Lộng Triều

Quyển 15 - Chương 40



Tô Giác Hoa bỏ máy xuống và ngồi suy nghĩ.

Cuộc nói chuyện hôm nay khá thú vị, cậu thanh niên ngày xưa ở Sở Giao thông sau tám chín năm đã trưởng thành.

Những lời nói của Triệu Quốc Đống không có gì là lạ. Trong nước có nhiều dư luận trái chiều nhau, Triệu Quốc Đống này cũng không phải là nghĩ ra cái gì mới.

Nhưng có một điểm mà Tô Giác Hoa đánh giá cao Triệu Quốc Đống, đó chính là hắn đề cập chỗ dựa cho sự phát triển của Ninh Lăng không phải là thu hút các hạng mục lớn vào, mà là tạo ra một hoàn cảnh thuận lợi cho các công ty tư nhân phát triển. Bọn họ hy vọng có thể dùng một hoàn cảnh phức tạp tốt đẹp để hấp dẫn các công ty công nghệ cao tiến vào, cũng hấp dẫn các công ty vừa và nhỏ tiến vào để tăng cường sự phát triển của Ninh Lăng. Ánh mắt và tầm nhìn này không phải ai cũng có thể thấy, không đơn giản.

Về phần Liễu Đạo Nguyên nói đến nguyên nhân chủ yếu mà Triệu Quốc Đống muốn tới gặp mình, theo Tô Giác Hoa thấy đó là việc nhỏ không đáng nhắc tới.

Một Phó Thủ tướng nếu như một hạng mục cụ thể trong phạm vi phụ trách quản lý của mình mà không thể làm chủ đúng là nực cười. Y chủ yếu là muốn xem Ủy ban tỉnh An Nguyên có thể dùng cách thích hợp để xác thực hạng mục này không mà thôi.

Triệu Quốc Đống này là người nhiệt huyết vì công việc, điều này làm Tô Giác Hoa có chút cảm động. Y đã lâu không có cảm xúc đó. Có lẽ do công tác ở vị trí cao nhiều năm, hoặc là gặp nhiều sóng gió nên y thường đứng ở góc độ khác mà cân nhắc vấn đề.

Tô Giác Hoa có thể cảm nhận rõ Triệu Quốc Đống vứt hết gánh nặng tâm lý mà nói hết quan điểm thật của mình. Đây là sự giải thoát về tâm lý, rất vi diệu. Tô Giác Hoa tin vào năng lực quan sát của mình.

Ở vị trí Bí thư thị ủy đã có được tâm lý như vậy, chỉ riêng điểm này đã làm Tô Giác Hoa đánh giá Triệu Quốc Đống khá cao.

Tương lai của Trung Quốc cần những cán bộ kiên định phấn đấu vì lý tưởng, cần quan chức có ánh mắt và sự tự tin, càng cần cán bộ lấy lợi ích nhân dân làm chủ. Mà điểm cuối cùng từ góc độ nào đó còn vượt qua hai yêu cầu đầu tiên. Không có điểm cuối cùng thì hai vế đầu chỉ là hư vô.

Vì thế Tô Giác Hoa cũng gọi điện cho Liễu Đạo Nguyên, hỏi một chút. Tô Giác Hoa có thể cảm nhận được Liễu Đạo Nguyên có chút lo lắng thay cho Triệu Quốc Đống.



Triệu Quốc Đống không biết được những thứ diễn ra sau khi hắn đi. Hắn chỉ biết điều cần nói đã nói, Tô Giác Hoa không thể hiện gì ngoài mặt, thậm chí không hề có một câu nào tỏ ý đồng tình.

Cuộc sống ở trường Đảng vẫn tiếp tục, lịch học khá dày nhưng làm Triệu Quốc Đống tiếp thu được không ít kiến thức.

Theo tiếp xúc, Ngô Nguyên Tể và Tôn Hiểu Xuyên cũng dần có quan hệ thân với Triệu Quốc Đống, hơn nữa Chu Đăng Cao cũng liên lạc nhiều hơn với Triệu Quốc Đống, thường xuyên ngồi ăn với nhau, tạo thành bốn người nói chuyện nhiều nhất, nói chuyện khá vui vẻ, hình thành một vòng tròn nhỏ khá mật thiết.

Ngô Nguyên Tể hào sảng, Tôn Hiểu Xuyên bình thản, Chu Đăng Cao khá nhã nhặn, mặc dù tính cách mọi người không giống nhau nhưng Triệu Quốc Đống thích nói chuyện với bọn họ. Theo hắn thấy ba người mỗi người một vẻ, đều có chỗ đáng để hắn học tập.

Triệu Quốc Đống nhìn Chu Đăng Cao ngồi đối diện đang bình tĩnh ăn cơm. Chu Đăng Cao không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói đều có trọng lượng. Ngô Nguyên Tể thường xuyên đánh giá Chu Đăng Cao đã nói là trúng, ý chính là Chu Đăng Cao nói chuyện nhất định có đạo lý, hơn nữa luôn có thể nhìn ra kết quả.

- Lão Chu, tối có định làm gì không?
Triệu Quốc Đống cười nói.

- Tối? Tối tôi có hai người bạn ở trong tỉnh tới, muốn ngồi một chút, mấy vị có hứng thú ngồi cùng không?
Chu Đăng Cao nói.

