Lộng Triều

Quyển 14 - Chương 58



Một suất vào Quân đội đối với cán bộ cấp huyện mà nói là khó như lên trời.

Thời buổi này nếu muốn làm nữ binh thì đều có lai lịch ở sau lưng, đại khái ngay cả tham mưu trưởng Quân khu, chủ nhiệm ban chính trị nếu muốn giúp người cũng phải suy nghĩ xem có thể giúp được hay không?

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Mễ Phong Hằng tìm không ít người nhưng đều phí công. Y cũng đã phải đưa tiền cho vài người, bọn họ cũng nhận rồi sau đó ra vẻ cũng có hoạt động và thở dài nói chỉ tiêu năm nay quá ít, bảo sang năm anh chạy sớm một chút.

Chẳng qua chuyện này đối với Triệu Quốc Đống là quá đơn giản. Làm Bí thư thị ủy, hắn còn kiêm chức chính ủy thứ nhất của Quân khu, cho nên hắn có thể ra lệnh cho tư lệnh, chính ủy của Quân khu.

Mãi đến khi Mễ Phong Hằng rời đi, Triệu Quốc Đống vẫn suy nghĩ về tình hình ở Hoa Lâm. Hắn không ngờ mấy năm qua Hoa Lâm biến hoá nhiều như vậy. Sau khi về lại Ninh Lăng, Triệu Quốc Đống đã đến Hoa Lâm hai lần nhưng vẫn chủ ý chính ở phát triển khu công nghiệp và ngành du lịch, ít có tâm trí xuống các xã, thị trấn bên dưới. Nhưng hôm nay Mễ Phong Hằng giới thiệu làm Triệu Quốc Đống có chút vui mừng.

Thị trấn Hà Khẩu đã trở thành thị trấn đứng thứ tư về kinh tế của Hoa Lâm.

Thị trấn Hoa Lâm không nói, mà thị trấn Kỳ Lân và Mã Thủ đều dựa vào khu du lịch Kỳ Lân quan - núi Hốt Luân để phát triển các ngành liên quan. Chỉ riêng việc bán các sản phẩm đặc sản, thủ công mỹ nghệ cũng đã có trên 60 nhà, chẳng những bán ở địa phương còn bán sang các nơi như An Đô, Vĩnh Lương, Thông Thành, Ninh Lăng, Tân Châu. Giá trị sản lượng năm ngoái cũng đã trên 50 triệu.

Mà công ty thực phẩm đạo gia Kỳ Lân Quan cũng đã phát triển thành một ngọn cờ trong ngành thực phẩm Hoa Lâm. Chỉ riêng công ty này đã bán được trên 20 triệu. Năm ngoái sản lượng tiêu thụ rượu Bích Ngọc Nhũ đã đạt kỷ lục 200 tấn, thêm vào đó là đồ ăn đạo gia cũng thành đặc sản nổi tiếng của Hoa Lâm.

Triệu Quốc Đống cũng không ngờ Mễ Phong Hằng lại quen thuộc tình hình Hoa Lâm như vậy. Từ sự phát triển các xã, thị trấn đến xây dựng khu công nghiệp, thậm chí ngay cả việc cổ vũ dân chúng đi xa về quê gây dựng sự nghiệp cũng hiểu rõ. Xem ra Mễ Phong Hằng không phải người muốn ngồi im.

Việc này cũng làm Triệu Quốc Đống phải suy nghĩ nên dành thời gian đi thăm khắp Hoa Lâm. Dù sao đó cũng là nơi hắn khởi nghiệp, hơn ba năm hắn từ một cán bộ kiêm nhiệm dần thành chủ tịch, Bí thư huyện ủy, thậm chí Thường vụ thị ủy.

