Lộng Triều

Quyển 15 - Chương 60



Nguyễn Đại Thanh vốn không hài lòng việc năm ngoái Ninh Lăng có tốc độ tăng trưởng đứng đầu cả nước. Theo cô thấy Nguyễn Đại Thanh là nơi hẻo lánh mà đạt được danh tiếng này cũng là do trụ cột thấp. Hơn nữa đầu tư mạnh vào ngành năng lượng mới nên mới khiến cho Ninh Lăng được miếng bánh to như vậy.

Chẳng qua Triệu Quốc Đống còn trẻ mà làm Bí thư thị ủy Ninh Lăng đúng là làm cô rất kinh ngạc. Nhưng theo tiếp xúc, Nguyễn Đại Thanh dần hiểu rõ về Triệu Quốc Đống, cảm thấy hắn cũng có năng lực.

Nguyễn Đại Thanh tự nhận mình đánh giá người không kém, nhưng Triệu Quốc Đống làm cô không ít bất ngờ. Mấy bài viết hắn đọc trong khi học thì cô cũng xem, có nhiều ý tưởng mới, chẳng qua có vài quan điểm hơi cực đoan chút. Điều này có lẽ do hắn ở cơ sở quá dài, có nhiều cái nhìn về chính sách chung.

Hơn nữa quan điểm của hắn khá hỗn tạp, bài viết liên quan nhiều phương diện như công nghiệp, nông nghiệp, tài chính cùng với dịch vụ. Cô là người từ Viện nghiên cứu chính sách Quốc vụ viện được cử xuống Tân Môn rèn luyện thì mới có thể hiểu qua về các quan điểm của hắn.

Ba người đi hơi chậm so với mấy người đằng trước. Triệu Quốc Đống cũng không giấu mấy, hắn nói qua về các công việc Ninh Lăng đã làm được trong hai năm qua cùng với vài ý tưởng phát triển mới cho bọn họ nghe.

- Quốc Đống, tôi nghe nói tỉnh An Nguyên cũng được Ban Tổ chức cán bộ Trung ương chọn để xác định một Bí thư thị ủy tiến vào Thường vụ tỉnh ủy, cậu không phải không có suy nghĩ gì đó chứ?

Bạch Nhất Minh nhìn Triệu Quốc Đống và hỏi. Y nghe nói Triệu Quốc Đống là người có sức cạnh tranh lớn cho vị trí này ở tỉnh An Nguyên. Đồng thời y lại nghĩ tới Lễ hội văn hóa lần này tổ chức rất long trọng, lãnh đạo tham gia đều đánh giá tốt, y không khỏi thầm than tên Triệu Quốc Đống này quá may mắn.

- Suy nghĩ thì ai chẳng óc, vấn đề là có hy vọng hay không? Lão Bạch, anh cảm thấy cơ hội của tôi lớn hay nhỏ?
Triệu Quốc Đống cười hì hì nói:
- Nguyễn tỷ, chị thấy sao? Lão Bạch là người lập tức sẽ lên làm Phó chủ tịch tỉnh vậy mà lại trêu chúng ta là sao?

Bạch Nhất Minh có chút giật mình nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh:
- Quốc Đống, cậu lại nghe tin đồn từ đâu vậy hả?

- Được rồi lão Bạch, trước mặt hai chúng tôi mà anh còn giấu sao? Ban tổ chức cán bộ Trung ương khảo sát anh và lão Chu cùng nhau. Bây giờ lão Chu sang Điền Nam làm trợ lý chủ tịch tỉnh, anh còn có thể chậm hơn sao? Tôi thật ra hy vọng rất cả học viên lớp 2 đều có thể tiến lên một bậc. Nguyễn tỷ lúc nào về Văn phòng nghiên cứu chính sách vậy? Đến lúc đó chị không nên chơi tò vòng vo với bạn học đó.

Bạch Nhất Minh đương nhiên không bị mấy lời nói của Triệu Quốc Đống dụ tự mình nói ra. Y chỉ tay ra và nói:
- Đừng có chuyển đề tài trước mặt chúng tôi. Bí thư Ứng các cậu có ấn tượng rất tốt về cậu, tôi đâu mù nên có thể nhìn ra được. Chẳng qua chỉ riêng Bí thư Ứng là không đủ, Bạch ca đây là có ý tốt nhắc cậu. Người muốn tranh chức Thường vụ tỉnh ủy này không ít, theo tôi biết có người có quan hệ rất cứng.

Triệu Quốc Đống hơi động tâm. Bạch Nhất Minh là người có quan hệ rộng, cũng là Bí thư chi bộ lớp 2, là phần tử tích cực ở trường, có quan hệ mật thiết với giáo viên chủ nhiệm và thành viên liên lạc bên Ban Tổ chức cán bộ Trung ương phái tới, y có thể biết chút tin tức là bình thường.