- Ồ, lão Chu, tôi nhớ anh rất phản cảm cấp dưới đến thăm mình mà, sao hôm nay lại nhận lời ngồi với bọn họ thế?
Ngô Nguyên Tể cười nói.

- Không phải cấp dưới, mà là lãnh đạo một công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán của thành phố. Bọn họ lên Bắc Kinh làm việc nên tới thăm tôi, tôi từ chối không được nên đành phải đi.
Chu Đăng Cao cười nói.

- Không có hứng thú, tôi ở nhà đọc truyện.
Triệu Quốc Đống lắc đầu nói.

- Tôi cũng không có hứng, tối đi bơi một chút. Quốc Đống, hay chúng ta cùng đi?
Ngô Nguyên Tể cười ha hả nói:
- Lão Tôn, cùng đi chứ?

- Hắc hắc, tối nay tôi có cuộc hẹn rồi. Mấy vị lãnh đạo Đảng ủy tập đoàn tới thăm tôi, tôi phải cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo mà.
Tôn Hiểu Xuyên xua tay nói:
- Bơi thì tôi không phải đối thủ của hai người. Chỉ riêng thể lực của hai người, tôi đoán trong số học viên khóa này chắc không ai bằng.

- Quốc Đống, xem ra chỉ có tôi và cậu đi rồi. Chứ bơi một mình cũng chán, hồ bơi to như vậy mà chỉ có hai người làm công tác cứu hộ, có hai người cùng bơi và nói chuyện cũng tốt. Hôm nay chúng ta phải đấu một chút, tôi không tin không lần nào thắng cậu.

- Đấu nữa anh cũng không có hy vọng đâu, tôi có thể bơi vượt Trường Giang đó.
Triệu Quốc Đống cười ha hả nói:
- Nếu so về cử tạ thì tôi còn có thể thua anh.

- Quốc Đống, cậu có phải muốn ăn đòn không? Dám lấy khuyết điểm của tôi ra mà nói chuyện?
Ngô Nguyên Tể người đo con, không to:
- Tôi chỉ là lùn một chút chứ có gì? Đó là bố mẹ ban cho, biết sao được.

Tôn Hiểu Xuyên và Chu Đăng Cao rời đi, chỉ còn lại hai người Triệu Quốc Đống, Ngô Nguyên Tể đi bộ trong trường.

- Không biết lão Chu còn có thể học hết kỳ không?
Ngô Nguyên Tể nói một câu không đầu không đuôi làm Triệu Quốc Đống có chút giật mình:
- Sao? Y điều động công tác?

- Ừ, hình như là vậy nghe nói sau tết Ban Tổ chức cán bộ Trung ương đã khảo sát, có lẽ chắc cũng xong rồi.
Ngô Nguyên Tể nhìn về xa xa, lạnh nhạt nói.

- Đi đâu?
Triệu Quốc Đống thấy Ngô Nguyên Tể có tin tức rất linh thông, xem ra y cũng có quan hệ với trên tỉnh.

- Có thể là tới Điền Nam chúng tôi, không xác định. Chỉ là lão Chu lần này lên được một bước không nhỏ. Ngô Nguyên Tể cười nói:
- Đến Điền Nam làm lãnh đạo của tôi, tôi dù sao cũng từng là bạn học nên chắc được nhờ chút rồi.

Triệu Quốc Đống suy nghĩ thật nhanh, bảo sao Liễu Đạo Nguyên nói khá hàm hồ trong điện thoại, thậm chí là kiêng kỵ, có lẽ sợ tiếng đồn quá lớn sẽ ảnh hưởng đến việc khảo sát Chu Đăng Cao. Chẳng qua Triệu Quốc Đống thấy Ngô Nguyên Tể hình như không quá chú ý việc Ngô Nguyên Tể lên chức, hơn nữa là đến Điền Nam làm hắn có chút kỳ quái.

- Lão Ngô, tôi thấy anh cũng không chậm nhơn bao nhiêu thì phải?
Triệu Quốc Đống cười cười nhìn đối phương.

Nhìn Triệu Quốc Đống, Ngô Nguyên Tể rất quyết đoán lắc đầu:
- Đừng nghe lời đồn, chuyện của tôi chưa thấy tăm hơi gì. Tôi tới Hồng Sơn mới hai năm, không tới lượt tôi.

Ngô Nguyên Tể mặc dù rất quả quyết phủ nhận nhưng lại làm cho tim Triệu Quốc Đống đập mạnh. Lời của Ngô Nguyên Tể chứng tỏ y có hy vọng, chỉ là bây giờ chưa có khả năng mà thôi. Chu Đăng Cao đến từ Kiềm Nam, Ngô Nguyên Tể đến từ Điền Nam, đều là có lời đồn ra, điều này có nghĩa gì?

Lại nghĩ tới việc khi mình lên Bắc Kinh học, Hàn Độ mấy lần dặn hắn chịu khó học tập, nâng cao năng lực. Lời nói này có nhiều hàm nghĩa, hắn lúc đầu còn hưng phấn vì được lên Bắc Kinh học nên không quá để ý. Bây giờ xem ra lời của trưởng ban Hàn chính là cất dấu ý đồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.