Vi Biểu bây giờ là Phó bí thư Huyện ủy, chẳng qua y gần đến tuổi nên có lẽ hết khóa này sẽ sang Đại hội đại biểu nhân dân. Miêu Nguyệt Hoa bây giờ làm phó trưởng phòng Nông nghiệp thị xã. Hoàng Thiết Thần đã vào thường vụ, vẫn là Phó chủ tịch. Mà Tân Tồn Hoán có quan hệ khá tốt với Triệu Quốc Đống bây giờ vẫn là phó trưởng phòng giáo dục. Còn Vương Nhị Khải đã rời khỏi Hoa Lâm, đến Thương Hóa làm Trưởng ban tổ chức cán bộ. Ngoài ra còn một người quen khác là Lỗ Đạt bây giờ đã là Phó cục trưởng cục Tư pháp thị xã.

Nghĩ đến những người này, Triệu Quốc Đống không khỏi suy nghĩ miên man sang bên cục Thông tin thị xã.

Hai tháng trước Trần Đại Lực đã chính thức từ chức. Hơn năm qua tên này khá im tiếng, ít khi sang Thị ủy, Ủy ban báo cáo công việc làm nhiều người tò mò muốn xem kết cuộc của Trần Đại Lực sẽ là như thế nào.

Ai cũng biết Triệu Quốc Đống và Trần Đại Lực có mâu thuẫn. Mà Hoàng Lăng bị bắt coi như đã kết thúc tiền đồ chính trị của Trần Đại Lực. Mặc dù chuyện của Hoàng Lăng không dính líu tới Trần Đại Lực nhưng có không ít người đều biết Trần Đại Lực làm như thế nào lên được chức cục trưởng đó.

Ở tuổi này mà dám can đảm từ chức, Triệu Quốc Đống đúng là phục Trần Đại Lực. Hắn vẫn nghĩ rằng Trần Đại Lực sẽ ngồi đó đợi mình điều chỉnh. Hắn không phải không muốn làm vậy mà do năm qua nhiều việc, hắn không muốn lãng phí tâm trí vào các việc đâu đâu. Thứ hai hắn cũng muốn xem đối phương có thể ngồi ở vị trí đó được bao lâu.

Cuối cùng Trần Đại Lực đã dùng cách từ chức, thậm chí còn rời khỏi công chức.

Trần Đại Lực rời đi cũng không tiếp xúc với Triệu Quốc Đống, mà chỉ gặp Lục Kiếm Dân. Đối phương rất thản nhiên, nói không thích ứng với công việc bây giờ, bạn rủ đi kinh doanh nên cũng muốn thử.

Lục Kiếm Dân cũng khuyên bảo một phen, bảo đối phương thận trọng, không nên vì cảm tính mà là mình thế. Nhưng Trần Đại Lực rất kiên quyết từ chối khéo, sau khi làm xong thủ tục liền rời khỏi Ninh Lăng.

Có đôi khi Triệu Quốc Đống thầm nghĩ nếu mình chủ động nói chuyện với Trần Đại Lực, đối phương có thể giống Hoàng Côn là dựa vào mình không?

….

- Bí thư Lam, anh xem, tờ An Nguyên đương đại đã giới thiệu khá chi tiết về chế độ đại biểu thôn dân và cơ chế thành viên giám sát tài chính ở thôn Thiết Môn Ninh Lăng chúng ta. Hơn nữa Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Hàn cũng tự mình đưa ra bình luận, đây là đánh giá rất cao về chế độ đại biểu thôn dân và cơ chế thành viên giám sát tài chính ở cơ sở của Ninh Lăng chúng ta.
Vào phòng hội nghị thường vụ, Tiêu Phượng Minh kích động đưa tờ báo lên nói:
- Như Hoài, đây là thành tích của Tây Giang các anh, đáng ăn mừng.

- Ha ha, trưởng ban Tiêu, đây hoàn toàn là dựa vào sự tuyên truyền và giúp đỡ của Ban Tổ chức cán bộ Thị ủy. Nếu không điển hình thôn Thiết Môn có lẽ sẽ chìm trong biển, bao giờ sáng lên cũng khó nói.
Lưu Như Hoài là Thường vụ thị ủy nhỏ nhất nên mỗi lần tham gia hội nghị thường ủy y đều cố gắng đến sớm mười phút.