- Ha ha, Bạch ca, chuyện này không phải tôi không quan tâm. Vấn đề nằm ở chỗ tôi có quan tâm cũng vô ích. Dù sao cũng là quyết định của bên trên, tôi cũng muốn nhưng anh nghĩ muốn là có thể được sao? Quá nóng lòng không khéo lãnh đạo lại đánh giá, phản tác dụng thì sao?
Triệu Quốc Đống chép miệng nói:
- Chẳng qua tôi cũng cảm ơn hai vị. Không cần biết về sau tôi như thế nào cũng cảm ơn ý tốt của hai người.
Bạch Nhất Minh đang định nói đã bị Nguyễn Đại Thanh dành trước:
- Được rồi lão bạch, anh đừng tưởng mình thông minh, Quốc Đống đầu óc chứa không ít hơn chúng ta đâu. Nhìn cậu ta như tính trước rồi, còn cần anh nhắc sao? Chúng ta cứ chờ tới lúc cậu ta mời khách là được. Đương nhiên anh cũng phải mời khách.

Các học viên sau đó sang Tân Châu một ngày, đi thăm tập đoàn rượu Tam Nguyên Hồng và cơ sở sản xuất nước suối của Tập đoàn Thương Lãng, thuận tiện cũng đi tàu ngắm hồ Thương Lãng.

Có thể nói hiện nay Tân Châu cũng chú ý đẩy mạnh phát triển ngành du lịch. Nhất là sau khi Trang Quyền tới làm Bí thư thị ủy thì càng chú ý đến ngành du lịch hơn nữa. Y rất hâm mộ biểu hiện của Ninh Lăng trong lĩnh vực này. Y cũng đã gọi cho Triệu Quốc Đống vài lần, hy vọng Ninh Lăng cùng Tân Châu kết hợp thành tuyến đường du lịch, cùng khai thác tài nguyên du lịch.

Triệu Quốc Đống cũng sớm gọi cho Trang Quyền nên khi các học viên tới Tân Châu cũng được bố trí khá chu đáo. Hết Tân Châu, lớp đi theo cao tốc An Quế đến Liễu Châu, Nam Ninh. Mọi người lại khảo sát kinh nghiệm quản lý và phát triển công nghiệp của Liễu Châu, sau đó bay sang Nam Việt khảo sát tình hình xây dựng đô thị và phát triển kinh tế các thành phố duyên hải ở Nam Việt, Quảng Châu, Thâm Quyến. Đến Nam Việt, đoàn được Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy cùng với Phó chủ tịch tỉnh Diêu Văn Trí tổ chức tiệc mời. Nhìn Diêu Văn Trí, Triệu Quốc Đống không khỏi nhớ đến thời điểm khó khăn của đối phương khi ở An Đô, bây giờ đối phương tới Nam Việt đúng là như cá gặp nước.

Mặc dù Diêu Văn Trí mới tới Nam Việt có vài tháng nhưng cũng dần thể hiện năng lực của mình. Nhất là y làm Phó chủ tịch phụ trách quản lý mảng giao thông, xây dựng đô thị và đất đai, y liên tục đưa ra các chính sách như xây dựng nhà cho thuê, tránh tình trạng đầu cơ đất, xử lý mạnh tay các dự án lấy đất nhưng không chịu tiến hành. Một loạt động tác làm các nhà kinh doanh bất động sản nghiến răng nghiến lợi nhưng lại được dân chúng bình thường hoan hô.

Đương nhiên ở tỉnh Diêu Văn Trí cũng gặp áp lực lớn, nhưng y mới tới nên cần có thứ để làm điểm sáng.

Hơn nữa Diêu Văn Trí còn được Ninh Pháp mạnh mẽ ủng hộ trong mọi quyết định. Bây giờ y chính là cây súng của Ninh Pháp, dù đối mặt với áp lực, nguy hiểm như thế nào y cũng tiến về phía trước. Ninh Pháp đã đưa ra yêu cầu khống chế giá nhà đất cùng đảm bảo nhu cầu mua, thuê phòng của dân chúng, Diêu Văn Trí đương nhiên vận dụng quyền lực trong tay tới cực hạn.

Chỉ khi anh làm được việc, anh mới được tôn trọng, đây là quan điểm của Diêu Văn Trí. Nếu anh không làm thì không ai coi anh vào đâu, cũng không ai tôn trọng anh.

- Quốc Đống, có phải cảm thấy tôi thay đổi nhiều không?
Diêu Văn Trí mặt hơi hồng lên vì rượu.

Triệu Quốc Đống cảm thấy Diêu Văn Trí đúng là thay đổi nhiều. Chỉ sau mấy tháng mà tính cách của Diêu Văn Trí đã đổi khác. Bây giờ y thêm sự tàn nhẫn, quyết đoán, đó là kết luận sau khi Triệu Quốc Đống cẩn thận quan sát.

- Ừ, đúng là có nhiều thay đổi, chẳng qua tôi cảm thấy đây là anh đang tìm điểm đột phá cho mình?
Triệu Quốc Đống cười nói. Diêu Văn Trí hẹn hắn ra đương nhiên không phải là muốn khoe khoang, hoặc là muốn tìm đối tượng nói chuyện. Bởi vì quan hệ giữa hắn và đối phương còn chưa đến mức như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.