốc Đống nói qua về vị trí địa lý đặc thù của Thương Long dục ra.

Triệu Quốc Đống phải uống mất hai ba chén nước mới nói hết được. Trần Anh Lộc cũng nghe khá chăm chú, nhất là nghe thấy bên Hoài Khánh coi trọng Âm trạch cùng với cái nhìn của thầy phong thủy đối với Thương Long dục, y cũng không nhịn được mà thấy xúc động.

Thương Long dục này thì y biết, mặc dù không hiểu rõ nhưng đã đến đó vài lần. Chẳng qua đó chỉ là khu núi hoang mấy trăm mẫu mà thôi. Dù từ góc độ nào mà nhìn cũng không thấy là đất vàng. Nhưng nếu như Triệu Quốc Đống nói nó quý giá như vậy, nơi này mà khai thác thành công viên nghĩa trang thì giá trị không thể đoán định. Càng quan trọng nhất chính là khu đất hoang có thể kiếm được khoản tiền lớn để bù đắp cho tài chính đang thiếu hụt.

Đương nhiên trong này cũng có phiền phức, nhưng đối mặt với lợi ích thực tế thì tất cả phiền phức đều có thể vượt qua. Trần Anh Lộc rất tin vào điểm này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.