- Bí thư Lưu, lúc nào mời khách chứ? Có thể lên được nhật báo của Tỉnh ủy sẽ làm cho anh thêm vinh dự. Hay là tối nay thường vụ chúng ta liên hoan, để lão Lưu mời. Bí thư Triệu, ngài nói có được không?
Lỗ Năng cũng đi theo sát.

- Ai mời khách? Là lão Lưu hả? Vậy thì tốt, mỗi lần tiến bộ lão Lưu đều phải mời khách đó, vậy mà chưa mời khách lần nào.
Toàn Lực Trí nói với giọng này làm cho các vị thường vụ có chút kinh ngạc. Người này bình thường ít qua lại nói chuyện với mọi người, sao hôm nay lại đổi khác thế?

- Bí thư Toàn, anh không nên nói tôi như vậy. Mời bữa cơm tôi mời được mà, mỗi lần mời anh dùng bữa anh đều có việc. Chứ mấy vị ngồi đây đều đã gõ tôi bữa ăn đó.
Lưu Như Hoài cười nói.

- Hôm nay tôi rảnh, vậy phải nhìn xem Bí thư Lưu có ý muốn mời khách không?
Toàn Lực Trí cười ha hả nói:
- Sao, đừng đến ăn ở Ninh Uyển, ăn nhiều rồi mà. Đến lệ cảnh Đường Hồ được chứ?

- Không vấn đề gì, Bí thư Toàn quyết định, tôi tiếp chiêu.
Lưu Như Hoài có chút khó hiểu về thái độ của Toàn Lực Trí.

Chung Dược Quân bước vào phòng hội nghị thì khá kinh ngạc. Thứ nhất là thấy Toàn Lực Trí nói chuyện vui vẻ với các vị thường vụ, hiện tượng này khá hiếm thấy. Thứ hai Triệu Quốc Đống còn chưa tới. Triệu Quốc Đống hiếm khi đến muộn mà.

- Bí thư Triệu chưa tới sao?
Chung Dược Quân vào phòng hội nghị rồi nói.

- Đúng thế, Bí thư Triệu chưa tới, Trưởng ban thư ký Lệnh Thuần gọi điện cho Bí thư Triệu nhưng Bí thư Triệu không nghe. Trưởng ban thư ký Lệnh Thuần đã đến văn phòng Bí thư Triệu xem một chút, có lẽ sẽ nhanh chóng trở về.
Lam Quang cười nói.

Tằng Lệnh Thuần đến văn phòng Triệu Quốc Đống thì gặp phải Vân Duệ. Y biết Triệu Quốc Đống có việc nên có chút khó hiểu nói:
- Vân Duệ, Bí thư Triệu có khách à?

- Trưởng ban thư ký, là Phó chủ nhiệm Lạc bên Ủy ban kỷ luật thị xã, hình như Phó chủ nhiệm Lạc đến báo cáo công việc với Bí thư Triệu.
Vân Duệ vội vàng dẫn Tằng Lệnh Thuần vào văn phòng mình.

- Đến từ lúc nào vậy? Đã đến giờ họp mà.
Tằng Lệnh Thuần khó hiểu hỏi nhưng lập tức cảm thấy không đúng. Lạc Dục Thành đến văn phòng Triệu Quốc Đống báo cáo công việc mà Toàn Lực Trí lại cười nói vui vẻ trong phòng hội nghị, đúng là lạ.

- Vâng, chủ nhiệm Lạc đến từ nửa tiếng tước, giờ vẫn chưa đi ra.
Vân Duệ không được Triệu Quốc Đống gọi nên cũng không dám đi vào.

Tằng Lệnh Thuần trầm ngâm một chút và gật đầu nói:
- Tôi biết rồi, Vân Duệ, cậu vào xin chỉ thị của Bí thư Triệu xem có nên đổi lịch họp không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.